Category Archives: Thiên Di-Phạm Văn Tòng

Có một nỗi nhớ

Thiên Di-Phạm Văn Tòng

Ra đi tôi nhớ về người
Nhớ hàm răng khểnh môi cười dễ thương
Tôi thương nhớ từng con đường
Ngày ngày hai buổi đến trường em đi

Bây giờ tình đã ra đi
Còn thương còn nhớ được gì mà mong
Tôi đau tôi dấu trong lòng
Lâu lâu đem thả bên dòng sông xưa

Cầu mong trời đổ cơn mưa
Trôi đi cho hết chuyện xưa một lần

Có Em còn môi má trắng ngần
Hay ghi bao dấu phù vân mỏi mòn
Ta còn dặm bước chon von
Ngày buồn đêm thức héo mòn cơn mê

Hơn bốn mươi năm tìm về
Chân mang chữ thọ vỗ về đời vui
Gặp nhau ánh mắt bùi ngùi
Có một nổi nhớ chung vui nghẹn ngào

Nhẹ nhàng ta thốt câu chào
Mà hồn như đã nghiêng chao cội nguồn
Đâu rồi mái tóc mây buông…
Đâu rồi ánh mắt khơi nguồn si mê?

Qui Nhơn ,,,Ngày Tháng Năm !

29 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Thơ

Tản mạn Pleiku

Thiên Di-Phạm Văn Tòng

Hoa tím bằng lăng nở
Trưa hè trôi hửng hờ
Tôi về thăm xóm nhỏ
Tiếng học trò đọc thơ

Nỗi niềm như lắng đọng
Theo tường vách rêu phong
Ngoài hiên nắng xiêng nghiêng
Phượng rực đỏ trời trong

Rồi chiều vàng võ đến
Sương tràn dốc mông mênh
Lành lạnh len vào nhớ
Áo trắng bay bập bềnh

Trường tan trời tối lại
Em thơ cặp trìu vai
Đêm không mời đêm đến
Ai đứng chờ ngày mai….

∞∞∞

18 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Thơ

Cái ngày…

Thiên Di-Phạm Văn Tòng

Cái ngày tôi mất “quê hương”
Cái ngày mộng ước dặm trường chia xa
Cái ngày tuổi trẻ hóa già
Cái ngày tôi tiền người cha “lên rừng”

Không ngăn dòng lệ rưng rưng
Thâm tình máu mủ nghe chừng mù khơi
Mẹ ngồi kêu khóc ơi hời…
Nhân gian biến đổi nghẹn lời phu thê

Cái ngày đá khóc bảo nề
Cái ngày ly biệt trên quê hương này
Cái ngày bè bạn lưu đày
Cái ngày tan vỡ cơn say học trò

Bao năm quẳng ghánh âu lo
Sống trong gian dối lắm trò gạt nhau
Hô vang khẩu hiệu mà đau…
Mồ chôn hi vọng- Úa nhàu tương lai

Cái ngày… Biết nói cùng ai?
Cái ngày bạc tóc vẫn dài dối gian!

30-4-2019

9 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Thơ

Phút tạ từ

Thiên Di- Phạm Văn Tòng

Rồi mai rồi mốt có biết không?
Nước Đầm Thị Nại vẫn mênh mông
Qui Nhơn nỗi nhớ tràn nỗi nhớ
Gậm nhấm lòng ta đến nát lòng

Câu thơ Mặc Tử còn ngân mãi
Khi bóng chiều Xuân vắng bóng ai
Ra đi rưng lệ buồn tê tái
Bạn bè đâu nhỉ,biết chào ai!

Cơm áo nặng vai lìa bỏ xứ
Quê hương lăng lắc bóng không hư
Về miền đất đỏ như màu máu
Sương sa gió buốt lạnh tâm tư

Rồi mai rồi mốt thành kẻ lạ
Về phố Qui Nhơn đừng nhẩn nha
Tạ từ dĩ vãng nhiều xa xót
Ta dựng tương lai Ta với Ta….

∞∞∞

25 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Thơ

Tình thơ gió lộng

Thiên Di-Phạm Văn Tòng

Thôi em áo tím phai màu
Tàn câu thề hẹn mai sau mất rồi
Còn đâu đỏ má hồng môi
Có chăng bến ấy bồi hồi gấm hoa

Biết không…Đông khóc nhạt nhòa
Rồi mùa xuân đến đơm hoa tháng ngày
Nhớ nhau tìm chén rượu cay
Lờ mờ hiện nét cau mày kiêu sa

Say đi để thấy ta là:
Kẻ muôn năm tụng khúc ca tạ từ
Còn gì ngoài một chồng thư
Lời yêu lời giận đến từ hôm qua

Tình đầu muôn kiếp ta bà
Qua bao dâu bể vẫn là người mơ
Lâu lâu lại viết câu thơ
Có lời tình tứ dại khờ viển vông

Chúc người êm ấm quê chồng
Chúc người phúc hạnh tình nồng cháu con
Riêng ta trên đỉnh chon von
Đuổi mây gió lạ héo hon một mình

