30 Tháng 04


Phượng Lầu

Việt Nam đất nước quê hương tôi,
Bốn ngàn năm văn hiến rạng ngời,
Từ thuở Âu Cơ sanh trăm trứng,
Tổ Tiên ta luôn giữ giống nòi…

Một ngàn năm nô lệ giặc Tàu, (TCS)
Một trăm năm đô hộ giặc Tây, (TCS)
Bao nhiêu năm nội chiến từng ngày? (TCS)
Gia tài của Mẹ còn gì đây?

Cho đến hôm nay, đến giờ này,
Đất trời đảo ngược đã chuyển lay,
Tấm lòng yêu nước, giam tù ngục,
Số phận người yêu nước, tù đày…

Ba Mươi Tháng Tư, ôi một ngày!
Tưởng đâu lịch sử đã giải vây?
Vĩ tuyến mười bảy không chia cắt,
Thống nhất non sông dãy đất này.

Ông cha chú bác giã từ nhà,
Giã từ con, vợ, đi học xa,
Cải tạo ngụy quân, ngụy quyền cũ,
Thành con người mới đẹp sơn hà.

Học ba ngày hay học tới già?
Học mười ngày đi học càng xa,
Hành trang quải gánh đường dài quá!
Tự xây rào dựng bãi tha ma…

Mỏi mắt đợi anh ngỡ ba ngày,
Trông hoài chẳng thấy bóng dáng ai?
Vượt núi băng sông còng lưng gánh,
Thăm nuôi nước mắt chảy ròng dài…

Trời ơi được mấy năm có chồng!
Ngày về còn có được hay không?
Đói cơm rách áo ngày lao động,
Tối lạnh phong sương với muỗi mồng.

Trời ơi sao tử tội giam cầm!
Trời ơi tù tội đến mọt gông!
Trời ơi! Anh hỡi! Anh phải sống!
Trọn kiếp yêu thương, vợ đợi chồng!

∞∞∞

58 phản hồi

Filed under Phượng Lầu, Tác Giả, Thơ

58 responses to “30 Tháng 04


  1. Nguyên Thủy

    Chia xẻ với PL cảm xúc ngày 30 tháng 4 …Mỗi năm…sau dịp Tết Nguyên Đán, ngày 30 tháng Tư cỏ lẽ là ngày đặc biệt nhất trong tâm tư bao người Việt Nam tỵ nạn.

  2. tdpvt

    Hôm nay ngồi một mình tôi uống
    Để thời nổi gian nan hiện xuống
    Làm ướt tương lai thời hoa mộng
    Học hành lở dỡ…đôi tay buông

    Rổi từ ấy khóc thầm chịu đựng
    Những dày vò chủ nghĩa lung tung
    Bốn mươi ba năm đời trống rổng
    Trí nảo bây giờ…
    Lắm lúc cũng tưng tưng!!!!

    • Phượng Lầu

      Đổi đời đổi cả tương lai,
      Hỏi ai biết được ngày mai thế nào?
      Một mình anh nhấp rượu đào,
      Tìm vào quá khứ thuộc làu khó quên…

      Mãnh bằng hướng cuộc đời lên,
      Buông xuôi chấp nhận thả trên sân trường.
      Rưng rưng trống rổng năm trường,
      Đôi lần trí não lạc đường…tưng tưng.
      PL
      Apr. 30, 2018. 7:42am

      • Phượng Lầu

        Một đêm qua toàn dân ta mất ngủ,
        Sống phập phồng dân chủ có còn đâu!
        Đôi mắt ai cũng đượm vẻ u sầu,
        Chỉ nhìn nhau rầu rầu không lên tiếng.

        Nhớ mẹ cha cố lặng im câm nín,
        Yêu thương con sao giữ được bên mình?
        Đứa thì đi nghĩa vụ tiếp chiến chinh,
        Còn đứa khác thì đào kinh sớm tối.

        Và ai ai cũng nhìn nhau chẳng nói,
        Mắt thay lời trăn trối với chia phôi,
        Một gia đình chia cách bốn năm nơi,
        Mỗi con người mỗi sinh ly tử biệt…
        PL
        May 01, 2018. 0:45am

        • Phượng Lầu

          Trời Tháng Năm chưa nằm sao đã sáng?
          Tóc bạc nhanh hơn tiếng nhịp thời gian.
          Đêm tối thui cúp điện cả xóm làng,
          Trong bóng tối đào kinh thêm…lãng mạn.

          Chẳng xi nê chẳng trò vui bầu bạn,
          Đào chưa xong xưởng đẻ đã ngập tràn.
          Con không cha không mẹ chết ngồn ngang,
          Cho nước mắt ngập tràn người tuổi trẻ.
          PL
          May, 01, 2018. 1:07am

          • Phượng Lầu

            Bổng thấy thèm trái cây quê nhà!
            Vú sửa xoài măng cụt cà na,
            Sầu riêng ổi mận chôm chôm mít,
            Bòn bon chùm ruột mãn cầu và…

            Nhớ cầu Bắc Mỹ Thuận băng ngang,
            Dòng sông nước đục chuyến đò sang,
            Dân nghèo buôn bán đêm tới sáng,
            Mía hấp bánh đa đủ mặt hàng…

            Phượng nhớ giả vờ dân trong làng,
            Theo người hướng dẫn bước lang thang.
            Ghe đâu chẳng thấy rồi la “bể”,
            Cả đám bị đem nhốt tổ làng.

            Đêm đó Phượng thức trắng bàng hoàng,
            Sáng cùng đoàn người đến trại giam,
            Thủ tục ghi tên và ghi tuổi,
            Nước mắt Phượng tuôn phận bẽ bàng.

            Mỗi sáng điểm danh rồi xếp hàng,
            Phát cho tí nước “khoái ăn sang”. (sáng ăn khoai).
            Tối không đủ chỗ lưng nằm thẳng,
            Con Một ở lâu phách làm tàn. (Con Một là tổ trưởng).

