Đã rồi

Thiên Di-Phạm Văn Tòng

Giấc mơ xưa…mộng ngày xanh
Như chim sâu nhỏ chuyền cành mù u
Giấc mơ tiên…mộng thiên thu
Như tan trong cỏi sương mù lạnh tanh

Thôi đã rồi chuyện mong manh
Yêu si một thuở tóc xanh bay dài
Như loài giun khóc ban mai
Bò lê bò lết vết dài oằn cong

Rong rêu cứ mải trôi dòng
Bỏ nguồn cội đứng, chờ mong mỏi mòn
Tim đau gỏ nhịp núi non
Máu tuôn theo suối cá còn nhớ chăng

Tóc mây che khuất đại ngàn
Mắt xưa chứa hết trần gian nảo nề
Ước chi xóa hết cơn mê
Bờ đê lối cũ ta về thênh thang…

∞∞∞

3 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Thơ

Tình xưa

Thùy Dương

Ngơ ngác tình ta đã lạc loài…
Người giờ biền biệt cuối chân mây,
Những đêm thao thức nghe lá rụng
Ta đuổi theo người, hụt vòng tay…

Hờ hững trên vai dấu môi non …
Cho ngày yêu cũ một vết son
Nụ cười trong gió ,đêm đông lạnh…
Ta cất trong tim lắm dỗi hờn…

Gió thổi tình xưa bay dùm ta
Lời yêu thương cũ có nhạt nhoà
Bờ môi rớt xuống lời cay đắng
Quay mặt , bước nhanh, là đã xa…

Bóng nắng nghiêng vai , hắt xuống ngày
Nỗi buồn trĩu nặng gửi ai đây?
Ngày đó có nhau cùng san sẻ
Chừ mỗi mình ta ôm đắng cay…

Mưa đã qua mùa, ngại ngùng rơi
Hờ hững quay đi tình nhạt rồi!
Đêm đã cạn khô lời ân ái
Lá cũng bồi hồi… ngại tiếng rơi…

∞∞∞

55 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thùy Dương, Thơ

Hãy bước ra bóng tối

Nguyên Thủy

Hãy bước ra bóng tối
Đón nắng ấm bình minh
Thế kỷ người đi tới
Sao ai hoài lặng yên..?

Sao bằng lòng đáy vực..!
An phận làm đàn em..!
Trang sử hùng thao thức
Chờ khơi sáng đêm đen…

Đừng nâng niu mẫu bánh
Bọn vô cảm ban cho
Ta Rồng Tiên thần thánh
Sao chịu nhục ơ hờ..?

Đừng lặng yên thụ động
Đừng nản chí buông xuôi
Đừng cam lòng an phận
Đừng phí thời gian trôi

Hãy sống cho đáng sống
Ta chỉ sống một lần
Một giây còn hơi thở
Quyết gìn giữ non sông.

∞∞∞

44 phản hồi

Filed under Nguyên Thủy, Tác Giả, Thơ

Độc ẩm

Trầm Tưởng- NCM

Chiều buồn tạt ghé quán bia
Điện thoại í ới bạn kia bạn nầy
Chỉ nghe tò tí đầu dây
Có người bắt máy chiều nay bận rồi!

*
Thế là chỉ mình ta thôi
Bia ngon mà thiếu bạn thời buồn tênh
Hạ xuống rồi lại nâng lên
Mình ta cụng với mình ênh thật buồn

*
Nhìn dòng bia chảy trào tuôn
Nghĩ đi nghĩ lại mà thương phận mình
Rượu bia đối ẩm giao tình
Sao không ai cụng với mình cùng vui?

*
Nhìn tới rồi lại nhìn lui
Ba chai “..wen” đã cạn vơi mất rồi
Đến giờ ta phải về thôi
Lên xe nổ máy cuộc chơi đã tàn!

∞∞∞

 

26 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thơ, Trầm Tưởng- NCM

Từ giã Kinh Tế Mới Long Thành

Từ Mạnh Long

Cuộc sống lam lũ và khó khăn trảỉ dài lên miền Nam sau biến cố 1975.

Bố đã đi học tập, nhớ ngày ra trình diện tại đại học Vạn Hạnh với bẩy ngày lương khô.

Ngồi trên xe Honda, bố quay lại ngậm ngùi cầm tay mình mà nói:

” Con là người con trai lớn trong gia đình mà Bố tin tưởng, con thay Bố mà lo cho gia đình lúc Bố vắng nhà!

