Category Archives: Nguyễn Thu Trang

Dấu chấm hỏi

Nguyễn Thu Trang

DauHoi

100 phản hồi

Filed under Nguyễn Thu Trang, Tác Giả, Thơ

Ai bảo

Thu Trang

lov

Ai bảo
người về qua ngõ nhỏ
để tình cờ mắt trộm tìm nhau
xui khiến tim rộn rã buổi ban đầu
tình mới lớn ngẩn ngơ ngoài cửa sổ
từ lần ấy vở bài không còn nhớ
Thầy Cô giảng bài trí óc lơ mơ
mắt lang thang theo con sóng xa bờ
màu áo ấy mịt mờ như hoa sóng…
Ai bảo…
nhà mình chung xóm nhỏ
cách đoan đường ngắn tẻo tẹo tèo teo
nên ngại ngùng chẳng còn dám trèo leo
đêm trăng sáng thôi năm mười cười reo cùng bạn…
Ai bảo…
mắt người cứ lần theo dáng nhỏ
khiến chân son lóng ngóng lối đi về
tiếng guốc ngập ngừng em chẳng dám khua
vờn nắng gió nhẹ thừa hai vạt áo
đôi tà áo ngày ngày buộc chéo
nút ngang lưng u quạ giữa sân trường
láu táu thấp cao hai vạt áo đến thương
nay tha thướt dịu dàng đến lạ …
Ai bảo…
thuở xưa em chỉ là “con nhỏ”
mắt nai khờ nào biết ưu tư
thoáng mộng mơ
chuyện cổ tích nào ngờ
tính vừa lớn vội tan theo ngọn sóng …

∞∞∞

45 phản hồi

Filed under Nguyễn Thu Trang, Tác Giả, Thơ

Ru Con

Thu Trang

dondau

Có sợ hãi nào bằng
khi con rơi vào bờ vực mong manh
giữa ranh giới thập tử nhất sinh
Con ơi!
tay mẹ làm sao giữ lấy
cùng con giằng níu tử sinh
lâm râm giữa trời cầu khấn
mong con qua được đêm này…

Có tĩnh lặng nào bằng
khi con nằm đuối mê man
mẹ mong được như ngày cũ
hồn nhiên con hát cả ngày
ngày ngày mở nhạc con nhảy
mẹ la “Ồn… điếc cả tai!”
giờ con lặng im thiêm thiếp
mẹ mong được “…điếc cả tai!”

Có nỗi đau nào bằng
khi nhìn cơn đau của con
những lúc cựa mình rên xiết
lòng mẹ muối xát kim châm
“Mẹ ơi! Con không ngủ được”
vết thương hành xác thân con…
Con ơi!
nỗi đau làm sao gánh được
chỉ biết nén òa tiếng khóc
để cho giòng lệ chảy dài
ôm con nhẹ ru con ngủ
mong con an giấc đêm này
À à ơi ơi…
Mẹ ru… mẹ ru con ngủ
con ngoan nhẹ thiếp giấc nồng
À à ơi ơi…
Mẹ ru… mẹ ru con ngủ
thương con ru cả một đời…

∞∞∞

24 phản hồi

Filed under Nguyễn Thu Trang, Tác Giả, Thơ

Không Nguôi Ngoai…

Thu Trang

ray ruc

Có những điều không nguôi ngoai
từ nghĩ suy bình dị
cuộc sống cứ trôi đi
tung tóe từng ngày
quanh ta
xô bồ vội vả
có những người trốn chạy
lại lắm kẻ hân hoan…

Có những điều không nguôi ngoai
từ nghĩ suy thầm lặng
chật chội
kiếp trần gian
lại riêng mang
số phận
kẻ một đời lận đận
người trưởng giả làm sang…

Có những điều không nguôi ngoai
từ nghĩ suy ray rứt
phải chăng điều giản dị nhất
đã bị lãng quên
nên em
là kẻ lạc loài
co ro góc tối từng đêm…

Có những điều không nguôi ngoai
vẫn mãi hoài câm nín
…………………………

∞∞∞

29 phản hồi

Filed under Nguyễn Thu Trang, Tác Giả, Thơ

Ngày Con Đến…

Thu Trang

Con cua me1

*Thương yêu về các con : Quỳnh Diễm, Quỳnh Ngân, Như Ý…

Ngày con đến.
Thỏa lòng ước mơ
Ngày con đến
Thỏa nỗi mong chờ
Thương yêu lắm
Khi con là hạt
Hạt nẩy mầm
Cựa khẽ trong thân
Con đến như một thiên thần
Xinh xinh nhỏ bé, nương thân mẹ hiền
Con yêu ngọ ngoạy chẳng yên
Tay mẹ ve vuốt, muộn phiền xẻ chia
Lời ru thủ thỉ con nghe
Ấp yêu trong dạ, hài nhi lớn dần
Ngày con đến
Ngập tràn yêu thương
Ngày con đến
Òa vỡ mộng thường
Cho mùa xuân
Hương hoa mật ngọt
Đêm tối tăm
Sao lạ sáng soi
Oa oa con khóc chào đời
Mẹ đau quặn thắt… chơi vơi muôn trùng
Trải bao khao khát ngóng trông
Con mẹ nhỏ bé…Thiên Thần mẹ đây
Thương con ôm ấp trên tay
Cảm ơn con đến… Một ngày đẹp tươi
Cảm ơn Thượng Đế mỉm cười
Mang con tặng mẹ…Một trời dấu yêu …

