DỰ CẢM !

Trần Trọng Vũ

DỰ CẢM

Cái cảm giác đầu tiên mà Toán cảm nhận được là thân thể nhẹ hẫng , bước đi như lướt trong không khí ! Toán loay hoay lục tìm trong tiềm thức , cố gắng nhớ lại mọi việc xảy ra trước khi mình ngất đi . Dần dần , bộ nhớ của Toán hồi phục … Hình như chiều qua , Toán không vội về nhà . Có điện thoại mời mọc nhậu nhẹt của ai đó , Toán không nhớ chắc nhưng khung cảnh của buổi tiệc thì quá quen thuộc . Cũng nâng ly , cũng chúc tụng , cũng cãi vã ..và cũng giống như nhiều cuộc vui khác , tất cả được yêu cầu yên lặng để nghe Toán hát . Dù có say sưa đến đâu , mọi người cũng say mê thưởng thức giọng hát đến mềm lòng của Toán . Anh hát như trút hết gan ruột của mình , những sáng tác của anh luôn đầy tâm trạng ! Luôn ám ảnh người nghe đến ma mị !
Toán nghe tay mình chợt nhẹ đi khi một dây đàn vừa đứt , và khi hai dây đàn nữa rời khỏi tay Toán thì bỗng dưng không gian tối đen kèm theo tiếng đỗ vỡ … Hình như bức tường bên cạnh quán cóc nơi mọi người đang say sưa nghe hát đổ sập mạnh xuống chiếc bàn tiệc …

Giờ thì Toán đã về đến nhà , anh biết chắc điều đó vì đã trông thấy hòn đá cảnh thạch anh quen thuộc mà anh đã cất công đem về từ mấy hôm trước . Bất chợt một ý nghĩ khủng khiếp chợt đến , hay là mình đã…chết ??? Ôi thôi đúng rồi . Hèn chi mà anh lên đến căn gác nhà mình một cách nhẹ nhàng , không hề tốn sức lực và mệt nhọc như ngày thường ! Nhưng cũng thật kỳ lạ , chỉ thoáng phút giây ,anh không cảm thấy mình sợ hãi ! Thì ra chẳng có gì đáng sợ cả , cứ như việc gì đến rồi sẽ đến , khác với khi còn sống , Toán có hàng trăm nỗi lo khi chợt nghĩ : Nếu nhỡ mình chết đi ?!…

Thì đó , anh đang bình thản nhìn bé chị Susi đang mắc màn cho em Lonton . Bao nhiêu năm qua , anh luôn đau đáu chờ con trưởng thành … anh sợ mình sẽ không lo cho cuộc sống hai con một cách trọn vẹn ! Vì sự bất hòa của anh và Quyên càng ngày càng lớn , khoảng cách của vợ chồng càng ngày càng xa vời vợi… mà anh biết , khi những đứa bé chưa lớn khôn , thì không vật chất nào có thể san lấp cho nỗi đau tinh thần quá lớn đến vậy ! Anh âu yếm nhìn Susu chăm sóc em , nhìn những động tác thành thục của con gái yêu , anh chợt nghĩ con mình đã lớn , anh có niềm tin mãnh liệt là nó sẽ thay anh chăm sóc em nó và đỡ đần cùng mẹ . Có lẽ nó đã trưởng thành thật sự từ lâu rồi !…Chắc là từ lúc nó biết ba và mẹ dường như không thể nào hàn gắn được .

