Category Archives: Sưu tầm

Tuổi thần tiên : 80

Hũ Chìm (Sưu tầm)

Tám mươi nào đã quá già
So với trăm tuổi vẫn là đàn em
Tám mươi tuổi thọ như tiên
Danh lợi chẳng hám, bạc tiền cũng chê
Tám mươi là tuổi mộng mê
Quên ngày quên tháng, đường về cũng quên
Tám mươi tóc bạc lưng còng
Ba chân, bốn mắt một dòm thành hai
Đứng đi loạng choạng, lãng tai
Móm ma móm mém lại hay lầu bầu
Mạch tim thấp thỏm từ lâu
Tám mươi tuổi thọ chỉ cần khỏe thôi
Đêm đêm ngẫm nghĩ sự đời
Hỷ nộ ái ố ta thời trải qua
Ước gì trẻ mãi không già
Cho ta sức vóc như là đôi mươi
Ước gì đang độ xuân tươi
Để ta hò hẹn với người ta thương
Ước gì ta mãi an khương
Đi đây đi đó bốn phương tung hoành
Ước gì ta vẫn vững vàng
Chẳng phải lọm khọm, chẳng màng lương y
Mỗi tuần thăm khám thường kỳ
Tim gan phèo phổi tứ chi cũng tồi
Tám mươi lắm lúc ngậm ngùi
Một thời oanh liệt xa rồi còn đâu
Tám mươi hưởng chức danh cao
Lão làng cụ cố “chức” nào cũng sang
Cám ơn cuộc sống dương gian
Mặc dù vất vả vẫn tròn niềm vui
Cám ơn tất cả mọi người
Cho ta cảm nhận cuộc đời đáng yêu
Tám mươi tuổi đã về chiều
Chỉ mong thanh thản mọi điều bình an
Mai kia “đi” được nhẹ nhàng
Hồn bay theo gió mênh mang mây trời !!!

∞∞∞

18 phản hồi

Filed under Hũ Chìm, Sưu tầm, Tác Giả, Thơ vui

NỘI QUY CÔNG SỞ

Dế Lửa (Sưu tầm)

 

Nội quy cấm được mặc quần
bò tới công sở, một tuần trừ lương
Sếp thì đang rất là cương
quyết phải thực hiện chủ trương cái quần
Ai ai mặt cũng đầy phân
vân là không biết có quần thay không?
Rồi phải đeo phù hiệu công
ty ở trước ngực hồng hồng xinh xinh
Mình thì cũng hết cả tinh
thần để làm việc nên mình im ru
Thân thì chẳng khác gì cu
li pha trà nước rồi thu dọn phòng
Buồn ra quán gọi đĩa lòng
lợn ngồi chễm chệ xơi xong rồi về.

∞∞∞

52 phản hồi

Filed under Dế Lửa, Sưu tầm, Thơ vui

Mẹ Ơi

Dân Phù Mỹ (sưu tầm)

Me_oi
Thơ tình dễ khóc người dưng
Viết về mẹ lại ngập ngừng câu thơ
Lẽ nào con quá thờ ơ
Bởi công ơn mẹ vô bờ đó thôi
Viết về mẹ lệ con rơi
Thấm trong thương nhớ bao lời mẹ ru
Một đời mỏi cánh thân cò
Lõm sâu đôi mắt âu lo miệt mài
Tảo tần gánh nặng đôi vai
Nỗi lo cơm áo đâu ngoài chữ thương
Bao la lòng mẹ đại dương
Dìu thuyền con lướt cánh buồm lâng lâng
Tóc xanh mẹ cứ bạc dần
Cho con khôn lớn bước chân vững vàng…
Một hôm trời chít khăn tang
Mẹ ơi sao mẹ vội vàng ra đi
Lặng bên linh cữu con quỳ
Chừng như tay mẹ ôm ghì thân con
Đôi vai nặng gánh công ơn
Ngả nghiêng côi cút nỗi buồn chênh chao
Khói hương bay tới phương nào
Đem theo hồn mẹ nghẹn ngào lòng con

Trầm Vân

∞∞∞

19 phản hồi

Filed under Dân Phù Mỹ, Sưu tầm, Tác Giả, Thơ

NHỚ NGÀY MẤT CỦA NGUYỄN TẤT NHIÊN, 3/8/1992

Đào Minh Tri (Sưu tầm)

Nguyễn Khánh Trường
Người ta tìm thấy Nguyễn Tất Nhiên chết trong xe hơi, ở khuôn viên một ngôi chùa thuộc thành phố Westminster, Nam Caliufornia, USA. Bên cạnh xác Nhiên là một ống thuốc ngủ rỗng ruột. Nhiên đã tự kết liễu đời mình, một cuộc đời đầy ắp khổ đau.

