Category Archives: Bông Gòn

Bông Gòn bay bay

Bông Gòn

Bông_Gòn

Bông gòn bay bay từ Ốc Đảo của mình đến Ốc Đảo của Dễ Ghét ..Ôi mùa xuân trên Ốc Đảo của Dễ ghét đẹp quá . Từng thảm cỏ xanh mượt như những dải lụa mềm trải dài quanh Ốc Đảo , bầu tời trong xanh không gợn một tí mây .

Bông Gòn sà vào khuôn cửa kính cạnh 2 chú sư tử đá , chụm môi vào khuôn cửa kiếng Bông Gòn gọi khe khẻ :

– Dễ Ghét ơi ?

Trong nhà im lìm , Bông Gòn dậm chân tức tối .

-Hù………..

Giật bắn cả người , Bông Gòn Á lên một tiếng và quay đầu lại . Dễ Ghét với nụ cười mơn man nỗi nhớ , và đuôi mắt dài nghìn trùng xa cách …..

Cho tay lên ngực dấu cảm xúc , Bông Gòn giả vờ gắt :

_ Hết cả hồn .

Nụ cười lung linh ánh nắng , Dễ Ghét chỉ vào tim mình :

– Sao hết được ? Dấu hết vào đây rồi  còn đâu ?

Bông Gòn nũng nịu :

_ Dễ Ghét nhốt Bông Gòn vào đó hở ? Hèn chi lúc nào Bông Gòn cũng thấy mình ngu ngu làm sao í ?

Dễ Ghét nheo mắt cười :

_ Ừ …..cứ ngu ngu để mãi mãi là Bông Gòn yêu của Dễ Ghét chứ ? Hiểu chưa ?

Bông Gòn Hứ dài ……rồi quay lưng bước vội đến bên hai chú sư tử đá.

Dễ Ghét bước theo , tay kéo đuôi tóc Bông Gòn :

_ Bông Gòn qua thăm Dể Ghét hả ?

Bông Gòn chớp mắt ngó lên bầu trời xanh :

_ Bông Gòn qua thăm hai chú sư tử đá mờ ?

Dễ Ghét ném một viên sỏi vào thinh không :

_ Oke . Thế thì Bông Gòn ở đây nói chuyện dzới sư tử đá nhen ? Dể Ghét đi nhậu đây .

Bông Gòn lại .Á.

Nỡ nào Bông Gòn qua chơi mà Dễ Ghét để Bông Gòn ở nhà một mình hả ?

Dễ Ghét vuốt má Bông Gòn cười :

_ Chọc cho Bông Gòn …bay bay tí thui chứ ai mà nỡ để Bông Gòn bay bay một mình lỡ nẫu bắt cóc thì toi đời Dễ Ghét .

Bông Gòn cười tươi như cánh hoa “Forget me not” :

_ Dễ Ghét thật là …….Dễ thương .

Tiếng cười của Bông Gòn và Dễ Ghét vang vang ….Ốc Đảo rung rinh , cây cối chao nghiêng , mặt đất nơi Bông Gòn và Ốc Đảo đang đứng tự nhiên quay vòng vòng , Bông Gòn thấy chóng mặt quá . Nhắm tịt mắt lại , tay vòng qua cổ Dể Ghét níu chặt , Dễ Ghét cúi xuống thì thầm :

– Ngoan nào Bông Gòn , , Đừng sợ nhé  Bông Gòn , có Dễ Ghét bên cạnh đây.

Dễ Ghét cúi xuống , cúi xuống …Bông Gòn nhắm mắt , một bên mắt trái hới hé tí tẹo, và Bông Gòn phát hoảng lên , lại………. Á một tiếng , khi nhìn  thấy Dể Ghét liều lĩnh áp môi của Dễ Ghét vào môi của Bông Gòn nóng bỏng ………

Ngọn gió sớm mai lùa vào phòng mát rượi , Bông Gòn mở bừng mắt , cánh cửa đêm qua quên đóng , buổi sáng tinh khôi , ngoài vườn hương Ngọc Lan thoang thoảng , Tự nhiên Bông Gòn thấy bực và ghét ngọn gió ban mai đã  làm Bông Gòn thức giấc khi cơn mơ đang đẹp và nụ hôn của Dễ Ghét đang thật gần ………..

Ốc Đảo , ngày ….tháng ….năm 

 

35 phản hồi

Filed under Bông Gòn, Tác Giả, Truyện Ngắn