Category Archives: Thơ

Chuồn chuồn bay

Thiên Di-Phạm Văn Tòng

Thiên nhiên báo hiệu bảo giông
Chuồn chuồn bay lượn trắng đồng lúa non
Bé thơ chạy bắt lon ton
Chiều xuân sương lạnh len lòn hồn ai…

Bờ đê thấp thoáng bóng ai?
Ghánh gồng trỉu nặng bước dài mỏi mê
Đêm như vọng lại câu thề
Đợi chờ chờ đợi cơn mê người về

Chuồn chuồn bay mải bay mê
Người sao đi mải không về với tôi
Mười năm…mười năm qua rồi
Bờ đê cỏ úa tôi ngồi lặng câm

Chuồn chuồn ơi tiếng khóc thầm
Lệ rơi sông vắng tiếng dầm chèo bơi
Câu hò câu hát chơi vơi
Tôi quê hương nhớ: một thời người đi

∞∞∞

8 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Thơ

Có một nỗi nhớ

Thiên Di-Phạm Văn Tòng

Ra đi tôi nhớ về người
Nhớ hàm răng khểnh môi cười dễ thương
Tôi thương nhớ từng con đường
Ngày ngày hai buổi đến trường em đi

Bây giờ tình đã ra đi
Còn thương còn nhớ được gì mà mong
Tôi đau tôi dấu trong lòng
Lâu lâu đem thả bên dòng sông xưa

Cầu mong trời đổ cơn mưa
Trôi đi cho hết chuyện xưa một lần

Có Em còn môi má trắng ngần
Hay ghi bao dấu phù vân mỏi mòn
Ta còn dặm bước chon von
Ngày buồn đêm thức héo mòn cơn mê

Hơn bốn mươi năm tìm về
Chân mang chữ thọ vỗ về đời vui
Gặp nhau ánh mắt bùi ngùi
Có một nổi nhớ chung vui nghẹn ngào

Nhẹ nhàng ta thốt câu chào
Mà hồn như đã nghiêng chao cội nguồn
Đâu rồi mái tóc mây buông…
Đâu rồi ánh mắt khơi nguồn si mê?

Qui Nhơn ,,,Ngày Tháng Năm !

35 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Thơ

Ta lại có nhau…

Thùy Dương

Chỉ vài năm nữa mà thôi !
Rồi thì ta sẽ muôn đời bên nhau
Chỉ vài năm… có chi lâu?
Huống hồ tim đã in sâu bóng người

Chỉ vài năm nữa buông xuôi
Hồn bay khắp bốn phương trời mênh mang…
Vài năm nữa ,giấc mộng tàn…
Buông tay trả lại vô vàn ước mơ…

Ừ… vài năm nữa thôi mà!
Vài năm đủ hoá tình ra tro tàn…
Bây giờ thôi cứ đa mang
Ôm hoài bao nỗi trái ngang một mình

Chỉ ngần ấy nữa ,,, mà thôi…
Tình ra thiên cổ, người rồi hoá xưa
Sông cạn kiệt , biển xa bờ…
Lệ dư khoé mắt, thơ thừa chữ đau…

∞∞∞

38 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thùy Dương, Thơ

Người buông tay nhau ra

Anh Hai Chai

 

Người buông tay nhau ra
Giữa đám đông xa lạ
Giữa chợ đời phù hoa
Buông tay nhau … rồi khóc
Khoé mắt cay cay…
Đôi môi mặn đắng…

Người buông tay nhau ra,
Bên tai còn vang vọng
Dư âm bản tình ca…
Mắt lệ cho người….
Mắt lệ cho ta…
Rồi mình ên ngồi khóc …

Xin một kiếp có nhau ?
Thôi đừng khắc khoải nửa…
Đừng mong chờ kiếp nào,
Khi bây giờ có nhau
Đang nắm đôi tay nhau
Người vẫn vội buông mau ….

Giữa thành phố xa lạ…
Giữa dòng đời hối hả…
Lòng người còn trắng , đen
Rối ren như bàn cờ…
Đang không biết thắng thua,
Người đã buông tay ta….