Nhiên ra đi, là một mất mát cho Văn học VN, cho bạn bè thân quen.

Nhưng tôi nghĩ, với Nhiên, lại là một giải thoát.

Có nhìn thấy Nhiên những tháng ngày trước khi rời bỏ cõi trần gian này mới hiểu điều tôi vừa nói là đúng. Ban ngày, lang thang vất vưỡng mọi nơi. Ban đêm ngủ trong chiếc xe cà tàng lẽ ra đã nằm trong nghĩa địa xe hơi từ lâu. Hoặc đến nhà bạn bè xin ngủ nhờ, nếu là mùa đông, vì thời tiết bên ngoài lạnh cóng, nếu ngủ trong xe, sáng ra nhiều khả năng biến thành cây nước đá. Tiếp tục đọc

34 phản hồi

Filed under Sưu tầm, Tác Giả, Đào Minh Tri

13 BÍ ẨN THÚ VỊ VỀ CƠ THỂ CON NGƯỜI

Nguyên Thủy (Sưu tầm)

Bạn thường biết nhiều điều của người khác nhưng đôi khi lại biết rất ít về chính thân mình, cơ thể mình. Ví như, nếu không hồi hộp sẽ không biết rằng tim đang đập, nếu chẳng đói bụng sẽ không thấy dạ dày vẫn đang làm việc tiêu hoá, co bóp…

Con người chúng ta vốn có những điều thú vị mà không phải ai cũng biết. Trong cơ thể có biết bao thứ đang tồn tại, hoạt động mà chúng ta không cảm giác thấy được.
Chúng ta khóc nhiều như vậy, nhưng ít ai biết được nguồn gốc của nước mắt là đến từ đâu trong cơ thể. Đừng làm cho những người khác rơi nước mắt vì bạn, bạn sẽ hiểu khi đọc bài này… Tiếp tục đọc

24 phản hồi

Filed under Nguyên Thủy, Sưu tầm, Tác Giả

Thân phận đàn ông

Đào Minh Tri (Sưu tầm)

Một mùa thu trước, mỗi hoàng hôn
Tới tháng lãnh lương mới hết hồn
Bạn rủ đi chơi, nào có dám
Tôi chờ người tới để…giao lương


Người ấy thường hay ngắm lạnh lùng
Xấp tiền lương mỏng, hỏi lung tung :
Rằng lương sao có bao nhiêu đấy?
Chắc“diếm” bớt rồi, phải thế không? Tiếp tục đọc

30 phản hồi

Filed under Sưu tầm, Tác Giả, Thơ vui, Đào Minh Tri

Xả Stress , bằng cách nào hữu hiệu ?

Cà Kê Dê Ngỗng (sưu tầm)

 

Không có stress có lẽ con người cũng không thể tồn tại. Thế nhưng, vượt ngưỡng đến một mức nào đó thì con người cũng… không thể tồn tại, bởi chính stress gây ra nhiều thứ bệnh về thể chất và tâm thần, nên rất cần biết cách “xả” stress trong cuộc sống đầy căng thẳng, âu lo hiện nay. Tiếp tục đọc

14 phản hồi

Filed under Cà Kê Dê Ngỗng, Sưu tầm, Tác Giả

Thăm mộ cụ Alexander De Rhode, người tạo ra chữ Quốc Ngữ Việt Nam

Nguyên Thủy (sưu tầm)