Toán thoảng nghe mùi nhang trầm ngan ngát . Giờ này có lẽ Quyên vẫn còn đang ngồi với đống hàng hóa ngổn ngang như thường lệ ở căn phòng trước . Rồi Toán thấy mình lướt nhẹ như gió xuống phòng khách , vừa lúc chiếc đồng hồ gõ lên mười một tiếng , đâ khuya rồi sao ? Dáng gầy của Quyên in nhạt nhòa trên vách nhà màu trắng làm cho Toán chùng lòng . Toán bước nhẹ đến sau lưng vợ , chợt phát hiện thấy Quyên đang gục đầu trên quyển nhật ký , không hiểu cô ấy đã ngủ hay chưa ? Thật lạ , bình thường cho dù thuyết phục cách nào , giải thích ra sao Quyên vẫn không chịu thấu hiểu … luôn luôn là những cơn ghen , những nghi ngờ khiến Toán héo hon cả người ! Mà bây giờ , anh dường như cảm nhận đến từng hơi thở mong manh của vợ . Quyển nhật ký của Quyên, anh chẳng lật qua mà đọc được hết , đọc trong nỗi hối hận đến đau đớn cõi lòng !
… Ngày … tháng … năm 
Rồi thêm một đêm nữa trong rất nhiều đêm anh về muộn . Em biết , anh rồi sẽ có vô vàn lý do để giải thích , nào là công việc phải làm thêm , tiếp khách , gặp bạn bè hay anh về bên nhà nội … Anh đâu biết rằng , chiều nay em dùng nước mắt của mình để chan chén cơm khô . Em khao khát có anh bên cạnh bữa cơm gia đình , em tự trách mình , tại sao em không nói cái cảm giác ấy với anh ? Em quá nhút nhát và thụ động , anh biết mà ! Tại sao ngày xưa em không nói gì mà anh cũng hiểu ? Tại sao ? Tại sao??? Tại sao mình và tại sao anh ???
… Ngày … tháng … năm
Có lẽ anh nghĩ rằng em sẽ bằng lòng khi anh bắt đầu đạt được những thành đạt cuộc đời ! Không , em nghĩ khác , với tài năng của mình , anh sẽ chắc chắn đạt được những gì mình mong ước . Những đồng tiền anh mang về em sẽ dành hết cho con ! Em cần ở anh những thứ khác , những lãng mạn , những đam mê cháy bỏng như ngày xưa . Ôi , ngày xưa !!!…
Ngày … tháng … năm 
Có bao giờ em được tự hào về anh đâu ! Với ánh mắt cúa mình , em biết anh luôn xem em như một vật cản . Anh ơi , có cách gì để anh vừa là người thành đạt của xã hội , được mọi người tôn trọng , yêu quý … mà còn vừa là người chồng tuyệt vời của em nữa không ???
Ngày … tháng … năm
Càng ngày em càng sợ mất anh , thật lạ … em càng lo sợ , em càng thấy mình cách xa anh hơn , em giận hờn , em làm mình làm mẩy cốt để anh dỗ dành … nhưng dường như , điều đó là quá sức với anh !
Ngày…
Trong những sáng tác của anh , làm gì có bóng dáng của em dù chỉ là thấp thoáng ! Trong tiếng hát của anh , làm gì có cảm xúc nào cho em ? ?? Em ích kỷ , em nhút nhát còn anh … có lẽ anh quá tự ái ! Cái tự ái của anh còn lớn hơn rất nhiều niềm kiêu hãnh con gái của em . Làm sao đây ? Em biết làm sao đây ???
Tháng…
Anh tài hoa đến thế , giỏi giang đến thế , thành đạt đến thế… còn em thì dường như quê mùa thật ! Chiều qua , em muốn cùng anh cùng đi dự đám cưới , nhưng rồi anh viện lý do từ chối . Không buồn vì đã buồn nhiều rồi !
Năm …
Em thấy mình chịu đựng giỏi thật ! Nhưng không biết cho đến bao giờ ???

Không , em không phải chịu đựng gì nữa cả ! Toán bật kêu lên . Chính xác là em không cần phải chịu đựng nữa , anh đã đi xa , đi rất xa mà không thể quay lại để sửa chữa lỗi lầm của mình !
Toán đến bên cạnh Quyên và đưa tay vuốt nhẹ mái tóc mềm của vợ . Cái động tác ấy ngày xưa rất quen thuộc mà giờ này bỗng nhiên ngượng nghiu ! nhưng Toán thấy nó rất chân thành và xúc cảm làm sao ! Có vẻ như Quyên cảm nhận được điều gì đó vì Toán thấy Quyên chợt khẽ rùng mình !

Toán muốn lấy tấm chăn bên cạnh để đắp lên người Quyên vì anh thấy gió khuya bắt đầu trở lạnh . Nhưng đôi tay của anh bất lực…Anh di chuyển dần về phía cửa sổ để kéo rèm , bỗng chợt trời lóe lên ánh sáng và kèm theo tiếng sấm nổ … Toán giật mình tỉnh giấc !

Có tiếng Quyên gọi , dường như hôm nay không thấy gắt gỏng như mọi hôm ! Toán cũng vui vẻ trả lời . Ừ ! anh đưa con đi học rồi ghé chở hàng nhà Bà Tám cho em ! Lần đầu tiên , Toán thấy câu nói của vợ và câu trả lời của mình giống như một … bài thơ !

ΦΦΦ

17 phản hồi

Filed under Tác Giả, Trần Trọng Vũ, Truyện Ngắn

17 responses to “DỰ CẢM !

  1. Đỗ Thụy

    một truyện viết thật sâu lắng và tinh tế. Tác giả nhiều công phu xây dựng cốt truyện đep.
    Xin chào bạn Trần Trọng Vũ. Mong bạn cho đọc những câu chuyện tiếp theo nhé, cảm ơn bạn.
    Chúc Vũ nhiều niềm vui.

  2. Thỏ con

    Dự Cảm chuyện đầy nổi niềm của cuộc sống gia đình mà khi trải qua sóng gió mới hiểu được nhau hơn.