            Cám ơn Thượng Đế chỉ ba ngày!
            Ba chị em con được thả ngay.
            Nhờ biết khai gian dưới mười tám,
            Và thêm một đám bị lưu đày.

            Một chiếc ghe khác chở 85 người bị bắt, không chỗ chứa nên PL và 2 đứa em được thả ra sau 3 ngày. Sau đó PL được tiếp tục đi học vì trường chưa phác giác để đuổi.

            PL không bao giờ quên ông thầy già cứ ghen tị với một học trò gái đáng tuổi con cháu mình. Ổng cứ mắng nó:
            “Hôm nay mày mặc áo mút sơ nin quần ống noe,…”

            Còn mấy hôm cứ lo vượt biên không dợt đàn, chừng trả bài bị ổng chê: “Mày đánh đàn nghe như tao uống cà phê pha với nước mắm!”
            Hihihi!!!
            PL tức quá nói: “Vậy thầy đàn cho con nghe để con bắt chước?”
            Ông Vũ Thuận vừa meo méo cái miệng, mắt trợn trừng nói: “Mầy với tao leo lên núi ai leo mau hơn mà mà thách thầy?”
            PL cười thầm trong bụng chỉ biết cuối đầu nghỉ “Vậy mà cũng làm thầy!”
            Hahaha!!!
            Gái 17 bẻ gãy sừng trâu còn ông thầy già ôm mớ lý huyết trút lên đầu con bé để mắng cho đả cái miệng chớ ổng già rồi đâu còn kéo nổi accordion như PL?
            Hahahahaha!!!!!
            PL
            May 01, 2018. 8:21am

            • Cà Kê Dê Ngỗng

              Hí hí , có ngừ thèm vú sữa kìa 😜🤣🤪

              • Phuong Lau

                Em thèm trái vú sữa ngọt ngon!
                Da bóng tròn quay mọng căng phồng,
                Hai tay vò vò cho mềm nhũn,
                Xong núp từng hồi, ngọt và thơm.
                Hihihi!!!
                Anh có thèm ăn vú sữa như em hôn anh CKDN?
                Hihihi!!!
                PL
                May 02, 2018. 0:43am

                • Phượng Lầu

                  Da bóng tròn quay mọng căng tròn.
                  Chớ căng phồng hồi nào phải không anh?
                  Đâu có trống rỗng dâu mà căng phồng nhỉ?
                  Hihihi!!!

    • Phượng Lầu

      Ba Mươi Tháng Tư ngày lịch sử,
      Đổi đời người (còn) thứ tự nữa đâu?
      Mẹ bỏ con mưa nắng giải dầu,
      Cha gục đầu đau thương học tập.

      Học trường đời không qua trường học,
      Kẻ bán bưng những góc chợ trời.
      Kẻ ăn mày lam lũ chơi vơi,
      Kẻ sống chết thây phơi lửa đạn.

      Kẻ ngược xuôi tìm đường lánh nạn,
      Chẳng biết đời loạng choạng về đâu?
      Đường bộ đi hun hút rừng sâu,
      Đường biển bị đắm tàu, hải tặc…

      Đang bình yên bổng dưng chạy giặc?
      Xác thân này bỏ mặc phong sương.
      Cố thoát thân chạy chẳng biết đường,
      Chạy tán loạn tìm phương (trời) hạnh phúc…!
      PL
      Apr. 30, 2018. 8:26 am

      • Phượng Lầu

        Những mãnh đời đầy tan thương hoạn nạn,
        Khởi đầu từ ngày ly loạn chông gai.
        Ba Mươi Tháng Tư mở trang lịch sử dài,
        Còn dài nữa chẳng có ngày độc lập…

        Đất nước ta đang lần hồi vô vọng,
        Bọn giặc Tàu xâm lấn Bắc tới Nam.
        Sách sử ghi bao danh tướng hào hùng,
        Đã tự vẫn theo đường cùng tổ quốc.

        Tám Tá Tướng chết vì dân vì nước,
        Kết liễu gia đình bằng khẩu súng đau thương.
        Đem vợ con đến thế giới thiên đường,
        Ở nơi đó không có trường cải tạo.
        PL
        Apr. 30, 2018. 1:38pm

    • Cà Kê Dê Ngỗng

      Đời bây giờ có còn ý nghĩa chi đâu
      Hãy sống vui sông khỏe được rồi
      Để xem thử bọn khỉ dở chứng gì đây ???
      Ráng nhé bạn mình ,,,

      • Phuong Lau

        Đời này còn ý nghĩa chi đâu?
        Nhắc đến chuyện xưa chỉ thêm sầu.
        Hãy sống vui tươi và sống khỏe!
        Xem bọn khỉ dở chứng tới đâu?

        Mỗi ngày một trang lịch lật qua,
        Mỗi năm rụng thêm cái răng ngà,
        Thêm vài cọng tóc pha sương trắng,
        Ngồi xem khỉ gió…cắn tới đâu?
        PL
        May 02, 2018. 0:29 am

  3. TT.Hiếu Thảo

    Bài thơ cảm động và làm Thảo nhớ đến một giai đoạn lịch sử.”Nước mắt chan cơm”
    Thanks PL đã máu chảy thành dòng thơ. Bận lắm nên ít vô. Chúc cả nhà để….gì nữa TL điền vô….