Câu chuyện về người con đất Việt tìm thăm lại mộ ngài Alexandre de Rohde ở miền đất xa xôi, làm cho người đọc cảm thấy ấm lòng.
Anh Trường là hướng dẫn viên du lịch, đi nhiều nơi, tiếp xúc với nhiều nền văn hóa nhưng trong lòng vẫn mong ngóng về một điều bấy lâu, đó là được tới tận nơi ngài Alexander De Rhode an nghỉ, đặt lên mộ ngài một bó hoa và nói nên lời cảm tạ từ đáy lòng.
Sài Gòn Buổi Sáng xin phép anh Trường gửi tới bạn đọc câu chuyện về hành trình Thăm mộ cụ ALEXANDRE DE RHODE
“Từ thuở còn sinh viên, khi được học về nguồn gốc chữ quốc ngữ mà chúng ta có được để sử dụng một cách dễ dàng và tiện lợi như ngày nay. Tôi đã thầm cảm ơn những nhà truyền giáo phương Tây, đặc biệt là Alexandre de Rohdes, người đã có đóng góp lớn lao trong việc hoàn thiện hệ thống bảng chữ cái cho người Việt Nam của chúng ta.
Và may mắn thay, trong chuyến đi Iran lần này. Một cơ duyên vô cùng quý báu đã giúp tôi có cơ hội đến viếng thăm ngôi mộ, nơi yên nghỉ của ông trong một nghĩa trang nằm ở ngoại ô của thành phố Esfahan, Iran.

Tiếp tục đọc

9 phản hồi

Filed under Nguyên Thủy, Sưu tầm, Tác Giả

Tuổi thần tiên : 70

Hũ Chìm (Sưu tầm)

Thời gian thấm thoát trôi nhanh
Ngày nào mười bảy giờ thành bảy mươi
Bảy mươi tuổi mãi ‘vui chơi”
Rất ưa đấm bóp, ưa xơi món mềm
Bảy mươi bạc trắng chỏm trên
Sợi rơi, sợi rụng lờm xờm mấy ngoe
Bảy mươi nghễnh ngãng khó nghe
Tay run, chân chậm lè phè khỏi chê
Trông gà hóa quốc vui ghê
Bỏ đâu quên đó lề mề thường khi
Bảy mươi giữ mối tình si
Mê say thầy thuốc đi về triền miên
Bệnh viện lui tới thường xuyên
Tủ nhà đầy ắp, thuốc viên đủ màu
Mạch vành xơ vữa khá lâu
Suy tim, yếu thận nửa đầu long bong !
Bảy mươi chẳng dám đèo bồng
Rã rời xí quách còn mong nỗi gì
Bảy mươi bia bọt, giã từ
Suy gan, xương cốt, mỏi nhừ đau rên
Thường hay thức giấc nửa đêm
Trằn trọc tới sáng nhập nhèm mắt nai
Bảy mươi tuổi tuổi chẳng dẻo dai
Nhưng ưa cuốc bộ, xe hơi chẳng cần
Bảy mươi mình vẫn còn xuân
Đôi mồi nở rộ góp phần tạo duyên
Bảy mươi là tuổi thần tiên
Nói sau quên trước ưu phiền mà chi !

∞∞∞

20 phản hồi

Filed under Hũ Chìm, Sưu tầm, Tác Giả, Thơ, Thơ vui

Làm thế nào để không kết giao nhầm người?

Từ Mạnh Long (sưu tầm)


Tăng Quốc Phiên là một trong “tứ đại danh thần” của triều đại nhà Thanh, ông cũng là một nhà tư tưởng rất nổi tiếng thời cận đại, đã đúc kết ra những nguyên tắc vô cùng hữu ích trong việc kết giao bạn bè. 

Trong đối nhân xử thế, chọn bạn bè giao hữu, Tăng Quốc Phiên cho rằng gặp được người bạn tốt, độ lượng rộng rãi, thì phải dùng “thành thật, chính trực, không vòng quanh uốn lượn, ngờ vực vô căn cứ” mà đối đãi. Đồng thời ông cũng đúc kết ra nguyên tắc trong kết giao bạn bè “Bát giao cửu bất – 8 người nên kết giao và 9 người không nên giao du”.

Tiếp tục đọc

25 phản hồi

Filed under Sưu tầm, Tác Giả, Từ Mạnh Long

Nhà cửa độc đáo ở VN.