    • Trần Trọng Vũ

      Chính xác là sóng gió đã ngầm xảy ra trong gia đình này từ lâu … mà giấc mơ là một sự ” giải mã ” những bế tắc . Rất vui khi được chị Thỏ luôn đón đọc và bình luận về những sáng tác của TTV . Cảm ơn chị !

  3. Trần Cát Lân

    “…Ừ, anh đưa con đi học rồi ghé chở hàng nhà bà Tám cho em. Lần đầu tiên Toán thấy câu nói của vợ và câu trả lời của mình giống như một… bài thơ!”
    Một lối kết nhẹ nhàng , đơn sơ… nhưng lại vừa đủ để rung động người đọc. Đẹp làm sao!
    Tác giả đã đưa vào gần như gần hết truyện toàn là mơ, sau những cuộc “trà dư- tữu hậu” đến chếnh choáng. Chỉ có dăm ba dòng cuối truyện là tỉnh, sau cơn “giật mình tỉnh giấc!”. Tôi thích Tác giả xây dựng nhân vật Toán một cách nhân bản có nét lạ và rất riêng theo kiểu “đột ngột”- không cho độc giả dự đoán trước.
    Trần Trọng Vũ đã quá “điếm” khi “ru” độc giả trăn trở cảm thông nỗi đau của Quyên. Để rồi quay ngoắc thật nhanh dẫn đến một kết qủa “có hậu”!
    Vẫn biết là truyện nhưng giờ tôi cứ vui cho Quyên, cho hai cháu bé và …và cả cho Toán nữa- Trần Trọng Vũ ạ.
    Thân mến.

    • Trần Trọng Vũ ( Vũ-RR )

      Gửi anh Trần Cát Lân !
      Cảm ơn anh đã tạo điều kiện cho tg đến giao lưu và chia sẻ với anh chị em trong trang cdnth6875 . Và cũng cảm ơn anh đã đọc truyện , đã bình nội dung câu chuyện của tác giả một cách ý nhị và sâu sắc . Thưa anh , đây là một câu chuyện có thật , Tg đã xd cốt truyện và các nhân vật từ nguyên bản có thật ngoài đời đó . Và với quan sát trải nghiệm của mình , tg muốn nhờ một giấc mơ để thức tỉnh , không chỉ là nhân vật Toán trong truyện , mà cả với những Toán đang và sẽ có thật ngoài đời với thông điệp : Hãy bớt đi cái tôi của mình để gần gũi và chia sẻ với một nữa của mình , đó mới là chìa khóa của hạnh phúc chứ không phải đơn thuần là sự tài giỏi của bản thân và sự thành đạt của cá nhân mình ! Chúc a vui và bình yên !

  4. chiếc lá

    Chào chú TTV
    Đọc truyện ngắn của chú, CL rất cảm động. Chú viết truyện ngắn có chiều sâu, với lời văn gần gũi tình cảm nhưng cũng không kém sự sâu lắng, chú diễn tả tâm lí nhân vật thật tài tình, như đọc đuọc và thấy được từng suy nghĩ, cử chỉ của nhân vật vậy……những truyện của chú trước đây, CL cũng có đọc vài truyện và rất ngưỡng mộ chú đó 😉 😀

    CL

    • Trần Trọng Vũ ( Vũ-RR )

      Cảm ơn CL đã đón đọc truyện của chú . Còn quý mến CL nhiều hơn nữa
      khi biết rằng đã đọc những chuyện chú trước đây . Những đón nhận và chia sẻ chân tình của bạn đọc như CL , chắc chắn sẽ làm cho chú có niềm vui và cả niềm tin cho những sáng tác sau này . Chúc CL mãi luôn mềm mại , xinh tươi và yêu đời !

  5. An Khê

    Chào Trần Trọng Vũ. Chỉ một ” giấc mơ ” làm đảo lộn suy nghĩ của con người, yêu thương và hiểu nhau hơn khi cận kề giữa tử- sinh. Tỉnh ” giấc mơ ” Toán lại nghe Quyên gọi ( nhưng không gắt gỏng như mọi hôm ) và câu trả lời của Toán rất vui vẻ. Lòng rộn ràng Toán cảm nhận được…hương vị của tình yêu .”DỰ CẢM ” hay và rất nhân văn, tác giả phải có một tâm hồn đôn hậu mới lột tả được ” chất keo ” nghĩa vợ chồng.
    An Khê ” ké ” nghen Trần Trọng Vũ ? ( Cảm ơn trước 🙂 )
    Hãy nắm chặt tay em…để cảm nhận vết sần theo ngày tháng. Lời ngọt ngào theo cơm gạo…dẻo thơm. Dáng khắc khổ với lời khô…hơn ngói, là hơi nồng gom góp bếp yêu thương…Hạnh phúc là gì ? Câu hỏi…quá tầm thường ! Nhưng lạ quá, cứ chông chênh theo con nắng…Một “giấc mơ” để hồn thêm sâu lắng. Ta chỉ cần…tay siết chặt bàn tay. Bao yêu thương tràn ngập mặc gió lay…đưa ” DỰ CẢM ” trở về với hiện thực.

