Trần Minh Nguyệt
Thời gian ngắn hay dài là do bởi quan niệm của con người. Châu nhận thức được điều này không phải là dể dàng. Cô mất hơn nửa đời người mới ý thức được ra điều đó. Thật ra trước đây cô không nhận ra “vó ngựa của thời gian qua cửa sổ” như nhiều người đã cảm nhận. Cô thấy thời gian cứ nhẩn nha từng bước, lặng lẽ trôi, đều đều, dần dần và cứ lập đi lập lại một cách nhàm chán.
Hơn nửa đời người, Châu đã sống trên thảo nguyên – một thảo nguyên rộng lớn, bao la, đầy hoa thơm, cỏ lạ. Đồng cỏ bạt ngàn xanh ngát. những ngọn đồi phủ xanh cỏ hòa với màu xanh, đỏ, vàng của hoa xương rồng. Những ngọn núi ôm gọn đồng cỏ, những triền cát trắng xóa, trải dài mềm mại và đổi màu từ vàng sang bạc rồi ửng hồng. ..Xa xa là bầy cừu thong dong gặm cỏ. Thỉnh thoảng những cơn gió nhẹ thoảng qua những âm thanh kỳ quái, tưởng chừng như tiếng vọng lại từ thuở hồng hoang… Cô không vui, cũng không buồn, tâm hồn bình lặng, và muợt mà như đồng cỏ vào mùa xuân. Cô thường thả người nằm dài trên cỏ, ngắm trăng, đếm sao, nghe gió vỗ về bên ánh lửa bập bùng, và cất giọng hát lên những bài tình ca êm ái, du dương, hoà cùng với tiếng đàn gió rì rào, réo rắc…. Và trong cái màu xanh mát ấy, Châu đã có bao nhiêu giấc mơ dài không mộng mị….
Một sáng nọ khi Châu thức giấc, một làn gió mạnh nổi lên bất ngờ. Bụi, cát, bay mù trời. Mây đen kéo lên ùn ùn che lấp ánh sáng mặt trời. Những bụi cây nhỏ dưới cơn gió rên xiết, ngã rạp xuống như quét lia bụi trên bãi cỏ rối tung. Bầu trời bắt đầu trút nước xuống ngang tàng như hàng ngàn mũi tên trắng xoá. Một tấm màn nước bao trùm lên vạn vật. Bầu trời như rách toạc ra bởi những tia chớp sáng lòa, kinh hoàng, chuyển động bởi tiếng sấm đùng đùng. Gió lớn ập đến xô đẩy tất cả vào trong bóng tối.
Trong cơn mưa, Châu thấy những ảo ảnh đi qua. Một ngôi nhà hoang vắng, một lâu đài cổ xưa. Những chiếc lá thưa thớt còn sót lại trên cành oằn người trước sự giận dữ của đất trời. Không còn sự lộng lẫy, thơ mộng nào mà chỉ thấy hoang vu, tiêu điều. Cỏ dại phủ gần như kín ngôi nhà, và trên con đường mòn những bụi tầm gai mọc tua tủa….Châu hoảng sợ chạy ra khỏi nơi ảm đạm, điêu tàn đó, nhưng càng đi cô càng như bị lạc vào mê cung không đến được với bầu trời trong xanh ngoài kia. Sức lực cô dần cạn kiệt. Cô ôm đầu chịu đựng trở lại căn nhà gỗ nhắm mắt chấp nhận như một định mệnh của đời người.
Ngày tháng dần trôi, hết ngày rồi lại đến đêm, Châu vẫn ngồi bên cửa sổ của ngôi nhà. Cái ô cửa bị mối ăn gần hết chỉ còn trơ lại bộ khung gỗ xiêu vẹo thê lương… Những bản sao của ngày theo thời gian dày lên. Châu bắt đầu lẫn lộn thời gian. Với cô không có đêm, cũng không có ngày, mà chỉ có bóng tối – chỉ có một khoảng không không sắc màu mà thôi. Mầm xanh trong tim cô ngày càng nhạt nhòa, nhờ nhờ và đôi khi biến đi đâu mất rồi.
Một sự lặp lại nhàm chán không có gì khác hơn dù chỉ một vài âm thanh hỗn độn của cuộc sống đời thường…
Một ngày, Châu thức dậy trong một căn phòng nhỏ, cô dụi mắt nhìn ra bầu trời màu sữa đục. Mặt trời vẫn còn trốn sau những đám sương mù dày đặc. Cô ngước nhìn ra cửa lớn, một dãy núi cao trước mặt. Một màu xanh non của những chiếc lá mới nhú trên cành. Những hàng bạch đàn ngái ngủ trong màn sương tạo nên hình ảnh thật thật hư hư. Và trong cái không gian bàng bạc màu sương khói kỳ ảo này, Châu nhắm mắt lắng nghe từng tiếng thì thầm của gió ngàn vi vút, và cảm nhận ra bao sức sống diệu kỳ của ngàn cây nội cỏ.
