Category Archives: Truyện Ngắn

Từ giã Kinh Tế Mới Long Thành

Từ Mạnh Long

Cuộc sống lam lũ và khó khăn trảỉ dài lên miền Nam sau biến cố 1975.

Bố đã đi học tập, nhớ ngày ra trình diện tại đại học Vạn Hạnh với bẩy ngày lương khô.

Ngồi trên xe Honda, bố quay lại ngậm ngùi cầm tay mình mà nói:

” Con là người con trai lớn trong gia đình mà Bố tin tưởng, con thay Bố mà lo cho gia đình lúc Bố vắng nhà!

Quyền huynh thế phụ con nhớ lấy câu này!”

Gạt nước mắt nhìn bố khuất dần theo tiếng bô xe Honda nhỏ lần theo con ngõ hẹp.

Chương trình đẩy đi kinh tế mới, nhắm vào những gia đình công nhân viên chức chế độ cũ và tư sản bắt đầu không lâu sau ngày Bố đi trình diện.

“Nên tình nguyện đi KTM tự túc” là lời khuyên của người bà con làm cán bộ cấp cao từ Hà Nội vào thăm để giữ lấy căn nhà nếu không sẽ bị nhà nước lấy mất. Tiếp tục đọc

120 phản hồi

Filed under Tác Giả, Từ Mạnh Long, Truyện Ngắn

HOA TRÊN ĐÁ

Trần Thị Hiếu Thảo

(Thể loại Hồi Ký&TT)
NỮ VĂN SĨ ALEXIEVICH- CÂY BÚT CAN ĐẢM ĐƯỢC GIẢI NOBEL 2015.Trên trang web riêng, bà viết:
“Tôi không chỉ ghi nhận lại các sự kiện khô khan của lịch sử. Tôi viết về lịch sử của cảm xúc con người. Những gì con người nghĩ, hiểu và nhớ về những sự kiện.(HT trích).
Tôi rất tâm đắc câu này.(HT)

Chương Một
Mặt trời mới lên sương chưa tan. Sương còn đọng trên cây cỏ, phiến lá. Gà gáy lần chót lai rai. Đoàn thanh niên đã tiến về phía núi Lạc Sơn để phát quang, đường xá trong chiến tranh nó đã trở nên hoang vu nhiều. Hai đơn vị thi công hôm nay là Trực Đạo và Trà Lương nhằm giúp đỡ. Họ hỗ trợ các thôn miền trên chứ không phải các thôn tự làm. Hiền thấy họ nhưng không kể, cô xăm xăm băng đường, qua nhà chú bốn bên kia đường. Các thửa ruộng lúc này vẫn còn chưa khai tỉa, đang đợi…
Hiền qua nhà sớm lắm, khi Liễu đang đứng quét sân lúc sáng sớm.
Hiền nói: Tiếp tục đọc

22 phản hồi

Filed under Tác Giả, Trần Thị Hiếu Thảo, Truyện Ngắn

NỒI CHÁO CHIM

Từ Mạnh Long

Từ khi về kinh tế mới ( tự túc),từ chợ Long Thành đi xe Lam thì cỡ 20 phút đến xã Bình Sơn. Từ phía ngoài khó có ai biết được chạy dài phía trong không xa bên đường là vùng Kinh Tế Mới vì lau sậy cao hơn đầu người, khuất che tầm mắt.

Từ xã Bình Sơn đi bộ theo những con đường mòn giữa những đám lau sậy cỡ khoảng mười phút thì quang cảnh của vùng kinh tế mới sẽ dần dần hiện ra, cứ mỗi hộ là 5 sào đất.

Ấp của mình chiều dài cỡ 1 cây số, nằm rất gần con lộ nên cũng tiện hơn là những vùng khác sâu và xa mà mình chưa bao giờ có dịp đi đến.

Thật lòng mà nói ngày đầu tiên tiếp nhận miếng đất này, mình cũng cảm thấy có một chút gì đó dễ thương, thơ mộng và hay hay như câu nói; ” Một Túp Lều Tranh, Hai quả Tim Vàng”.( lãng mạng nhỉ!?)

Ngày xưa vùng này là đồn điền cao su từ thời Pháp thuộc, đất đã hết mầu mỡ nên bỏ hoang.