∞∞∞

 

47 phản hồi

Filed under Nguyễn Thu Trang, Tác Giả, Thơ

Mồ Côi

Thu Trang

mo_coi

9 tuổi đầu
con nào biết gì đâu
…………….
Ngày Ba mất
con nhảy dây
chơi đùa ngoài sân nắng
cùng lũ em khờ
……………
Ba nằm đó
nhắm nghiền hai mắt
chẳng một lời
không cử chỉ yêu thương
Mẹ vật vã
vành khăn tang chưa kịp vấn đầu
Con
chị của bầy em nhỏ
chỉ biết đứng lặng nhìn
…………….
Người ta mang Ba đi
đến một miền cát trắng lạ xa
chung quanh là đồi núi bao la
Ba rời bỏ vợ con để đến vùng trời xa lạ
Mẹ
cắn chặt nỗi đau
bồng bế đàn con vượt qua giông bão
………….
Và rồi con tự hỏi
nơi Ba đến có hoa thơm cỏ lạ
hay đền đài hào nhoáng xa hoa
có gì đâu chỉ là bãi tha ma
Ba nằm lại và rời xa mãi mãi
……………..
Có bao giờ Ba biết
con bây giờ là trẻ mồ côi…

∞∞∞

52 phản hồi

Filed under Nguyễn Thu Trang, Tác Giả, Thơ

Tóc Thề

Thu Trang

Tóc thề
Xinh xinh tóc xỏa ngang vai
Tuổi em mười bảy má hây hây hồng
Nhẹ vờn tóc gió bềnh bồng
Mi cong mắt biếc nghe lòng đắm say

Tan trường áo trắng nhẹ bay
Tóc huyền theo bước lắt lay tình chàng
Anh mơ làm giọt nắng vàng
Nhẹ cài lên tóc Ngọc Lan hương thầm
Mơ được làm chiếc lược trầm
Gỡ tóc em rối suông mềm như nhung
Lại mơ làm cọng dây chun
Để em buộc tóc những khi hè về

Em ơi cứ mãi tóc thề
Cứ tuổi mười bảy đường về có Anh..

∞∞∞

54 phản hồi

Filed under Nguyễn Thu Trang, Tác Giả, Thơ

Khi Sầu Đông Khóc

Thu Trang

Lệ

Lệ Sầu Đông
trong đêm
buồn rơi
khô giòn
vỡ vụn
vương vãi thì thầm
đón bước em qua
hoen ướt đầm đìa
đọng mãi xót xa
thương mắt rưng buồn
mi gầy héo hắt
thương môi biếng cười
phai nhạt dấu son
chầm chậm ngày trôi
thương đêm mộng mị
rưng rức ngậm ngùi
khô khốc đong đưa

trong đêm rơi rơi
đen giòn vỡ vụn…

∞∞∞

22 phản hồi

Filed under Nguyễn Thu Trang, Tác Giả, Thơ

Nghiêng Soi

Nguyễn Thu Trang

Nghiêng Soi

Vầng trăng nhỏ nghiêng đời soi trần thế
Soi vào đêm u tối đến muôn trùng
Soi tình người trăn trở tiếng bao dung
Soi một thuở hồn nhiên không giận ghét

Đêm hờ hững soi suối nguồn chảy xiết
Mang yêu thương vào biển cả trùng khơi
Cõi nhân gian soi phận kiếp con người
Mơ về chốn bình yên thời vụng dại

Em nghiêng đời soi vào anh dấu ái
Tan vào anh hơn nửa cuộc trần ai
Tay trong tay hạnh phúc lẫn u hoài
Còn non nửa nghiêng soi ngày tháng lạ

Như ngọn gió nồm soi ngày nắng hạ
Tiếng ve hè rộn rã khúc xênh xang
Nhớ thuở nghiêng vai tóc xỏa mơ màng
Chùm phượng vỹ nghiêng soi màu mực tím

Thương nhớ ngày qua mãi hoài tìm kiếm
Như sóng buồn soi bờ cát mênh mông
Tìm tuổi thơ soi ngày tháng mây hồng
Em!!! Đò vắng… nghiêng mình soi nỗi nhớ

 ∞∞∞

76 phản hồi

Filed under Nguyễn Thu Trang, Tác Giả, Thơ

Ngày ơi đừng tắt…!!!

