Category Archives: Thiên Di-Phạm Văn Tòng

Chia hai tuổi đời

Thiên Di-Phạm Văn Tòng

Gặp nhau lúc gió sang mùa
Lúc mây đi lạc,nắng đùa tóc mây
Gặp cho thương nhớ hao gầy
Đêm thu cung phiếm đong đầy tương tư

Viết hoài chỉ một tờ thư
Chép đi chép lại…ngần ngừ gởi không???
Rộn ràng sóng nổi trong lòng
Bọt bèo mộng mị trôi dòng biếc xanh

Chiều thu chim hót trên cành
Hoa khoe sắc nụ bướm dành hương hơi
Lá vàng bay lạc bên đời
Tình thơ trôi nổi rã rời nghìn phương

Ơ hay! Cứ nhớ cứ thương
Đời ta màu tóc phai sương mất rồi
Lần mò tìm chổ ai ngồi
Tìm tà áo tím bên đồi chia hai

Người đi nặng ghánh hai vai
Vườn xưa tỉnh lặng ghi vài dấu yêu
Tiếc đau thì tiếc đau nhiều
Vạn lời chúc phúc vạn lời phúc âm

∞∞∞

39 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Thơ

Vắng bóng

Thiên Di-Phạm Văn Tòng

Chỉ còn lại đôi mắt
Nhìn bóng dáng vời xa
Mà lòng đau se thắt
Khi chim chiều khuất xa

Chỉ còn con tim đau
Đập nhịp buồn thời gian
Nổi nhớ nào đau đáu
Theo bước buồn lang thang

Chỉ còn em với người
Ấm êm và hạnh phúc
Ta sẽ vui sẽ cười
Nhẹ nhàng câu chúc phúc

Chỉ còn ta với ta
Ngồi viết chữ tình xa
Bây giờ tình đã lạ
Vắng bóng…chiều nghiêng ngã…

Qui Nhơn 9-2017

58 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Thơ

Lục bát lỡ lầm

Thiên Di-Phạm Văn Tòng

LỠ
Nhện giăng những sợi tơ trào
Khiến em cúi mặt vẩy chào bẩy yêu
Dù cho lòng tránh đủ điều
Cũng không ngăn được một chiều lỡ yêu

LẦM
Hoa tươi hoa thắm đôi mươi
Đồng tiền má lúm nụ cười gieo oan
Yêu em chỉ biết hiền ngoan
Mười năm lạc nẻo mê hoang khóc cười

ĐỜI
Con tim máu nóng sôi trào
Dáng em mỏng mảnh má đào đắm say
Đếm đêm rồi lại đếm ngày
Đời như một chuối men cay dị thường

TA
Yêu em ta biết ta yêu
Làm sao biết được vạn chiều buồn tênh
Một thời chở mộng lênh đênh
Một thời ta cố đáp đền tình em

∞∞∞

 

70 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Thơ

Tự Tình

Thiên Di – Phạm Văn Tòng

Rất có thể mùa thu không về nữa
Bởi lá vàng hoá lạ áo em xưa
Rất có thể hạ không còn nắng lửa
Mà mùa đông thì đã cạn cơn mưa

Tôi vẫn đi dòng đời nhiều ảo ảnh
Dưới thu vàng lại gom góp lá xanh
Đời thật lạ,cây đời nghiêng muôn nhánh
Yêu người rồi…chợt thấy tình mong manh

Rất có thể tình trôi theo ký ức
Con chim côi đậu nhành đêm thao thức
Rất có thể yêu đơn phương hết mức
Và già nua nên nhìn đời rất thực

Xuân đi qua buồn như xuân trở lại
Hoa nở tàn mây gió cuốn thiên thai
Đêm nằm mộng thấy người trong kinh hãi
Sáng hồng lên cúi mặt tránh ban mai

∞∞∞

10 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Thơ

Quê Ngoại Đìu Hiu 2

Thiên Di-Phạm Văn Tòng

Người xưa nào đâu thấy
Con sông nước vẫn đầy
Ta ngồi nhìn chim bay
Khuất dần cuối chân mây

Mồ mả ông bà đây
Anh em tìm hao gầy
Khói nhang bay hiu quạnh
Ta còn với cơn say

Quét lá vàng bên sân
Ngẩm nghĩ chuyện số phần
Ông bà có hờn giận
Ta lỗi cũng có phần!