  4. Phượng Lầu

    Em muốn ôm cho vơi thèm nổi nhớ,
    Muốn gục đầu mình than thở bên nhau.
    Ôi tình yêu đã chết lịm hôm nào,
    Bổng loé lên tia lửa rồi dập tắt…

    Yêu quê hương còn đây hay đã mất?
    Và yêu người dẫu chất ngất niềm đau.
    Tại sao? Em vẫn cứ hỏi tại sao?
    Rồi nhắm mắt cho mưa trào khoé mắt…
    PL
    Apr. 29, 2018. 9:49 pm

  5. Lu Linh

    Tặng chi NTSG và cả nhà bản nhạc “SÀI GÒN NIỀM NHỚ KHÔNG TÊN”

    • Phượng Lầu

      Em đi em bỏ lại con đường,
      Bỏ lại phố phường, bỏ người thương,
      Bỏ lại quê hương em yêu dấu,
      Bỏ lại Sài Gòn bao vấn vương.

      Chân bước ra đi chân muốn lùi,
      Ở lại thì tương lai tối thui,
      Cuộc sống phong ba đầy dông rũi
      Em đành cất bước thôi đành thôi!

      Sài Gòn thương quá Sài Gòn ơi!
      Bốn mươi ba năm ta cách rời,
      Mỗi Tháng Tư về tràn nỗi nhớ,
      Nơi chôn nhau cắt rốn một thời.
      PL
      Apr. 29, 2018. 7:36pm

  6. NGUYỄN THỊ TỴ NẠN

    Mời cả nhà nghe bản nhạc “Người Di Tản Buồn” buồn đứt ruột luôn !

    • Phượng Lầu

      Mến tặng người bạn tên Tỵ Nạn:

      Mẹ cha đặt em cái tên Tỵ Nạn,
      Để nhớ ngày Trung Nam mất nhà tan,
      Để một đời ghi dấu phút lầm than,
      Ôm con nhỏ mẹ cha em lánh nạn.

      Chạy thật nhanh dưới làn bom lửa đạn,
      Vượt trùng dương tưởng bỏ mạng biển khơi,
      Trời đất thương sau cuộc chiến tơi bời,
      Em sống sót với tên người Tỵ Nạn.
      PL
      Apr. 29, 3018. 4:54pm

  7. Thuỳ Dương

    Tặng cả nhà để cùng nhau hy vọng một ngày quê hương rực sáng

  8. Hai Chai

    Xin tặng cả nhà bài hát Gia tài của Mẹ của Trịnh Công Sơn

  9. từ mạnh long

    Sài Gòn của mình bây giờ theo ngòi bút của một người yêu Sài Gòn và có những kỷ niệm gắn bó như thế này nè!
    Nhận được từ một người bạn đang sống tại SG và cũng xác nhận bài viết rất trung thực mặc dầu bài viết đã …3 tuổi, mời các bạn cùng xem nhé.

    Sài gòn 40 năm,
    Tác giả: Song Lam

    Với 12 bài viết trong năm, cho thấy một sức viết mạnh mẽ, tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersy, bà vui vẻ tự sơ lược tiểu sử “22 năm dạy học trong nước, 22 năm làm culi job trên đất Mỹ”. Bài mới của tác giả kể về Sài gòn mùa Noel vừa qua.

    * * *

    I.

    Cuối cùng thì tôi cũng về cái ổ của mình. Nằm thẳng cẳng, hai tay đan trên ngực, mắt nhắm nghiền, tôi giống hệt như những người được Chúa gọi về. Chỉ có khác đôi điều là còn thở phì phò và trái tim còn đập lổn nhổn khi trồi khi sụt. Ba tuần lễ ở Sàigon để thăm lại người mẹ ra đi năm ngoái, tôi như con thú hoang đi lạc. Mọi thứ đều lạ lẫm, trễ tràng. Sàigon thật sự không còn của riêng tôi.

    Đứng thật lâu ở cửa Tây chợ Bến Thành, ngay tiệm vàng Nguyễn Thế Bài trước 75, tôi không hiểu mình muốn tìm gì, gặp ai trong lúc này. Con đường Lê Thánh Tôn ngày xưa đi học bằng xe đạp đôi lần dừng lại vì xe bị tuột sên, có ít nhất vài anh con trai tới sửa dùm. Bây giờ, đứng đây cả buổi, nhìn ngó tứ tung, chẳng có ma nào ngó tới tôi. Buồn tình, tôi đi lang thang. Đi bộ lòng vòng ngang kem Bạch Đằng, tôi ngán ngẫm chẳng thèm vào. À, nhà sách Khai Trí cũ đây rồi. Vô chút. Hình bóng cũ nào còn đây, sách vở ích gì cho buổi ấy? Tôi mua vài quyển sách dạy nhạc, Tự học Tây Ban Cầm với ước mong dợt lại bài Thu Ca ngày nào, bài dư âm kỷ niệm ngày hai đứa mới quen nhau, bài Thuyền và Biển mà mấy đứa em già chế lại hát như thế này: “Nếu phải sống xa em, anh chỉ còn bão tố. Nếu phải sống bên em, anh chỉ còn… cái khố.”

    Bùng binh Sàigon ngày nào có tượng đài Trần Nguyên Hãn oai phong, tượng nữ sinh Quách thị Trang bằng đá trắng… nay đã mất tăm, mất tiêu. Xe cộ thật nhiều, ồ ạt, ào ào khiến tôi chóng mặt.

    Sàigòn bây giờ đầy dẫy, ngập tràn nhà cao tầng không khác gì các đô thị văn minh Âu Mỹ. Sàigon có Bicotex Trung tâm tài chính, mà dân Saigon gọi là bà đầm bưng mâm xôi, Saigon có Center Tower 72 lầu, Saigon có đường hầm bắc qua sông Thủ Thiêm. Bến đò Thủ Thiêm bên bến sông Bạch Đằng năm xưa chạy xập xình, ành ạch sóng nước cả ngày cả đêm nay đã không còn. Con đò Thủ Thiêm đã lùi vào dĩ vãng! Trong trí nhớ người dân Sàigon vẫn còn câu hát: “Bắp non đem nướng lửa lò. Đố ai ve được con đò Thủ Thiêm”. “Con đò” Thủ Thiêm tức là cô lái đò trẻ tuổi xinh đẹp chèo đò đưa khách sang sông. Tôi thích quá chừng chữ “ve” này, mà chữ “cua” hay chữ “dê” không tài nào sánh kịp!