Thu Trang

rose
Kính tặng ngày sinh nhật Mẹ .

Ngày sinh con mẹ vừa mười tám
Tuổi xuân thì mẹ bỏ mộng mơ
Ẳm con thơ tuổi dại tuổi khờ
Làm phận gái theo chồng xa xứ…

Mất chồng…Mẹ chống chèo bão dữ
Bôn ba đời vất vả liêu xiêu
Vì đàn con hôm sớm chắt chiu
Sống quạnh quẽ gian nan nào quản

Kiếp má hồng trời cao xao lãng
Dẫn đàn con tất tả ngược xuôi
Rừng cao su thăm thẳm âm u
Mưu sinh chốn rừng sâu, suối độc

Ngày vất vả, đêm về hiu hắt
Nhận thư con mẹ khóc lặng thầm
Con theo chồng xa mẹ xa em
Là phận gái làm sao con khất

Bảy tư tuổi gần ngày sinh nhật
Thương Mẹ nhiều không muốn ngày trôi
Tóc pha sương tay yếu da mồi
Con sợ lắm ngày qua  nhòa nhạt

Mẹ! Mẹ ơi!…Con mong ngày đừng tắt…
Mẹ không già theo tháng năm vơi
Để yêu thương còn đó trong đời
Nụ hồng đỏ mãi cài ngực áo….
∞∞∞

47 phản hồi

Filed under Nguyễn Thu Trang, Tác Giả, Thơ

Nhặt Nắng

Thu Trang

Bup_be
Ngày xưa anh gọi “Búp Bê ơi!”
Búp Bê của anh biết nói cười
Biết hờn biết dỗi rưng khóe mắt
Biết buồn quay mặt đứa đôi nơi

Chiều hoang nắng tắt khuất lưng đồi
Mượn tay anh nhặt nắng chiều rơi
Vòi vĩnh ” Búp Bê cài tóc rối!”
Hạt nắng loang tay úa nhạt rồi

Lại bắt đền anh trả… nắng cười
Làm sao tìm được nắng vàng tươi
Anh trải nắng vàng trên đồi biếc
Tìm nắng cài xinh tóc mây trời

Ngày tháng dần qua như nước trôi
Đã bao tia nắng đến đi rồi
Hạt nắng vàng tươi nào ở lại
Để cài mái tóc Búp Bê tôi

Chuyện ngày xưa ấy đã xa xôi
Bởi chẳng nợ duyên ở trong đời
Anh giờ như kẻ hoài trong mộng
Mãi tìm nắng nhặt cuối ngày rơi

∞∞∞

103 phản hồi

Filed under Nguyễn Thu Trang, Tác Giả, Thơ

Xuyến Chi

Thu Trang

Xuyến chi

Be bé ven đường, hoa Xuyến Chi
Lung linh nắng sớm, nét nhu mì
Trắng xinh bình dị, hoa đua nở
Dẫu vướng bụi đường, thân sá chi

Nẻo quê xao xuyến bước người đi
Ngát hương đồng nội, mạ xanh rì
Trời thu bàng bạc tầng mây trắng
Xanh cỏ ven đường, trắng Xuyến Chi

∞∞∞

80 phản hồi

Filed under Nguyễn Thu Trang, Tác Giả, Thơ

Quên

Nguyễn Thu Trang

Quên

Từ em cất bước theo chồng
Là trao cả phận má hồng…Tình quân
Bỏ quên giấc mộng ngày Xuân
Quên chiều tím Hạ bâng khuâng mơ màng
Quên sợi tơ nắng óng vàng
Theo hoa phượng đỏ vào trang vở hồng
Quên cơn gió lạ thơm nồng
Chiều Thu xuống phố xoay vòng mộng mơ
Quên ngày Đông giá lơ ngơ
Mong chờ ai đến vu vơ giận hờn
Quên chân đếm bước sau lưng
Mắt ai đăm đắm trên đường em qua
Quên hết một thời bướm hoa
Bài thơ chép vội “người ta” trao mình…

Từ trao anh trọn chữ tình
Em bỏ quên hết bóng hình thuở xưa…
***********************

68 phản hồi

Filed under Nguyễn Thu Trang, Tác Giả, Thơ

Buồn

Thu Trang

Buồn1

Mắt buồn
có bỡi mưa Thu
Lòng buồn
có bỡi
tình mù xa khơi
Môi buồn
hứng giọt mưa rơi
Nghe sao
chát mặn bờ môi
hỡi người
Mưa đan bao sợi
rối bời
Đắng lòng xót dạ
nghẹn lời
bấy nhiêu

∞∞∞

67 phản hồi

Filed under Nguyễn Thu Trang, Tác Giả, Thơ

Thu Trang

Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Filed under Nguyễn Thu Trang, Tác Giả, Thơ