Kim Loan
Giờ em viết lại chuyến lên thăm anh tại Sơn Hòa ở đồng bằng đây nè !
Sáng thứ Bảy (13/9/75) em đáp chuyến xe lửa lúc 7 giờ 30 sáng vào Tuy Hòa cho kịp ngày mai Chủ Nhật lên thăm anh. Đi xe lửa thú lắm anh ạ, nhưng sốt ruột ghê, mãi đến trưa mới đến nơi. Ở Qui Nhơn nắng như thiêu như đốt thế mà Tuy Hòa lại mưa tầm mưa tã. Mặc dầu đã đến nơi nhưng em vẫn lo buồn kinh khủng, vì mưa thì đường lên Sơn Hòa bị trơn trợt, vất vả lắm.
Tối đó em phải nghỉ tại nhà cô bạn cùng học Sư Phạm Qui Nhơn, cứ thức giấc hoài chỉ sợ ngủ quên vì xe sẽ chạy vào lúc 3 giờ sáng mà. Thế nhưng không ngờ sáng hôm sau trời lại tạnh hẳn anh ạ, lại nắng nữa chứ. Có lẽ ông Trời thương hai đứa mình và các thân nhân đi thăm nuôi khác anh nhỉ !
Em đến khu tiếp đón thân nhân của trại lúc 7 giờ sáng rồi nạp giấy phép thăm anh. Thật là hú hồn nếu em không lanh trí sửa lại “họ của em cùng họ của anh” thì chắc em không được gặp anh, phải trở về thôi. Vì thủ tục thăm nuôi ngày càng gắt gao, phải là bà con dòng họ ruột thịt mới được cho thăm. Rồi cũng xong, em đã được gặp anh. Nói sao cho hết nỗi vui mừng của em khi thấy anh trong nhóm các anh từ trại ra nơi tiếp tân. Thật không ngờ, anh của em giờ thấy khỏe ra, lại đỏ da thắm thịt nữa chứ. Đó là nhờ gia đình lo lắng thuốc men tương đối đầy đủ. Thật khác hẳn hoàn toàn những ngày anh bị bệnh ở trại Sơn Định trên núi cao; tại đây nếu không dễ dãi thì có lẽ anh của em chẳng còn, vì xuống Sơn Hòa nội qui của trại không cho đem thuốc vào nữa. Lại giới hạn sự thăm nuôi, mới đầu một tuần một lần, rồi một tháng một lần, rồi ba tháng một lần, biết đâu lại còn tăng nữa. Vì thế, anh hãy nghe em cố gắng giữ gìn sức khỏe nhe anh ! Kiên nhẫn anh nhé ! Dẫu thế nào đi nữa em cũng lên thăm anh ! – “… mấy núi cũng trèo… mấy sông cũng lội… ” mà – Tin em đi nhen !
Anh liều thật, bày đặt lén lút viết hồi ký nữa, lỡ “lộ” ra thì hết thấy đường về đó anh ơi ! Hôm thăm anh, em mất hồn và mất bình tĩnh vô cùng khi anh lanh tay nhét vào lưng em cuốn nhật ký ấy nhỏ bằng lòng bàn tay; thành ra em nói chuyện cứ bị ấp a ấp úng, chẳng nhớ gì cả…
… … …
Lâu quá rồi, hôm nay mới được lên thăm anh, em chỉ muốn ôm chầm lấy anh cho thỏa lòng mong nhớ, nhưng em nào dám… Đúng là tuy gần mà xa đó anh ạ !
Còn đâu nữa những lần anh đưa em ra Bồng Sơn, ngậm ngùi luyến tiếc… Rồi những phút giây em chia tay anh tại ngả ba Phan Rang, em vô tiếp Sài Gòn còn anh thì lên Đà Lạt… Và, lần này thì lại càng lâu hơn. Có lẽ em sẽ đợi anh mãi… Anh cảm động không nói nên lời, chỉ cầm tay em, phần em thì chảy nước mắt rồi. Ngày đó buồn quá anh nhỉ ! Anh tin em không ? Thời gian sẽ trả lời anh nhé ! Bọn mình đúng là “duyên nợ”, gặp nhau thật bất ngờ, tiến đến hôn nhân cũng thật mau. Thành ra em hay nhắc anh hãy suy nghĩ cho kỹ, kẻo sau này ân hận, đó là vì em sợ trong lúc anh mềm lòng nhất thời đó thôi. Thông cảm cho em nhé ! Giờ thì hai đứa mình phải chịu “luật bù trừ”; trước anh “tiến nhanh” chừng nào thì giờ phải đợi lâu chừng nấy…
Biết ngày nào anh được về với em anh nhỉ ? Có lẽ ngày đó còn xa… xa tít mù… Em sẽ chịu đựng, còn anh thì phải vững lòng và vượt qua mọi gian khổ nhe anh !
