Category Archives: Thùy Dương

Hững hờ

Thùy Dương

Mình yêu từ bao giờ?
Có khi anh chẳng nhớ!
Chỉ mình em dại khờ…
Ghi vào từng trang vở.

Khi hạnh phúc ra đi,
Nụ cười em héo úa…
Con sông cạn khô dòng,
Nay tràn bờ, cuồng nộ …

Mắt em, em cứ khóc…
Chẳng còn ai dỗ dành ,
Môi buồn em mím chặt,
Cắn nát bấy ngày xanh…

Khi tình yêu đã hết!
Cơn sóng yêu rã rời,
Con dã tràng quẩn trí…
Chạy khắp biển, cùng trời….

Đã dọn trống cõi lòng,
Mời nỗi buồn đến ở ,
Để khi mình xa nhau…
Còn chút gì để nhớ…

∞∞∞

130 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thùy Dương, Thơ

Vớt

Thùy Dương

Một mình đi vớt hư vô
Vớt bao phiền não , đời hờ hững đau
Vớt lan man giọt lệ sầu
Hoà trong lòng biển bạc đầu sóng xô

Vớt ngày nắng, vớt chiều mưa
Vớt hồn ai vẫn chưa lìa thế gian
Vớt thương đau đã ngập tràn
Nặng hai vai kiếp người tan mịt mù

Vớt lời hò hẹn thiên thu
Nửa đường chợt đứt ,phù du cuộc tình
Vớt hoàng hôn, vớt bình minh
Vớt cơn sóng vỡ toang hình bóng nhau

Vớt hoài niệm , vớt tình sầu
Vớt đầy nỗi trống vắng mầu hư vô…
Một mình trên lớp sóng xô
Mãi mê tôi vớt mây về biển xa…

∞∞∞

57 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thùy Dương, Thơ

Ước gì

Thùy Dương

Ước gì ta được chết
Chỉ một lúc mà thôi
Chắc sẻ bình yên lắm
Hơn một giấc ngủ vùi

Nếu lạc vào địa ngục
Chẳng biết khóc hay cười
Trái tim ta rệu rạo
Vì quay quắt nhớ người

Giá mà lúc ta chết
Thấy được ai khóc mình
Thấy ai đang hỉ hả
Tim chắc sẻ vỡ tung

Lúc ấy chắc ta buồn
Rồi lăn ra chết mất…
Xem khi mình làm ma
Có vui hơn người thật

Ước gì ta chết thiệt
Chỉ một lúc mà thôi
Để thấy tâm nhỏ nhoi
Của bao người quen biết…

∞∞∞

69 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thùy Dương, Thơ

Trả lại

Thùy Dương

Trả lại trời đêm, mảnh trăng buồn.
Những vì sao lẻ, bóng cô đơn!
Trả nắng hanh vàng, mùa gió chướng.
Tôi cuộn mình trong nỗi nhớ thương.

Trả lại dòng sông, với con đò.
Những lời hò hẹn, rất bâng quơ.
Trả ngọn đèn đêm, sầu hắt bóng.
Trả bước chân buồn, trên phố khuya.

Trả một thời chim sáo lơ ngơ.
Ngón tay loang tím, mầu mực xưa.
Nghiêng nghiêng cánh phượng, chao trong gió.
Trả lại thời yêu dấu ngây thơ.

Trả lại bàn tay, nắm bàn tay.
Trả bao thương nhớ, lẫn đắng cay.
Mắt môi không giữ chân người được.
Lỗi hẹn cùng nhau, một kiếp này!

∞∞∞

43 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thùy Dương, Thơ

Gợi nhớ tháng năm

Thùy Dương

Nơi ấy mặt trời đang tháng năm
Tết đoan ngọ đâu còn xa xăm
Ta rơi như trái mùa chín tới
Như bánh tro,ai để qua rằm

Tình ủ ê phủ muôn lớp bụi
Như mặt gương vàng ố lâu năm
Sáng nay soi mặt mình ủ dột
Vở nát gương xưa,lạc tay cầm

Nhật nguyệt trên cao sáng tùy duyên
Môi cay hương nếp ngập hơi men
Trăng dịu dàng như đêm cổ tích
Kể hoài chuyện củ đả nghe quen

Bát Nhả đổ hồi chuông sám hối
Hồn ta bao bận máu thâm đen
Quỳ dưới Phật đài vương tóc rối
Môi khô xưng tội đả bao đêm

Lạc xuống trần gian mất nẻo về
Hoa khô bướm mỏi cánh vườn khuya
Môi nhớ,mắt buồn nghe rưng rức
Tím ngắt hồn ta gió bốn bề

Sáu nẻo ra vào quá đổi quen
Hồn thiêng mò mẫm lối không đèn
Vô minh lạc bước vào thai mẹ
Cỏi tạm nương nhờ trả nghiệp duyên

Nơi ấy mặt trời đang tháng năm
Yêu thương ta gởi chốn xa xăm
Chín nẫu như trái cây vừa rụng
Ủ ê ,như bánh để qua rằm….

