HẠ NHỚ

Sông Song

HẠ NHỚ 3

Hạ lại về trên đất xưa..trường cũ
Phượng thẩm màu..sân trường vắng bóng “em”
Tà áo xưa..theo về trong giấc ngủ
Dù thời gian..đã vướng lại bên thềm

Tôi của xưa..thướt tha tà áo trắng
Tóc buông dài phủ kín mảng lưng thon
Mỗi sáng..trưa đùa vui cùng con nắng
Nhuộm hồng đời..má phấn lẫn môi son

Nhưng chiến cuộc..tràn như cơn sóng dữ
Cuộc chiến tàn..thân phận cũng tàn theo
Đời cuộn trôi..theo một trang lịch sử
Trang anh đài..đành gói lại..vai đeo

Tôi của nay..bóng chiều đà lãng vãng
Tóc vẫn dài..che lấp dấu thời gian
Vẫn miên man..một góc hồn phiêu lãng
Một cõi lòng còn lắm nỗi oán than

Và chiều nay..ngang trường xưa..lối cũ
Mắt lần tìm vết tích..một thời xưa
Đem kí ức..tôi vẫn hằng ấp ủ
Treo lên cành..nhờ gió hạ đong đưa..

Sông Song. 27/ 5/2015

39 phản hồi

Filed under Sông Song, Tác Giả, Thơ

39 responses to “HẠ NHỚ

  1. Nhỏ

    Tôi của nay..bóng chiều đà lãng vãng
    Tóc vẫn dài..che lấp dấu thời gian
    Vẫn miên man..một góc hồn phiêu lãng
    Một cõi lòng còn lắm nỗi oán than
    Nhỏ lại thích đoạn thơ ni mới khổ chứ ? Vì qua đó Nhỏ thấy QN và bạn SS của Nhỏ tóc dài bay bay trong gió, cười thật hồn nhiên bên ….ai ..ai đó ko biết nửa hihi

    • Nhỏ ơi! Đọc lời comm của Nhỏ SS cảm động “đậy” quá.
      Nhưng:
      Tốc xưa đen nhánh lượn vai
      Tóc nay lốm đốm chục vài sợi mây
      Buồn buồn vương bóng hàng cây
      Hòang hôn đang phủ sắc mây xuống đời
      Bên “ai” tóc quyện buông lơi
      Bóng người đã vội xa rời.. còn đâu
      Ôi ôi cái tuổi “mưng” sầu
      Tóc dài còn đó.. bậu hầu xưa đâu?? Hic hic
      Nhỏ ơi! Về đây cùng “nhúm” nỗi bùn với SS nè..

  2. từ mạnh long

    Ký ức mà treo được lên cành , lại còn nhờ gió đong đưa.
    Wow! SS thật tuyệt vời khi viết nên 2 câu này. BIG LIKE !

    • SS treo kí ức lên cành để nhờ gió ru “đưa em vào hạ” đó anh Từ Mạnh Long ơi!
      Được anh TML BIG LIKE dù chỉ 2 câu cuối SS cũng thấy sảng phái rầu.. he he.

      • từ mạnh long

        Mong SS kg hiểu lầm là chỉ thích 2 câu cuối.
        Mà phải nói là 2 câu cuối quá hay, quá trừu tượng khiến cho người thưởng thức thấy như ký ức đang ở trên cây và đong đưa theo gió như một vật thể có thật.
        Muốn nói nhiều về bài thơ của SS nhưng ngại ngùng vì mỗi người thẩm thấu theo một suy nghĩ khác nhau.
        Nhỡ lời thì lại…..khổ to! Phải không?

        • SS xin lẫu đã làm anh Từ “cụt hứng”. Khi viết ra một tác phẩm chỉ mong người đọc cảm nhận và thấy mình trong đó “dù chỉ một góc cạnh hay vài câu” cũng vô cùng hạnh phúc rồi, vì vậy anh Từ cứ “thẩm thấu”.. tùy thích.. bao nhiêu SS cũng trân trọng nhận.. he he.. anh Từ hé..
          Vui anh nhé.

  3. Tào Lao

    Đem kí ức..tôi vẫn hằng ấp ủ
    Treo lên cành..nhờ gió hạ đong đưa..
    .
    Trời ơi, Đem kí ức mà treo lên cành..nhờ gió hạ đong đưa..lỡ gió nó thổi bay mất rồi làm sao ??? kiểu này là giao trứng cho ác rầu SS quơi
    ,,,Hic hic hic .

    • He he.. cảm ơn anh TL đã lo xa dùm SS hử. SS có cột nối ki ức dzô cuộn tóc nấu rầu, nếu gió có cuốn nó đi thì SS sẽ nắm tóc dựt dựt cho nó bay lên cao làm diều chơi lun.. hự hự

  4. Hoàng-Phong

    Sông Song làm thơ hay và ý nghĩa tha thiết đậm đà. Tuyệt vời.
    Và chiều nay..ngang trường xưa..lối cũ
    Mắt lần tìm vết tích..một thời xưa
    Đem kí ức..tôi vẫn hằng ấp ủ
    Treo lên cành..nhờ gió hạ đong đưa..SS

    HP cũng đã từng đứng lặng người giữa sân trường Cường Để mùa hè vắng lặng. Thả hồn vu vơ trên cành keo, nhánh phượng đỏ. Kỷ niệm xa xưa dồn dập hiện về và tất cả khắp nơi mắt nhìn thấy, HP thấy hình bóng mình thời niên thiếu buồn vui cùng bè bạn. Lòng bồi hồi nhớ…

    • Ha ha.. được anh Quàng Phong khen thấy “thung thướng” làm sao ấy..
      Đây là nỗi niềm chung của một thời áo trắng đã vắng xa, bao nhiêu kỷ niệm đong đầy và theo chúng ta trên các ngã đừng đời, tuổi đời càng chất cao, kí ức càng chín muồi trong mỗi chúng ta.. ôi nói sao để tả hết nỗi lòng… hé anh QP hé..