Quê ngoại ôi đìu hiu
Niềm riêng xin gánh chịu
Cúi đầu nhìn sông trôi
Ngẩng lên thấy bóng chiều …

Phú Yên 2-2017

13 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Thơ

Quê Ngoại Đìu Hiu 1

Thiên Di-Phạm Văn Tòng

Con chim ríu rít chào người về lại
Căn nhà cũ xưa, con sông bến cũ
Dấu tích còn đây mưa đông nước lũ
Rêu phong thềm nhà  ẩm ướt lối đi

Quê hương nghèo nàn người người bỏ đi
Tìm lên phố thị cực nhọc mưu sinh
Lơ đãng ngậm buồn đâu bóng em xinh
Ngày thơ đã mất tuổi thơ đã tàn

Đứng bên đèo vực nghe gió lang thang
Như có âm ba vọng từ sương lạnh
Ngun ngút lạ thường cung phiếm xao xanh
Tiếng hát nghìn xưa đâu rồi em hởi!

Nhà vắng vườn thưa mưa buồn nắng đợi
Hương khói bàn thờ hiu quạnh xót xa
Quê ngoại lững lờ phải chăng hoá lạ?
Tê điếng tâm hồn hỏi Cậu tôi đâu?

∞∞∞

Thơ: ThiênDi PhạmVănTòng
Quê Nghèo
Thực hiện video : Cô Tuyết Đào

7 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Thơ

Nơi đây

Thiên Di-Phạm Văn Tòng

Qui Nhơn ta sinh ra
Chiều bên Thị Nại
Đêm về eo biển
Sáng đón sóng khơi

Nơi đây
Núi Bà Hoả lặng im
Bờ cát làng Chại*
Uốn mình bình yên

Nơi đây
Có Cầu Đôi Tháp Đôi
Tuổi thơ ta thấy
Từ trong cánh nôi Tiếp tục đọc

10 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Thơ

Mộng thơ

Thiên Di-Phạm Văn Tòng

Tuổi già ta nằm mộng
Thấy suối đổ về sông
Thấy mênh mông mênh mông
Lạc loài bên đồng rộng

Chưa ngủ đã hoang mê
Chưa cười đã vỗ về
Giật mình ra là thế
Không còn nẻo đi về

Ai thương ta,ghét ta
Chẳng có gì đâu mà
Bởi ta quen,ta lạ
Ta cũng vẫn là ta…

Suốt tuổi già mộng thơ
Bay bổng trong sương mờ
Buồn vui xin ngó lơ
Nghe như rất ơ hờ

Khi không thơ vội tràn
Cuốn ta đi lang thang
Về cuối trời quên lãng
Thơ mộng bao giờ tan?

∞∞∞

12 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Thơ

Có một nỗi nhớ

Thiên Di-Phạm Văn Tòng

Ra đi tôi nhớ về người
Nhớ hàm răng khểnh môi cười dễ thương
Tôi thương nhớ từng con đường
Ngày ngày hai buổi đến trường em đi

Bây giờ tình đã ra đi
Còn thương còn nhớ được gì mà mong
Tôi đau tôi dấu trong lòng
Lâu lâu đem thả bên dòng sông xưa

Cầu mong trời đổ cơn mưa
Trôi đi cho hết chuyện xưa một lần

Em còn môi má trắng ngần
Hay ghi bao dấu phù vân mỏi mòn
Ta còn dặm bước chon von
Ngày buồn đêm thức héo mòn cơn mê

Hơn bốn mươi năm tìm về
Chân mang chữ thọ vỗ về đời vui
Gặp nhau ánh mắt bùi ngùi
Có một nổi nhớ chung vui nghẹn ngào

Nhẹ nhàng ta thốt câu chào
Mà hồn như đã nghiêng chao cội nguồn
Đâu rồi mái tóc mây buông…
Đâu rồi ánh mắt khơi nguồn si mê?

Qui Nhơn 5-2017

35 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Thơ

Rất Lạ

Thiên Di-Phạm Văn Tòng

Rất lạ là khi ta không còn nhớ
Mái tóc đôi môi ánh mắt người xưa
Tuổi hơn sáu mươi nhiều điều bỏ lỡ
Giờ chỉ hay Hạ nắng tới Đông mưa

Rất lạ vì gặp người ta dững dưng
Dù cho ngày xưa thân ái trăm điều
Hay do tuổi đời trôi đi không ngưng
Nên tình lặng lờ trôi dạt liêu xiêu

Rất lạ tên ta ,ừ…ta không nhớ
Còn tên người cứ nhầm lẩn đâu đâu
Ơ hay…liệu còn nhớ câu tình lỡ
Bấm phiếm cung xưa vọng cõi cơ cầu

Rất lạ là vui buồn thành như một
Quen và nhớ lẫn lộn rất xa xăm
Ngẩn ngẩn ngơ ngơ tìm hoài điều tốt
Rồi u hoài ngồi đếm ngày tháng năm

Rất lạ: sao ta hoài mãi câu thơ
Để lưu chút buồn chút tủi chút đau
Mai sau gặp lại người ta không sợ
Bởi môi cười đọng môi mắt nghìn sau

