Category Archives: Trần Trọng Vũ

Thu kỷ niệm

Trần Trọng Vũ

Em đã đến vào một chiều thu xưa, không lý do cũng không lời từ biệt! Chiều thu nay gặp lại, những giọt nước mắt muộn màng kia cũng chỉ đủ để… viết một bài thơ:

Thu Xưa

Thu đang về mà em lại ra đi
Hồn run rẩy nghe lá vàng lịm chết
Thôi thì vậy, từ nay đành hết
Hết yêu thương, hết mộng những sớm chiều!
Lá vàng bay, bay hết nỗi niềm yêu
Nghe đắng đót những tháng ngày mong nhớ
Nghe trĩu nặng đến trong từng hơi thở
Khi nhớ về bao khoảnh khắc đam mê
Ta cùng em hãy gọi nắng quay về
Để sưởi ấm, để xua tan hối tiếc
Giọt nước mắt nếu không còn tinh khiết
Thì xin đừng gợi lại… những thu qua!

∞∞∞

8 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thơ, Trần Trọng Vũ

Người đàn bà uống trà

Trần Trọng Vũ
Tea
Ngưới thiếu phụ nhẩn nha nếm từng giọt trà đắng chát
trong tận cùng đắng đót
một chút vị ngọt sẽ đọng lại trên đôi môi cũ như mùa đông xưa
mười năm đã trôi qua
từ buổi chiều xuân rạo rực hôm nào nàng bước qua thời thiếu nữ
những lúc thay vì khóc cho oái ăm đời thiêu phụ
nàng tìm đến những tách trà…
Một buổi chiều tôi về thăm em, thăm người bạn cũ
Nàng đã ngăn tôi, ngăn cái nhìn thương hại
Nếu muốn sẻ chia cùng em, nàng nói
Hãy ngồi lại đây…
Uống với nhau trọn vẹn một cốc trà!
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
Tôi long đong bao tháng ngày
Vẫn nhớ hoài chén trà nàng mời hôm ấy
Tôi đã uống trà khắp nơi, đủ hết
Nhưng sao trong tôi
Không nghe vị ngọt giọt cuối cùng
Như tách trà mà tôi cùng nàng đã uống năm xưa?
∞∞∞

9 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thơ, Trần Trọng Vũ

Khoảnh khắc riêng

Trần Trọng Vũ

Chim se nau

15 phút buổi sáng…
Tôi làm bạn với con chim sẻ nâu
bên hiên nhà tôi thường nghe nó hót
tiếng chim kêu vô tư, ngơ ngác
vẽ vệt trong veo trong khoảnh khắc tôi…
30 phút buổi chiều…
Con chim cu bay ngang chỗ im lặng
Nơi tôi ngồi lặng lẽ, khói thuốc vẽ vòng quanh
Con chim cu không biết hót tiếng làm quen
Chỉ ú ù ú ù trầm vui như tiếng cười chia sẻ
Vệt rêu buồn chợt ánh lên giữa hoàng hôn…
60 phút đêm…
Tôi trăn trở giữa bóng tối giăng giăng
Chờ con dế kêu tiếng hẹn hò
Chờ nghe tiếng rung trong đám cỏ
Sương đêm ướt nhưng ấm áp tôi…

Một ngày tôi chỉ có bấy nhiêu thôi
để lấp bớt những lo toan trĩu nặng
Nên tôi chắt chiu từng khoảng lặng
Dù chỉ là với những dế và chim…

∞∞∞

35 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thơ, Trần Trọng Vũ

DỰ CẢM !

Trần Trọng Vũ

DỰ CẢM

Cái cảm giác đầu tiên mà Toán cảm nhận được là thân thể nhẹ hẫng , bước đi như lướt trong không khí ! Toán loay hoay lục tìm trong tiềm thức , cố gắng nhớ lại mọi việc xảy ra trước khi mình ngất đi . Dần dần , bộ nhớ của Toán hồi phục … Hình như chiều qua , Toán không vội về nhà . Có điện thoại mời mọc nhậu nhẹt của ai đó , Toán không nhớ chắc nhưng khung cảnh của buổi tiệc thì quá quen thuộc . Cũng nâng ly , cũng chúc tụng , cũng cãi vã ..và cũng giống như nhiều cuộc vui khác , tất cả được yêu cầu yên lặng để nghe Toán hát . Dù có say sưa đến đâu , mọi người cũng say mê thưởng thức giọng hát đến mềm lòng của Toán . Anh hát như trút hết gan ruột của mình , những sáng tác của anh luôn đầy tâm trạng ! Luôn ám ảnh người nghe đến ma mị !
Toán nghe tay mình chợt nhẹ đi khi một dây đàn vừa đứt , và khi hai dây đàn nữa rời khỏi tay Toán thì bỗng dưng không gian tối đen kèm theo tiếng đỗ vỡ … Hình như bức tường bên cạnh quán cóc nơi mọi người đang say sưa nghe hát đổ sập mạnh xuống chiếc bàn tiệc … Tiếp tục đọc

17 phản hồi

Filed under Tác Giả, Trần Trọng Vũ, Truyện Ngắn

Chậu hoa sứ nhỏ

Trần Trọng Vũ

Hôm nay vòng tay nối vui chơi của Trang chúng ta có thêm người tham dự: bạn Trần Trọng Vũ. Bạn Trọng Vũ ở độ tuổi “Nhi bất hoặc”, tính tình cởi mở- đang sinh sống tại Qui Nhơn.
Chúng tôi xin nồng ấm nắm tay bạn, và mong rằng bên sân chơi này bạn có thêm một chút vui. Xin giới thiệu cùng các anh chị và các bạn giao lưu bước đầu cùng bạn Trần Trọng Vũ qua bài thơ: CHẬU HOA SỨ NHỎ.

Ban biên tập.

chau_su

Hôm xưa yêu em
Tôi tặng em chậu sành trồng cây sứ nhỏ
trên ban công nhà em sáng nay hoa rực màu sắc đỏ
Kiêu hãnh khoe mình
mặc nắng
mặc gió
mặc kệ nhà em luôn kín cổng, then cài…
tôi đã đi qua đây không chỉ một sớm mai
không chỉ một chiều vô tình ngang qua ngôi nhà đóng cửa
mà trong lòng tôi cứ nhớ hoài cây sứ nhỏ
để phải từng ngày đi qua
mong chờ cây sứ ấy đơm hoa…
Em đã đi rồi
theo chồng về nơi xa lắm
để lại bên đường một ngôi nhà hoang vắng
và một tôi ngơ ngẩn mỗi sớm, chiều!
Tôi không còn tiếc nuối cho một tình yêu
Mà chỉ mong có lần em trở về mở cửa
Để cho tôi được thêm một lần chọn lựa
Thay cây sư kia bằng một chậu xương rồng!

∞∞∞

33 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thơ, Trần Trọng Vũ