∞∞∞

32 phản hồi

Filed under Anh Hai Chai, Tác Giả, Thơ

Dại khờ

Thuỳ Dương

Tui mược kệ dẫu người quên hay nhớ
Dẫu trời mưa hay nắng ngọt mật ong
Lúa đương thì con gái trổ vàng bông…
Hột chắc nẫm như tình tui chín tới …

Tui mược kệ ai cười tui hư hỏng
Tui nhớ người tựa cửa ngó xa xăm
Cơm lười ăn , chỉ muốn khóc trăm lần
Buồn như cá lòng tong vương vào rọ…

Mược kệ ai nói ra , vô , này , nọ….
Bởi thiệt tình tui khờ khạo làm sao…
Ngàn con sóng tràn bờ yêu tức tưởi
Như sóng lòng tui dồn dập, cồn cào…

Ui … nước mắt ở đâu mà ngập ngụa
Hồi nhỏ tui đâu biết cảm xúc này
Yêu một người là buồn khổ đắng cay
Là khóc mãi những đêm sầu lẽ bóng….

Tui thảm hại như bị ngàn tên bắn…
Da thịt đau hơn khi má đánh đòn…
Những lằn roi mây vết dọc , vết ngang
Roi tình quất đau thấu trời , thấu đất…

Thì mược kệ dẫu người ta có tệ
Tui mình ên vẫn một dạ nhớ hoài
Nhớ cuộc tình vụng dại trao nhau…
Nhớ cho tới trên đầu hai thứ tóc….

∞∞∞

86 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thùy Dương, Thơ

Tản mạn Pleiku

Thiên Di-Phạm Văn Tòng

Hoa tím bằng lăng nở
Trưa hè trôi hửng hờ
Tôi về thăm xóm nhỏ
Tiếng học trò đọc thơ

Nỗi niềm như lắng đọng
Theo tường vách rêu phong
Ngoài hiên nắng xiêng nghiêng
Phượng rực đỏ trời trong

Rồi chiều vàng võ đến
Sương tràn dốc mông mênh
Lành lạnh len vào nhớ
Áo trắng bay bập bềnh

Trường tan trời tối lại
Em thơ cặp trìu vai
Đêm không mời đêm đến
Ai đứng chờ ngày mai….

∞∞∞

18 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Thơ

Bài kỷ niệm

Anh Hai Chai

Khi xa nhau còn gì ngoài nỗi nhớ
Anh mang theo như một chút thương yêu
Còn sót lại trong tình yêu hai đứa
Là con đường nhuộm tím vạt nắng chiều

Tình xa ngái bao năm rồi mòn mỏi…
Mà nỗi buồn cứ lớn mãi trong anh
Bởi thời gian nào có thể chữa lành
Nên đau nhói mỗi khi mình nhớ lại

Kỷ niệm có khi hững hờ vô cảm
Và đành tâm cứa lại vết thương
Là khi anh chợt thấy trên đường
Môi,mắt của em trong hình bóng khác

Anh trở về thành một người xa lạ
Em ở đâu mờ mịt cuối chân mây
Ta ngác ngơ ôm kỷ niệm đầy tay
Rồi lạc lõng trong rừng thương biển nhớ

Ngày cũng lụn theo nắng chiều tàn úa
Đời cũng qua như một giấc chiêm bao
Anh đứng lại khi bao nhiêu thương nhớ
Đã xa xăm như giọng hát năm nào…

∞∞∞

54 phản hồi

Filed under Anh Hai Chai, Tác Giả, Thơ

Cánh phượng ngày xưa

Trầm Tưởng- NCM

Hè về nhớ lại trường xưa
Giở trang lưu bút thời vừa tuổi son.
Dù thời gian có mỏi mòn
Bóng hình kỷ niệm mãi còn hoài vương.

Phượng hồng rơi đỏ sân trường
Phượng che bóng mát trên đường trò đi
Phượng nghiêng cửa sổ nhìn chi?
Phải chăng phượng nhắc biệt ly hè về!

