Ta và em

Trầm Tưởng- NCM

Ta gặp em từ năm đệ Ngũ
Đến nay tròn năm mốt mùa thu
Thời gian trôi như lá bay vù
Mới mà hơn nửa đời gắn bó

Thế mà nay có người to nhỏ
Bảo ta rằng hãy bỏ em ngay!
Sống cùng em đời ta sẽ khổ
Ôi chuyện này thật khó lắm thay!

Em bên ta hằng ngày nhìn thấy
Không thể xa dù chỉ phút giây
Ta và em như lá với cây
Chỉ tạm xa khi ta yên ngủ

Làm sao quên môi nâu quyến rũ?
Mắt đỏ hồng, làn tóc mây thu
Lúc buồn vui hay khi căng thẳng
Luôn có em chia sẻ nỗi niềm

Ta phân vân đứng giữa màn đêm
Sống khỏe đời hay sống cùng em?
Ai sáng suốt mách giùm ta nhé!
Ơn sâu này tạc dạ ghi tim.

∞∞∞

63 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thơ, Trầm Tưởng- NCM

NỒI CHÁO CHIM

Từ Mạnh Long

Từ khi về kinh tế mới ( tự túc),từ chợ Long Thành đi xe Lam thì cỡ 20 phút đến xã Bình Sơn. Từ phía ngoài khó có ai biết được chạy dài phía trong không xa bên đường là vùng Kinh Tế Mới vì lau sậy cao hơn đầu người, khuất che tầm mắt.

Từ xã Bình Sơn đi bộ theo những con đường mòn giữa những đám lau sậy cỡ khoảng mười phút thì quang cảnh của vùng kinh tế mới sẽ dần dần hiện ra, cứ mỗi hộ là 5 sào đất.

Ấp của mình chiều dài cỡ 1 cây số, nằm rất gần con lộ nên cũng tiện hơn là những vùng khác sâu và xa mà mình chưa bao giờ có dịp đi đến.

Thật lòng mà nói ngày đầu tiên tiếp nhận miếng đất này, mình cũng cảm thấy có một chút gì đó dễ thương, thơ mộng và hay hay như câu nói; ” Một Túp Lều Tranh, Hai quả Tim Vàng”.( lãng mạng nhỉ!?)

Ngày xưa vùng này là đồn điền cao su từ thời Pháp thuộc, đất đã hết mầu mỡ nên bỏ hoang.

Mặc dầu cây cao su đã cưa đi nhưng gốc vẫn còn và to cỡ vòng tay ôm, ngoài căn nhà và con đường đất đi vào là không có cỏ cây. Tiếp tục đọc

152 phản hồi

Filed under Tác Giả, Từ Mạnh Long, Truyện Ngắn

Chim bay ru ngã bóng chiều

Thiên Di-Phạm Văn Tòng

Chiều xuân lảng đảng mây giăng
Gió ru khúc hát ăn năn tội tình
Nhắc chi một cỏi linh đinh
Cho lòng nhoi nhói đủ điều đắng cay

Người đi qua thoáng cau mày
Thôi đừng trách cứ: tội thay cuộc tình
Phố xưa mờ dấu phiêu linh
Đường xưa ngỏ cũ chưa phai mọi điều

Chim bay ru ngã bóng chiều
Ta hoàng hôn cứ chắt chiu nổi lòng
Đêm muôn năm,đêm rêu phong
Có ai ngồi lặng khuê phòng đếm sao

Đêm hôn mê, đêm lao xao
Sáo vang vọng lại dạt dào âm xưa
Mưa xuân mưa đếm giọt mưa
Chim chưa mỏi cánh ta chưa quên người…