Quyền huynh thế phụ con nhớ lấy câu này!”

Gạt nước mắt nhìn bố khuất dần theo tiếng bô xe Honda nhỏ lần theo con ngõ hẹp.

Chương trình đẩy đi kinh tế mới, nhắm vào những gia đình công nhân viên chức chế độ cũ và tư sản bắt đầu không lâu sau ngày Bố đi trình diện.

“Nên tình nguyện đi KTM tự túc” là lời khuyên của người bà con làm cán bộ cấp cao từ Hà Nội vào thăm để giữ lấy căn nhà nếu không sẽ bị nhà nước lấy mất. Tiếp tục đọc

120 phản hồi

Filed under Tác Giả, Từ Mạnh Long, Truyện Ngắn

Non sông ta…

Trần Thị Hiếu Thảo

Non sông ta gấm vóc
Đất Việt ta anh hùng
Sao hôm nay bỗng lạ.
Ai tập đoàn bội vong…

Nghĩ ra thật nực cười
Đất cho thuê kiếm lãi.
Ôi một lũ ăn hại
Khiến trăm dân đau lòng…

Sao chẳng trọng đất, tất vàng?
Nỡ đem cống ngoại bang
Còn bảo là yêu nước
Ôi một trò đánh cược
Mị dân đến mức nào…

Xạo- Trí thức hảo diễn trò
Ai vui ai hát hò
Dân lành đau mặt mo.
Xuống đường xuống đường…
Ôi chỉ khóc…
June/18.

∞∞∞

27 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thơ, Trần Thị Hiếu Thảo

Cùng đứng lên bảo vệ non sông.

Nguyên Thủy

Cùng đứng lên bảo vệ non sông.
Toàn dân Nam chung sức một lòng,
Giặc đã đến cố lòng xâm chiếm,
Không thể nào cúi mặt lặng thinh..?

Máu ngư dân đỏ thắm biển Đông
Chín chục triêu người dậy nỗi hờn căm…
Ta quyết chí đánh cho tan tác…
Bọn bá quyền thời đại gian tham

Đồng bào ơi từ Bắc chí Nam,
Từ cao nguyên cho đến thị thành,
Cùng đứng dậy chống Tàu giữ nước,
Giặc ngàn năm đã nổi lòng tham…

Cùng xung phong tấc đất quê hương,
Thanh niên ơi nung chí quật cường
Kẻ thù đó muốn thừa cơ hội,
Giết dân mình thâu tóm Việt Nam.

Đừng cả tin theo bọn gian tham,
Hãy quay về nguồn cội hùng anh,
Giặc khiếp vía bao lần quá khứ…
Hãy quay về với Mẹ Việt Nam…

Cùng quyết tâm gìn giữ giang sơn,
Để cháu con còn đất dung thân…
Lòng không thẹn ngày sau bia miệng
Việt Nam ta anh dũng ngàn năm…

∞∞∞

23 phản hồi

Filed under Nguyên Thủy, Tác Giả, Thơ

Em và Anh

Phượng Lầu

Em và Anh luôn kề nhau chung lối,
Bên Anh ngồi Em nằm cạnh mình vui,
Ta bên nhau dẫu nắng tỏa mưa rơi,
Luôn có nhau sớm trưa hay chiều tối.

Dẫu có khi Anh bỏ Em trơ trọi,
Em vẫn chờ vẫn đợi chỉ Anh thôi,
Em vui khi mình quấn quít có đôi,
Anh vui khi Anh ôm người cười nói.

Ngồi trên anh người buông lời réo gọi,
Anh bên người Em lặng lẽ chơi vơi,
Em dâng người cơm nước để người vui,
Người sung sướng yêu đời người thỏa mãn.

Cũng có khi Anh quên tình bầu bạn,
Anh theo người hò hẹn bỏ Em đi!
Vẫn yêu Anh Em chẳng giận hờn chi,
Đến với Em đừng ngoảnh đi Anh nhé!

Hỏi có ai nghe lời em thỏ thẻ?
Xin nhắn Anh đừng lặng lẽ bỏ đi!
Hãy bên nhau dù mình chẳng được chi!
Về với Em đừng bỏ đi Anh nhé!