Mặc dầu cây cao su đã cưa đi nhưng gốc vẫn còn và to cỡ vòng tay ôm, ngoài căn nhà và con đường đất đi vào là không có cỏ cây. Tiếp tục đọc

152 phản hồi

Filed under Tác Giả, Từ Mạnh Long, Truyện Ngắn

CHO TRỌN CUỘC TÌNH

Trần Thị Hiếu Thảo

Một buổi sáng mùa thu nhưng bầu trời trong veo. Làm cho bà Ngọc Lan cảm thấy cảm thấy đôi mắt mình như muốn trong veo theo. Bà nhìn ra sân nhà và ngoài đường nhà theo lệ thường.
Mỗi sáng. Bà đón nhận người làm home care của bà, nhưng hôm nay bà thấy lạ. Mắt bà tốt mà? Sao bà nhìn gà hóa cuốc hay bà ảo tưởng chăng? Bà dụi mắt nhìn kỹ thì cô gái đã xuống xe tiến vào nhà. Bà đang mở cửa. Ngọc Lan như còn ngỡ ngàng, cô gái đã nhanh khi bà mở cửa thưa liền:
– Thưa bà con tên là Jinni là con của má Thục Linh. Con xin làm thay cho má vài hôm vì má con đang bịnh.
Cả hai đi sâu vào nhà bà Ngọc Lan chỉ vào ghế bảo:
– Mời cô ngồi, sao má bịnh mà không bảo cho công ty cho nghỉ. Họ sẽ điều người khác làm mà. Tội nghiệp cho Thục Linh.
– Dạ thưa má con nói nếu người khác làm e chăng má sợ mất cơ hội nơi bà, mất một job nơi bà nên má con tiếc… Sorry con đến bất ngờ bà ngạc nhiên lắm phải không? Nhưng mong bà vui lòng cho con giúp, thay má Thục Linh. Má con chờ hết bịnh độ vài ngày.
– OK không sao.
– Vậy đúng giờ rồi con bắt đầu làm việc được chứ?
– Cứ nói chuyện tý đã, sau đó cắt cho bà mấy loại trái cây. Then so, quét dùm cho bà cái nhà nơi phòng khách này. Rửa cho bà mấy cái chén, ly tách. Dọn phụ ngay ngắn nơi phòng ngủ mà tý thôi.
– Dạ.
-Tôi nói có vẻ lung tung nhưng làm thì nhẹ và gọn lắm.
– Dạ con hiểu.
– Cô trông trẻ quá sinh ở đây hay VN mà biết nói tiếng Việt khá rành. Đó cũng là một vấn đề tôi ngạc nhiên thứ hai nha.
– Dạ cháu qua Mỹ lúc 9 tuổi. Cháu biết tiếng Việt một tý ty. Nhưng hay tiếp xúc với cô chú người Việt, và bà con cộng đồng người Việt nên cháu không quên tiếng Việt.
– Vậy là cũng đáng khen lắm. Có viết được tiếng Việt không?
– Dạ viết được nhưng không hay lắm. Cháu chỉ viết theo cách đơn giản, dễ hiểu. Gần đây cháu học lại văn phạm tiếng Việt nên cũng khá hơn.
– Vậy thì chúc mừng lắm, cháu lúc nãy có giới thiệu tên là Jinni phải không?
– Dạ phải. Tiếp tục đọc

17 phản hồi

Filed under Tác Giả, Trần Thị Hiếu Thảo, Truyện Ngắn

Giữa một suối Sam…

Trần Thị Hiếu Thảo

Tiếp…
Nhưng Tú rứt ra. Hai người tạm chia tay. Tú bước vào nhà. Cư đứng nhìn theo nàng, lòng anh tràn ngập hạnh phúc. Anh ngắt một vài lá ổi già vò và chế lên sóng mũi ngửi cũng thấy thơm làm sao! Vì những điều Tú vừa nói. Có lẽ…
Rồi anh nhìn trời đêm về khuya có gió lạnh. Song anh vẫn thấy có một chút gì đó ấm nồng, bất tận. Bỡi hơi thở và tiếng nói Tú còn đọng lại. Những hương vị, những dư âm của tình yêu nàng, của chàng trộn với nhau. Nó chiếm vào tâm thức chàng, hút mạnh. Và chàng lại như nghe bài thơ nào đó ngân lên:
Anh ôm em ngủ rừng
Lá đan tay ta thấy
Tiếng sáo dìu vắt dây
Chân ai hát… miên đồi…
Chàng nghe như thế và sung sướng bước đi, qua khỏi bờ rào có hoa dâm bụt nhà Ngọc Tú. Chàng còn vọng đọng, còn mơ nhìn lại nàng như đang trở ra. Nhưng chỉ là ảo giác của chàng.
Nàng đã vào phòng riêng và cứ thấp thỏm nhìn bóng chàng trên tường nhà, nàng hình dung. Vì chàng mà nàng nhớ lại bài thơ “Đền anh” làm nàng thấy hạnh phúc vô cùng trong lúc này. Và nàng lấy bút ghi bài thơ đó.
Đền anh
Đền anh trăm nhớ ngàn thương
Đền anh úp mặt lên tường thấy nhau?
Đền anh trong vạn niềm đau.
Người Lương Sơn Bá đâu nhẹ màu yêu thương?
Đền anh muôn vạn nẻo đường
Về nhà mẹ hỏi chẳng thương… miệng cười…
Có lẽ nàng sợ có khi quên mất chứ, nên nàng phải ghi! Rồi Tú lại thấy chàng hôn mình nơi đây, và hình ảnh quyện lẫn giữa suối Sam ngày nào nàng mới gặp. Cư cứ lởn vởn trong tim nàng. Chàng thật dễ ghét lắm.*/* Tiếp tục đọc

