Category Archives: Thơ

Chia hai tuổi đời

Thiên Di-Phạm Văn Tòng

Gặp nhau lúc gió sang mùa
Lúc mây đi lạc,nắng đùa tóc mây
Gặp cho thương nhớ hao gầy
Đêm thu cung phiếm đong đầy tương tư

Viết hoài chỉ một tờ thư
Chép đi chép lại…ngần ngừ gởi không???
Rộn ràng sóng nổi trong lòng
Bọt bèo mộng mị trôi dòng biếc xanh

Chiều thu chim hót trên cành
Hoa khoe sắc nụ bướm dành hương hơi
Lá vàng bay lạc bên đời
Tình thơ trôi nổi rã rời nghìn phương

Ơ hay! Cứ nhớ cứ thương
Đời ta màu tóc phai sương mất rồi
Lần mò tìm chổ ai ngồi
Tìm tà áo tím bên đồi chia hai

Người đi nặng ghánh hai vai
Vườn xưa tỉnh lặng ghi vài dấu yêu
Tiếc đau thì tiếc đau nhiều
Vạn lời chúc phúc vạn lời phúc âm

∞∞∞

39 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Thơ

Lặng lẽ yêu

Lặng lẽ yêu …Xuân Hùng….!!!

Ôm ấp trong lòng một bóng xưa.
Nhớ hoài năm ấy buổi chiều đưa.
Thơ dòng viết gửi nhưng còn thiếu.
Nhạc bản ghi trao có chút thừa.
Nguyệt vãn lưng chừng bên cửa sổ.
Trăng treo chênh chếch duới rèm thưa.
Hỏi nguoi năm ấy bao giờ lại.
Em ở phương này đợi với mưa..

||||||||||||||||||||||||||

                  Họa:Trần Minh Lan…

Thôi nhớ làm chi bóng dáng xưa.
Con đường làng nhỏ buổi tiễn đưa.
Thư tình viết vội nhưng chưa gửi.
Lưu bút cho nhau mấy cũng thừa.
Quan san cách trở xa ngàn dặm.
Non nước trời mây ánh sao thưa.
Nguời đi ai biết bao giờ gặp.
Kẻ ở phương này lệ đẫm mưa…

∞∞∞

107 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thơ, Trần minh Lan, Xuân Hùng

Trăng Đầu Đông

Nguyên Lượng Thái

Đông vừa đến nghe hơi trời trở lạnh
Một chút gì len lỏi giữa hồn ta
Tiết đông sang làn sương trắng điệu đà
Rơi ngập lối đêm đầy sao quạnh quẽ

Trên sóng nước mặt hồ trong lặng lẽ
Trăng rã mình rồi tụ lúc dòng êm
Ánh vàng soi nửa mảnh giữa màn đêm
Buông khắp lối dìu mây trôi lờ lững

Khoảnh trời riêng bàn tay đưa ra hứng
Giọt mềm rơi sương lạnh thấm lòng say
Hồn lâng lâng nghiêng ngửa giữa trời mây
Nghe đơn độc, đìu hiu trong vắng vẻ

Làn gió nhẹ lời ru nghe khe khẽ
Nỗi chơi vơi khơi vọng nhớ xa xôi
Gợi cõi lòng trong khúc nhạc à ơi
Niềm tâm sự đầy vơi người viễn xứ

Gom tất cả đưa vào hồn thi tứ
Giữa màn đêm lơi lả áng mây trôi
Không gian lặng chập chờn cơn gió thổi
Sóng nước làm rạn vỡ mặt hồ trong

Sáng long lanh ánh trăng vàng mơ mộng
Thu chuyển mùa đông lạnh kéo về đây
Nỗi bâng khuâng lung lạc cõi hồn nầy
Bao khắc khoải đầu đông vầng trăng khuyết
tl 26/10/2017

62 phản hồi

Filed under Nguyên Lượng Thái, Tác Giả, Thơ

Hững hờ

Thùy Dương

Mình yêu từ bao giờ?
Có khi anh chẳng nhớ!
Chỉ mình em dại khờ…
Ghi vào từng trang vở.