∞∞∞

26 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Thơ

CHO TRỌN CUỘC TÌNH

Trần Thị Hiếu Thảo

Một buổi sáng mùa thu nhưng bầu trời trong veo. Làm cho bà Ngọc Lan cảm thấy cảm thấy đôi mắt mình như muốn trong veo theo. Bà nhìn ra sân nhà và ngoài đường nhà theo lệ thường.
Mỗi sáng. Bà đón nhận người làm home care của bà, nhưng hôm nay bà thấy lạ. Mắt bà tốt mà? Sao bà nhìn gà hóa cuốc hay bà ảo tưởng chăng? Bà dụi mắt nhìn kỹ thì cô gái đã xuống xe tiến vào nhà. Bà đang mở cửa. Ngọc Lan như còn ngỡ ngàng, cô gái đã nhanh khi bà mở cửa thưa liền:
– Thưa bà con tên là Jinni là con của má Thục Linh. Con xin làm thay cho má vài hôm vì má con đang bịnh.
Cả hai đi sâu vào nhà bà Ngọc Lan chỉ vào ghế bảo:
– Mời cô ngồi, sao má bịnh mà không bảo cho công ty cho nghỉ. Họ sẽ điều người khác làm mà. Tội nghiệp cho Thục Linh.
– Dạ thưa má con nói nếu người khác làm e chăng má sợ mất cơ hội nơi bà, mất một job nơi bà nên má con tiếc… Sorry con đến bất ngờ bà ngạc nhiên lắm phải không? Nhưng mong bà vui lòng cho con giúp, thay má Thục Linh. Má con chờ hết bịnh độ vài ngày.
– OK không sao.
– Vậy đúng giờ rồi con bắt đầu làm việc được chứ?
– Cứ nói chuyện tý đã, sau đó cắt cho bà mấy loại trái cây. Then so, quét dùm cho bà cái nhà nơi phòng khách này. Rửa cho bà mấy cái chén, ly tách. Dọn phụ ngay ngắn nơi phòng ngủ mà tý thôi.
– Dạ.
-Tôi nói có vẻ lung tung nhưng làm thì nhẹ và gọn lắm.
– Dạ con hiểu.
– Cô trông trẻ quá sinh ở đây hay VN mà biết nói tiếng Việt khá rành. Đó cũng là một vấn đề tôi ngạc nhiên thứ hai nha.
– Dạ cháu qua Mỹ lúc 9 tuổi. Cháu biết tiếng Việt một tý ty. Nhưng hay tiếp xúc với cô chú người Việt, và bà con cộng đồng người Việt nên cháu không quên tiếng Việt.
– Vậy là cũng đáng khen lắm. Có viết được tiếng Việt không?
– Dạ viết được nhưng không hay lắm. Cháu chỉ viết theo cách đơn giản, dễ hiểu. Gần đây cháu học lại văn phạm tiếng Việt nên cũng khá hơn.
– Vậy thì chúc mừng lắm, cháu lúc nãy có giới thiệu tên là Jinni phải không?
– Dạ phải. Tiếp tục đọc

17 phản hồi

Filed under Tác Giả, Trần Thị Hiếu Thảo, Truyện Ngắn

30 Tháng 04


Phượng Lầu

Việt Nam đất nước quê hương tôi,
Bốn ngàn năm văn hiến rạng ngời,
Từ thuở Âu Cơ sanh trăm trứng,
Tổ Tiên ta luôn giữ giống nòi…

Một ngàn năm nô lệ giặc Tàu, (TCS)
Một trăm năm đô hộ giặc Tây, (TCS)
Bao nhiêu năm nội chiến từng ngày? (TCS)
Gia tài của Mẹ còn gì đây?

Cho đến hôm nay, đến giờ này,
Đất trời đảo ngược đã chuyển lay,
Tấm lòng yêu nước, giam tù ngục,
Số phận người yêu nước, tù đày…

Ba Mươi Tháng Tư, ôi một ngày!
Tưởng đâu lịch sử đã giải vây?
Vĩ tuyến mười bảy không chia cắt,
Thống nhất non sông dãy đất này.