14 phản hồi

Filed under Tác Giả, Trần Thị Hiếu Thảo, Truyện Ngắn

TRỐN CHẠY!

Từ Mạnh Long

Đã lâu lắm rồi mình không tham dự sinh hoạt văn nghệ nhưng lần này thì có những lý do mà mình muốn đóng góp sau lời mời của ban tổ chức.
Mình bước vào hội trường chẳng biết ngồi đâu, đang loay hoay thì có người đến chào ,nhân tiện mình hỏi :
-Tôi đến tham gia cho chương trình mà không biết phải ngồi ở chỗ nào?
Người ấy hướng dẫn mình đến bên một chiếc bàn dài trong góc khuất đặt cạnh sân khấu mà ban tổ chức dành riêng cho ACE nghệ sĩ với đầy đủ thức ăn và đồ uống.
Lần lượt xuất hiện toàn là những khuôn mặt thân quen ,tay bắt mặt mừng vì đã lâu không gặp, ai cũng ngỏ ý muốn nghe mình hát lại đêm nay. Tiếp tục đọc

101 phản hồi

Filed under Tác Giả, Từ Mạnh Long, Truyện Ngắn

NỖI NHỚ VÀO THU

Từ Mạnh Long

Hôm nay thời tiết lại thay đổi đột ngột lạnh và ảm đạm, báo cho biết mùa thu đang về.
Lá vàng bắt đầu rụng rơi trên đường, những hàng cây chạy dọc theo ven đường hai tuần trước vẫn tươi xanh nay tự dưng gầy guộc, ủ rũ trông như những kẻ chán đời.
Chẳng biết có phải vì cảnh buồn làm cho lòng người..rũ xuống hay kg?
Mình tự dưng cảm thấy xuống tinh thần một cách bất chợt, buồn và nhớ lung tung!
Buồn như những câu thơ của người bạn trẻ Phú Huỳnh ( Toronto) tả về mùa thu :

Nắng vàng gọi gió rung cành nhẹ,
Lá thắm lìa cành đón nàng thu.
Rượu nồng vị đắng , sầu đơn chiếc.
Mắt biếc môi đào, nhớ em yêu!
Lời thề trăm năm vẫn còn đó.
Quên rồi hẹn ước buổi chiều thu.
Thuyền tình nửa đường, lại chuyển bến.
Bỏ sáo bên sông, em theo chồng.
Trời vàng nhạt nắng , chân lê bước.
Bước mãi cô đơn, một con đường! Tiếp tục đọc

101 phản hồi

Filed under Tác Giả, Từ Mạnh Long, Truyện Ngắn

QUÊN MỘT LỜI HỨA

  Nhỏ

                                                                                        

Có một lời hứa không mang ý nghĩa gì, nhưng có những lời hứa là cả một cuộc đời

Tôi trở về thành phố  biển ,Thị trấn có hoa vàng  ngày xưa ơi của tôi đó , về để tìm  một  chút kỷ niệm và tìm cho mình  một lời hứa . Con đường Nguyễn Công Trứ nối dài Võ Tánh  giờ đã chớm vào hè , nên những tàng   cây của sân trường  Tiểu học Nguyễn Huệ   râm ran tiếng ve

