Category Archives: Thơ

Tương tư

 Trầm Tưởng- NCM

Từ khi gởi nụ hôn đầu,
Trên đôi má thắm vương mầu ngây thơ.
Ta như thấm rượu mộng mơ,
Tương tư say khướt ngẩn ngơ bóng hình.
Ngờ đâu chỉ một chữ tình,
Hồn ta xao xuyến mất bình yên luôn.
Ngày lên khắc khoải nhớ thương,
Đêm về ủ mộng nghê thường tình si
Hỡi ai có biết điều chi?
Làm ta đau khổ, buồn vì người em!

∞∞∞

12 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thơ, Trầm Tưởng- NCM

Cái ngày…

Thiên Di-Phạm Văn Tòng

Cái ngày tôi mất “quê hương”
Cái ngày mộng ước dặm trường chia xa
Cái ngày tuổi trẻ hóa già
Cái ngày tôi tiền người cha “lên rừng”

Không ngăn dòng lệ rưng rưng
Thâm tình máu mủ nghe chừng mù khơi
Mẹ ngồi kêu khóc ơi hời…
Nhân gian biến đổi nghẹn lời phu thê

Cái ngày đá khóc bảo nề
Cái ngày ly biệt trên quê hương này
Cái ngày bè bạn lưu đày
Cái ngày tan vỡ cơn say học trò

Bao năm quẳng ghánh âu lo
Sống trong gian dối lắm trò gạt nhau
Hô vang khẩu hiệu mà đau…
Mồ chôn hi vọng- Úa nhàu tương lai

Cái ngày… Biết nói cùng ai?
Cái ngày bạc tóc vẫn dài dối gian!

30-4-2019

9 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Thơ

Em đã sang sông

Trầm Tưởng- NCM

Qua sông ai chẳng lụy đò
Em qua sông để lại bờ tình em
Ảnh hình em choán đầy tim
Bao nhiêu thương nhớ đau thêm tim hồng
*
Từ em cất bước theo chồng
Cuộc chơi bỏ sớm khiến lòng ta đau
Ước thề chi…chuyện ngày sau…
Tang thương dâu bể còn đâu tình nồng
*
Từ em rời bến sang sông
Lời yêu tiếng nhớ…còn mong được gì
Thôi đừng trông ngóng làm chi
Tình nồng tan vỡ…người đi…xa rồi
*
Tình xưa giờ đã xa khơi
Còn chăng kỉ niệm ngậm ngùi hồn ta…
Nhớ thương rồi cũng…phôi pha
Thời gian mờ xóa tình…xa xôi rồi!

∞∞∞

22 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thơ, Trầm Tưởng- NCM

Loạn tâm

Thuỳ Dương 
Tôi về cột ngọn gió trời
Thổi cho quên hết một thời yêu xa
Bờ môi ỏng ẹo ê a…
Đang câu niệm phật… lộn qua tên người…
Dở hơi khóc khóc ,cười cười…
Miệng Nam Mô , tim nhớ người xôn xao…
Muốn quên, nào có dễ đâu !
Nhớ như ai cấu ai cào, trời ơi …!
Khói trầm nghi ngút chơi vơi
Trên cao Phật đứng, tôi ngồi  nhìn nhau
Cõi trần đầy ắp thương đau
Bẻ cong ngọn khói,thả sầu bay đi…

30 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thùy Dương, Thơ

Còn mãi tương tư

Trầm Tưởng- NCM

Em đã đi rồi qua bến sông,
Sao ta còn mãi đứng ngóng trông.
Thuyền kia dạt bến nào bên ấy,
Mà bến bên này bỗng trống không.
*
Lòng nhủ lòng thôi đừng nhớ mong,
Sao hồn vẫn hiện một bóng hồng.
Tương tư cứ chất đầy thương nhớ,
Hình ảnh ai kia soi gương trong.
*
Buồn đau gặm nhấm con tim nhỏ,
Rỉ máu sầu thương lên mắt môi.
Bao giờ ta đã vơi thương nhớ,
Giun dế chào ta giã biệt đời.

∞∞∞

19 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thơ, Trầm Tưởng- NCM

Tháng ba – Đà Nẵng và em

Đào Minh Tri (Sưu tầm)

Tháng ba, bếp lửa tàn chinh chiến.
Sao nước sông Hàn vẫn sục sôi!
Hải Vân ngơ ngác sầu vong quốc
Đà Nẵng ngậm ngùi khóc chia phôi.

Ta vẫn nhớ thương về nơi ấy,
Những chiều nắng nhạt Ngũ Hành Sơn
Nhớ đỉnh Sơn Trà trong gió lộng
Tiếng oán than như tiếng gọi hồn.

Đường lên đỉnh núi, mây pha nắng.
Lạc bước đào nguyên một thuở nào
Nước biếc non xanh như thủy mạc
Chân cầu sóng vỗ vọng lao xao.

Tháng ba, gió rít trên đèo Hải
Như tiếng gọi hồn bằng hữu xưa
Đã vùi thây giữa miền hoang địa
Không tiếng kèn vĩnh biệt tiễn đưa.