    Sàigon có cầu vượt, có xa lộ Đông Tây, có siêu thị lớn nhỏ sang trọng không thua gì ở Mỹ. Sàigon có tất cả, nhưng Saigon không có nụ cười.

    Sàigon không có nụ cười? Các bạn có cho rằng tôi nói quá sự thật không? Một lần nữa, tôi xin xác định: Saigon không có nụ cười. Trong công việc hàng ngày của tôi, tôi cười với khách hàng hàng trăm lần, nói hai chữ “cám ơn” hàng ngàn lần. Saigon không có được chuyện này.

    Hàng ngàn chiếc xe gắn máy đổ xô ra đường mỗi giờ, mỗi ngày, mọi người chen lấn nhau, tranh giành nhau từng centimet đường, mặt mày hằm hè như sắp sửa gây gổ, chửi mắng nhau và mặt lạnh như… tiền Việt Nam. Vào cơ quan chính quyền, quý vị sẽ thấy được sắc mặt này: họ nhìn mình ghẻ lạnh, soi mói coi mình thuộc tầng lớp nào trong xã hội, họ nhìn qua cách ăn mặc để đoán xem mình có tiền nhiều hay ít… ôi cái nhìn xa lạ, dửng dưng, không có một chút tình cảm con người nào hết. Sao kỳ vậy cà? Tôi tự hỏi mình. Biết hỏi ai bi giờ?

    Saigon có những bộ trang phục đắt tiền, những chiếc xe hơi bạc triệu, những biệt thự sang trọng với phòng master bedroom dát vàng ròng bốn số chín, nhưng Saigon không có được tình yêu thương. Saigon vắng bóng lòng nhân ái và chết tiệt sự bao dung.

    Những ngày cận kề Christmas, Saigon treo đèn kết hoa cùng khắp những con đường lớn. Những công trình xây dựng còn dang dở khắp nơi gây ra sự kẹt xe dữ dội vào những giờ cao điểm. Dân Saigon ăn nhậu tối ngày, từ sáng sớm cho tới giữa khuya. Quán nhậu san sát, từ bò dê cao cấp cho đến rắn mối thằn lằn. Hình như mọi người đang lâm vào cảnh mê hồn trận cứ ăn nhậu thả cửa chừng nào chết hẳn hay. Tôi có những đêm Saigon mất ngủ triền miên vì tiếng xe gắn máy ầm ầm trong từng hang cùng ngõ hẹp. Bốn năm giờ sáng lại nghe rội rã tiếng rao hàng: “Bánh mì nóng đây, bánh mì nóng đây”. Saigon lúc nào cũng hực hở lửa nóng, rít rịt tay chân, chỉ nhờ mong ngọn gió mát bất chợt.

    Tuổi trẻ Saigon bây giờ cao hơn, đẹp hơn, sang trọng hơn. Con gái ra đường không ai biết đẹp hay xấu, cao hay thấp, da trắng mịn màng hay đen thui rổ chằng chịt, vì họ trùm kín mít, chỉ chừa hai con mắt vẽ chỉ đen thui, lạnh lùng. Ai cũng chen lấn, vội vã, chụp giựt. Và hoàn toàn không có một nụ cười nào hết. Ở Saigon ba tuần, tôi không biết mình cười được bao nhiêu lần, chỉ thấy lòng trĩu nặng sầu thương.

    Đã nhiều lần tôi thấy được những người già như tôi đã về hưu ngồi trong nhà thu lu bất động. Nếu không bận rộn được làm ô-sin không công cho con cháu thì họ cứ ngồi trước bực cửa nhìn ra ngoài đường. Họ ngồi đó, buồn, bất động và héo tàn.

    Central Tower lộng lẫy sửa soạn chào mừng năm mới 2015, sẵn sàng giơ cao dao sắc chém ngọt khách hàng. Ly kem bạc hà chỉ có hai viên kem tròn vo lớn hơn cái trứng cút chút xíu, trả 11 dollars cho tui. Trời ơi giá cả hơn cả bên Mỹ. Nhưng lo gì. Đại gia thừa tiền lắm bạc, “bi nhiêu bi!”

    Saigon cũng có những buffet đắt tiền dành cho nhà giàu mới mở mắt sau này như ở Hoàng Yến, Newworld, nhất là ở nhà hàng năm sao Newworld này, ăn trưa 26 dollars và ăn tối 42 dollars trong khi người lao động buôn gánh bán bưng chỉ mong kiếm được 2 dollars/ngày (42.000 đồng Việt Nam). Saigon ơi, nhức nhối lòng tôi.

    Mở mắt chào đời ở Saigon, sống và thở với Saigon qua bao nhiêu thăng trầm của đất nước, của thời cuộc, tôi vẫn ôm Saigon vào trong lồng ngực tưởng như lúc nào cũng son trẻ của mình. Xa Saigon 40 năm, Saigon đã ngủ vùi 40 năm, Saigon đã mất đi vẻ thơ mộng, lãng mạn, đã mất đi hoàn toàn văn hóa phương Nam, để trở thành thứ lai căng chú kiết, Tây chẳng ra Tây, Tàu chẳng ra Tàu. Saigon bây giờ vẫn đang còn một triệu ba trăm ngàn người nghèo khổ đói khát lầm than. Có những cái chết vội vàng non yểu, trăm thứ bệnh lạ do thực phẩm độc hại mang đến, Saigon có trăm ngàn chuyện giả từ lông mi giả đến tôm khô, bánh tráng, gạo lúa ăn uống hàng ngày.