Khi hạnh phúc ra đi,
Nụ cười em héo úa…
Con sông cạn khô dòng,
Nay tràn bờ, cuồng nộ …

Mắt em, em cứ khóc…
Chẳng còn ai dỗ dành ,
Môi buồn em mím chặt,
Cắn nát bấy ngày xanh…

Khi tình yêu đã hết!
Cơn sóng yêu rã rời,
Con dã tràng quẩn trí…
Chạy khắp biển, cùng trời….

Đã dọn trống cõi lòng,
Mời nỗi buồn đến ở ,
Để khi mình xa nhau…
Còn chút gì để nhớ…

∞∞∞

130 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thùy Dương, Thơ

Tình Lỡ

Sunny Nguyễn là tên một người bạn trẻ và rất trẻ, còn có nghệ danh là Phú Huỳnh hiện đang cư ngụ tại Thành Phố MIssissauga. ONTARIO.
Qua Canada lúc 14 tuổi, ở cái tuổi giao thời tiếng Việt chưa rành, lại phải cắp sách đến trường với một ngôn ngữ hoàn toàn xa lạ để thích ứng với cuộc sống mới xứ người.
Tuy thời gian trưởng thành ở Canada lâu hơn là những ngày tháng lớn lên ở nơi chôn nhau cắt rốn nhưng Sunny Nguyễn vẫn không thể nào quên được ngôn ngữ mẹ đẻ của mình. Không những thế lại rất hăng hái trong những sinh hoạt cộng đồng, thi diễn kịch nghệ và từ đó có tên Phú Huỳnh.
Mặc dầu bận rộn với công việc là một Agent mua bán nhà cửa nhưng tâm hồn Sunny Nguyễn lúc nào cũng mộng mơ, thơ thẩn.
Tự tìm hiểu và học hỏi qua mạng và bắt đầu làm thơ.
Cảm mến qua những lời thơ truyền cảm, mình dắt tay Sunny Nguyễn vào sân trường chung vui.
Rất mong ACE cùng mở rộng vòng tay thân ái để chào đón SUNNY NGUYỄN.
TML

( Lời mở đầu)
Thứ bẩy tuần trước Sunny có đi một buổi dạ tiệc, vô tình chạm mặt “người xưa” mà mình hoàn toàn không nhận ra!
Khi cô ấy gọi đích danh, trong lòng mình thầm bảo:  ” tui đâu có quen ai đẹp như vậy đâu?”
Mình bèn hỏi lại: “What’s your name?”
Cô ấy trả lời: “Huh, You don’t even remember my name? I’m……..” và nói thêm;” I’m offended!”
Lúc bấy giờ mới nhớ ra người ấy là ai,
“I’m so sorry, you look so hot now. I couldn’t recognize you.”
Trong sâu thẳm của từ” Sorry” đã nói lên một sự hối tiếc, mình đã đánh mất đi một cơ hội mà giờ đây…viên ngọc quý đã thuộc về tay của một người khác!

Tình Lỡ
Chiều buồn nhớ tình vội năm xưa,
Khuôn trường em ngõ vắng lưa thưa.
Hàng cây thẩn thờ im lặng tiếng,
Môi tìm môi, mắt khép trong mưa.

Đường em về nẽo vắng thênh thang,
Như tình anh nồng thắm tuôn tràn,
Bước em đi nhẹ nhàng trên lá,
Anh ước mình như… lá thu vàng!

Lá rơi nhiều, dập dìu bên em,
Lá hôn lên tóc xỏa vai mềm.
Đưa em vào thiên đường hoan lạc,
Ân ái tràn say đắm từng đêm.

Những dạt dào yêu thương ngày nào,
Anh trao mây gửi gió thì thào.
Đã biết ta có duyên không nợ,
Đành chôn đi giao duyên mận đào.

Bao tháng năm quên hẳn tình thơ,
Bỗng gặp lại em trong tình cờ.
Chia cách năm xưa nay tiếc nhớ,
Em bây giờ diễm kiều hơn mơ.

Em chẳng còn trên lối thu xưa,
Sang bến mới thuyền về đón đưa.
Con tim anh trót mang tội lỗi,
Để thuyền tình đắm giữa cơn mưa.

Đêm say, cô đơn Ôi xót xa!
Đam mê cay đắng vây quanh ta.
Thấy em cười vui bên người ấy,
Hoa nắng theo chân em thiết tha.