∞∞∞

32 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Thơ

Trao cho

Thiên Di-Phạm Văn Tòng

Ấu thơ đã trót trao cho
Tình đầu thơ dại theo đò xa khơi
Biết đâu mà mọc mà mời
Mà thơ với thẩn cho đời vẫn vơ

Trẻ trai ai học chữ ngờ
Nên chăng ôm cuộc tình hờ mà đau
Tình si san sẻ muôn màu
Hiểu mình đã lớn theo màu thời gian

Hát câu duyên phận lỡ làng
Thiết tha cung phiếm lan man gọi người
Ai vui duyên mới tươi cười
Ai đang đứng đó tê người xót xa

Trao cho ảo ảnh tinh ma
Ngày ngày ngậm đắng: lời ca héo mòn
Trèo lên đỉnh nhớ chon von
Hái nhành hoa cũ mong còn chút hương

Rồi thôi một giấc mộng thường
Mai sau còn đó mùi hương đầu đời
Trần gian nhiều ngõ chơi vơi
Yêu thương mở cửa đón mời đấy thôi!

∞∞∞

21 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Thơ

Mây cuốn về đâu

Thiên Di Phạm Văn Tòng

Cõi tình lưu lạc đâu đâu
Cho mây cuốn gió nặng sầu tôi mang
Người đi hút cõi điêu mang
Tôi con thú hát đại ngàn buồn tênh

Ngày nào chở mộng gọi tên
Nay con thuyền ấy lênh đênh chốn nào
Ở đây rừng rú thét gào
Đìu hiu giọt nắng nghiêng chao cuối trời

Suối than,than chẳng nên lời
Để con Sóc nhỏ im lời bâng quơ
Biết tình đâu nữa mà chờ
Biết người còn đọc câu thơ nửa chừng

Ở đây gió lặng suối ngưng
Rừng xanh xoã tóc rưng rưng gọi người
Hoa xưa đã héo hay tươi?
Xin cho nhìn lại nụ cười vẩn vơ

Vực sâu vọng lại tiếng chờ
Trời cao chim lạc,bơ vơ gọi bầy
Tôi-Người trần thế còn đây
Còn mang tiếc nhớ đổ đầy nhân gian…

∞∞∞

15 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Thơ

Như một lời cuối

Thiên Di phạm Văn Tòng
 
Giờ thì người đã xa tôi
Leo lên đỉnh nhớ buồn buồn thương thương
Người đang ru giấc miên trường
Tôi còn mòn mỏi dặm đường cô đơn
Chắc là hết giận hết hờn
Hết thương hết ghét âm thầm lặng câm
Cố quên nén tiếng khóc thầm
Không ai hay biết. Không cần sẻ chia
Giờ thì hai ngã lặt lìa
Người nơi phương lạ:ai kia đã rồi
Tôi còn đi mải mình tôi
Chờ giờ giã cõi cút côi trần đời
Qui Nhơn -2017

19 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Thơ

Lục Bát Nhớ

Thiên Di-Phạm Văn Tòng

Bắt tay nhau chẳng nói gì
Một thời trót lỡ chia ly với người
Ba mươi năm một nụ cười
Mỗi người có mỗi cuộc đời riêng tư
Ta còn lén giữ tờ thư
Của người năm ấy gởi từ phương xa
Mỗi khi thương nhớ quê nhà
Hẳn người ướp mộng ngân nga điệu buồn
Bây giờ bóng xế chiều buông
Chúc nhau khỏe mạnh-Lén buồn vu vơ
Mỗi người chia nửa câu thơ
Đêm về nằm mộng ngây thơ dâng tràn

∞∞∞

33 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Thơ

Thiên thu một bóng người

Thiên Di-Phạm Văn Tòng

bong nguoi

Bóng người lấp loáng sương mù
Thiên thu đèo vực hát ru khúc tình
Tháp thành băng giá u minh
Cớ sao còn vọng chuyện tình ngày xưa

Bóng người chìm dưới cơn mưa
Sao tôi ướt đẩm nổi thừa thải đau
Bóng người trăm sắc muôn màu
Thiên thu nghìn khúc trước sau vọng về

Bóng người rực lửa đam mê
Khi tôi ngồi đó vỗ về không đâu…
Vực sầu ôm bóng đêm sâu
Thiên thu tôi vẫn cơ cầu thế thôi

Biết rằng ngày ấy khuất rồi
Nhưng sao sương vẫn giăng đồi dốc cao
Giá băng đông cứng ba đào
Có ai hiu quạnh cúi chào dáng mây

Người ơi bóng đó hao gầy
Thiên thu một khúc dâng đầy hồn tôi
Xuân này tôi nhớ mình tôi
Thiên thu một bóng người tình khó phai

∞∞∞

11 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Thơ