Kỷ niệm đẹp không phải là   vui hay buồn , mà là  vì nó không bao giờ trở lại, bởi thế tôi mới quay về để tìm kiếm nó  , và giờ đây nỗi buồn đang vây kín , bởi chỉ có một  mình  tôi là quay quắt với kỷ niệm . Tôi trở về , con đường Nguyễn Công Trứ  thân quen đã  nuôi nấng tuổi thơ tôi lớn dần theo năm tháng , nào đâu  góc phố xưa đã từng  dạy cho tôi biết hẹn hò ,  và  đây là  chợ Quân Trấn , thấp thoáng  đâu đây  có ánh mắt ai   quấn  quít   bước chân   con gái ,   đôi  mắt   đã  từng   nuôi dưỡng nụ cười tôi ngày ấy thật hồn nhiên ,   con đường nhựa trãi dài đến Bưu điện in dấu chân ai đã  từng nắm chặt tay tôi nồng ấm ? Giờ đây  chung quanh tôi bỗng nhiên xa lạ và lạc lõng vô cùng . Bởi cũng chỉ là mình tôi.

Những cuộc chia ly chẳng ai hẹn được ngày về , Hắn và tôi cũng thế . Cây me góc phố Võ Tánh in hình trái tim non nớt của tuổi học trò , Hắn nghiêng đầu khẻ nói : Hẹn nhau tại đây nhé, ngày về. Tôi cười , một nụ cười thật….ô mai và gật đầu .

Thế rồi  mỗi người chúng tôi quay lưng đi  về một hướng . Để  giờ đây  hướng kia thì   thăm thẳm màu xanh của biển, còn hướng  này lặng lẽ ngắm sao khuya .

Hai đường thẳng vẫn mãi hoài song song, biết bao giờ giáp tuyến ???

Qui nhơn ngày về

4/2017

59 phản hồi

Filed under Nhỏ, Tác Giả, Truyện Ngắn

VIẾT NHÂN NGÀY 8/3

Nguyễn Huy Cường

Chuyện tôi sắp kể đăng trên tạp chí Văn Nghệ quân đội khoảng năm 1982 nên có thể ghi lại không đúng nguyên văn.
Viết lại lên đây nhân ngày – không – của – đàn – ông để là người duy nhất tặng quà cho các ông vào ngày này. Sau đó xem như lời khuyên tất cả (đàn ông) muốn yêu, đã yêu rồi ngã bổ ngửa ra khỏi tình yêu , những ngưới sắp yêu rút được điều gì cho mình và nếu thấu hiểu, hãy chọn cách nào cho đỡ tổn thọ nhất.
Tiếp tục đọc

42 phản hồi

Filed under Nguyễn huy Cường, Tác Giả, Truyện Ngắn

NĂM GÀ NÓI CHUYỆN GÀ

Cà Kê Dê Ngỗng (Sưu Tầm)

ga

Nào là “gà mờ”, “gà rù”, “gà nuốt giây thun”, “gà mắc tóc” cho đến… “gà chết”! trong ẩm thực có “cơm gà, cá gỏi” hay “đầu gà, má lợn”, trong những thứ được cho là đệ nhất khoái: “cơm chín tới, cải ngồng non, gái một con, gà nhảy ổ” hay “Cau phơi tái, gái đoạn tang, chim ra ràng, gà mái ghẹ.”. Người sành ăn lại cho rằng “chó già, gà non” thịt chó già không tanh, thịt gà non mới mềm?. Cười kẻ cậy thế: “chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng”. Tiếp tục đọc

72 phản hồi

Filed under Cà Kê Dê Ngỗng, Sưu tầm, Truyện Ngắn

Một chiều cuối năm ở FLC (đảo Nhơn Lý, QN)

Gấu

nhon-ly

Nghe nẫu đồn là ở bên Nhơn Lý bây giờ đẹp lắm, ra Qui Nhơn mà không đi Nhơn Lý thì coai như là chưa biết, chưa ra QN. Nghe dzẫy nên cái tôi của tui nó động đậy, ta đây cũng là dân QN hầu đó mà noái cái chi lạ…bèn mần một chiến dzi hành trực chỉ hướng cầu Nhơn Hội, cũng nghe nẫu tự hào rằng đây là cây cầu bắc qua biển dài nhất vùng Đông Nam Á.
Tiếp tục đọc

86 phản hồi

Filed under Gấu, Hình Ảnh, Tác Giả, Truyện Ngắn

CÂU CHUYỆN TRƯỚC TẾT.

Nguyễn Huy Cường

Người Trung Quốc thường có tư duy “khác người”. Những phần thưởng cho nhân viên của một tập đoàn ở Thượng Hải nói lên điều đó.