∞∞∞

28 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thùy Dương, Thơ

Tình tui gió cuốn

Thùy Dương

Như lia thia quen chậu
Tui với bậu quen hơi
Yêu da diết nhau rồi
Xa bậu lâu tui nhớ

Tui gầy như vạt gió
Hanh hao giữa trưa buồn
Tui như cánh chuồn chuồn
Mỏng manh tìm bờ dậu

Bậu như con sáo sậu
Quen chân nhảy tung tăng
Tui hiền như con sông
Lặng trôi trong dòng nhớ

Trời bửa nay vắng gió
Như con mèo ốm o
Tui bện từng sợi nhớ
Cột chặt gói ước mơ

Vầng trăng khuya chếch bóng
Trên sông tiếng mái chèo
Khua nước trong đêm vắng
Tui buồn ! Bậu biết không?

Tình yêu là cơn gió
Thổi qua trời đam mê
Một trưa hè êm ả
Cuốn phăng hết lời thề

Chiều nay tui nhớ bậu
Tìm trong trời mênh mông
Bậu nơi nào có nhớ
Tình tui gửi bậu không???

∞∞∞

50 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thùy Dương, Thơ

Đà Lạt năm mười bẩy

Thùy Dương

Bên vầng trăng mười bẩy
Đêm yên nghỉ vội vàng
Ngọn thông già xào xạc
Đếm tuổi cùng thời gian

Hồn ai đang run rẩy
Cô đơn trong mù sương
Sao đổi ngôi nhấp nháy
Ngở mắt người yêu thương

Đà Lạt đêm mộng tưởng
Mơ hồ khúc nhạc buồn
Lẻ loi một cánh vạc
Khản giọng trong đêm trường…

∞∞∞

80 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thùy Dương, Thơ

Chuyện mùa ngâu

Thùy Dương

nguulangchucnu

Mẹ bảo trên trời có giòng sông
Sông ấy, người ta gọi sông Ngân
Những ngày tháng bảy mưa sùi sụt
Ngưu Lang, gặp Chức Nữ một lần

Trong màn mưa lệ đứng trông nhau
Tay muốn chạm tay mà nhói đau
Hai đầu sông cách nhau xa quá
Muốn đến gần nhưng thiếu nhịp cầu Tiếp tục đọc

128 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thùy Dương, Thơ

Tình xuân

Thùy Dương

tinh-xuan

Dừng nơi đó mùa xuân trôi trên tóc
Em tuổi nào mà tình nhớ xót xa
Đường đổ lá ngày xưa về một dạo
Lạnh dấu hồn bia đá đón em qua

Mưa giông đó đưa em rời hơi thở
Vắng xa trời như thuở thả chim bay
Nếu mùa hạ là khói mây nhung nhớ
Mùa xuân là sỏi đá khóc lưu đày

Và em dấu tình trong muôn trùng cỏ
Nước mắt tìm nhau chợt nghe rã rời
Như chim hoang du cuối trời hồng mỏ
Gọi đến vô cùng lời vỡ đôi môi

Dừng nơi đó mùa xuân bên khung cửa
Mắt em buồn từ thuở biết yêu thương
Đường vắng rũ mưa giông hồng nghiêng ngữa
Đóa hoa hồng đã  rực ngát mùi hương.

∞∞∞

73 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thùy Dương, Thơ

Tìm Nhau

Thuỳ Dương

image

Rồi như trang sách cũ
Nát nhàu dưới ngón tay
Em lật mãi mỗi ngày
Tìm lại anh trong đó

Quên nhau sao quá khó?
Nhớ hoài lại càng đau!
vì mình lỡ yêu nhau
Vụng về lời sám hối..

Anh là trang sách cuối
Em là những ngón tay
Nhớ anh , em thở dài
Lật mãi trong vô vọng

Anh không là biển rộng
mà lệ em tràn bờ
Đôi khi thấy ước mơ
Mặn đắng trên đầu lưỡi

Tình trôi xa tầm mắt…
buồn đau treo lững lờ…
Em tin lời anh hứa
Những hò hẹn bâng quơ

Anh là trang sách cũ
mà em cứ lật hoài
Đau mòn những ngón tay
Cứ thế tình thêm nát

Thân sẽ về với cát
Tâm còn nhuốm nỗi đau
Tro bụi bay tứ tán
Biết tìm nhau nơi đâu?