(Cali, tháng 2 / 2014)

Kim loan làm chị nhớ lại những năm tháng đó quá chừng , tuy khổ mà vui . Bây giờ chỉ còn mình chị sống trong hồi tưởng mà thôi … Buồn ! Híc Hic !!!!
tàu lửa bi chừ chạy nhanh rùi…vì có Lê Huy đã ra trại …chổng mông đẩy phía sau (kim loan ngồi trỏng…)
Haha… Tui thấy rõ ràng Cát đang ngồi ngủ gục trong toa đồng hạng.
Trang viết của Kim Loan lúc nào cũng cảm động.Chia xẻ hí.Gửi lời thăm PLH nhé
Cám ơn anh.
PLH cũng gởi lời thăm anh đó.
He ,,, viết tắt dễ lộn wá …
PLH (cứ tưởng Phàn Lê Huê … MC) 🙄
Hú hồn… May mà hổng có Tiết Đinh San cầu… PLH !
Bài viết của chị Kim Loan thật xúc động, ngậm ngùi cho tình phu thê, cho những gia đình có tội vì khõng biết chọn nơi mình được sanh ra, lớn lên, xa nữa, ngậm ngùi cho đất nước…
Đọc bài của chị làm nhớ lại chuyến vi hành ra Bắc, cũng xe lửa đến Hà nội, rồi lại xe lửa đến Vĩnh Phú, rồi băng rừng lội suối đến trại…
Chắc bữa nào cũng bắt chước chị viết lại về chuyến đi nầy.
Chúc anh chị khỏe, mãi bên nhau sau những ngày xa xưa gian khó.
Hồi đó có nhiều bà mẹ, người vợ, “em gái” cùng cảnh ngộ với kimloan lắm… Thấy thương và tội nghiệp quá !
Mong được chia sẻ tâm tình với NĐD qua những chuyến xe lửa, những lần băng rừng lội suối… của bạn lắm đó.
Chúc D vui và khỏe.
Cảm ơn chị Kim Loan vẫn còn nhớ và kể lại những năm tháng quằn quại đó…Cũng may chị không đi xa lắm..lại được đi tàu lửa…
Bây giờ kể lại..trong lòng ai chắc cũng có câu hỏi tương tự ” tại sao vậy…” hay “không ngờ mình đã đi qua bao nhiêu nạn đó…”
Chúc anh chị năm mới an vui, hạnh phúc…
Giờ nhớ lại những chuyến thăm nuôi ỡ những nơi không ai dám đến đó thì thật là… “không ngờ mình đã đi qua bao nhiêu nạn đó… ”.
Cám ơn Nguyên THủy.
“… mấy núi cũng trèo… mấy sông cũng lội… ” còn mấy đềo thì sao hỡ chi Kim Loan ?
Mấy đèo cũng ráng lết chứ sao !
Dzẫy là tốt đó chị Kim Loan ,,, TL. biết có vài người “mấy đèo đứng trông theo”
“Lâu quá rồi, hôm nay mới được lên thăm anh, em chỉ muốn ôm chầm lấy anh cho thõa lòng mong nhớ, nhưng em nào dám…”
Đọc tới đây, hổng biết ai sao- chớ tui thì tui thấy đứt ruột cho đôi trẻ!!! (Vì tui đoán chị Kim Loan hồi đó ở tuổi 21- 22. Quí vị biết sao hông nè? Bởi thì mà là tai bị… mới ra trường Sư phạm kí là gặp ngay vị sĩ quan trẻ, đẹp trai, vui tính…như anh Lê Huy thì bắt buộc chị mình phải “cừ híp mắt” thâu!)
Chị Kim Loan có dám lấy can đảm, nói trước bàn dân thiên hạ trang cdnth6875.org là Cát Lân nói đúng chóc hông ạ?… hà hà.