Để góp vui cho trang nhà những ngày giáp tết tôi gửi những “Mẫu” phần thưởng này để bạn đọc tham gia trò chơi vui nhé.

Bạn hãy comment lựa chọn của mình để cả làng hiểu thêm về bạn.

Tôi đánh số những phần thường này:

1- Được dự tiệc và qua đêm với một nữ minh tinh điện ảnh chuyên đóng phim sex.

sao-1

Tiếp tục đọc

21 phản hồi

Filed under Nguyễn huy Cường, Tác Giả, Truyện Ngắn

Tìm Về Cổ Tích Đợt 7

Trần Thị Hiếu Thảo

buong xa

SÔNG NÓI CHUYỆN VỚI BIỂN
Ngày đó, một ngày đẹp trời, những nhánh song kéo đến trước biển vươn những cánh tay và bảo:
Này chị biển cả ơi chị thật sướng nhỉ! Chị có biển nước mênh mông, nhưng chị có bao giờ thầm hàm ơn những nhánh song, như chúng tôi chảy xiết để đem về cho chị nguồn nước không?
Biển cười hộc hộc, há miệng trả lời vang như sấm:
– Dĩ nhiên là biết chứ. Nhưng mang ơn chịu ơn, thì cứ âm thầm trong tim mình, chứ đâu phải nói và hô bô đâu. Chúng tôi vẫn biết ơn, và chịu trách nhiệm đồng thời có giúp lại những dòng song mà !
Cả những nhánh song vui vẻ bất ngờ hỏi lại:
– Thế sao. Có gì để chứng minh?
– Hừm. Chứ còn gì nữa nghe này: Như những khi các anh khô thiếu nước lòng song như quặn đau. Chúng tôi đã bốc hơi ngụng tụ làm những đám mây, mây kia gặp không khí lạnh, không khí lạnh chuyển hóa thành ra mưa… Mưa đổ xuống. Như vậy nước lại về nguồn, sông suối đồng ruộng, nước vui múa nhảy… Vậy không phải là từ công lớn của biển sao? Chúng ta vẫn là tuần hoàn cho nhau… Cho cuộc sống trong vũ trụ đó chứ…
-Thì ra biển nhìn xa thấy rộng, uyên bác quá. Chúng tôi chỉ nhìn quanh quẩn và sai lệch, chúng tôi sẽ không giận biển nữa.
– Biển cả cười khanh khách khà khà… Gió từ đâu lay động…
Sóng biển lại êm đềm nhấp nhô…
Những dòng sông, như những cánh tay sông đã biến mất. Thì ra giấc mơ của Biển …*/* Tiếp tục đọc

11 phản hồi

Filed under Tác Giả, Trần Thị Hiếu Thảo, Truyện Ngắn

Những Câu Chuyện Coi Như Cổ Tích (Đợt 6)

Trần Thị Hiếu Thảo

image

MÓN QUÀ CHIM SÓC CHO
Thời ấy một gia đình nọ. Người chủ nhà là một nông dân vợ mất sớm, để lại cho ông một đứa con gái. Ông hết sức thương yêu con và đùm bọc.
Nhà có một cây hồng đúng mùa ra trái, nhưng lũ chim Sóc biết và tới ăn vào những sáng, những chiều về. Tiếc những quả hồng nên ông đã dùng ná bắn một con trúng tên một con chim Sóc bị thương nên lếch tới bờ rừng. Còn bao nhiêu đàn chim biết và sợ không tới nữa.
Những trái hồng đào ông hái rồi đem vô cất, đưa cho đứa con gái năm ấy cô lên mười bốn. Cô bé tuy quý người cha nhưng cô thương cho đàn chim Sóc. Cô lén đem ra bìa rừng rãi ra ở đó. Cô mong chim Sóc tìm đến ăn. Và cô băng bó con chim bị thương cô nhìn thấy. Cô rủ rỉ nói một vài câu. Rồi cô thả cho nó bay đi.
Con chim Sóc bớt đau và vỗ cánh lao vào khung trời…
Sau đó đàn chim lại tới ăn những quả hồng đào cô rãi đó.
. Rồi một đêm cô mơ thấy những con chim gắn hoa lên đầu cho cô. Và cho cô lọ nước hoa cô xức. cùng với lọ nước uống thật thơm. Cô mở mắt thì không có gì cả. Nhưng tóc em dài mượt ra. Da cô trắng tươi thêm. Hương trong người cô thơm thêm từ đó… Chẳng mấy chốc cô bé lớn lên thành một thiếu nữ xinh đẹp. Lúc mười sáu trăng tròn. Cô như Hằng Nga dáng trần. Hoặc tiên sa tái thế.
Rồi có một ngày. Một vị hoàng tử đi ngang mê thích cô và muốn cưới cô làm vợ.
Người cha vui lòng gả, vì nàng cũng đã đến tuổi lấy chồng.
Cô theo chồng kinh đô. Nhưng mỗi lần chàng dung cung bắn đàn chim sóc, để lấy làm thú vui. Nàng chạy đến cản. Nàng kể lại sự việc khi nàng mới lên mười bốn tuổi. Chàng nghe thật ngạc nhiên và cảm động.Từ đó trở nên chàng thôi săn bắn chúng. Vì chàng biết ơn dòng dõi chúng cho chàng có người vợ xinh đẹp hiền đức.
Và hai người sống bên nhau hạnh phúc trọn đời.*/