∞∞∞

10 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Thơ

Sợi gì

Thiên Di-Phạm Văn Tòng

Sợi tình cột chặt đôi mi
Áo hoa lộng gió rủ bay hương nồng
Sợi yêu buộc tóc mênh mông
Má hồng phai nhạt,mắt lồng màu si

Yêu như loài thú dị kỳ
Rít tru vực thẳm,đổ ghì sương sa
Làn da trắng nõn trắng nà
Nắng mai vuốt nhẹ khiến da rùng mình

Yêu như một lũ yêu tinh
Giăng tơ bắt bướm gợi tình nhân gian
Dẫu cho sông lở núi tan
Mãi còn tình cũ, muộn màng vẫn hơn

Sợi gì trói chữ giận hờn
Tay lìa tay đã cô đơn một đời
Sợi gì trói cuộc rong chơi
Chùn chân ngựa mỏi bỏ thời du hoang…

Pleiku 1-2019

30 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Thơ

Tự khúc Pleiku

Thiên Di- Phạm Văn Tòng


Đi qua dốc mỏi nắng vàng
Pleiku và em: ngỡ ngàng sớm mai
Sương mù kiên nhẫn miệt mài
Che bình minh đến mặc ai vội vàng

Tiếng Cồng xa lắc vọng vang
Nắng lên tô đậm sắc vàng hoa bay
Tiếc cho người mãi ngủ say
Cuối con phố nhỏ cơn say vẫn còn…

Lưng gùi sơn nữ “dịu con”
Về nương xanh biếc chon von chân trời
Giá như lữ khách thảnh thơi
Về buôn làng- Rượu Cần mời ấm môi

Giản đơn nhưng lại bồi hồi
Đơn sơ thấm đầm trong tôi tình người
Xa rời một cõi đười ươi
Pleiku ấm áp nụ cười thanh xuân

Pleiku 12-2018

26 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Thơ

Nẻo Sơn Khê

Thiên Di-Phạm Văn Tòng

Mỉm cười ta chia tay
Bỏ Qui Nhơn tháng ngày
Bỏ bao nỗi đắng cay
Lệ rưng rưng chân mày

Mây có thương cũng thế
Gió có thổi vỗ về
Sao ngăn lời kể lể
Quên đi một cơn mê

Biển thôi vỗ, biển chào…
Lời biệt ly xôn xao
Đời lỡ phai màu áo
Con tim máu rỉ trào

Ra đi không hẹn về
Nẻo đến vạn sơn khê
Mím môi, môi lạnh tê
Còn đâu câu ước thề

Ta quyết thôi: ra đi
Gian khổ có ngại gì
Bon chen trường thiên lý
Không mỏi cánh chim đi

Bài thơ còn năm chữ
Nhưng đậm chữ tạ từ
Nhói lòng ta viễn xứ
Men cây đêm ngất ngư…

∞∞∞

26 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Thơ

Cái ngày xưa ấy

Thiên Di-Phạm Văn Tòng

Nhớ quá ngày xưa mái tóc thề
Lối về xóm nhỏ ngắm si mê
Thư sinh ôm mộng đêm trăn trở
Tuổi mộng mà sao học não nề

Chỉ tại vì ai “lơ” chẳng ngó
Nên bài nên vở xếp buồn xo
Mây đưa gió thổi vần thơ lạc
Tiếc ngẩn tiếc ngơ đứng đợi chờ

Ngày đó người ơi xa lắm rồi
Liệu người còn thắm nét son môi
Hay giờ phai nhạt phương trời ấy
Để lại hình xưa dáng đứng ngồi

Nhớ quá người em “lúm đồng tiền”
Khiến đêm đăng đẳng đến vô biên
Khiến ngày dằng dặc cơn mê ảo
Vung bút dệt thơ thả khắp miền

Giờ thôi…nỗi nhớ vào sâu thẳm
Đôi lúc hỏi lòng…lúc hỏi thăm
Mong sao mộng ước xưa tròn vẹn
Cho người rảo bước đến trăm nằm

∞∞∞

26 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Thơ

Khúc Tình Sầu

Thiên Di-Phạm Văn Tòng

Với em một mớ tóc bồng
Một trưa áo đỏ sang sông theo chồng
Với ta si dại cuồng ngông
Một niềm thương nhớ bềnh bồng không nguôi

Kể từ dạo ấy ngậm ngùi
Làm tên du lãng mua vui một mình
Đêm nằm ngủ với yêu tinh
Ngày ôm đàn khảy khúc tình chia xa

Dõi theo giọt nắng la đà
Dõi theo mây lạ ngân nga điệu buồn
Với em một kỷ niệm buồn
Với ta vực thẳm sương tuông kín mờ

Say cuồng dệt mải bài thơ
“Thất tình” bao khúc hóa khờ lối đi
Máu tim đông lại dị kỳ
Đỏ con mắt khóc biệt ly tình sầu

∞∞∞

93 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Thơ

Lầu Phượng Hồng

Thiên Di-Phạm Văn Tòng

Gửi nhau một đóa Phượng hồng
Bên lầu ai ngóng,ai trông bóng người
Hồn thơ lúc khóc lúc cười
Mong sao người hảy nở tươi hương đời

Dẫu duyên chưa trọn ý lời..
Thì thân phận ấy đã rồi… Phượng ơi!
Đêm ru giấc mộng không lời
Tình mơ người vẫn bên đời đấy thôi

Cười lên đỏ má thắm môi
Cho dung nhan ấy bồi hồi nhân gian
Phượng rơi xác phượng úa vàng
Bưng lâu đài mộng dời sang tiên bồng

Đêm dêm thao thức bên chồng
Sáng ra đi đứng viển vông nói cười
Phượng hồng sao kém màu tươi
Lầu son gác ngọc gượng cười thế sao!