Ông cha chú bác giã từ nhà,
Giã từ con, vợ, đi học xa,
Cải tạo ngụy quân, ngụy quyền cũ,
Thành con người mới đẹp sơn hà.

Học ba ngày hay học tới già?
Học mười ngày đi học càng xa,
Hành trang quải gánh đường dài quá!
Tự xây rào dựng bãi tha ma…

Mỏi mắt đợi anh ngỡ ba ngày,
Trông hoài chẳng thấy bóng dáng ai?
Vượt núi băng sông còng lưng gánh,
Thăm nuôi nước mắt chảy ròng dài…

Trời ơi được mấy năm có chồng!
Ngày về còn có được hay không?
Đói cơm rách áo ngày lao động,
Tối lạnh phong sương với muỗi mồng.

Trời ơi sao tử tội giam cầm!
Trời ơi tù tội đến mọt gông!
Trời ơi! Anh hỡi! Anh phải sống!
Trọn kiếp yêu thương, vợ đợi chồng!

∞∞∞

58 phản hồi

Filed under Phượng Lầu, Tác Giả, Thơ

Trường xưa – Trường nay

Phượng Lầu

Ngày xưa cắp sách đến trường,
Học toán, lý, hoá, văn chương, sử nhà.
Học địa lý, học hát ca,
Học thêu, may vá, bánh ta, bánh người…

Sinh ra học khóc, học cười,
Học ăn, học nói, học ngồi, đứng, đi.
Bây giờ học cái chi chi???
Đầu hai thứ tóc vẫn đi đến trường…

Trường chơi, trường học, trường đời.
Trường tình, trường trãi trường phơi nỗi lòng.
Trường ghi dấu mối tình hồng,
Trường ghi nỗi nhớ đèo bồng trăng hoa…

Trường cho bè bạn gần xa,
Tâm giao chia sẻ tình ta tình người.
Trường ghi tiếng nói câu cười,
Trường ghi than thở những giòng lệ rơi.

Sân trường tựu tập muôn nơi,
Bạn bè tứ xứ về chơi thỏa lòng.
Phượng Lầu may mắn lọt vòng,
Vô sân trường để vui cùng anh (chị) em.

Quy Nhơn thắng cảnh thần tiên,
Quê Hàn Mặc Tử cuồng điên thơ tình.
Thi sĩ nổi tiếng quê mình,
Đẻ ra con cháu tâm tình thi văn…

Gấu, Trầm Tưởng, Mây Lang Thang,
Cà Kê Dê Ngỗng, Hai Chai, Xuân Hùng.
Tào Lao, Nguyên Thủy, Hũ Chìm,
Sài Gòn, Tỵ Nạn, Dế Mèn, Người Xưa.

Thuỳ Dương, Lãng Tử, Minh Lan,
Nhất Duy, Minh Trí, Thiên Di Văn Tòng.
Nai Con, Hiếu Thảo, Nhỏ, Lầu,
Mạnh Long, Lượng Thái Nguyên dòng văn chương…

Ngày đêm cắp sách đến trường,
Ghi bao nỗi nhớ vấn vương trong lòng.
Cười vui, khóc lóc, bất đồng,
Ghi ra chia sẻ ít dòng văn chương.

Ôi trường Cường Để dễ thương!
Nữ Trung Học đã vấn vương bao tình.
Bảy Lăm Sáu Tám nguyên hình,
Còn non còn nước còn tình anh (chị) em…

Phượng Lầu rất cám ơn sân trường cdnth6875 đã cho PL môi trường sinh hoạt lành mạnh để đóng góp những mối tình và mãnh tình vụng vỡ vô trang nhà!
Cám ơn anh Từ Mạnh Long đã dẩn dắt PL vào sân, cám ơn Admin và tất cả các anh chị em đã chung vui và đóng góp ý kiến với những bài viết của PL!
Mong rằng có những lúc quá xúc động ghi lại những cảm nghĩ không control được vẫn không làm phật lòng bạn đồng hành trong sân trường!
PL
Apr. 19, 2018.