Phượng hồng hòa tiếng than ve
Mỗi lần hè đến trò về muôn phương
Chia tay bè bạn thân thương
Ấp yêu kỷ niệm vấn vương tim ngà

Thời gian như bóng câu qua
Thoắt mà đã bốn mươi ba năm rồi!
Sân trường gốc phượng ta ngồi
Muôn vàn kỉ niệm bồi hồi nhớ ai?

∞∞∞

38 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thơ, Trầm Tưởng- NCM

Tương tư

 Trầm Tưởng- NCM

Từ khi gởi nụ hôn đầu,
Trên đôi má thắm vương mầu ngây thơ.
Ta như thấm rượu mộng mơ,
Tương tư say khướt ngẩn ngơ bóng hình.
Ngờ đâu chỉ một chữ tình,
Hồn ta xao xuyến mất bình yên luôn.
Ngày lên khắc khoải nhớ thương,
Đêm về ủ mộng nghê thường tình si
Hỡi ai có biết điều chi?
Làm ta đau khổ, buồn vì người em!

∞∞∞

12 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thơ, Trầm Tưởng- NCM

Cái ngày…

Thiên Di-Phạm Văn Tòng

Cái ngày tôi mất “quê hương”
Cái ngày mộng ước dặm trường chia xa
Cái ngày tuổi trẻ hóa già
Cái ngày tôi tiền người cha “lên rừng”

Không ngăn dòng lệ rưng rưng
Thâm tình máu mủ nghe chừng mù khơi
Mẹ ngồi kêu khóc ơi hời…
Nhân gian biến đổi nghẹn lời phu thê

Cái ngày đá khóc bảo nề
Cái ngày ly biệt trên quê hương này
Cái ngày bè bạn lưu đày
Cái ngày tan vỡ cơn say học trò

Bao năm quẳng ghánh âu lo
Sống trong gian dối lắm trò gạt nhau
Hô vang khẩu hiệu mà đau…
Mồ chôn hi vọng- Úa nhàu tương lai

Cái ngày… Biết nói cùng ai?
Cái ngày bạc tóc vẫn dài dối gian!

30-4-2019

9 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Thơ

Em đã sang sông

Trầm Tưởng- NCM

Qua sông ai chẳng lụy đò
Em qua sông để lại bờ tình em
Ảnh hình em choán đầy tim
Bao nhiêu thương nhớ đau thêm tim hồng
*
Từ em cất bước theo chồng
Cuộc chơi bỏ sớm khiến lòng ta đau
Ước thề chi…chuyện ngày sau…
Tang thương dâu bể còn đâu tình nồng
*
Từ em rời bến sang sông
Lời yêu tiếng nhớ…còn mong được gì
Thôi đừng trông ngóng làm chi
Tình nồng tan vỡ…người đi…xa rồi
*
Tình xưa giờ đã xa khơi
Còn chăng kỉ niệm ngậm ngùi hồn ta…
Nhớ thương rồi cũng…phôi pha
Thời gian mờ xóa tình…xa xôi rồi!

∞∞∞

22 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thơ, Trầm Tưởng- NCM

Loạn tâm

Thuỳ Dương 
Tôi về cột ngọn gió trời
Thổi cho quên hết một thời yêu xa
Bờ môi ỏng ẹo ê a…
Đang câu niệm phật… lộn qua tên người…
Dở hơi khóc khóc ,cười cười…
Miệng Nam Mô , tim nhớ người xôn xao…
Muốn quên, nào có dễ đâu !
Nhớ như ai cấu ai cào, trời ơi …!
Khói trầm nghi ngút chơi vơi
Trên cao Phật đứng, tôi ngồi  nhìn nhau
Cõi trần đầy ắp thương đau
Bẻ cong ngọn khói,thả sầu bay đi…

30 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thùy Dương, Thơ

Còn mãi tương tư

Trầm Tưởng- NCM

Em đã đi rồi qua bến sông,
Sao ta còn mãi đứng ngóng trông.
Thuyền kia dạt bến nào bên ấy,
Mà bến bên này bỗng trống không.
*
Lòng nhủ lòng thôi đừng nhớ mong,
Sao hồn vẫn hiện một bóng hồng.
Tương tư cứ chất đầy thương nhớ,
Hình ảnh ai kia soi gương trong.
*
Buồn đau gặm nhấm con tim nhỏ,
Rỉ máu sầu thương lên mắt môi.
Bao giờ ta đã vơi thương nhớ,
Giun dế chào ta giã biệt đời.