    Bên cạnh những building cao vòi vọi, những nhà hàng sang trọng, những resort năm sao, quý bạn đọc sẽ còn thấy được những trường học xuống cấp thê thảm, những bệnh viện ghẻ lở hoang phế hàng trăm năm không sửa sang. Quý bạn đọc hãy ghé mắt vào bệnh viện T.C ở Saigon để thấy bệnh nhân nằm la liệt từ hành lang cho đến trước cửa nhà vệ sinh, nằm luôn cả dưới gầm giường. Y tế quả là quá tải và giáo dục đi đoong. Chúng tôi đến thăm đứa cháu họ tại phòng vô trùng của Trung tâm huyết học mà sững sờ: thằng nhỏ chuẩn bị trình luận án tốt nghiệp cao học kinh tế, lại được phát hiện bị ung thư máu. Tôi phát khóc khi nhìn bốn thanh niên trẻ không quá 25, mặt mũi sáng láng khôi ngô với những cái đầu trọc lóc vì vừa trải qua mấy đợt Chemo. Những khuôn mặt trắng bệt đang cần vô máu, mà xác suất sống còn chỉ có từ 20-25% đã làm tôi đau lòng, không biết phải nói gì để an ủi các cháu. Không ai trả lời được câu hỏi tại sao trong khi tiền đóng cho bệnh viện cao ngất ngưỡng được tính bằng hàng chục ngàn dollars, cha mẹ các cháu phải cầm cố nhà cửa, ruộng vườn…

    Làm sao ngoảnh mặt quay lưng với cảnh đời trái ngược ở Saigon: bên cạnh cuộc sống xa hoa dư thừa phủ phê của kẻ có quyền lực, vẫn còn hằng hà sa số cuộc đời của những con người Việt Nam bần cùng đói khát kiếm ăn từng bữa toát mồ hôi, còn những mồ hoang mả lạnh, còn bao nhiêu cái chết tức tưởi, âm thầm… những người muôn năm cũ hồn ở đâu bây giờ? (Vũ Đình Liên-Ông Đồ). Người lính cũ VNCH, người thương phế binh của chế độ cũ vẫn còn sống vất vưởng, lê la đầu đường xó chợ mà sự giúp hàng năm của đồng bào hải ngoại vẫn không thấm thía vào đâu! Chương trình “Cám ơn Anh” hàng năm ở California với số thu lên đến bảy tám trăm ngàn dollars vẫn còn quá ít so với nỗi đau quá lớn, những thương tật trùng điệp của hàng chục ngàn chiến binh sau 75. Chúng ta đời đời chịu ơn họ, cái ơn sâu không bao giờ trả nổi…

    Saigon thân yêu của tôi ơi. Em đã ngoài 40 từ 1975, tù dạo người Saigon ken chân vội vã chen lấn xuống tàu bạt mạng thừa sống thiếu chết vượt trùng dương tìm đường trốn chạy, biết bao người đã chìm sâu đáy nước, biết bao nhiêu người lưu lạc phương trời?

    Biết nói gì với em hôm nay, Saigon 40? Hôm nay thăm lại Saigon, em chỉ còn trong tôi hình bóng cũ: Con đường Bà Huyện Thanh Quan những chiều tan học mát rượi lối đi, vòng xe quay thanh thản nói cười với bạn, tà áo dài trắng quấn quít mối tình đầu.

    “Saigon ơi, tôi đã mất người trong cuộc đời. Saigon ơi, thôi đã hết thời gian tuyệt vời…” (Saigon ơi vĩnh biệt-Nam Lộc)

    Tôi vẫn còn hoài hình ảnh Saigon tráng lệ, tươi đẹp trong trái tim già nua khô héo của mình. Và Saigon ơi, tôi còn mãi Saigon xưa trong trí nhớ.

    II.

    Tôi trở lại Valley Forge vào những ngày cuối của năm 2014, tôi nghe lòng giá buốt với cái lạnh 6 độ F về đêm và những tai ương nổ ra từ khắp thế giới trong khi năm 2015 từng bước đến gần. Hai cảnh sát viên New York bị kẻ gian sát hại ngày 20/12 là vết thương lớn cho nhân dân Mỹ, đặc biệt là cộng đồng New York. Sự sát hại đó có lẽ bắt nguồn từ sự phân biệt chủng tộc âm ỉ, dai dẳng sau khi người thanh niên Michael Brown ngả xuống từ viên đạn của người cảnh sát da trắng trong tháng 8/2014. Và chỉ một tuần sau 28/12, Air Asia của Malaysia mang biển số 8501 lại bị rớt ở đáy biển Java mang theo 162 hành khách và phi hành đoàn, trong khi vừa cất cánh từ Jakarta (Indonesia) đi Singapore được 45 phút…

    Dù vậy, ở Times Square New York, trái cầu mà cả thế giới dõi mắt mong chờ count down như một thông lệ chào mừng năm mới, với hy vọng sẽ tốt đẹp hơn năm cũ, đã qui tụ hàng trăm ngàn người trẻ tuổi bất chấp cái lạnh giá mùa Đông. Ở quanh vùng chúng tôi cư ngụ, Valley Forge Casino đã chuẩn bị hàng trăm chai Champagne sẳn sàng mở nnắp để đón khách. Liệu 2015 có khá hơn chăng?Ai mà biết được?

    Tôi đã não lòng với đồng hương của tôi ở Saigon Việt Nam, tức Saigon lớn. Còn Saigon nhỏ? Khi nghĩ đến Little Saigon là tôi có chút vui. Sao kỳ vậy cà? Saigon nhỏ hình thành khắp nơi trên thế giới, nơi có người Việt Nam sinh sống và thành lập cộng đồng. Phải chăng người Việt Nam tị nạn khắp nơi trên thế giới muốn tìm lại những gì đã mất? Vì Saigon lớn không còn của mình nữa, mà là của họ, của người chủ mới!