109 phản hồi

Filed under Phượng Lầu, Tác Giả, Thơ

Chia tình làm đôi

Anh Hai Chai

Ta ươm nổi buồn từ lâu
Bây giờ đến mùa trổ nụ
Hoa buồn tím mầu ủ rủ
Hắt hiu như mảnh tình ta

Đam mê vàng môi chín rục
Cắn nát bấy , lời ăn năn
Câu chia tay không dám nói
Thương yêu dẫy dụa, dùng dằng

Thôi thì chia hai lối nhé !
Em đường em, anh đường anh
Nổi buồn cùng nhau san sẻ
Đừng ai ôm giữ một mình

Thở dài từ biệt tình yêu
Từng giọt buồn lăn trên má
Cứ đến mùa thu vàng lá
Thấp thoáng cây buồn trổ hoa

Nhớ người năm xưa , ta khóc
Hởi cố nhân ơi quên chưa?
Đếm bước lang thang trên phố
Tìm hoài nụ cười ngây thơ…

∞∞∞

62 phản hồi

Filed under Anh Hai Chai, Tác Giả, Thơ

Duyên Xuân

Trầm Tưởng- NCM

Nàng Xuân đang đến muôn nơi
Em ơi xin cứ rạng ngời nét xuân!
Xuân đi, đến đã bao lần
Nét hoa em vẫn muôn phần thắm tươi

Xuân đem vui đến mọi người
Đầu làng cuối phố tiếng cười rộn vang
Xuân về rực sắc mai vàng
Lòng em rộn rã ngập tràn ý thơ

Xuân sang rạo rực ước mơ
Tình xuân phơi phới hồn thơ dâng trào
Lòng em vui sướng biết bao
Vòng tay rộng mở đón chào người mơ

Vườn xuân khoe sắc đang chờ
Bước chân em dạo quanh bờ bình yên
Chúc em tuổi mới đẹp duyên
Cùng người tri kỷ bách niên sắt cầm

∞∞∞

60 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thơ, Trầm Tưởng- NCM

Đôi ngã

Thùy Dương

Đêm tháng năm chưa nằm đã sáng**
Làm sao tui mơ thấy bậu đây?
Trời cao , biển rộng, sông dài.
Chơi vơi con nước chia hai ngã về!

Bậu ngược lên dòng trên thương nhớ.
Tui xuôi về ôm mớ tương tư!
Bậu khuất sau rặng mù u,
Nước mắt tui tựa mưa thu đầm đìa…

Nghe bìm bịp kêu chiều nước lớn
Đám lục bình tím khúc sông dài
Đưa tay vén sợi tóc mai
Sợi buồn rụng xuống vướng vai tui gầy

Ngày tháng mười chưa cười đã tối**
Thôi thì đành bậu đã quên tui
Trầu cau muôn thủa có đôi
Riêng tui với bậu hết rồi từ đây

∞∞∞

87 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thùy Dương, Thơ

Người ta …rồi lại là người ta …

Thiên Di Phạm Văn Tòng
Nguoi ta

NGƯỜI TA …

Người ta đi đứng thảnh thơi
Môi vương xuân mộng mắt đời long lanh
Tháng giêng thổi gió trong lành
Bài ca lảnh lót để dành mai sau

Người ta áo tím phai màu
Áo hồng kiêu hảnh mai sau tình nồng
Người ta nghiêng ngã bên chồng
Tội thay có kẻ đèo bồng xót xa…

LẠI LÀ NGƯỜI TA…

Tại sao ta nhớ người ta?
Cô đơn bật khóc: “lại là người ta”
Người ta thì đã rất xa
Ấm êm hạnh phúc lụa là phủ vây

Môi ta chúc phúc trùng vây
Tim ta quặn hắt hao gầy đêm đêm
Người ta xõa tóc bên thềm
Ta bên gác nhỏ chong đêm lén nhìn

Ừ NHÉ NGƯỜI TA…

Một đời ta sống lặng thinh
Vợ lìa nhân thế một mình với ta
Người ta…ừ nhé người ta
Biết chăng xưa ấy lòng ta thương hoài!

