Category Archives: Tạp bút

Đã già !

Nhìn ánh nắng buổi chiều qua khung cửa, ông tự nhủ bước ra sau vườn nhà dưỡng lão ngắm nhìn một chút! Tiếp tục đọc

22 bình luận

Filed under Tác Giả, Tạp bút, Từ Mạnh Long

TẾT NHỚ QUÊ NHÀ

Mỹ Thắng

xuan-da-ve

Nghe Xuân sang thấy trong lòng mình chứa chan
Tiếng pháo vui vang đó đây ôi rộn ràng
Kìa mùa Xuân đang đến ...(Đoản xuân ca)

Hàng năm, vào những ngày lễ cuối năm , nhất là từ khi bắt đầu lễ Noel và sau đó, khi tiễn những ngày cuối cùng của năm dương lịch đi qua để đón chào môt năm mới đang về. Tôi lại nhớ về với cái Tết cổ truyền của một dân tộc,. Một cái Tết của quê nhà, nơi tôi đã từng sinh ra và lớn lên cả một thời niên thiếu! Tiếp tục đọc

72 bình luận

Filed under Mỹ Thắng, Tác Giả, Tạp bút

Tìm ai đó mới hôm qua

Thiên Di-Phạm Văn Tòng

Tim em
Lữ khách không nhà nằm ngủ dưới trăng. Bên mái hiên đường phố trăng vàng trải thảm vong nô. Sương đêm từng giọt rơi ướt lạnh đời du lãng. Đèn đêm buồn thiu, nghiêng ngã cây phượng già nhấp nhô.

Chợt thức giấc mới nữa đêm chưa tròn ảo ảnh. Văng vẳng khúc nhạc trổi từ đâu đó réo rắt hư vô. Láo liên con mắt nhìn sầu chất ngất xây thành. Trong đen thẳm lạc đường, niệm kinh cầu phổ độ.

Chân đã mỏi mai này liệu có còn lê đi trong gió bụi. Kiếm tìm mòn mỏi những ngày tháng dấu yêu xưa. Xin ai đó đừng buồn thương khiến đời càng thên tủi… Đừng sống với nhau bằng muôn gian trá lọc lừa.

Em hởi em, người em ngày xưa mang nhiều dấu ái. Tóc còn bay trong gió hay gói đời bằng búi tóc bủa vây. Không biết bao nhiêu ngày, bao tháng, bao năm chưa một lần tự tại. Chỉ nhớ người thôi mà tóc sương trắng lạnh ánh sao gầy.

Sáng bình minh nghe đời tẻ quạnh bên ly cà phê đắng. Khói thuốc cuộn tròn vây bủa đời như những mảnh khăn tang. Đối mặt nhìn đời lao xao, đời trôi nghiêng về dấu lặng. Trần gian này là tiển khúc vọng mênh mang.

Em buông lỏng hiện hình từ cuối nẻo khuất xa. Ta lê bước giũa làn sóng đời cuồng nộ. Đi đi mải, muôn nẻo đường thị thành để thấy mình là kẻ lạ. Mình là ai mà tự hỏi, mà kiếm tìm dòng sông quá khứ chảy mơ hồ.

Cứ mải đi, cứ mải lạc loài trong cỏi con người. Đèn chong giữa ban ngày tìm ai đó mới hôm qua. Chung quanh hiện hình bao mảnh đời đang vô tư khóc cười. Lòng quặn thắt tim khô máu đỏ, tim còn nhịp khúc thương ca.

Nhìn dòng sông cuốn bọt bèo trôi về đâu đó. Tôi thấy tôi đỏ hỏn khóc chào đời. Tôi thấy tôi lớn dần lên với xiết bao buồn vui bỏ ngõ. Tôi thấy tôi hai màu tóc đi lạc trong vùng hoài niệm rong chơi.

Em có thấy em nơi đồi nương xanh màu lá biếc. Em bay lang thang thành thiên sứ cỏi nhân gian. Mở lòng ra nhìn cuộc đời nình cứ trôi trong nuối tiếc. Tình ơi tình, tình mất, tình xa, tình xót rất muộn màng.

ÔI ĐÈN CHONG TRONG ĐỜI: TÔI EM TÌM AI ĐÓ MỚI HÔM QUA.

ΦΦΦ

52 bình luận

Filed under Tác Giả, Tạp bút, Thiên Di-Phạm Văn Tòng