    • Trần Trọng Vũ ( Vũ-RR )

      Chào An Khê ! cảm ơn bạn đã đọc truyện của TTV và có những chia sẻ như mở thêm ra nội dung của thông điệp mà tg muốn gửi gắm trong truyện này . Cảm ơn bạn và cảm ơn bài thơ của bạn .

  6. Xin chào anh bạn Trần Trọng Vũ.
    Một giấc mơ thật đàn ông và nhân bản làm sao! Vớ An Cựu thì rứa là một giấc mơ đẹp!
    Khi mô anh Vũ có gặp nhân vật Toán trong truyện, cho An Cựu gởi lời chúc: Chúc anh Toán mơ là một lời cảnh tỉnh để mơ trở thành thật- chị Quyên tội nghiệp sẽ vui biết chừng nào!
    Truyện anh Vũ viết kiểu lấp lửng và sâu lắng. Kết truyện quá mãn nhãn!
    An Cựu chúc Vũ nhiều an lành.
    An Cựu.

    • Trần Trọng Vũ ( Vũ-RR )

      Cảm ơn bạn An Cựu . Nhân vật Toán trong truyện tg xây dựng từ một nguyên bản có thật ngoài đời ! Nhưng có lẽ trong thực tế cuộc sống thì vẫn còn nhiều ” Toán ” lắm ! Rất h vọng những ai đọc truyện này , sẽ thấu hiểu và sẻ chia với ” một nữa ” của mình !

  7. NHỎ

    Ôi may quá , chỉ là một giấc mơ, không phải là sự thật . Nhỏ chào Trần Trọng Vũ , một câu chuyện hay và là một tấm gương thật trong suốt . thân mến.

  8. Nguyên Thủy

    Nếu mỗi người chúng ta đều có khả năng dự cảm…thì biết bao nhiêu xung đột có thể giải quyết rất êm đẹp..bằng tình chứ không bằng lý…

    Nếu có thể sống, hành xử ở góc nhìn từ tương lai..có lẽ mọi người sẽ hạnh phúc hơn, yêu đời hơn…?
    Truyện rất hay…đến hồi kết cục thì mọi áp lực dồn nén từ đầu câu chuyện
    bỗng thoát đi làm người đọc thở phào nhẹ nhõm…
    Cảm ơn tác giả Trần Trọng Vũ…

    • Trần Trọng Vũ ( Vũ-RR )

      Chào bạn Nguyên Thủy . Bạn nói rất đúng khi cho rằng nếu ai cũng có khả năng dự cảm đúng mọi trường hợp có thể xảy ra thì chúng ta sẽ dễ dàng giải quyết mọi chuyện biết bao nhiêu . Nhưng điều đó là không tưởng ! Tạo hóa có lẽ đã tạo ra những khiếm khuyết của mỗi con người , để họ tìm đến nhau mà bổ sung cho nhau để ngày càng hoàn thiện ! luôn luôn lắng nghe , luôn luôn thấu hiểu … một câu sologan nào đó cho một sản phẩm nhưng có cần biết bao cho mỗi chúng ta ! Cảm ơn bạn đã đón đọc và chia sẻ !

  9. Trong cuộc sống vợ chồng, thường những cuộc đổ vỡ gây ra do 1 trong 2 người vì những tật sau đây:
    – Tự ái, cao ngạo
    – Không biết khiêm nhường , không chịu hạ mình…
    – Không chịu nói chuyện rõ ràng với nhau , để gây ra nhiều chuyện hiểu lầm
    Trong câu chuyện “DỰ CẢM !” nầy , có 1 vài trường hợp sắp đổ vỡ, nhưng cũng kịp thời tránh khỏi được cũng nhờ vào cơn mê của Toán và tỉnh giấc Toán biết thay đổi và nuông chìu vợ để có đoạn kết thật hay …
    Xin cảm ơn Trần Trọng Vũ đã cho chúng ta một câu truyện hay mà chúng ta nên noi gương theo.

    • Trần Trọng Vũ ( Vũ-RR )

      cảm ơn anh Mỹ Thắng đã đón đọc truyện của TTV với những phân tích khá hay ! rất vui khi anh cho rằng câu chuyện của tg sẽ cho mọi người một sự chia sẻ là nên mở lòng quan tâm đến nhau trong những ứng xử của cuộc sống vợ chồng . Hy vọng sẽ được anh đón đọc các sáng tác khác của tg .

Hãy gởi những lời bình luận thân thương đến với mọi người.

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.