Category Archives: Nguyên Thủy

Hội ngộ trường xưa


Nguyên Thủy

hop ban CD-NTH 2016

Bỗng hôm nay gặp lại ngày thơ
Tưởng thời gian xoá nhoà ký ức
Dẫu đi xa còn nguyên tiềm thức
Của một thời tuổi nhỏ xa xưa

Bao năm xa gặp lại sững sờ
Người bạn cũ nhạt phai màu tóc
Chẳng nước mắt sao lòng u uất
Thời gian ơi! Quá đỗi vô tình

Giữa dòng đời bao cuộc tử sinh
Giờ gặp nhau tương phùng ứa lệ
Đã đi qua biết bao dâu bể
Ngồi bên nhau tay siết mặt mừng

Cảm ơn thầy lời dạy thành nhân
Đứa trò nhỏ bây giờ đã lớn
Cố cưu mang lời thầy ước vọng
Được bao nhiêu nhờ ở ơn đời

Gửi cho em áo trắng ngày xưa
Đã bao năm vẫn đầy thương nhớ
Dù ước muốn một đời đã lỡ
Nhưng trong anh còn mãi bóng hình

Đêm nay cùng ôn thuở học sinh
Hãy chia xẻ những điều chưa nói
Để mai này phương trời mây khói
Còn trong nhau nồng ấm chân tình

∞∞∞

26 phản hồi

Filed under Nguyên Thủy, Tác Giả, Thơ

Hờn ghen …

Nguyên Thủy

hon ghen

Dường như nhạt nắng..?
Tình đã sang chiều..?
Đâu vòng tay giữ,
Những ngày ấp yêu…

Ai làm mưa gió..?
Tình buồn liêu xiêu…
Hắt hiu bờ cỏ..
Đá tảng xanh rêu…

Lệ rưng khóe mắt,
Sao anh nỡ đành..?
Một chiều quay mặt..?
Trao tình loanh quanh…??

∞∞∞

36 phản hồi

Filed under Nguyên Thủy, Tác Giả, Thơ

Dòng sông quê hương…

Nguyên Thủy

Dòng sông

Sương thu thấm lạnh vai gầy
Trăng mờ bên bờ sông cũ,
Ễnh ương than lời ũ rũ,
Một thời ước vọng xa bay…

Thời gian qua đời như mây…
Lang thang phiêu bồng với gió,
Quê hương đâu ngày trăng tỏ…?
Giờ ngồi thương nhớ lắt lay…

Nhớ quê sao mắt ta cay…?
Dòng sông những ngày mơ ước…
Lớn ròng nổi trôi vận nước…
Sao giờ tan tác hương bay..?

Quê hương những ngày thơ ngây
Bao năm vùi trong ký ức
Đêm nay trở về thao thức
Ngọt ngào câu hát Mẹ ru

∞∞∞

126 phản hồi

Filed under Nguyên Thủy, Tác Giả, Thơ

Em vẫn tin một ngày mai tươi sáng

Nguyên Thủy

Quang Trung

(Họa bài “Em hãy tin một ngày mai xán lạn” của t/g Trần Đại Quang)

Nếu đất nước bốn ngàn năm đã lớn..?
Tàu giặc nghênh ngang chẳng dám gọi tên..?
Nếu dân tộc kiêu hùng như năm cũ
Sao ngư dân bị hiếp vẫn im lìm..?

Em đâu quên những bài ca bất tử
Cha ông ta ba bận đuổi giặc Nguyên
Trần Bình Trọng có bao giờ hàng giặc..?
Nên ngàn năm sử sách vẫn ghi tên…

Em đâu quên triệu người trong lòng đất
Ngậm ngùi mong tổ quốc ngẩng cao đầu
Em chẳng quên bao linh hồn bất tử
Đang sục sôi cá chết ngập biển sâu..!