      • Hoàng-Phong

        Hạ về ngắm phượng đỏ đầy sân
        Thờ thẩn hồn ai lạc lối sầu
        Ta đây, người ấy nơi đâu?…
        Đồi phong héo hắt một mầu nhớ thương.

        Niềm riêng tiếc nhớ, mờ tư tưởng
        Mộng ước nào hay, mộng rất thường
        Tìm em rong duỗi phong sương
        Chiều nay lẻ bóng phố phường buồn tênh…hu hu…

        • Hạ về.. lòng lại nhớ cố nhân
          Vương vấn tình xưa.. gom nỗi sầu
          Hoàng hôn rọi bóng qua đầu
          Phong sương phủ lấp.. nát nhầu nhớ thương

          Nỗi niềm xa vọng nẻo cố hương
          Mong ướt ngày nao dạo phố phường
          Tay trong tay.. cùng chung hướng
          Nghe tiếng ve sầu.. ngắm Phượng rơi rơi… chế ệ.. anh QP hử… hê hê

  5. Mỹ Thắng

    Hạ lại về trên đất xưa..trường cũ
    Phượng thẩm màu..sân trường vắng bóng “em”
    Tà áo xưa..theo về trong giấc ngủ
    Dù thời gian..đã vướng lại bên thềm…
    .
    Bài thơ làm cho mình nhớ lại một thời cắp sách đến trường, cứ mỗi hạ về ghi vào lưu bút rồi lúc chia tay lưu luyến nhau …vì phải tạm
    xa mái trường yêu dấu. xa thầy cô, bạn bè và ngôi trường thân yêu vài ba tháng. Và bây giờ xa thiệt rầu !!! hu hu nè SS …

  6. Dân Phù Mỹ

    Tặng cả nhà bài nhạc “Trường Cũ Tình Xưa”

  7. Thùy Dương

    Tặng chị Song Song
    Bửa nay buồn tui lang thang hóng gió
    Thấy trên cây một gói nhỏ lắt lay
    Bởi tò mò tui trèo tuốt lên cây
    Mở ký ức của ai xem …chút xíu
    Kí ức của ai một thời con gái
    Tóc xỏa dài như những vệt mây bay
    Ào mỏng vai thương cánh vạc lạc loài
    Môi hồng chớm một nụ cười trong vắt
    Kí ức của ai sao không giử lại
    Dù buồn vui . hay thất bại đường đời
    Có những nỗi buồn chưa kịp đặt tên
    Có những nổi vui vỡ òa nước mắt
    Xin giử lại thật sâu trong kí ức..
    Mai mốt một mình ngồi giửa hoàng hôn
    Ngắm vệt nắng tàn úa cuối trời buồn
    Mang kí ức thuở xa xăm ra ngó
    Củng có thể lệ sẻ rơi trên má
    Củng có khi lòng bất chợt nao nao
    Kí ức người tui lưu giử lại đây
    Người đến lấy thì tui xin trả lại…nhớ đến chuộc lai kí ức nhé chị SS…

    • TT Hiếu Thảo

      Tho TD đầy chất thơ, mà nhẹ nhàng nha!. CM!

    • Kí ức treo ở trên cành
      Nhờ cơn gió đến giỗ dành.. đung đưa
      Để ru dịu nỗi niềm xưa
      Cứ làm bức bối như vừa hôm qua
      Dù thời gian đã trôi xa
      Đường đời gió cát cũng đà lóc lăn
      Nhưng sao cứ vẫn nhọc nhằn
      Ôm khư kí ức nặng oằn buồn vui
      Lâu lâu muốn sưởi lòng “tui”
      Nên đem kí ức treo lui lên cành
      Chớ ai lại nở đoạn đành
      Quẳng đi kỉ niệm gom dành bao năm
      Mặc dù đã rất xa xăm
      Kí ức vẫn sống vẫn nằm trong tim
      TD đã cầm nhầm kí ức của ai rồi đó, để SS rao tìm chủ nhân dùm TD nha?
      Alo alo.. lúc 13h28, ngày 15/6/2016. TD có xí được một đùm lủng lẳng tòn ten treo trên cành cây “si” trước ngõ, mở ra mới biết là kí ức của ai đã bị vướng lại.. dzậy chủ nhân bỏ quên cái đùm trước ngõ nhà TD là ai xin đến gặp TD để chuộc lại…alo alo…

  8. TT Hiếu Thảo

    Bài thơ hay đậm đà,…tủi tủi lắm SS ơi! tội nghiệp hĩ!
    Chúc vui nha!

Hãy gởi những lời bình luận thân thương đến với mọi người.

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s