Tìm đến chốn xưa mình mộng mơ,
Ôm ân tình kỷ niệm nên thơ.
Xin sống với giấc mơ trọn kiếp,
Tiếc nuối ngày xưa…quá thờ ơ!!!!!!!
SN PHÚ Nov/02/2017

69 phản hồi

Filed under SN Phú, Tác Giả, Thơ

Thức đêm

Nhất Duy

Thức đêm mới biết đêm dài…
Mới nghe thao thức đắng cay ngỡ ngàng
Trời khuya trở giấc thênh thang
Từng cơn đau buốt tim gan thế nầy
Bàn tay tê tái mơ say
Thơ theo nét bút đâu đây vỡ oà
Có dòng lệ nóng hôm qua
Hôm nay chưa dứt phôi pha mất rồi !
Thiên đường ôi giấc mơ xuôi
Bàn tay vẫy gọi theo lời cầu kinh
Đời theo con nước lênh đênh
Tình theo ngọn sóng chênh vênh giữa trời
Chưa vui đã thấy ngậm ngùi
Yêu chưa nói hết…
Sợ lời chia tay !!
Nhìn em giọt lệ đong đầy
Anh nghe xa xót tương lai muôn trùng
Thôi ta về lại bâng khuâng
Theo anh góp lá vàng trong cuối trời
Môi em thắm lại nụ cười
Thơ anh hò hẹn một đời có nhau
Trả đêm vắng với vực sâu
Trả cơn khắc khoải lo âu với người
Mai đây nắng ấm lên rồi
Tay trong tay lại ngọt lời yêu thương…

∞∞∞

55 phản hồi

Filed under Nhất Duy, Tác Giả, Thơ

Vắng bóng

Thiên Di-Phạm Văn Tòng

Chỉ còn lại đôi mắt
Nhìn bóng dáng vời xa
Mà lòng đau se thắt
Khi chim chiều khuất xa

Chỉ còn con tim đau
Đập nhịp buồn thời gian
Nổi nhớ nào đau đáu
Theo bước buồn lang thang

Chỉ còn em với người
Ấm êm và hạnh phúc
Ta sẽ vui sẽ cười
Nhẹ nhàng câu chúc phúc

Chỉ còn ta với ta
Ngồi viết chữ tình xa
Bây giờ tình đã lạ
Vắng bóng…chiều nghiêng ngã…

Qui Nhơn 9-2017

58 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Thơ

Đêm giã từ

Hai Chai

Đêm đẩm ướt vì hơi sương lạnh.
Buốt giá thêm vì nước mắt em,
Đèn khuya cúi mặt buồn tênh,
Soi đôi bóng nhỏ trong đêm giã từ…

Cuộc chia ly nào không luyến tiếc?
Huống hồ chi cách biệt hôm nay,
Rượu tình trót nhấp nên say!
Vui trong gang tấc buồn đầy mắt môi…

Ngày mai anh không bên em nữa,,
Về với người không phải là em
Mang theo nỗi nhớ không tên,
Tình em anh giử trong tim một đời…

∞∞∞

66 phản hồi

Filed under Anh Hai Chai, Tác Giả, Thơ

Theo em nhặt lá thu vàng

Nhất Duy

Theo em nhặt lá thu vàng
Hồn thơ ta bỗng ngỡ ngàng vào yêu
Thương đôi mắt đẹp đăm chiêu
Ru cơn nắng nhạt hắt hiu cuối đường
Thẹn thùng sợi tóc em vương
Trên bờ vai đã phong sương với đời
Vi vu tiếng gió gọi mời
Thôi em góp lá giúp trời lập đông
Tiễn mùa thu chết bâng khuâng
Ta về đốt ngọn tơ trầm vô ưu
Xin người mang nỗ i sầu tư
Ra khơi trả bóng phù du giữa trời
Theo nhau nhặt lá vàng rơi…
Nhặt dùm anh chút mảnh đời long đong
Đâu đây sóng vỗ âm thầm
Từng lời thơ thẩn ngược giòng luân lưu…

October 13, 2017

67 phản hồi

Filed under Nhất Duy, Tác Giả, Thơ

Hãy sống vì nhau

Xuân Hùng

Cảnh sống ngày nay chỉ tính giờ
Cuộc đời phút chốc thoáng hư vô
Sân si, thù hận lòng mang nặng
Dành dạ thơm nồng dệt ý thơ.