Nguyên Thủy (Sưu tầm)

Nguyễn Tài Ngọc.

nhà bên Mỹ muốn xây cũng dễ,
nhưng phải tuân luật lệ gắt gao.
công trình kiến trúc thấp cao,
lúc nào cũng có người vào kiểm tra. Tiếp tục đọc

17 phản hồi

Filed under Nguyên Thủy, Sưu tầm, Tác Giả

Tuổi thần tiên : 60

Hũ Chìm (Sưu tầm)

Thời gian như thể thoi đưa
Ngày nào bé tí giờ vừa sáu mươi
Sáu mươi – tuổi thích ăn chơi
Chẳng thèm quà bánh chỉ xơi thuốc nhiều
Sáu mươi mới thật biết yêu
Yêu con yêu cháu hơn yêu chính mình
Sáu mươi tuổi rất đa tình
Tương tư bác sĩ, mạch tim thất thường
Sáu mươi – lẩm cẩm thấy thương
Phố phường lẫn lộn, quên đường hồi gia
Sáu mươi tuổi thích la cà
Kết bè kết bạn dẫu xa hay gần
Gặp nhau tíu tít vang rần
Tếu ta tế táo, cười rần vui sao!
Sáu mươi, tóc ngả muối tiêu
Đỉnh đầu trơn láng sờ vào mát tay
Răng to răng nhỏ lung lay
Chiếc rơi chiếc rụng vần xoay cả hàm
Sáu mươi là tuổi hồi xuân
Tension, mỡ máu tăng phần loãng xương
Đau lưng, mỏi gối, tiểu đường
Tứ chi rời rã, gót thường tê tê
Sáu mươi là tuổi đam mê
Yoga khiêu vũ kiểu gì cũng chơi
Cầu lông quần vợt, lội bơi
Tham gia tuốt tuốt, tối thời nằm rên …
Sáu mươi tuổi quá hồn nhiên
Quên quên nhớ nhớ “hồn tiên” mơ màng
Sáu mươi chính thật tuổi vàng
Ai ơi chớ để lỡ làng tuổi xuân !

∞∞∞

40 phản hồi

Filed under Hũ Chìm, Sưu tầm, Tác Giả, Thơ vui

Chữ TÌNH ở Sàigòn

Từ Mạnh Long (Sưu tầm)

Sài Gòn, đi đến đâu cũng thấy chữ  tình.

Người Sài Gòn luôn biểu hiện tấm lòng cao đẹp của mình trong nếp sống hằng ngày, người có công góp công, người có của góp của, để giúp nhau khiến cuộc sống trở nên nhẹ nhàng hơn.
Người ta thường nói Sài Gòn dễ sống, người Sài Gòn dường như cái hào sảng, khí khái nó ăn vào trong máu thịt nên họ “chịu chơi” hết chỗ nói. Sài Gòn văn minh mà nghĩa tình, chưa bao giờ tỏ ý từ chối bất kì ai chọn nơi đây là đất sinh nhai. Nó cứ trao đi sự tử tế của mình mà không cần biết, người nhận lại là thân quen hay xa lạ.
Cùng xem người Sài Gòn mình tốt bụng đến cỡ nào nghen!

Tiếp tục đọc

18 phản hồi

Filed under Sưu tầm, Tác Giả, Từ Mạnh Long

Bài Chế: Qua Đèo Ngang – Nhớ lấy đà

Cà Kê Dê Ngỗng (Sưu tầm)

tho vui

Nhảy qua đèo ngang không lấy đà
Đập đầu vào đá máu tuông ra
Lom khom dưới núi tìm y tá
Y tá theo trai không có nhà

Thiếu máu đau đầu em sắp chết
Nhìn qua nhìn lại chẳng thấy ai

Khắc lên bia mộ dòng thông báo
“NHẢY QUA ĐÈO NGANG NHỚ LẤY ĐÀ”

∞∞∞

41 phản hồi

Filed under Cà Kê Dê Ngỗng, Sưu tầm, Tác Giả, Thơ vui, Vui cười

Ở Mỹ nhưng mình không là ‘đại gia’

Từ Mạnh Long (Sưu tầm)

Ngọc Lan/Người Việt

daigia

1.

Bảy năm rồi nàng không về Việt Nam, hỏi tại sao, nàng bảo thích đi chỗ này chỗ khác chơi hơn.

Lý do của nàng khiến nhiều người ngạc nhiên, bởi ai cũng từng nghe nàng tuyên bố “đi đâu chứ đi Việt Nam là lúc nào cũng sẵn sàng, có dịp là bay về ngay, gặp bạn bè người thân vui lắm.” Sau cùng, gặng hỏi mãi, mới nghe nàng thỏ thẻ “Về Việt Nam dễ bị quê lắm!” Tiếp tục đọc

49 phản hồi

Filed under Sưu tầm, Từ Mạnh Long