Đất nước mình còn ngộ lắm đó anh
Những nghịch lý cứ sao tồn tại mãi..!
Những bức xúc của dân không lý giải
Cứ khoe khoang từng kỷ lục tầm phào

Đất nước mình vẫn lạ lắm đó anh
Trong cung cấm chắc anh không biết được..?
Em bé đu dây qua sông đi học
Thiếu nữ bán mình làm kế sinh nhai

Đất nước mình vẫn buồn lắm đó anh
Đói khổ đắng cay chất chồng năm tháng
Em vẫn tin một ngày mai tươi sáng
Khi dân ta hết nhịn nhục cúi đầu…

Tư hỏi lòng đất nước những ngày sau..?
Hàng triệu người dân chung tay, góp ý
Dân tộc ta không bao giờ quy lụy
Chỉ diệt vong bọn bán nước muôn đời

∞∞∞

34 phản hồi

Filed under Nguyên Thủy, Tác Giả, Thơ

Nhớ trong cơn say…

Nguyên Thủy

say-nho

Khi xa nhau sao tặng anh nhiều thế…?
Một con đường, bãi biển, bóng thùy dương…
Café xưa hai đứa ngọt muỗng đường…
Sao chát đắng bây giờ anh với rượu?

Bao năm rồi mỏi mòn tình đã lỗi…
Từng tảng buồn chẳng biết ném đi đâu..?
Em giờ sao mộng ước vẫn thắm màu…?
Có còn chút nhạt mờ trong dĩ vãng..?

Anh vẫn đi bên giòng đời lơ đãng…
Chợt nhớ, chợt thương thoáng một bóng hình…
Chợt giật mình ai đó mắt môi xinh
Như năm cũ chìm sâu trong đáy mắt…

Chiều một mình khúc đàn xưa anh hát…
Em giờ đâu biền biệt cuối chân mây..?
Còn đâu em giọng hát sũng u hoài..!
Nhớ thuở ấy tiếng đàn anh vụng dại…

Thời gian lạnh lùng phủ màu sương khói…
Từ lâu rồi sầu ray rức không vơi…
Sợ một mai chìm khuất giữa cõi đời
Em sẽ nhớ giùm anh bài ca ấy…?

∞∞∞

95 phản hồi

Filed under Nguyên Thủy, Tác Giả, Thơ

Quê hương…Tháng Tư…

Nguyên Thủy

GiongBao ThangTu

Tháng Tư trắng bao nhiêu năm rồi..?
Quê hương ngóng từng cơn mưa tới
Từng giông bão đi qua trong đời
Quê hương tấy vết đau nhức nhối

Tháng Tư mất mùa hoa rưng rưng
Quê hương đã chìm trong bão lửa
Áo em vá mồ hôi trắng lưng
Bao năm rồi ngọt ngon lời hứa..?

Tháng Tư mất mây xanh ngang trời
Quê hương hỏi vì sao nên nỗi..?
Biển của Mẹ ngàn xưa đắp bồi…
Đang cúi mặt chờ cơn hấp hối..?

Tháng Tư đắng bao nhiêu năm rồi
Ngựa đã mỏi cạn đời dong ruỗi..?
Người cay đắng bỏ ngang cuộc chơi
Ngôi sao rụng lóe mang hờn tủi..!

Tháng Tư thấm đời ta chia xa
Quê hương mỏi bao năm chờ đợi
Chiều xa xứ ôm mặt khóc òa…
Rót chí lớn tràn ra chung rượu…!

∞∞∞

63 phản hồi

Filed under Nguyên Thủy, Tác Giả, Thơ

Em và rượu…

Nguyên Thủy

Em va ruou

Anh thú thật giữa em và rượu,
Anh phân vân hổng biết chọn bên nào?!
Chọn bên này bên nọ sẽ hanh hao..!
Cho anh chọn cả hai cùng một lúc?

Người đời bảo: “sao mày diễm phúc”
Không đâu anh, chỉ là nợ trần ai…
Tình em trao khi ngắn, khi dài…
Lúc thất sũng nên tìm đến rượu…

Rượu chung thủy chẳng bao giờ từ chối.
Luôn thơm tho, âm ấm, ngọt nồng…
Những buổi chiều cô quạnh mùa đông…
Nhấp chén rượu lấp đầy nỗi nhớ…

Em hết giận sau dăm ba bữa…
Tình lại nồng như thuở mới quen nhau…
Chẳng uống ly nào sao cứ say mau..?
Đêm lại ấm như muà hè rực rỡ…

Em và rượu như trái tim, hơi thở…
Anh mang theo suốt cuộc đời này…

∞∞∞

89 phản hồi

Filed under Nguyên Thủy, Tác Giả, Thơ

Mưa Qui Nhơn ướt người xứ Huế

Nguyên Thủy

mua

Người Huế dầm mưa Qui nhơn,
Hổng run rẩy lạnh cũng cờn trái tim…
Bao năm …Quay lại tìm em…?
Môi xưa phai nhạt
Đêm nồng nàn xa…

Qui Nhơn một lần ai qua…
Để quên trái nhớ người ta rũ buồn…
Đã bao tháng nắng năm sương,
Chiều mưa phố cũ gợi buồn trong anh..?