Đôi lời chẳng biết nói sao…
Bạn bè chỉ gởi lời chào chúc vui
Mổi cây mổi cảnh ngậm ngùi
Cũng xin “hân hạnh”chia vui sớt buồn

Tháng 8-18 Pleiku

111 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Thơ

Đã rồi

Thiên Di-Phạm Văn Tòng

Giấc mơ xưa…mộng ngày xanh
Như chim sâu nhỏ chuyền cành mù u
Giấc mơ tiên…mộng thiên thu
Như tan trong cỏi sương mù lạnh tanh

Thôi đã rồi chuyện mong manh
Yêu si một thuở tóc xanh bay dài
Như loài giun khóc ban mai
Bò lê bò lết vết dài oằn cong

Rong rêu cứ mải trôi dòng
Bỏ nguồn cội đứng, chờ mong mỏi mòn
Tim đau gỏ nhịp núi non
Máu tuôn theo suối cá còn nhớ chăng

Tóc mây che khuất đại ngàn
Mắt xưa chứa hết trần gian nảo nề
Ước chi xóa hết cơn mê
Bờ đê lối cũ ta về thênh thang…

∞∞∞

65 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Thơ

Chim bay ru ngã bóng chiều

Thiên Di-Phạm Văn Tòng

Chiều xuân lảng đảng mây giăng
Gió ru khúc hát ăn năn tội tình
Nhắc chi một cỏi linh đinh
Cho lòng nhoi nhói đủ điều đắng cay

Người đi qua thoáng cau mày
Thôi đừng trách cứ: tội thay cuộc tình
Phố xưa mờ dấu phiêu linh
Đường xưa ngỏ cũ chưa phai mọi điều

Chim bay ru ngã bóng chiều
Ta hoàng hôn cứ chắt chiu nổi lòng
Đêm muôn năm,đêm rêu phong
Có ai ngồi lặng khuê phòng đếm sao

Đêm hôn mê, đêm lao xao
Sáo vang vọng lại dạt dào âm xưa
Mưa xuân mưa đếm giọt mưa
Chim chưa mỏi cánh ta chưa quên người…

∞∞∞

26 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Thơ

Người ta …rồi lại là người ta …

Thiên Di Phạm Văn Tòng
Nguoi ta

NGƯỜI TA …

Người ta đi đứng thảnh thơi
Môi vương xuân mộng mắt đời long lanh
Tháng giêng thổi gió trong lành
Bài ca lảnh lót để dành mai sau

Người ta áo tím phai màu
Áo hồng kiêu hảnh mai sau tình nồng
Người ta nghiêng ngã bên chồng
Tội thay có kẻ đèo bồng xót xa…

LẠI LÀ NGƯỜI TA…

Tại sao ta nhớ người ta?
Cô đơn bật khóc: “lại là người ta”
Người ta thì đã rất xa
Ấm êm hạnh phúc lụa là phủ vây

Môi ta chúc phúc trùng vây
Tim ta quặn hắt hao gầy đêm đêm
Người ta xõa tóc bên thềm
Ta bên gác nhỏ chong đêm lén nhìn

Ừ NHÉ NGƯỜI TA…

Một đời ta sống lặng thinh
Vợ lìa nhân thế một mình với ta
Người ta…ừ nhé người ta
Biết chăng xưa ấy lòng ta thương hoài!

“Tình câm” muôn kiếp lạc loài
Bài thơ ta viết chưa nguôi ngậm ngùi
Người ta…ta gởi niềm vui
Sáng ra ta giấc ngủ vùi bên hiên

Tháng ba 2018

62 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Thơ

Lạc loài

Thiên Di-Phạm Văn Tòng

Con chim Sâu mổ lách cách
Vỏ cây quằn đau
Rơi suối sâu róc rách
Con Cá lội sắc muôn màu

Lạc loài bước chân Nai
In rừng cỏ tranh ngun ngút
Có bước chân ai ái ngại…
Dò dặm trường hun hút

Vân Canh chiều mờ buông
Núi rừng vang tiếng thở
Sơn nữ trở về buôn
Tiếng hát vọng vực sầu…như thơ

Người về đâu về đâu
Khi chim chưa về tổ
Đừng mang nặng nổi sầu
Buồn vui gởi hư vô…

Người vốn mãi lạc loài
Trong ảo hình quá khứ
Chưa biết bao giờ nguôi ngoai
Chưa biết bao giờ quên được những trang thư…

Vân Canh Bình Định tháng 1-2018

20 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Thơ