Mở mắt Nhìn ra lại một ngày
Bao điều mơ ước vẫn còn đây
Nhìn qua , ngó lại còn hay mất
Chỉ biết cho mình khổ lắm thay.

Đời này gặp được phải là duyên
Chớ có so đo tính toán liền
Hỷ xã từ bị lòng độ lượng
Đừng ham vị kỷ giữ dành riêng.

Hạnh phúc là luôn sống thật lòng
Giúp người đừng sợ phụ qua sông
Đừng lo xuân đến hoa chưa nở
Mà vội Âu lo nghĩ ngược dòng,

Ngắn ngủi làm sao một kiếp người
Vui buồn, nghèo khó cũng qua thôi
Xuân sang, hạ vãn, thu đông rụng
Hãy sống vì nhau dạ thảnh thơi!

∞∞∞

52 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thơ, Xuân Hùng

Thu xưa

Phượng Lầu

Thu về cho nắng nhạt bên song,
Gió hiu-hiu ngỡ tiếng nhạc lòng.
Mưa thu rỉ-rả sầu mơ mộng,
Thu về anh có nhớ hay không?

Năm xưa thu đến mình đợi mong,
Gió thu lồng-lộng tóc bềnh-bồng.
Lá rơi tơi-tả, mưa lả-chả,
Em ngã vào lòng, anh nhớ không?

Có nhớ năm xưa mình hẹn nhau?
Theo em bên suối chảy rì-rào.
Gót chân xào-xạc lê trên lá,
La rụng muôn chiều, lá chết mau.

Có nhớ năm xưa mình có nhau?
Mơ se duyên thắm mộng bền lâu.
Bao thu lá đổ, bao thu đến?
Bao cành trơ-trọi, lá thay nhau?

Anh hỡi thu về, anh ở đâu?
Thu sang cho sắc lá thay màu.
Rừng xưa suối cũ, cây còn đó,
Em luống nghen-ngào, mắt mưa mau!

Phượng Lầu 30/09/2017

68 phản hồi

Filed under Phượng Lầu, Tác Giả, Thơ

Biển và em

Trầm Tưởng- NCM

Biển đêm gió, cát, ánh trăng vàng
Sau lưng đèn phố sáng giăng ngang
Em bên anh ngập tràn hạnh phúc
Xin đừng vội vã, bước thời gian!

Cũng bãi biển này ba mấy năm
Cũng đêm gió, cát, ánh trăng rằm
Hai mái đầu xanh kề hẹn ước
Mai này chung sống đến trăm năm

Rồi ước thề xưa cũng đã thành
Tình ta đẹp mãi thuở còn xanh
Nay chín đỏ trĩu cành hạnh phúc
Dù bóng thời gian trôi qua nhanh

Ta lại về thăm bãi biển này
Ngắm lại lâu đài mình đã xây
Bao sóng, gió, tháng năm còn vững
Lâu đài tình ái chính là đây

Hình ảnh ngày xưa giờ lặp lại
Vẫn còn nguyên vẹn nét sơ khai
Dù bụi thời gian chồng chất mãi
Đường dài hạnh phúc bước chung hoài!

∞∞∞

 

57 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thơ, Trầm Tưởng- NCM

Lục bát lỡ lầm

Thiên Di-Phạm Văn Tòng

LỠ
Nhện giăng những sợi tơ trào
Khiến em cúi mặt vẩy chào bẩy yêu
Dù cho lòng tránh đủ điều
Cũng không ngăn được một chiều lỡ yêu

LẦM
Hoa tươi hoa thắm đôi mươi
Đồng tiền má lúm nụ cười gieo oan
Yêu em chỉ biết hiền ngoan
Mười năm lạc nẻo mê hoang khóc cười

ĐỜI
Con tim máu nóng sôi trào
Dáng em mỏng mảnh má đào đắm say
Đếm đêm rồi lại đếm ngày
Đời như một chuối men cay dị thường

TA
Yêu em ta biết ta yêu
Làm sao biết được vạn chiều buồn tênh
Một thời chở mộng lênh đênh
Một thời ta cố đáp đền tình em

∞∞∞

 

70 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Thơ

Nợ !