Cuối tháng ba, sóng gào biển vắng
Ta gọi tên em tận Sơn Trà
Biển tháng ba, biển thành mộ địa
Khóc oan hồn trên bãi Tiên Sa.

Tháng ba, sóng vỗ bờ cuồng loạn
Mây kéo chập chùng đỉnh Hải Vân
Đà Nẵng ngượng ngùng thay áo mới,
Tiếng thở dài rớt xuống tịnh không.

Tháng ba năm ấy, em rời phố
Mưa khóc từng cơn xuống chợ Cồn
Đoá hoa công chúa không buồn nở
Thành phố buồn, chết giữa hoàng hôn.

Tháng ba, em hát câu từ biệt
Dép “lốp” thay giày trên phố xưa (*)
Áo trắng sân trường không còn nữa
Chim lạc bầy, khóc suốt đêm mưa.

Tháng ba, phượng hoàng bay về núi
Bỏ lại Sơn Trà đứng bơ vơ
Tiếng vạc kêu sương như tiếc nhớ
Đâu phố phường một thuở mộng mơ.

Tháng ba, em buộc vành tang trắng
Đi giữa Ngã Năm khóc đổi đời
Lệ bi thương tràn đầy trên mắt
Lệ nhạt nhòa, giọt lệ chia phôi.

Tháng ba, hoa mùa Xuân không nở
Ngọn lửa đau thương đã cháy tràn
Trăng nước sông Hàn âm thầm vỡ
Đà Nẵng buồn, mây phủ màu tang.

Lê Tấn Dương
(Đặc San Lâm Viên)

(*) Dép lốp: Dép râu, làm từ vỏ ruột xe hơi đã cũ mòn.
Xuất hiện nhiều ở Miền Nam sau tháng 4/1975

60 phản hồi

Filed under Sưu tầm, Tác Giả, Thơ, Đào Minh Tri

Phút tạ từ

Thiên Di- Phạm Văn Tòng

Rồi mai rồi mốt có biết không?
Nước Đầm Thị Nại vẫn mênh mông
Qui Nhơn nỗi nhớ tràn nỗi nhớ
Gậm nhấm lòng ta đến nát lòng

Câu thơ Mặc Tử còn ngân mãi
Khi bóng chiều Xuân vắng bóng ai
Ra đi rưng lệ buồn tê tái
Bạn bè đâu nhỉ,biết chào ai!

Cơm áo nặng vai lìa bỏ xứ
Quê hương lăng lắc bóng không hư
Về miền đất đỏ như màu máu
Sương sa gió buốt lạnh tâm tư

Rồi mai rồi mốt thành kẻ lạ
Về phố Qui Nhơn đừng nhẩn nha
Tạ từ dĩ vãng nhiều xa xót
Ta dựng tương lai Ta với Ta….

∞∞∞

25 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Thơ

Xuân này ta mất em

Trầm Tưởng- NCM

( Tặng những ai đã đánh mất người yêu)

Ta như bướm trắng dại khờ,
Lỡ hôn hoa đỏ bên bờ dậu thưa.
Gió đùa vờn tóc đong đưa,
Áo em thấp thoáng nắng trưa hẹn hò.
*
Nằm nhai cọng cỏ thơm tho,
Thoảng nghe ai vói gọi đò sang sông.
Môi kề môi- Lòng bên lòng,
Mà nghe tim thổn thức lòng nhớ mong.
*
Xuân này, em phải lấy chồng,
Người yêu bỏ lại,hoa hồng tặng ai?
Mặt nhìn mặt- Vai kề vai,
Mà nghe thương nhớ đã dài đường đi.
*
Em về bên nớ làm chi?
Để hình bóng lại bên ni ta buồn.
Mai kia em có còn thương,
Nhớ rằng ta vẫn bên đường(đời) chờ em.

∞∞∞

39 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thơ, Trầm Tưởng- NCM

Tàn Thu

Anh Hai Chai

Cùng em đi nhặt lá vàng,
Hong bao nỗi nhớ phai tàn hắt hiu.
Hồn thơ ngơ ngác trong chiều,
Ẩn vào đôi mắt người yêu xa vời…

Mùa thu chết, chết thật rồi !
Trăng thu đơn lẻ cuối trời bơ vơ…
Lá vàng theo gió tiễn đưa,
Khóc thu một đoạn thơ chưa hết lời.

Cùng em nhặt lá thu rơi …
Đốt lên hong ấm tiết trời lập đông,
Một khúc tiêu sầu mênh mông,
Lả lơi trong tiếng thu không vọng về…

Đời qua như một cơn mê,
Thì thôi trong chút bộn bề đớn đau…
Âm thầm ta giữ cho nhau,
Chút hương mùa cũ ,phai mầu tàn y…

∞∞∞

29 phản hồi

Filed under Anh Hai Chai, Tác Giả, Thơ

Bạch Mai…

Thùy Dương

Em kiêu sa một vóc hình…
Sắc hương từ những kết tinh vô thường,
Gót hài nhẹ tợ khói sương…
Áo tà nguyệt bạch trắng dường mây bay.

