Category Archives: Thiên Di-Phạm Văn Tòng

Chim bay ru ngã bóng chiều

Thiên Di-Phạm Văn Tòng

Chiều xuân lảng đảng mây giăng
Gió ru khúc hát ăn năn tội tình
Nhắc chi một cỏi linh đinh
Cho lòng nhoi nhói đủ điều đắng cay

Người đi qua thoáng cau mày
Thôi đừng trách cứ: tội thay cuộc tình
Phố xưa mờ dấu phiêu linh
Đường xưa ngỏ cũ chưa phai mọi điều

Chim bay ru ngã bóng chiều
Ta hoàng hôn cứ chắt chiu nổi lòng
Đêm muôn năm,đêm rêu phong
Có ai ngồi lặng khuê phòng đếm sao

Đêm hôn mê, đêm lao xao
Sáo vang vọng lại dạt dào âm xưa
Mưa xuân mưa đếm giọt mưa
Chim chưa mỏi cánh ta chưa quên người…

∞∞∞

26 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Thơ

Người ta …rồi lại là người ta …

Thiên Di Phạm Văn Tòng
Nguoi ta

NGƯỜI TA …

Người ta đi đứng thảnh thơi
Môi vương xuân mộng mắt đời long lanh
Tháng giêng thổi gió trong lành
Bài ca lảnh lót để dành mai sau

Người ta áo tím phai màu
Áo hồng kiêu hảnh mai sau tình nồng
Người ta nghiêng ngã bên chồng
Tội thay có kẻ đèo bồng xót xa…

LẠI LÀ NGƯỜI TA…

Tại sao ta nhớ người ta?
Cô đơn bật khóc: “lại là người ta”
Người ta thì đã rất xa
Ấm êm hạnh phúc lụa là phủ vây

Môi ta chúc phúc trùng vây
Tim ta quặn hắt hao gầy đêm đêm
Người ta xõa tóc bên thềm
Ta bên gác nhỏ chong đêm lén nhìn

Ừ NHÉ NGƯỜI TA…

Một đời ta sống lặng thinh
Vợ lìa nhân thế một mình với ta
Người ta…ừ nhé người ta
Biết chăng xưa ấy lòng ta thương hoài!

“Tình câm” muôn kiếp lạc loài
Bài thơ ta viết chưa nguôi ngậm ngùi
Người ta…ta gởi niềm vui
Sáng ra ta giấc ngủ vùi bên hiên

Tháng ba 2018

62 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Thơ

Lạc loài

Thiên Di-Phạm Văn Tòng

Con chim Sâu mổ lách cách
Vỏ cây quằn đau
Rơi suối sâu róc rách
Con Cá lội sắc muôn màu

Lạc loài bước chân Nai
In rừng cỏ tranh ngun ngút
Có bước chân ai ái ngại…
Dò dặm trường hun hút

Vân Canh chiều mờ buông
Núi rừng vang tiếng thở
Sơn nữ trở về buôn
Tiếng hát vọng vực sầu…như thơ

Người về đâu về đâu
Khi chim chưa về tổ
Đừng mang nặng nổi sầu
Buồn vui gởi hư vô…

Người vốn mãi lạc loài
Trong ảo hình quá khứ
Chưa biết bao giờ nguôi ngoai
Chưa biết bao giờ quên được những trang thư…

Vân Canh Bình Định tháng 1-2018

20 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Thơ

TIẾC

Thiên Di-Phạm Văn Tòng

Xuân xanh người gởi cho người
Kể từ dạo ấy nụ cười héo khô
Tôi đi vào cõi hư vô
Đứng nghe tiếng vọng đổ xô ru tình

Mong cho người trọn ân tình
Ấm êm hạnh phúc linh đình áo hoa
Cho dù tôi: lệ nhạt nhòa
Tình đi muôn hướng bướm hoa ơ thờ

Mong người trọn một vần thơ
Cháu con tròn chữ phụng thờ ấm êm
Để đêm đêm giấc êm đềm
Một thời hạnh phúc một thời mộng xanh

Quên tôi tình mỏng mong manh
Số duyên tôi thế: đoạn đành chịu thôi
Soi gương tôi thấy mình tôi
Viễn du vỡ mộng bên đồi cỏ lau

∞∞∞

21 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Thơ

Về lại phố xưa

Thiên Di-Phạm Văn Tòng

Mùa xuân đâu đó gần kề
Nhớ nhau một khắc vỗ về một giây
Đông lao xao đời hao gầy
Giao mùa lộng gió bay đầy áo hoa

Mắt hoa trổ nụ chan hòa
Lá xanh sương đọng,kim thoa ai cài?
Có người vóc dáng mảnh mai
Về thăm phố cũ ghi vài dấu yêu

Thì thầm nhắc nhở đôi điều
Tình đầu năm ấy đốt thiêu một đời
Sống trong xứ lạ quê người
Buồn thương yêu ghét ngậm cười thế thôi