“Tình câm” muôn kiếp lạc loài
Bài thơ ta viết chưa nguôi ngậm ngùi
Người ta…ta gởi niềm vui
Sáng ra ta giấc ngủ vùi bên hiên

Tháng ba 2018

62 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Thơ

Thí dụ như mình không còn yêu nhau…

Anh Hai Chai

Thí dụ như mình không còn yêu nhau
Chắc gì đường xá hết kẹt xe đâu…!
Mỗi buổi sáng vẫn đánh răng, rửa mặt
Con họa mi vẫn chăm chỉ …đếm sâu…!

Thí dụ như mình không còn yêu nhau
Thì tháng bảy trời cũng cứ mưa ngâu
Thì tháng giêng vẫn tươi mầu hoa cúc
Vẫn ba mươi , mồng một khác chi đâu?

Thí dụ như mình không còn yêu nhau
Diều vẫn bay trên bầu trời cao rộng
Trẻ thơ vẫn cứ thích chơi bong bóng
Và tình nhân vẫn say đắm hẹn hò…

Thí dụ như mình không còn yêu nhau
Thì thiên hạ vẫn cứ yêu da diết
Và thề nguyền sẽ yêu nhau đến chết
Mặc kệ đôi ta đã bước khỏi đời nhau…

Thí dụ như mình không còn yêu nhau
Chủ nhật ngủ thêm vì chẳng bận hẹn hò
Còn biết bao điều dường như mới mẻ
Mà khi yêu nhau mình chẳng nghĩ ra…

Thí dụ như mình không còn yêu nhau…
Thiên hạ mấy ai thèm để ý đâu !
Riêng chỉ có hai chúng ta cùng biết
Thiếu một người đời có nghĩa gì đâu?!

∞∞∞

108 phản hồi

Filed under Anh Hai Chai, Tác Giả, Thơ

Tháng Ba Về

Nguyên Lượng Thái

Tháng ba về gợi thêm bao nỗi nhớ
Hoa bằng lăng nở tím cả khoảng trời
Mỗi chiều về óng ả giọt nắng rơi
Vàng sợi nhớ phơi đầy trên phiến lá

Tháng ba về thời gian đang hối hả
Hương hoa xưa tràn ngập cả cõi lòng
Cả lời thơ, trời mây trắng bềnh bồng
Trong nắng mới cõi lòng như réo gọi

Tháng ba về thì thầm xuân muốn nói
Rằng xuân mang hương ấm đến cho đời
Cho cả muôn hoa trổ sắc xuân ngời
Cho cả khung trời lộc biếc non xanh

Tháng ba về em xa quá mong manh
Ở trong anh với muôn ngàn nỗi nhớ
Lời tình thơ xếp vần còn dang dở
Bao yêu thương tìm kiếm tháng ba về

∞∞∞

38 phản hồi

Filed under Nguyên Lượng Thái, Tác Giả, Thơ

Rượu và thơ

Trầm Tưởng- NCM

Rượu vào rồi sao thơ chẳng ra
Phải chăng rượu uống chửa quá đà?
Nếu vậy ta làm thêm chén nữa
Hồn thơ chuếnh choáng ắt lâng ngây
*
Rượu uống nhiều rồi vẫn chưa say
Nàng thơ thấp thoáng quẩn quanh đây
Vào nhấp cùng ta vài chén rượu
Dâng hết ý thơ cạn nỗi sầu
*
Ta, rượu và thơ gắn bó nhau
Thuở còn trai trẻ đến bạc đầu
Thiếu rượu không thơ đời vô nghĩa
Không ta, thơ rượu chẳng ai màng!
*
Lòng ta ngây ngất đón xuân sang
Hồn thơ lai láng ý tuôn tràn
Rượu có còn không thêm chén nữa?
Ta cùng thơ, rượu rước xuân về!