Thôi đừng đội mưa loanh quanh,
Khúc tình năm cũ ngày xanh xa rồi…
Đừng tìm em nữa anh ơi…
Gió mưa đã tạnh lâu rồi trong em…

Người Huế ướt mưa Qui Nhơn…
Trăm năm sẽ nhớ sẽ thương sẽ buồn…

∞∞∞

117 phản hồi

Filed under Nguyên Thủy, Tác Giả, Thơ

Còn mãi mùa Xuân …

Nguyên Thủy

Ly
(Tặng anh Từ Mạnh Long)

Dẫu co ro như cánh chim trốn tuyết
Suốt mùa đông tìm chút ấm phương nam
Ta nửa đời bước chân hoang lưu lạc
Ước bên em ngày nắng ấm huy hoàng

Em có về nơi hồng hoang ký ức..?
Thời bướm hoa rạng rỡ tuổi xa xưa
Những sớm mai tôi lặng thầm náo nức
Ngày mai xanh tươi thắm nắng giao mùa

Tôi có về lối xưa thời ước vọng…
Thuở từng chiều ngóng đợi bước em qua
Những ký ức bao năm ùa quay lại
Huyễn hoặc tôi lạc mất kiếp quan hà..!

Tôi có từng chiều chuốc nồng chén rượu
Đêm âm thầm lạnh lẽo bức tường khuya
Đêm xứ tuyết trắng đầy cơn mưa bụi
Đêm ngoài kia lặng lẽ bước xuân về…

Đêm rót sầu thấy em nơi đáy cốc
Rạng môi cười đỏ thắm cả mùa xuân
Mùa đông tôi dẫu trắng đầy hoa tuyết
Chợt nồng nàn giữa ngực những bâng khuâng…

∞∞∞

116 phản hồi

Filed under Nguyên Thủy, Tác Giả, Thơ

Đoản khúc

Nguyên Thủy

QT

CHÉN QUỲNH TƯƠNG…

Chao ôi nhớ mái tóc suông
Nhớ bờ vai nhỏ lưng thon nuột nà
Chén quỳnh tương trót phong ba
Giờ ta rượu đắng xót xa năm dài…

ĐÊM TRĂNG Ở BIỂN

Buồn tôi rợp ánh trăng vàng,,
Bạc đầu sóng táp muộn màng chỗ em
Khối tình dấu mãi trong đêm…
Nên ai nào biết con tim rộn ràng…

TRONG CHIỀU VỚI ĐÓA HOA YÊU…

Vai trần nghiêng giữa biển trào
Lưng ong đáy thắt khát khao mơ hồ…
Màn mưa đan phủ sợi tơ
Nhờ nhờ ẩn hiện bãi bờ dấu yêu…
Niềm riêng bấn loạn trong chiều
Tạ ơn nhan sắc ta yêu một đời….

∞∞∞

147 phản hồi

Filed under Nguyên Thủy, Tác Giả, Thơ

VỀ MỘT BÀI THƠ THIỀN MÙA XUÂN

Nguyên Thủy (sưu tầm)

maivang-01012311

Bài thơ xuân trong cửa thiền được nhiều người biết đến nhất, có thể nói là bài “Cáo tật thị chúng” của Mãn Giác, một thiền sư Việt Nam thế kỷ thứ XI, thời Lý, cách đây gần một ngàn năm.
Bài thơ ấy thực ra không phải là một bài thơ. Không phải là thơ vì thiền sư, thực ra, đã không làm thơ. Chỉ có thể nói được rằng vào một lúc tâm tư tịch lặng an nhiên nhất, khi những thăng trầm của thế sự không còn là điều bận lòng với mình, khi những cánh hoa tan tác rơi rụng không làm tâm hồn xao xuyến, hãi sợ nữa; và khi, chính sự biến thiên của vạn hữu vô thường ấy lại ảnh hiện vẻ trường cửu bất diệt của chân tâm, thiền sư bất chợt bật lên một tiếng kinh ngạc, hốt nhiên giác ngộ tính cách bất nhị của bản thể và hiện tượng giới. Lẳng lặng cảm nhận niềm an lạc và trí tuệ vô biên đó, thiền sư đóng cửa, cáo bệnh, không bước ra khỏi phương trượng để sinh hoạt với đệ tử như mọi khi. Các đệ tử chầu chực bên ngoài, lo âu, bồn chồn, như linh cảm rằng thầy mình sắp từ giã cuộc đời. Đến chiều tối, để không phụ lòng các đệ tử đang quan tâm đến mình, thiền sư mỉm cười thảo một bài kệ ngắn, gởi ra ngoài cho đại chúng. Bài kệ ấy trở thành những lời dạy cuối cùng ân cần, cảm động và siêu thoát nhất của thiền sư để lại cho đệ tử. Và ngôn ngữ của một kẻ giác ngộ, đứng trên đỉnh cao chót vót của trí tuệ, dù không đẽo gọt, uốn nắn, tìm chữ, sắp đặt ý lời, đã vô tình trở nên thơ. Tiếp tục đọc