∞∞∞

30 phản hồi

Filed under Phượng Lầu, Tác Giả, Thơ

VỢ CHỒNG VÀ QUYỂN SÁCH!

Tào Lao (Sưu tầm)

vochong

Sách mới cho nên phải đắt tiền
Hôm nay xuất bản lần đầu tiên
Anh còn tái bản nhiều lần nữa
Em để cho anh giữ bản quyền

Vài năm sau cô vợ đọc:
Sách đã cũ rồi phải không anh
Sao nay em thấy anh đọc nhanh
Không còn đọc kỹ như trước nữa
Để sách mơ thêm giấc mộng lành

Anh chồng ngâm nga than thở:
Sách mới người ta thấy phát thèm
Sách mình cũ rích, chữ lem nhem
Gáy thì lỏng lẻo, bìa lem luốc
Đọc tới đọc lui truyện cũ mèm

Cô vợ thanh minh:
Sách cũ nhưng mà truyện nó hay
Đọc hoài vẫn thấy được bay bay
Đọc xong kiểu này rồi kiểu khác
Nếu mà khám phá sẽ thấy hay

Anh chồng lầu bầu:
Đọc tới đọc lui mấy năm rồi
Cái bìa sao giống giấy gói xôi
Nội dung từng chữ thuộc như cháo
Nhìn vào tựa sách nuốt không trôi

Anh hàng xóm nghe được liền lẩm bẩm:
Sách cũ nhưng mà tôi chưa xem
Nhìn anh đọc miết thấy cũng thèm
Cũng tính hôm nào qua đọc ké
Liệu có trang nào anh chưa xem

Sách cũ người ta, mới của mình
Mài dùi kinh sử lắm đường binh
Đêm đêm mò mẫm dzâm ba bận
Đề tên đóng dấu, sách của mình

Sách cũ người ta, mới của mình
Ai chê, ai bỏ, tui sẽ rinh
Dùi mài kinh nghiệm học trên sách
Đóng dấu đề tên sách của mình

Cô vợ tức cảnh sinh tình:
Sách cũ tuy sờn nhưng còn thơm
Không đọc mở ra vẫn mất hồn
Từng chữ dâng hương tình cao ngất
Sách cũ nhưng sao vẫn còn thương

Sách cũ phản phất vẫn mùi hương
Càng thêm thích thú những khi dzòm
Ngâm nga nghiền ngẫm từng nét đẹp
Chữ viết thật tròn trông dễ thương

Cha hàng xóm nói với ông chồng:
Sách cũ nhưng tui vẫn muốn xem
Cũ ông, mới tui nên rất thèm
Định bữa hôm nào ông đi khuất
Qua mượn chị nhà đọc biết thêm

Hôm nào tui rãnh sẽ sang xem
Sách tốt sao ông chê cũ mèm
Lỏng gáy, hư bìa tui sẽ sửa
Nâng bìa, độn gáy, lắm kẻ thèm

Sách cũ người ta, mới của mình
Ai không thương tiếc, tui sẽ rinh
Sách tuy có cũ, truyện hữu tình
Nâng niu từng chữ, sách của mình

Cô vợ cảm động thút thít:
Giấy rách xin anh giữ lấy lề
Lúc mới thơm tho lắm kẻ mê
Nay sờn, rách cũ xin thương tiếc
Xin đừng vùi dập, chớ có chê.

∞∞∞

90 phản hồi

Filed under Sưu tầm, Tào Lao, Tác Giả

HOA TRÊN ĐÁ

Trần Thị Hiếu Thảo

(Thể loại Hồi Ký&TT)
NỮ VĂN SĨ ALEXIEVICH- CÂY BÚT CAN ĐẢM ĐƯỢC GIẢI NOBEL 2015.Trên trang web riêng, bà viết:
“Tôi không chỉ ghi nhận lại các sự kiện khô khan của lịch sử. Tôi viết về lịch sử của cảm xúc con người. Những gì con người nghĩ, hiểu và nhớ về những sự kiện.(HT trích).
Tôi rất tâm đắc câu này.(HT)