    Những lần đến Little Saigon ở Cali, tôi tìm lại được hình ảnh quá khứ, rất Việt Nam. Hình ảnh chiếc áo bà ba, vành nón lá, tà áo dài thanh tú ngày xưa đã không còn thấy ở Saigon lớn, lại vẫn ung dung hãnh diện khoe khoang ở Saigon nhỏ, đặc biệt tôi tìm thấy được con người Saigon xưa với đặc trưng văn hóa Saigon và tôi có được từ họ, những nụ cười thân ái.

    Làm sao nói hết được những gian khổ, nhục nhằn của người Việt Nam lưu lạc nơi xứ người từ 40 năm qua? Họ đã từ bỏ hết những gì có được trong tay để làm lại từ đầu bằng bất cứ công việc gì, vị trí nào để mưu sinh nuôi sống gia đình, gầy dựng cuộc sống mới. Biết bao mồ hôi nước mắt đã tuôn đổ cho 40 năm lưu vong? Hai ba giờ sáng phải trở dậy đáp xe buýt đến chỗ làm với đồng lương rẻ mạt, phải sinh hoạt trong những điều kiện eo hẹp, phải tiết kiệm từng đồng bạc kiếm được, và cũng không thiếu những ê chề, tủi nhục trong quãng đường dài nơi xứ người. Nhưng người Việt Nam với bản tính chịu khó, cần cù, chịu đựng gian khổ để gầy dựng tương lai cho thế hệ thứ hai.

    Sau 40 năm ròng, lớp người thế hệ thứ nhất đã già rồi, một số người đã ngàn đời yên nghỉ, để lớp trẻ đầy đủ năng lực, trưởng thành vươn lên nơi quê hương thư hai này. Họ có mặt ở các ngành nghề với vai trò lãnh đạo và thật sự bước vào chính trường của Mỹ như Janet, Trí, Andrew… ở Little Saigon Nam Cali, như Nguyễn Xuân Hùng ở Texas hay Tâm Nguyễn ở San Jose… Công việc của họ hãy còn ở phía trước, trong đó có dự định đề nghị Thượng Viện Mỹ can thiệp cho người lính cũ VNCH, những thương phế binh sống vất vưởng ở quê nhà được định cư sang Mỹ, sang Uc để bù đắp phần nào thiệt thòi của họ. Chúng ta hãy cầu nguyện cho mộng ước này thành sự thật!

    Người Saigon sống dễ dãi, chan hòa tình cảm với mọi người, với bà con hàng xóm láng giềng, với đồng hương đồng khói. Người viết cứ tự hỏi mình hoài: Ở Cali có nhiều hội đoàn, như Hội Nhớ Huế, Quảng Nam-Đà Nẵng, Bạc Liêu, Gò Công… mà sao không có Hội Saigon? Có thể Saigon là điểm hẹn, điểm đến của các miền đất nước chăng? Ở vùng New Jersey, có Saigon Plaza, có chợ Bến Thành… và cái Logo chợ Bến Thành dùng làm bảng hiệu cho khắp nơi có Saigon nhỏ, tức Little Saigon. Đây là niềm hãnh diện chung cho người Việt Nam, cho Saigon, cho người Saigon, cho nên 40 năm qua, tâm tình ấy vẫn đầy thương, đầy nhớ.

    Bây giờ ở Little Saigon Nam Cali chắc đang có những lo toan hạnh phúc? Nào là chuẩn bị Hội Tết hàng năm, cuộc diễn hành ở phố Bolsa, cuộc thi nấu bánh chưng ở Phước Lộc Thọ, thi hoa hậu áo dài truyền thống… để đón mừng năm mới Ất Mùi 2015. Tết Việt Nam vẫn còn mãi trong lòng người Việt Nam, người Saigon!

    Những chuẩn bị rậm rịch, rộn ràng của mọi người từ đầu tháng Chạp. Các bà mẹ sẽ lui cui nấu nướng sớm chiều cho ngày 30 Tết cúng rước ông bà, tổ tiên, chào đón Giao thừa. Ngoài chợ lao xao mua sắm đồ ăn thức uống, bánh trái rượu bia và nhất là hoa Tết. Trời ơi làm sao nói hết cái cảm giác vui sướng khi đi dạo chợ hoa tìm mua những cành mai đẹp nhất? Người bán người mua lao xao nói cười, chợ ngày không đủ ngày giờ, còn có chợ đêm nữa chứ! Về đêm Cali mát rượi, đi chợ đêm vừa đi vừa ăn bắp nướng thoa mỡ hành thì hạnh phúc biết bao?

    Ngày Tết đến rồi, những chiếc áo dài được phơi phóng, ủi là cho thật phẳng phiu để đem ra chưng diện với mọi người. Áo gấm chữ thọ dành cho các ông, áo gấm đủ màu, đủ các loại hoa Mai lan cúc trúc dành cho các bà và các cô gái trẻ. Ai cũng mặc áo dài, từ trẻ nít cho đến cụ già, thậm chí các dân cử Mỹ lẫn Việt trên truyền hình chúc Tết đồng hương cũng diện áo dài. Áo dài được mùa. Người viết cảm thấy thật vui, thật gần gũi với họ. Ai cũng trang trọng chúc Tết nhau, nói cười thật vui như… Tết.

    Người Việt Nam ở Little Saigon nói cười với nhau trong chợ, trên xe đò, ngoài bãi biển, trên xe buýt, trong buổi coi văn nghệ… dù họ chửa quen nhau, quen nhau đôi lần, gặp nhau đôi bận, họ cũng sẳn sàng chia xẻ tâm tình, mọi hoàn cảnh được phơi bày để hỏi ý kiến, thật hoàn toàn khác với những khuôn mặt “chằm vằm” của người Saigon ở Việt Nam.