Lẻ loi một nhánh hoa gầy…
Mong manh trong gió mà say lòng người,
Tay nâng chén rượu lên môi ,
Hồn hoa em chợt hoá lời thơ xuân…

∞∞∞

20 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thùy Dương, Thơ

Tình thơ gió lộng

Thiên Di-Phạm Văn Tòng

Thôi em áo tím phai màu
Tàn câu thề hẹn mai sau mất rồi
Còn đâu đỏ má hồng môi
Có chăng bến ấy bồi hồi gấm hoa

Biết không…Đông khóc nhạt nhòa
Rồi mùa xuân đến đơm hoa tháng ngày
Nhớ nhau tìm chén rượu cay
Lờ mờ hiện nét cau mày kiêu sa

Say đi để thấy ta là:
Kẻ muôn năm tụng khúc ca tạ từ
Còn gì ngoài một chồng thư
Lời yêu lời giận đến từ hôm qua

Tình đầu muôn kiếp ta bà
Qua bao dâu bể vẫn là người mơ
Lâu lâu lại viết câu thơ
Có lời tình tứ dại khờ viển vông

Chúc người êm ấm quê chồng
Chúc người phúc hạnh tình nồng cháu con
Riêng ta trên đỉnh chon von
Đuổi mây gió lạ héo hon một mình

∞∞∞

10 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Thơ

Chim bay về tổ…

Thùy Dương

Chim bay về tổ…
Cây nghiêng bóng dài…
Riêng ta ngồi đợi,
Những chiều nắng phai.

Chân đi đã mõi,
Mùa vẫn chưa tàn,
Nửa dòng sông cạn,
Nửa sầu mênh mang…

Trái tim chùng xuống,
Khóc tình muộn màng
Làm sao quên được ,
Những giấc mơ hoang…!

Không còn thơ dại…
Sao vẫn vụng về ?
Niềm vui rất ngắn,
Sầu dài lê thê…

Những đồi cát trắng,
Nối biển mênh mông.
Cánh tay muôn trùng…
Vẩy chào nuối tiếc.

Ta đành cố nhớ…
Dẫu người đã quên,
Một mình ôm lấy,
Bao nỗi sầu riêng…

∞∞∞

50 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thùy Dương, Thơ

Sợi gì

Thiên Di-Phạm Văn Tòng

Sợi tình cột chặt đôi mi
Áo hoa lộng gió rủ bay hương nồng
Sợi yêu buộc tóc mênh mông
Má hồng phai nhạt,mắt lồng màu si

Yêu như loài thú dị kỳ
Rít tru vực thẳm,đổ ghì sương sa
Làn da trắng nõn trắng nà
Nắng mai vuốt nhẹ khiến da rùng mình

Yêu như một lũ yêu tinh
Giăng tơ bắt bướm gợi tình nhân gian
Dẫu cho sông lở núi tan
Mãi còn tình cũ, muộn màng vẫn hơn

Sợi gì trói chữ giận hờn
Tay lìa tay đã cô đơn một đời
Sợi gì trói cuộc rong chơi
Chùn chân ngựa mỏi bỏ thời du hoang…

Pleiku 1-2019

30 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Thơ

Tự khúc Pleiku

Thiên Di- Phạm Văn Tòng


Đi qua dốc mỏi nắng vàng
Pleiku và em: ngỡ ngàng sớm mai
Sương mù kiên nhẫn miệt mài
Che bình minh đến mặc ai vội vàng

Tiếng Cồng xa lắc vọng vang
Nắng lên tô đậm sắc vàng hoa bay
Tiếc cho người mãi ngủ say
Cuối con phố nhỏ cơn say vẫn còn…

Lưng gùi sơn nữ “dịu con”
Về nương xanh biếc chon von chân trời
Giá như lữ khách thảnh thơi
Về buôn làng- Rượu Cần mời ấm môi

Giản đơn nhưng lại bồi hồi
Đơn sơ thấm đầm trong tôi tình người
Xa rời một cõi đười ươi
Pleiku ấm áp nụ cười thanh xuân

Pleiku 12-2018

26 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Thơ

Tình Thiên Thu (3)

Trầm Tưởng- NCM

Tim đau, tim đã đau rồi!
Chờ mong hơi ấm, tay người dịu xoa
Hỡi người có biết chăng ta?
Tim đau thì ít, lòng ta đau nhiều
*
Người ơi có biết tình yêu?
Con dao hai lưỡi mang nhiều thương đau
Mai kia ôm mối tình sâu
Trở về cát bụi còn đâu vui, buồn
*
Thôi người cứ để nhớ, thương
Tương tư tình ấy mãi vương bên lòng
Ta về với cuộc tình không
Thương yêu nhớ mãi hoài trông bóng người
*
Yêu ai, yêu mãi một đời
Xuân xanh đã mất, đâu thời trẻ trung?
Tình ta trao gởi thủy chung
Người đành hờ hững lỡ cung điệu tình
Người đi tìm bóng, ảo hình
Ta về ôm nặng mối tình thiên thu!

∞∞∞

15 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thơ, Trầm Tưởng- NCM