Về quê lòng nặng bồi hồi
Đường xưa ngõ cũ đâu rồi người ơi
Qui Nhơn ơi. Qui Nhơn ơi…
Bước chân loạng choạng rã rời tìm nhau

Tìm nhau chỉ biết tìm nhau
Mộng mơ quá khứ mà đau xót lòng
Tình xưa đâu đã rêu phong
Chỉ xin tỏ một tấc lòng tha hương

∞∞∞

20 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Thơ

Vuốt Mớ Tóc Mai Trong Mơ

Thiên Di-Phạm Văn Tòng
Đêm rồi mơ vuốt tóc mai
Trong cơn hoang tưởng thấy dài lối đi
Lối về xóm nhỏ chia ly
Phượng hồng rũ lá, kiêu kỳ hoa bay
Giật mình thấy tóc trên tay
Lệ đâu dần ứa mắt cay cay nồng
Mênh mông thấy đời mênh mông
Tuổi già lắm mộng như sông xa nguồn
Người ơi tình ấy mây tuông
Mây giăng trắng mộng gió buồn tóc mây
Sao nay mộng vẫn hao gầy
Ngăn tim thoi thóp tràn đầy bóng xưa
Tỉnh rồi trời đang đổ mưa
Sợ rằng tóc ấy giăng thưa ướt dầm
Lật thư tình cũ trầm ngâm
Hình như mớ tóc lặng thầm lướt qua…
∞∞∞

41 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Thơ

Chia hai tuổi đời

Thiên Di-Phạm Văn Tòng

Gặp nhau lúc gió sang mùa
Lúc mây đi lạc,nắng đùa tóc mây
Gặp cho thương nhớ hao gầy
Đêm thu cung phiếm đong đầy tương tư

Viết hoài chỉ một tờ thư
Chép đi chép lại…ngần ngừ gởi không???
Rộn ràng sóng nổi trong lòng
Bọt bèo mộng mị trôi dòng biếc xanh

Chiều thu chim hót trên cành
Hoa khoe sắc nụ bướm dành hương hơi
Lá vàng bay lạc bên đời
Tình thơ trôi nổi rã rời nghìn phương

Ơ hay! Cứ nhớ cứ thương
Đời ta màu tóc phai sương mất rồi
Lần mò tìm chổ ai ngồi
Tìm tà áo tím bên đồi chia hai

Người đi nặng ghánh hai vai
Vườn xưa tỉnh lặng ghi vài dấu yêu
Tiếc đau thì tiếc đau nhiều
Vạn lời chúc phúc vạn lời phúc âm

∞∞∞

55 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Thơ

Vắng bóng

Thiên Di-Phạm Văn Tòng

Chỉ còn lại đôi mắt
Nhìn bóng dáng vời xa
Mà lòng đau se thắt
Khi chim chiều khuất xa

Chỉ còn con tim đau
Đập nhịp buồn thời gian
Nổi nhớ nào đau đáu
Theo bước buồn lang thang

Chỉ còn em với người
Ấm êm và hạnh phúc
Ta sẽ vui sẽ cười
Nhẹ nhàng câu chúc phúc

Chỉ còn ta với ta
Ngồi viết chữ tình xa
Bây giờ tình đã lạ
Vắng bóng…chiều nghiêng ngã…

Qui Nhơn 9-2017

58 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Thơ

Lục bát lỡ lầm

Thiên Di-Phạm Văn Tòng

LỠ
Nhện giăng những sợi tơ trào
Khiến em cúi mặt vẩy chào bẩy yêu
Dù cho lòng tránh đủ điều
Cũng không ngăn được một chiều lỡ yêu

LẦM
Hoa tươi hoa thắm đôi mươi
Đồng tiền má lúm nụ cười gieo oan
Yêu em chỉ biết hiền ngoan
Mười năm lạc nẻo mê hoang khóc cười

ĐỜI
Con tim máu nóng sôi trào
Dáng em mỏng mảnh má đào đắm say
Đếm đêm rồi lại đếm ngày
Đời như một chuối men cay dị thường

TA
Yêu em ta biết ta yêu
Làm sao biết được vạn chiều buồn tênh
Một thời chở mộng lênh đênh
Một thời ta cố đáp đền tình em

∞∞∞

 

70 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Thơ

Tự Tình

Thiên Di – Phạm Văn Tòng

Rất có thể mùa thu không về nữa
Bởi lá vàng hoá lạ áo em xưa
Rất có thể hạ không còn nắng lửa
Mà mùa đông thì đã cạn cơn mưa

Tôi vẫn đi dòng đời nhiều ảo ảnh
Dưới thu vàng lại gom góp lá xanh
Đời thật lạ,cây đời nghiêng muôn nhánh
Yêu người rồi…chợt thấy tình mong manh