230 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thùy Dương, Thơ

LẶNG – HARMONY

image
Ngô Thuỳ Dương

Lặng yên cho hoa mai ngủ
Gió đừng mơn man cánh hoa
Biết đâu giọt sương trên lá
Sẽ làm ướt đẫm hồn hoa

Lặng yên cho mùa xuân ngủ
Cho chiều cuối năm nhạt nhòa
Nắng đừng gọi mùa xuân dậy
Để ngày xuân mãi không già

Lặng yên cho tình yêu ngủ
Đừng khơi buồn dậy trong ta
Hôm qua, hôm nay, mãi mãi…
Tình đã vỗ cánh bay xa…

Lặng cho tâm ta không động
Biết đời là huyễn là không
Buông tay tùy duyên, không mộng
Não phiền thả vào hư không…

HARMONY
Hoàng-Phong Nguyễn Phước Phillip

Harmony…let virgin flower sleeps
Naughty wind, please stops flirting
Never know, morning dew on leaves
Inadvertently, sweet wet flower soul…

Harmony…let beautiful spring in tranquility
For year ends by a beautiful sunset
Sunshine, do not awaken her
For spring beauty forever youth….

Harmony…let internal loves at peace
No more sorrow rise up in me
Yesterday, today, and eternity
Loving soul has gone away…so lost…

Harmony…no more love and romantic
Knowing life is short and imperfect
Let’s it go…let’s it be and no wishes
All sorrows are gone to eternity….

71 phản hồi

Filed under Hoàng-Phong Nguyễn Phước Phillip, Tác Giả, Thùy Dương, Thơ

Hờn dỗi

Thùy Dương

hờn dỗi

Lâu hổng gặp tự nhiên sao bỡ ngỡ
Tui cúi đầu nắm chéo áo vân vê
Người lặng im nghe sóng vổ bốn bề
Con cá nhẩy. giật mình bong bóng vỡ

Trời tháng sáu gió trở mùa se lạnh
Bờ vai run…thương những nhánh tóc mai
Tui hổng khóc mà sao môi mặn đắng
Tui muốn cười mà giọt ngắn ,giọt dài

Để tui về dù nơi ấy trời mưa
Mắc mớ chi mà đòi đưa với đón
Đừng để tui phải dối lừa thêm nữa
Nước mắt tràn cứ biểu tại nước mưa

Buông tay tui ra mắc gì níu kéo
Hề hấn chi tay tui lạnh quen rồi
Tay ấp tay rồi rủi có xa người
Mơi mốt lạnh lấy tay nào hong ấm???

∞∞∞

135 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thùy Dương, Thơ

Một chút tình buồn

Thùy Dương

tinh buon

Thôi mược kệ dẫu người quên lời hứa
Để tui dìa thương nhớ một mình ên
Trời mưa chi cho tui tủi phận thêm…
Con sáo đả ra ràng qua sông vắng

Những ngón tay ưa kéo chiều níu nắng
Làm hồn tôi trầy trụa những niềm đau
Người qua sông một buổi sáng mưa ngâu
Cho tui gửi chút tình đầu theo gió

Tui ốm o như sầu đâu trút lá
Như con sâu tàn tạ giữa mùa đông
Người qua sông có còn nhớ chi không?
Chắc người chẳng tiếc gì manh áo củ

Ngày rộn rả sắc pháo hồng ngập ngụa
Tui mồ côi trong trời đất mênh mông
Ai mê say trong men rượu trăm năm
Ngày rơi rụng mược ai cười,tui khóc…

Chiều úa tàn lời ru buồn chất ngất
Tái tê lòng tui nhớ kỷ niệm xưa
Lời ngọt ngào cho tui chết mải ,mê
Rồi quên hết,mược kệ …cho tui khóc

Cứ vui đi ,mắc mớ chi người khóc
Qua sông rồi đừng lưu luyến con đò
Mược kệ tui hảy quên những hẹn hò
Để tui khóc,chỉ xin người đừng khóc….

∞∞∞

72 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thùy Dương, Thơ

Đà Lạt mùa thu

Thùy Dương

mua Thu

Mùa thu đã về mây vương tóc rối
Mặt trời mù xa mưa hắt lạnh lùng
Từng sáng,từng chiều,từng tối bâng khuâng
Ta vẫn đợi tin ai dù đến muộn

Đà Lạt mùa thu trời mù khói biếc
Khói tỏa lên trời,lên mắt đơn côi
Khói loãng tan đi thành muôn hơi thở
Nỗi nhớ vật vờ xa lạ tin người

Mùa thu đến chắc người buồn lắm
Những ngày cuối thu trời rét khô môi
Sao không ấp tay cho tình ấm lại
Môi khẽ cắn môi,ta trách hờn người

Mùa thu khói buồn ta tan thành mộng
Từng chiếc lá bay bối rối ,ngập ngừng
Từng phút đợi chờ mong ngóng bâng khuâng
Ta là khói tan trong trời phiêu lãng

∞∞∞

77 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thùy Dương, Thơ

Chút tình khói sương

Thùy Dương

tình khói sương

Thôi thì em trả lại anh
Chút tình sương khói mong manh xa vời
Mình em chiếc bóng đơn côi
Trong ngày tiễn biệt giọt vơi,giọt đầy
Chiều nay hứng hạt mưa bay
Thả tung kỷ niệm một ngày tàn thu
Từ người cất bước phiêu du
Là thôi tình cũng mịt mù âm hao…
Mắt , môi nào giữ cho nhau…?

∞∞∞

119 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thùy Dương, Thơ