    Xin lỗi bạn đọc thật nhiều vì tôi cứ nhắc hoài những hình bóng ngày xưa. Quả thật quãng đường 40 năm của người Việt Nam với những kỷ niệm đã cũ, rất cũ, đã là của hôm qua. Và 40 năm lưu vong tị nạn nơi xứ người, cũng tưởng chừng như mới hôm qua. Thời gian như bóng câu qua cửa sổ. Rồi tất cả sẽ qua, sẽ qua, sẽ là của quá khứ rộn ràng trong lòng mỗi người dân Việt.

    Dù thế giới hiện giờ chưa được bình an dù chưa hoàn toàn hạnh phúc, nhưng có lẽ nào ta lại hờ hững với mùa xuân đang từng bước đến gần? Ở miền Đông lạnh giá mù sương này, tôi chỉ ao ước có một nhày nào đó được hưởng sự nồng ấm tình người, tình đất ở Cali, để thấy mình trẻ lại trong ngày Tết truyền thống, với văn hóa Saigon qua tiếng pháo mừng Xuân.

    Với đồng hương, bằng hữu, gia đình ở Little Saigon Nam Cali, tôi xin gởi đến quý vị những tình cảm tốt đẹp, lời chúc mừng trân trọng nhất trong ngày đầu năm Ất Mùi 2015 này. Và, với Saigon lớn của tôi ngày xưa, tôi xin chào em, Saigon 40, và chỉ xin em, tha thiết xin em, chỉ một nụ cười.

    • Phượng Lầu

      Sài Gòn nay thiếu hẵn nụ cười,
      Sài Gòn hào nhoáng giả vời thôi!
      Phố phường chật nứt đầy xăng khói,
      Kẻ lại người qua chẳng tình người.

      Thương binh lê lết dưới vệ đường,
      Trẻ con bán vé số thấy thương,
      Em bé đánh giày mưu phương sống,
      Ăn mày vất vưỡn ai đoái thương?

      Mời bạn ghé qua thăm nhà thương!
      Bệnh nhân la liệt dưới gầm giường,
      Hành lang thiếu chỗ nằm lưng nghỉ,
      Trước nhà vệ sinh ngủ như thường…

      Mời bạn ghé vô chợ Bến Thành,
      Áo quần giày dép bày cạnh tranh,
      Thực phẩm đẹp ngon gì cũng có,
      Ăn vô sống chết thôi cũng đành!

      Mời bạn ghé qua ăn nhà hàng,
      Trưng bày trông kiểu cách thật sang,
      Đồ ăn thượng thặng toàn đô Mỹ,
      Đại gia vẫn ẩm thực đầy bàn.

      Mời bạn ghé qua thăm trường tôi.
      Học sinh dẫu cố gắng học rồi,
      Mãnh bằng trơ trọi ai ngó tới?
      Không quen cao cấp mãnh bằng rơi.

      Sài Gòn năm xưa đã một thời,
      Tiếng cười rộn rả mặt mày tươi,
      Sài Gòn hôm nay thì sao nhỉ?
      Nụ cười đã tắt hẳn trên môi.
      PL
      Apr. 29, 3018. 8:48 am

      • Phượng Lầu

        Còn đâu ánh mắt người dưng?
        Những đêm biểu diễn trên sân khấu trường,
        Ôm đàn tấu khúc yêu thương,
        Anh nhìn say đắm tơ vương rối bời.

        Chao ôi vang bóng một thời!
        Quốc Gia Âm Nhạc một trời tình ca.
        Tiếng lòng cất cánh bay xa,
        Chìm trong quên lãng tình ta chẳng còn…
        PL
        Apr. 29, 2018. 9:35am
        (Bổng dưng nhớ đến mối tình vụn vỡ!)

        • Phượng Lầu

          Hỡi thành phố thân yêu Sài Gòn!
          Em có còn má đỏ môi son?
          Có còn nắng long lanh lòng phố?
          Còn gió heo may, mưa giăng buồn?

          Hỡi em yêu, thành phố Sài Gòn!
          Có giòng sông nhỏ nước chảy tuôn,
          Con đò ngược xuôi giòng nước nhẹ,
          Chở khách sang sông đỡ dậm trường.

          Em hởi ôi thành phố thân thương!
          Còn lá me bay rụng ngập đường?
          Còn hoa đỏ thắm hàng phượng vĩ?
          Con đường tình cũ mình vấn vương?

          Anh yêu thiết tha tên Sài Gòn!
          Con đường, con hẽm, những đường mương,
          Nhưng sao giờ đây em lạ quá!
          Đổi cả tên em lẫn tên đường?
          PL
          Apr. 29, 2018. 2:43pm

          • Phượng Lầu

            Quê tôi ruộng lúa đầy đồng,
            Chín con sông dẫn nước rồng Cữu Long.
            Quê tôi biển rộng mênh mông,
            Song Đà, sông Hậu sông Hồng sông Hương.

            Quanh co uốn khúc dễ thương,
            Sông đem sức sống dẫn đường giao thương.
            Dân tôi tứ ngã thập phương,
            Đỗ về phố thị mang tên Sài Gòn.

            Ai bảo tên ấy chẳng còn?
            Tha phương lánh nạn mỏi mòn nước non.
            Láng giềng bè bạn bà con,
            Đặt cho tên gọi Little Sài Gòn.
            PL
            Apr. 29, 2018. 3:36pm

  10. NGUYỄN THỊ TỴ NẠN

    Ba Mươi Tháng Tư, ôi một ngày! (PL)
    Ba Mươi Tháng Tư, ôi ngày của đau thương ,,, kẻ chiến thấng cũng bỏ chạy, kẻ chiến bại cũng bỏ chạy ! thật trớ trêu thay !!!

    • Phuong Lau

      Này em!
      Anh đi học chỉ ba ngày thôi!
      Trông đàn con dại thay anh rồi..
      Nhớ lo chăm sóc cha và mẹ!
      Mai mốt anh về với em vui.

      Này con bố đi học mấy hôm!
      Ở nhà ngoan ngoãn chớ om sòm!
      Con phải ngoan nghe lời mẹ nhé!
      Bố về có bánh kẹo cho con.