Chương Một
Mặt trời mới lên sương chưa tan. Sương còn đọng trên cây cỏ, phiến lá. Gà gáy lần chót lai rai. Đoàn thanh niên đã tiến về phía núi Lạc Sơn để phát quang, đường xá trong chiến tranh nó đã trở nên hoang vu nhiều. Hai đơn vị thi công hôm nay là Trực Đạo và Trà Lương nhằm giúp đỡ. Họ hỗ trợ các thôn miền trên chứ không phải các thôn tự làm. Hiền thấy họ nhưng không kể, cô xăm xăm băng đường, qua nhà chú bốn bên kia đường. Các thửa ruộng lúc này vẫn còn chưa khai tỉa, đang đợi…
Hiền qua nhà sớm lắm, khi Liễu đang đứng quét sân lúc sáng sớm.
Hiền nói: Tiếp tục đọc

22 phản hồi

Filed under Tác Giả, Trần Thị Hiếu Thảo, Truyện Ngắn

Ngày xa nhau đầu tiên.

Thùy Dương

Yêu dấu ơi! Tình đã phai rồi,
Em có một mình , làm sao vui?
Em có một mình, Làm sao khóc ?
Không anh bên cạnh môi biếng cười ?

Ngàn năm mây nhuộm trắng hư không,
Chiều buông ,theo mỗi bước chân chùng…
Sợi khói quyện yêu thương chất ngất…
Bay rồi, theo giấc mộng xa xăm .

Chẳng biết lòng buồn hay là vui ?
Hôm nay ,gió cuốn mây đi rồi,,,
Bầy chim se sẻ về trước ngõ,
Kể nhau nghe kỷ niệm xa xôi…

Cũng có đôi khi em nằm mơ,
Loanh quanh con phố củ,chiều mưa…
Em biết , chẳng điều gì tàn nhẫn …
Bằng những lời trước lúc chia lìa…

Yêu dấu! Ngày xa nhau đầu tiên,
Không có anh , đời như bóng đêm.
Vai thiếu vòng tay ôm thương nhớ
Nhưng em sẽ cố dỗ mình quên !

∞∞∞

75 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thùy Dương, Thơ

Ta và em

Trầm Tưởng- NCM

Ta gặp em từ năm đệ Ngũ
Đến nay tròn năm mốt mùa thu
Thời gian trôi như lá bay vù
Mới mà hơn nửa đời gắn bó

Thế mà nay có người to nhỏ
Bảo ta rằng hãy bỏ em ngay!
Sống cùng em đời ta sẽ khổ
Ôi chuyện này thật khó lắm thay!

Em bên ta hằng ngày nhìn thấy
Không thể xa dù chỉ phút giây
Ta và em như lá với cây
Chỉ tạm xa khi ta yên ngủ

Làm sao quên môi nâu quyến rũ?
Mắt đỏ hồng, làn tóc mây thu
Lúc buồn vui hay khi căng thẳng
Luôn có em chia sẻ nỗi niềm

Ta phân vân đứng giữa màn đêm
Sống khỏe đời hay sống cùng em?
Ai sáng suốt mách giùm ta nhé!
Ơn sâu này tạc dạ ghi tim.

∞∞∞

67 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thơ, Trầm Tưởng- NCM

NỒI CHÁO CHIM

Từ Mạnh Long

Từ khi về kinh tế mới ( tự túc),từ chợ Long Thành đi xe Lam thì cỡ 20 phút đến xã Bình Sơn. Từ phía ngoài khó có ai biết được chạy dài phía trong không xa bên đường là vùng Kinh Tế Mới vì lau sậy cao hơn đầu người, khuất che tầm mắt.

Từ xã Bình Sơn đi bộ theo những con đường mòn giữa những đám lau sậy cỡ khoảng mười phút thì quang cảnh của vùng kinh tế mới sẽ dần dần hiện ra, cứ mỗi hộ là 5 sào đất.

Ấp của mình chiều dài cỡ 1 cây số, nằm rất gần con lộ nên cũng tiện hơn là những vùng khác sâu và xa mà mình chưa bao giờ có dịp đi đến.

Thật lòng mà nói ngày đầu tiên tiếp nhận miếng đất này, mình cũng cảm thấy có một chút gì đó dễ thương, thơ mộng và hay hay như câu nói; ” Một Túp Lều Tranh, Hai quả Tim Vàng”.( lãng mạng nhỉ!?)

Ngày xưa vùng này là đồn điền cao su từ thời Pháp thuộc, đất đã hết mầu mỡ nên bỏ hoang.