Tiếp tục đọc

36 phản hồi

Filed under cdnth6875, Tác Giả, Trần Thị Hiếu Thảo, Truyện Ngắn

KHÓI….

Anh Hai Chai

Khoi
Anh vẫn thường gọi em là khói và một trăm lần như một em vẫn vuốt nhẹ lên đầu mũi anh với nụ cười hóm hỉnh trẻ con mỗi khi anh trêu chọc:
-Bằng cách chi em bay vào mắt anh rồi ở luôn trong đó không chịu ra,để mắt anh lúc nào cũng xốn xang ni nhớ khi vắng em…
Em có thể làm anh vui, có thể làm anh buồn.có lúc anh luôn mồm huýt sáo những khúc nhạc yêu đời lại có lúc hồn anh đột nhiên chùng xuống như sợi dây đàn cũ k
Lúc buồn em bỏ anh vào chiếc hộp chứa toàn giận dỗi rồi xóc lên ,xóc xuống…cho tim óc anh tha hồ quay cuồng mệt mõi. Lúc vui em đặt anh lên nụ cười Ve vuốt vỗ về anh như nựng nịu một đứa trẻ thơ…Là em đầy quyền lực như phù thủy trong truyện cổ tích xa xưa độc ác và đầy kiêu ngạo nhưng tâm hồn thì mong manh như một chiếc lá vàng Em thường đến chùa chẳng những lúc buồn mà ngay cả khi vui….Lúc vui em rộn rã giọng kinh cầu …Lúc buồn lời trầm và đục ngầu nước mắt.
Áo lam em mặc nhẹ hẩng như mầu khói. Khói hương cứ bay lãng đãng và tan loãng trong hư không chẳng để lại vết tích nào…Em bảo con người cũng đến rồi đi tự tại và nhẹ nhàng như thế….Anh thường trêu em mi khi em nhăn mặt vì khói thuốc …anh bảo khói nhang và khói thuốc cũng y chang nhau thôi cả hai rồi cũng bay lên trời….Em dẩu môi lên …Làm sao giống được ?khói nhang nhẹ nhàng thanh tịnh,khói thuốc nặng nề ngột ngạt…anh thì cứ ở dưới địa ngục mà hút thuốc đi…,còn khi chết em sẻ bay lên trời…
…Và Khói ơi…!
Những đóa hoa dại bé xíu mầu vàng đã nở đầy một góc công viên, cái góc khuất gió vắng người chỉ có anh và em hay ngồi bên nhau yên lặng ngắm hoa. Anh giờ vẫn ngắm hoa nhưng chỉ một mình ên. Làn khói mong manh của anh đã bay vào mênh mông trời đất. Anh nhả khói, khói thuốc bay là đà vương vấn, không như mầu khói lam của em nhẹ nhàng thanh thoát bay lên rồi tan đi trong hư không…Chẳng biết em đi đâu ,về đâu nhưng chắc chắn một điều là anh mãi hoài bị nhốt kín trong cái địa ngục nhớ thương chẳng phải để hút thuốc không thôi mà còn mãi ray rức mi khi nghĩ về em
Sài gòn hôm nay chợt se se lạnh làm anh nhớ điên cuồng đôi môi ấm áp của em…Em ra đi cho tình anh ngơ ngác,có thật em đả lên trời không???
Anh nhớ em thật nhiều…Khói ơi…!!!

ΦΦΦ

87 phản hồi

Filed under Anh Hai Chai, Tác Giả, Truyện Ngắn