∞∞∞

19 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thơ, Trầm Tưởng- NCM

Tháng ba – Đà Nẵng và em

Đào Minh Tri (Sưu tầm)

Tháng ba, bếp lửa tàn chinh chiến.
Sao nước sông Hàn vẫn sục sôi!
Hải Vân ngơ ngác sầu vong quốc
Đà Nẵng ngậm ngùi khóc chia phôi.

Ta vẫn nhớ thương về nơi ấy,
Những chiều nắng nhạt Ngũ Hành Sơn
Nhớ đỉnh Sơn Trà trong gió lộng
Tiếng oán than như tiếng gọi hồn.

Đường lên đỉnh núi, mây pha nắng.
Lạc bước đào nguyên một thuở nào
Nước biếc non xanh như thủy mạc
Chân cầu sóng vỗ vọng lao xao.

Tháng ba, gió rít trên đèo Hải
Như tiếng gọi hồn bằng hữu xưa
Đã vùi thây giữa miền hoang địa
Không tiếng kèn vĩnh biệt tiễn đưa.

Cuối tháng ba, sóng gào biển vắng
Ta gọi tên em tận Sơn Trà
Biển tháng ba, biển thành mộ địa
Khóc oan hồn trên bãi Tiên Sa.

Tháng ba, sóng vỗ bờ cuồng loạn
Mây kéo chập chùng đỉnh Hải Vân
Đà Nẵng ngượng ngùng thay áo mới,
Tiếng thở dài rớt xuống tịnh không.

Tháng ba năm ấy, em rời phố
Mưa khóc từng cơn xuống chợ Cồn
Đoá hoa công chúa không buồn nở
Thành phố buồn, chết giữa hoàng hôn.

Tháng ba, em hát câu từ biệt
Dép “lốp” thay giày trên phố xưa (*)
Áo trắng sân trường không còn nữa
Chim lạc bầy, khóc suốt đêm mưa.

Tháng ba, phượng hoàng bay về núi
Bỏ lại Sơn Trà đứng bơ vơ
Tiếng vạc kêu sương như tiếc nhớ
Đâu phố phường một thuở mộng mơ.

Tháng ba, em buộc vành tang trắng
Đi giữa Ngã Năm khóc đổi đời
Lệ bi thương tràn đầy trên mắt
Lệ nhạt nhòa, giọt lệ chia phôi.

Tháng ba, hoa mùa Xuân không nở
Ngọn lửa đau thương đã cháy tràn
Trăng nước sông Hàn âm thầm vỡ
Đà Nẵng buồn, mây phủ màu tang.

Lê Tấn Dương
(Đặc San Lâm Viên)

(*) Dép lốp: Dép râu, làm từ vỏ ruột xe hơi đã cũ mòn.
Xuất hiện nhiều ở Miền Nam sau tháng 4/1975

60 phản hồi

Filed under Sưu tầm, Tác Giả, Thơ, Đào Minh Tri

Phút tạ từ

Thiên Di- Phạm Văn Tòng

Rồi mai rồi mốt có biết không?
Nước Đầm Thị Nại vẫn mênh mông
Qui Nhơn nỗi nhớ tràn nỗi nhớ
Gậm nhấm lòng ta đến nát lòng

Câu thơ Mặc Tử còn ngân mãi
Khi bóng chiều Xuân vắng bóng ai
Ra đi rưng lệ buồn tê tái
Bạn bè đâu nhỉ,biết chào ai!

Cơm áo nặng vai lìa bỏ xứ
Quê hương lăng lắc bóng không hư
Về miền đất đỏ như màu máu
Sương sa gió buốt lạnh tâm tư

Rồi mai rồi mốt thành kẻ lạ
Về phố Qui Nhơn đừng nhẩn nha
Tạ từ dĩ vãng nhiều xa xót
Ta dựng tương lai Ta với Ta….

∞∞∞

25 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Thơ