Mặc dầu cây cao su đã cưa đi nhưng gốc vẫn còn và to cỡ vòng tay ôm, ngoài căn nhà và con đường đất đi vào là không có cỏ cây. Tiếp tục đọc

152 phản hồi

Filed under Tác Giả, Từ Mạnh Long, Truyện Ngắn

Chim bay ru ngã bóng chiều

Thiên Di-Phạm Văn Tòng

Chiều xuân lảng đảng mây giăng
Gió ru khúc hát ăn năn tội tình
Nhắc chi một cỏi linh đinh
Cho lòng nhoi nhói đủ điều đắng cay

Người đi qua thoáng cau mày
Thôi đừng trách cứ: tội thay cuộc tình
Phố xưa mờ dấu phiêu linh
Đường xưa ngỏ cũ chưa phai mọi điều

Chim bay ru ngã bóng chiều
Ta hoàng hôn cứ chắt chiu nổi lòng
Đêm muôn năm,đêm rêu phong
Có ai ngồi lặng khuê phòng đếm sao

Đêm hôn mê, đêm lao xao
Sáo vang vọng lại dạt dào âm xưa
Mưa xuân mưa đếm giọt mưa
Chim chưa mỏi cánh ta chưa quên người…

∞∞∞

26 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Thơ

CHO TRỌN CUỘC TÌNH

Trần Thị Hiếu Thảo

Một buổi sáng mùa thu nhưng bầu trời trong veo. Làm cho bà Ngọc Lan cảm thấy cảm thấy đôi mắt mình như muốn trong veo theo. Bà nhìn ra sân nhà và ngoài đường nhà theo lệ thường.
Mỗi sáng. Bà đón nhận người làm home care của bà, nhưng hôm nay bà thấy lạ. Mắt bà tốt mà? Sao bà nhìn gà hóa cuốc hay bà ảo tưởng chăng? Bà dụi mắt nhìn kỹ thì cô gái đã xuống xe tiến vào nhà. Bà đang mở cửa. Ngọc Lan như còn ngỡ ngàng, cô gái đã nhanh khi bà mở cửa thưa liền:
– Thưa bà con tên là Jinni là con của má Thục Linh. Con xin làm thay cho má vài hôm vì má con đang bịnh.
Cả hai đi sâu vào nhà bà Ngọc Lan chỉ vào ghế bảo:
– Mời cô ngồi, sao má bịnh mà không bảo cho công ty cho nghỉ. Họ sẽ điều người khác làm mà. Tội nghiệp cho Thục Linh.
– Dạ thưa má con nói nếu người khác làm e chăng má sợ mất cơ hội nơi bà, mất một job nơi bà nên má con tiếc… Sorry con đến bất ngờ bà ngạc nhiên lắm phải không? Nhưng mong bà vui lòng cho con giúp, thay má Thục Linh. Má con chờ hết bịnh độ vài ngày.
– OK không sao.
– Vậy đúng giờ rồi con bắt đầu làm việc được chứ?
– Cứ nói chuyện tý đã, sau đó cắt cho bà mấy loại trái cây. Then so, quét dùm cho bà cái nhà nơi phòng khách này. Rửa cho bà mấy cái chén, ly tách. Dọn phụ ngay ngắn nơi phòng ngủ mà tý thôi.
– Dạ.
-Tôi nói có vẻ lung tung nhưng làm thì nhẹ và gọn lắm.
– Dạ con hiểu.
– Cô trông trẻ quá sinh ở đây hay VN mà biết nói tiếng Việt khá rành. Đó cũng là một vấn đề tôi ngạc nhiên thứ hai nha.
– Dạ cháu qua Mỹ lúc 9 tuổi. Cháu biết tiếng Việt một tý ty. Nhưng hay tiếp xúc với cô chú người Việt, và bà con cộng đồng người Việt nên cháu không quên tiếng Việt.
– Vậy là cũng đáng khen lắm. Có viết được tiếng Việt không?
– Dạ viết được nhưng không hay lắm. Cháu chỉ viết theo cách đơn giản, dễ hiểu. Gần đây cháu học lại văn phạm tiếng Việt nên cũng khá hơn.
– Vậy thì chúc mừng lắm, cháu lúc nãy có giới thiệu tên là Jinni phải không?
– Dạ phải. Tiếp tục đọc

17 phản hồi

Filed under Tác Giả, Trần Thị Hiếu Thảo, Truyện Ngắn