Thân mến.
Anh Lân giỏi quá, nói đúng chóc, nhưng không đúng ở chỗ… đẹp trai đó nghen !
sao nẫu uốn lưỡi để nói sai lòng nẫu dẫy hè?!…Tui dám chắc dẫy luôn á chị Kim Loan ui 😆
Hihi… Tui “đẹp trai” dzẫy đó… Kợ tui !
Đúng vậy anh Lê Huy. Trúc Sơn thấy, nhiều người thấy- duy chỉ một mình chị KIm Loan không thấy chàng SQ Lê Huy oai- đẹp trai.
Mắc cỡ chi dậy trời- hữ chị Loan?
Hừừmm… Tui lỡ… “đep trai” một miếng mà cứ ghẹo wài !

Tư Xe Ôm (trong Chiều Nay Có Mùa Thu Đi Về) thân mến chào các bạn !
@.Tui binh anh Lê Huy:
Tuổi nhiều, còn nét đẹp trai
Huống hồ thưở trẻ, kiếm ai hơn chàng?
Thêm “mai ba đóa” điệu đàng
Loan wơi, Loan “túm”…áo chàng- phải thâu!?…khà khà…
Hứ… Thôi… Tư Xe Ôm dzọt đi kiếm gạo đây… !
Bái bai… !
Những kí ức thời đó giờ đọc lại ngậm ngùi quá ha chị Loan …
Anh Thắng ơi, ai đã ở trong cảnh ngộ đó, giờ khi nào chợt nhớ lại thì ngậm ngùi lắm, anh à !
Hic hic hic,,,lúc sau nầy tui ở trại Kim Sơn mà hổng có được ai đi thăm! Rứa anh Lơ Wuy lúc đó may mắn quá …
Có thể do Tào Lao… “Lắm mối… ” đó mà !
Như khúc phim quay chậm…khi đọc xong hồi kí Viết cho anh… AK xin đồng cảm và se thắt khi nghĩ về ngày tháng ấy của anh chị và của rất nhiều ngưới! Đến tận bây giờ có đôi lúc AK tự hỏi- Tại sao và tại sao… họ nỡ làm như vậy… rồi lạị ngậm ngùi!
Chị Kim Loan thân mến, dẫu thời gian qua nhanh nhưng AK tin rằng tận sâu thẳm đáy lòng anh chị sẽ không quên… thì những ngày tháng bên nhau dẫu gập gềnh hay gian nan sẽ là chất keo bền chặt thêm nghĩa thêm tình giúp anh chị thăng hoa trong cuộc sống. Thân chào
Cám ơn An Khê đã đồng cảm, chia sẻ và tâm tình với mình.
Cám ơn BBT đã đăng hồi ức này.
Hình ảnh chiếc xe lửa cũ kỹ khiến KL bùi ngùi, bồi hồi nhớ những năm tháng lao đao lận đận xa xưa ấy quá.
Chị có thấy tậu cái xe lửa dữ hông? Cái đầu máy nó ì ạch, nôn nao phun khói tứ tung- như để kịp cho người đi thăm nuôi người!
Tậu anh Lê Huy, tậu chị Kim Loan và tậu luôn cái đấu máy xe lửa! Anh Lê Huy ui, hồng biết Trớt Quớt nói dẫy có trớt quớt hông hè? 🙄 😆
Cái tàu chợ này chở được nhiều thứ lắm đó anh wơi…NT có lần đi từ Qui Nhơn vào Sài Gòn bằng con tàu này và chỉ đứng có một chân..!Kỷ niệm về đoàn tàu này thì nhiều…Mới đó mà đã bao nhiêu năm..
Nguyên Thủy rành về tàu lửa lắm. Hồi đó có tàu suốt và tàu chợ, tàu nào cũng chật ních; nó chở đủ thứ: người ngợm, gà vịt, heo chó, hàng hóa… Cả nước đi buôn mà !
Hồi đó chưn Quyên Thỉ còn ngon- chớ như bi giờ chắc xụm bà chè quá- Hắng?
Đúng vậy Trớt Quớt ơi ! Hồi đó tàu lửa chạy chậm như rùa bò làm bà con hành khách sốt ruột nôn nao lắm.