Rất có thể tình trôi theo ký ức
Con chim côi đậu nhành đêm thao thức
Rất có thể yêu đơn phương hết mức
Và già nua nên nhìn đời rất thực

Xuân đi qua buồn như xuân trở lại
Hoa nở tàn mây gió cuốn thiên thai
Đêm nằm mộng thấy người trong kinh hãi
Sáng hồng lên cúi mặt tránh ban mai

∞∞∞

10 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Thơ

Quê Ngoại Đìu Hiu 2

Thiên Di-Phạm Văn Tòng

Người xưa nào đâu thấy
Con sông nước vẫn đầy
Ta ngồi nhìn chim bay
Khuất dần cuối chân mây

Mồ mả ông bà đây
Anh em tìm hao gầy
Khói nhang bay hiu quạnh
Ta còn với cơn say

Quét lá vàng bên sân
Ngẩm nghĩ chuyện số phần
Ông bà có hờn giận
Ta lỗi cũng có phần!

Quê ngoại ôi đìu hiu
Niềm riêng xin gánh chịu
Cúi đầu nhìn sông trôi
Ngẩng lên thấy bóng chiều …

Phú Yên 2-2017

13 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Thơ

Quê Ngoại Đìu Hiu 1

Thiên Di-Phạm Văn Tòng

Con chim ríu rít chào người về lại
Căn nhà cũ xưa, con sông bến cũ
Dấu tích còn đây mưa đông nước lũ
Rêu phong thềm nhà  ẩm ướt lối đi

Quê hương nghèo nàn người người bỏ đi
Tìm lên phố thị cực nhọc mưu sinh
Lơ đãng ngậm buồn đâu bóng em xinh
Ngày thơ đã mất tuổi thơ đã tàn

Đứng bên đèo vực nghe gió lang thang
Như có âm ba vọng từ sương lạnh
Ngun ngút lạ thường cung phiếm xao xanh
Tiếng hát nghìn xưa đâu rồi em hởi!

Nhà vắng vườn thưa mưa buồn nắng đợi
Hương khói bàn thờ hiu quạnh xót xa
Quê ngoại lững lờ phải chăng hoá lạ?
Tê điếng tâm hồn hỏi Cậu tôi đâu?

∞∞∞

Thơ: ThiênDi PhạmVănTòng
Quê Nghèo
Thực hiện video : Cô Tuyết Đào

7 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Thơ

Nơi đây

Thiên Di-Phạm Văn Tòng

Qui Nhơn ta sinh ra
Chiều bên Thị Nại
Đêm về eo biển
Sáng đón sóng khơi

Nơi đây
Núi Bà Hoả lặng im
Bờ cát làng Chại*
Uốn mình bình yên

Nơi đây
Có Cầu Đôi Tháp Đôi
Tuổi thơ ta thấy
Từ trong cánh nôi Tiếp tục đọc

10 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Thơ

Mộng thơ

Thiên Di-Phạm Văn Tòng

Tuổi già ta nằm mộng
Thấy suối đổ về sông
Thấy mênh mông mênh mông
Lạc loài bên đồng rộng

Chưa ngủ đã hoang mê
Chưa cười đã vỗ về
Giật mình ra là thế
Không còn nẻo đi về

Ai thương ta,ghét ta
Chẳng có gì đâu mà
Bởi ta quen,ta lạ
Ta cũng vẫn là ta…

Suốt tuổi già mộng thơ
Bay bổng trong sương mờ
Buồn vui xin ngó lơ
Nghe như rất ơ hờ

Khi không thơ vội tràn
Cuốn ta đi lang thang
Về cuối trời quên lãng
Thơ mộng bao giờ tan?

∞∞∞

12 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Thơ

Có một nỗi nhớ

Thiên Di-Phạm Văn Tòng

Ra đi tôi nhớ về người
Nhớ hàm răng khểnh môi cười dễ thương
Tôi thương nhớ từng con đường
Ngày ngày hai buổi đến trường em đi

Bây giờ tình đã ra đi
Còn thương còn nhớ được gì mà mong
Tôi đau tôi dấu trong lòng
Lâu lâu đem thả bên dòng sông xưa

Cầu mong trời đổ cơn mưa
Trôi đi cho hết chuyện xưa một lần

Em còn môi má trắng ngần
Hay ghi bao dấu phù vân mỏi mòn
Ta còn dặm bước chon von
Ngày buồn đêm thức héo mòn cơn mê

Hơn bốn mươi năm tìm về
Chân mang chữ thọ vỗ về đời vui
Gặp nhau ánh mắt bùi ngùi
Có một nổi nhớ chung vui nghẹn ngào

Nhẹ nhàng ta thốt câu chào
Mà hồn như đã nghiêng chao cội nguồn
Đâu rồi mái tóc mây buông…
Đâu rồi ánh mắt khơi nguồn si mê?

Qui Nhơn 5-2017

35 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Thơ