      Thưa cha thưa mẹ con ra đi!
      Ở nhà mẹ cha chớ lo gì!
      Vợ con, nàng dâu ngoan hiếu thảo,
      Mai mốt con về lại gặp nhau!

      Rồi ba ngày lần lượt khổ đau…
      Anh biết sẽ chẳng còn hôm nào,
      Gia đình mình cùng nhau sum họp,
      Nghẹn ngào se thắt khóc thương đau!
      PL
      Apr. 27, 2018. 8:46pm

      • Phuong Lau

        Thời gian sao chiễm chệ quá lâu!
        Thân trai tủi nhục bị cầm tù,
        Nhất nhật tại tù, thua con thú,
        Thiên thu tại ngoại, nuốt hận thù!

        Thương em bé bỏng một thân côi!
        Lo con dầu dãi nắng mưa rơi,
        Mẹ đau cha ốm làm sao hỡi?
        Anh bị tù đày chốn xa xôi!

        Học sáng học chiều…nát óc thôi!
        Kiểm điểm ngày đêm giết lần hồi…
        Tâm linh tan nát cùng thể xác,
        Anh còn gì nữa đâu em ơi!

        Một ngày em cùng con thăm nuôi,
        Nhìn nhau chảy nước mắt nghẹn lời,
        Chẳng nói nên câu, như hấp hối,
        Đành chết lặng người nuốt lệ rơi!
        PL
        Apr. 27, 2018. 9:20pm

        • Phuong Lau

          Một năm, hai năm, rồi bao năm?
          Ngày nắng đêm sương trải mưa dầm,
          Sáng đày lao động đêm kiểm điểm,
          Đói khát khuya không đủ chỗ nằm.

          Côn trùng sâu bọ ruồi muỗi mòng,
          Cùng người xen lẫn đắp mền chung,
          Hôi tanh rướm máu tay loan máu!
          Chân trói xương khô bởi gông cùm…!!!

          Bóng tối cô đơn thấm lạnh lùng!
          Cơ hàn đói rét số phận chung,
          Những kẻ anh hùng không bất khuất,
          Tra tấn bầm thây…bắn cái đùng!!!
          PL
          Apr. 27, 2018. 11:28 pm

          • Phuong Lau

            Đố bây đứa nào dám anh hùng?
            Băng rừng vượt ngục số lâm chung!
            Ông theo truy nã coi còn sống?
            Đừng trách sao ông quá lạnh lùng!
            PL
            Apr. 28, 2018. 7:19pm

            • Phuong Lau

              Lại đây với anh đi xem nào!
              Chồng về sớm hở? Muốn thế sao?
              Hợp tác với anh đi cưng nhé!
              Muốn cứu chồng em? Lại đây nào!

              Anh giúp chồng em khỏi nhảy rào!
              Cho chồng đoàn tựu với vợ mau!
              Đêm nay ở lại đây em nhé!
              Sao? Em có ngoan hay không nào?

              Lạy anh thả chồng em khỏi tù!
              Thân này còn có nghĩa gì đâu!
              Thương chồng lấy xác em đổi mạng!
              Nhục nhã cam đành đến thiên thu!
              PL
              Apr. 28, 2018. 9:49pm

              • Phuong Lau

                Khóc than ôi tan tóc khóc than!
                Kiểm kê đánh tư sản ngập tràn,
                Cướp của dân đày kinh tế mới,
                Hốt sạch bạc vàng dân tiêu tan.

                Rách rưới điêu sống lầm than,
                Hai bàn tay trắng kéo từng đoàn,
                Tay bới chân cày trên sỏi đá,
                Ôi kiếp đọa đày, sao dã man!
                PL
                Apr. 28, 2018. 10:25pm

  11. Bậm Trợn

    Một ngàn năm nô lệ giặc Tàu, (TCS)
    Một trăm năm đô hộ giặc Tây, (TCS)
    Bao nhiêu năm nội chiến từng ngày? (TCS)
    Gia tài của Mẹ bây giờ chỉ còn lại nắm xương khô !!!

  12. Lu Linh

    Lu Linh tặng chị Sài Gòn bài hát có tên của chị một thời nè,,,hy vọng một ngày rất gần họ sẽ trả lại tên cho chị nhé !

  13. Nguyễn thị Sài Gòn

    • Phuong Lau

      Trả lại cho tôi tên Sài Gòn!
      Thủ đô xinh đẹp thuở vàng son,
      Mỹ danh nổi bật Đông Nam Á,
      Hòn Ngọc Viễn Đông, tên Sài Gòn!
      PL
      Apr. 28, 2018. 11:29 pm

    • Phượng Lầu

      Mến tặng Sài Gòn, một cái trên bất diệt:

      Mẹ Cha đặt tên Sài Gòn kỷ niệm,
      Khắp phố phường ai cũng gọi tên em,
      Và tên em càng nổi bật xinh thêm,
      Mang ý nghĩa Rồng Tiên dòng giống Việt.

      Tên Sài Gòn dấu yêu và oanh liệt,
      Khắc ghi lòng bất diệt nhớ quê hương,
      Em mang tên đi tiếp suốt con đường,
      Tên còn mãi Sài Gòn không vĩnh biệt!
      PL
      Apr. 29, 2018. 4:45 pm

  14. tdpvt

    Đôi khi dối lòng cố quên
    Nhưng lòng nhoi nhói không tên muộn phiền
    Ba mươi tháng ấy đảo điên
    Trời xanh u tối muôn miền tóc tang

    • Phuong Lau

      Làm sao dối lòng được hở anh?
      Lịch sử còn ghi chép rành rành!
      Chúng ta là nạn nhân chiến cuộc!
      Toàn dân cùng khúc ruột như anh!
      PL
      Apr. 28, 2018. 11:35 pm

Hãy gởi những lời bình luận thân thương đến với mọi người.

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s