10 phản hồi

Filed under Nguyên Thủy, Sưu tầm, Tác Giả

Không thể quên

Nguyên Thủy

Không thể quên được

Ước một đời bơi trong mắt em…
Sóng mắt nâu hoang sơ của biển…
Ôi miệng cười thắm duyên lúng liếng…
Đêm tôi về xây những ước mơ…

Mái tóc em là một bài thơ,
Anh viết mãi vẫn chưa tròn vận…
Bao năm rồi lòng còn ngơ ngẩn…
Bất chợt nhìn vai áo ngày xưa…

Chẳng thể nào quên được chiều mưa…
Trú ngực em tránh ngày gió bão…
Ta thấm nhau bên đời hư ảo…
Sóng dâng trào ngập lụt yêu thương…

Chẳng thể quên giữ mãi trong hồn,
Hương ấm nồng bờ môi run rẩy,
Ta ước ao sẽ bên nhau mãi…
Đâu biết đời lầy lội mai sau…

Chẳng thể nào tan hết cơn đau…
Dù bao năm qua thời thơ dại,
Từng mùa mưa ướt dầm ta mãi…
Lòng cứ chờ mong một mùa sau…

∞∞∞

24 phản hồi

Filed under Nguyên Thủy, Tác Giả, Thơ

Đứng lặng…

Nguyên Thủy

Sea_n_me
Đứng trước biển…
Nhớ một thời đưa tiễn
Giọng người nhắn trầm buồn
Bao năm rồi…
Bao năm lỡ hẹn..!
Nắng mưa bên đời có xóa được ngày xưa..?

Đứng giữa hoàng hôn
Hứng giọt mưa tuôn
Giòng nước mắt thấm trong trí tưởng
Vai người run những ngày dựng ngược
Tia nắng cuối ngày rồi cũng rơi xa

Đứng giữa bao la
ký ức nhạt nhòa
Giòng thời gian đôi bờ xâm thực
Những yêu dấu…
Những ngày ẩn ức
Như dần trôi theo chí tang bồng
Mưa trên nguồn… ra biển… lại về sông…

Đứng trước gương…vô thường…thấp thoáng

∞∞∞

53 phản hồi

Filed under Nguyên Thủy, Tác Giả, Thơ

Sao bây giờ mới ước ???

Nguyên Thủy

uoc

Anh đã là chiếc cầu,
Em từng dẫm chân qua…
Kỷ niệm đã trôi xa…
Thôi anh đừng nhắc nữa…!

Anh đã là ghế đá,
Tựa đỡ lưng thon em,
Đâu những ngày êm đềm..?
Sao anh quên đi mất..?

Anh là viên đá lát,
In đậm dấu chân em,
Thuở tình mình dịu êm,
Sao anh đành quay mặt..?

Đã bao năm xa khuất…
Gió đi qua cội hoa,
Em giờ của người ta…
Sao bây giờ mới ước…???

∞∞∞

60 phản hồi

Filed under Nguyên Thủy, Tác Giả, Thơ

Chiều thu vàng nỗi nhớ…

Nguyên Thủy

vang phai trong gio

Ngây ngất chiều buông giữa nắng tà
Thu vàng vàng úa những ngày xa
Bâng khuâng hồi tưởng chiều xưa ấy
Lặng lẽ âm thầm hai chúng ta…
Chớp mắt bao năm nơi xứ lạ
Lê thê nỗi nhớ mỗi thu qua
Chiều nay thấy lá vàng trong gió
Chợt nhớ một thời yêu thiết tha…

∞∞∞

74 phản hồi

Filed under Nguyên Thủy, Tác Giả, Thơ