Nguyên Lượng Thái

Thu mang tất cả gởi vào thơ
Gói lại tâm tư ý thẩn thờ
Cái nợ thơ lòng không lối thoát
Thu là cõi mộng kẻ yêu thơ

Đêm dài nợ giấc ngủ trong mơ
Mắt nhớ chờ trông đến bao giờ
Lấp lánh muôn ngàn tia sáng nhỏ
Trăng vàng óng ả rải đường tơ

Bạn bè khấc lại một lần say
Giữ mãi trong nhau kỹ niệm đầy
Những lúc hồn lay cơn gió lộng
Đời thêm sắc thắm mộng tung bay

Yêu đương ta nợ một lần hôn
Bởi xuyến xao nên lạc cả hồn
Muộn lối xuân tình đành lỡ bước
Thiên thu có cả chuyện vui buồn

Ta còn nợ mẹ một lần sinh
Nợ cả ân sâu nghĩa với tình
Mẹ hỡi! thu về bao lá đỏ
Lòng thêm nhớ mẹ cõi anh linh

Quê hương hẹn lại một ngày sau
Khất nợ trong nhau giọt lệ sầu
Để viết bài thơ trong nỗi nhớ
Tìm về cõi mộng để trao nhau.

∞∞∞

57 phản hồi

Filed under Nguyên Lượng Thái, Tác Giả, Thơ

Giấc mơ hoang

Lời giới thiệu

Nhà thơ Nhất Duy tên thật là Mai Hữu Đức hiện cùng gia-đình cư ngụ tại Toronto, xứ lạnh tình nồng Canada.
Những bài thơ tình của Nhất Duy rất lãng mạng và ướt át chất chứa những yêu đương vun vỡ khiến người xem phải bùi ngùi xúc dộng như chính tâm sự của mình.
Không những làm thơ đăng báo mà Nhất Duy còn là một ca sĩ có tiếng ở Toronto bạn cùng sân khấu với Từ Mạnh Long.
Qua câu chuyện về bản nhạc Giấc Mơ Hoang do Từ Mạnh Long phổ nhạc và được đăng trên trang nhà chia xẻ cùng các ACE.
Sự cảm động đấy khiến Nhất Duy cảm thấy một gắn bó mà chưa có dịp thân quen, biết nhạc mà chưa biết người.
Hôm nay Nhất Duy quyết định đến với mọi người qua bài thơ “Giấc Mơ Hoang” nguyên thủy mà Từ Mạnh Long đã phổ.
Bài thơ này chỉ là khởi đầu của sự đóng góp trong trang nhà.
Từ Mạnh Long xin thay mặt Admin và các ACE chào đón Nhất Duy đến chung vui trong sân trường cdnth6875.

Nhất Duy


Tình yêu như một giấc mơ
Ngủ đi anh sẽ ru thơ vào lòng
Vòng tay ấm ngọn gió đông
Ru em thêm đẹp má hồng môi son
Một mai thức dậy dổi hờn
Là thôi đã chớm nổi buồn biệt ly !
Môi nghe lệ thắm trên mi
Tiễn nhau phút cuối người đi kẻ về
Gởi theo em hết đam mê
Trên bờ vai nhỏ tóc thề vấn vương
Tình yêu…thoáng chốc hoang đường
Gió mang chi giấc mộng thường trái ngang
Một lỡ làng …
hai lỡ làng !

Đành thôi ta phải phụ phàng tình em
Sau lưng kỷ niệm không quên
Chỉ hay mưa đổ vào tim sụt sùi
Nghìn thương trăm nhớ điên người
Điên ..
Như máu chảy trên mười ngón tay
Trao nhau vụn vỡ hôm nay
Thương ơi ngày tháng lưu đày nghiệt oan
Đường xưa lối cũ thênh thang
Có con bướm nhỏ bay hoang cuối trời
Thơ buồn theo giọt sầu rơi
Sao em không trách một lời đắng cay
Rượu nồng chưa uống đã say
Trong cơn mê tỉnh đâu đây với người
Môi em mật ngọt tuyệt vời
Anh về gom hết đất trời vào thơ !

∞∞∞

80 phản hồi

Filed under Nhất Duy, Tác Giả, Thơ