∞∞∞

60 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thơ, Trầm Tưởng- NCM

Giữa một suối Sam…

Trần Thị Hiếu Thảo

Tiếp…
Nhưng Tú rứt ra. Hai người tạm chia tay. Tú bước vào nhà. Cư đứng nhìn theo nàng, lòng anh tràn ngập hạnh phúc. Anh ngắt một vài lá ổi già vò và chế lên sóng mũi ngửi cũng thấy thơm làm sao! Vì những điều Tú vừa nói. Có lẽ…
Rồi anh nhìn trời đêm về khuya có gió lạnh. Song anh vẫn thấy có một chút gì đó ấm nồng, bất tận. Bỡi hơi thở và tiếng nói Tú còn đọng lại. Những hương vị, những dư âm của tình yêu nàng, của chàng trộn với nhau. Nó chiếm vào tâm thức chàng, hút mạnh. Và chàng lại như nghe bài thơ nào đó ngân lên:
Anh ôm em ngủ rừng
Lá đan tay ta thấy
Tiếng sáo dìu vắt dây
Chân ai hát… miên đồi…
Chàng nghe như thế và sung sướng bước đi, qua khỏi bờ rào có hoa dâm bụt nhà Ngọc Tú. Chàng còn vọng đọng, còn mơ nhìn lại nàng như đang trở ra. Nhưng chỉ là ảo giác của chàng.
Nàng đã vào phòng riêng và cứ thấp thỏm nhìn bóng chàng trên tường nhà, nàng hình dung. Vì chàng mà nàng nhớ lại bài thơ “Đền anh” làm nàng thấy hạnh phúc vô cùng trong lúc này. Và nàng lấy bút ghi bài thơ đó.
Đền anh
Đền anh trăm nhớ ngàn thương
Đền anh úp mặt lên tường thấy nhau?
Đền anh trong vạn niềm đau.
Người Lương Sơn Bá đâu nhẹ màu yêu thương?
Đền anh muôn vạn nẻo đường
Về nhà mẹ hỏi chẳng thương… miệng cười…
Có lẽ nàng sợ có khi quên mất chứ, nên nàng phải ghi! Rồi Tú lại thấy chàng hôn mình nơi đây, và hình ảnh quyện lẫn giữa suối Sam ngày nào nàng mới gặp. Cư cứ lởn vởn trong tim nàng. Chàng thật dễ ghét lắm.*/* Tiếp tục đọc

14 phản hồi

Filed under Tác Giả, Trần Thị Hiếu Thảo, Truyện Ngắn

Còn có nhau ?


Gấu

Anh về lại đây gĩưa một chiều Đông lạnh
Phố cũ không em – phố vẫn như xưa
Gió vẫn thổi, vẫn gốc bàng cô quạnh
Đứng lặng thầm rớt lá theo mưa

Con đường ngày xưa sao nghe chừng lạ
Gió bây giờ rét buốt hơn xưa
Chiều Đông muộn thèm đôi tay ấm
Mà ngày xưa vô tình em cào xước con tim

Một mình anh đứng gĩưa lặng im
Con đường này, anh đi mà chẳng đến
Không còn có em, dù là tình thương mến
Giá buốt này có nghĩa gì em!

Cuối chân trời vẫn nhẹ loang mây xám
Nắng giao mùa rồi cũng bỏ đi
Gĩưa không và có, biết có là mãi mãi
Biết đâu – em sẽ trở về – và ta vẫn còn nhau!

∞∞∞

138 phản hồi

Filed under Gấu, Tác Giả, Thơ