Giữa lúc Châu đắm chìm trong “ sương khói mờ nhân ảnh”, anh dịu dàng đến bên cô, cầm tay cô áp vào miệng hỏi khẻ:
– Em dậy rồi à? Tối qua. em không ngủ được phải không?
– Em ngủ say mà. Cô tựa đầu vào vai anh đáp lời
– Say gì! Anh thức dậy lúc nào cũng bắt gặp em còn thức mà.
– Em không dám ngủ, em sợ anh đi mất, bỏ em lại một mình. Châu ấp úng, Anh ôm cô vào lòng đặt vào môi cô một nụ hôn nồng cháy
– Tội chưa! Chuyện vậy mà cũng nghĩ ra được.
Một ngày, ở cơ quan, Châu ngồi trước máy vi tính nhưng những con số, những hàng chữ nhảy múa không ngừng. Cô không thể tập trung để định vị lại chúng được. Đầu và con tim của Châu đã dành hết cho tình yêu cuồng si mất rồi. Cô gọi điện cho anh, chuông điện thoại reo nhưng anh không bắt máy. Gọi nhiều lần cũng vậy, cô lo sợ, bật khóc. Dòng suy nghĩ về anh hù doạ cô đến nghẹt thở. Châu cố dập tắt nó, muốn có một chút bình lặng trong tâm nhưng dòng tâm thức kéo cô về phía trước. Châu chạy ra khỏi phòng làm việc nép mình vào một góc của hành lang. Những câu hỏi về anh vẫn nhảy múa trong đầu cô:
– Sao anh không trả lời điện thoại? Chắc là anh đau rồi.
– Chắc là anh làm mất điện thoại
– Hay cô đã làm chuyện gì, nói lời gì làm anh buồn. Châu tự vấn lương tâm của mình.
– Hay là Anh có người khác bên mình nên không thể trả lời cô được. Một thoáng nghi ngờ trong tim làm Châu đau nhói.
Không kìm nén được nữa, cô gọi thầm tên anh và nức nở.
Chuông điện thoại đột nhiên reo lên, Châu liếc nhìn, số điện thoại của anh hiện lên trên màn hình. Anh luôn đến bất ngờ như vậy. Một luồng hơi ấm xuất hiện len nhẹ vào từng ngóc ngách của cơ thể. Cô ngừng khóc, áp máy vào tai. Giọng anh ở đầu dây bên kia hết sức dịu dàng như không có gì xảy ra:
– Em đang ở cơ quan à?
– Dạ! Cô trả lời một cách máy móc
– Sáng nay có gì vui không kể cho anh nghe với?
– Dạ! không có gì cả. Mọi việc vẫn bình thường. Em gọi cho anh nhưng… giọng cô nhão nhẹt pha lẫn buồn tủi.
– Em khóc à! Anh để máy ở chế độ im lặng, và ngủ quên mất nên không biết em gọi.
– Em lo cho anh lắm. Em sợ..
– Không có gì đâu em, anh biết tự lo cho mình. Đừng khóc nữa em. Anh xin lỗi mà.
– Nhưng mà… cô chống chế
– Tội chưa! Có vậy mà cũng khóc.
Có một ngày, anh vô tình nói về hai chữ vô thường. Anh bảo mọi chuyện trên thế gian đều chịu chung nột quy luật đó là vô thường. Không có gì tồn tại mãi theo thời gian. Anh chỉ nói vậy thôi, nhưng trong đầu Châu nỗi sợ hãi đang ngủ yên lại trỗi dậy. Cái mầm sống trong tim cô đang hồi sinh cũng theo thời gian mà mất đi sao.
– Em sao vậy? Em lại buồn chuyện gì phải không?
– Em không có
– Chắc là phải có chuyện gì rồi. Kể cho anh nghe có được không?
– Tình yêu thương của anh dành cho em là mãi mãi phải không?
– Anh không biết, không thể nói trước được điều gì em à.
Châu rươm rướm nước mắt
– Em không giống anh! Em yêu thương anh mãi. Sẽ không bao giờ em có thể quên được anh
– Em cứ yêu thương nhưng đừng quá si mê, như vậy sẽ khổ em à
– Em không làm được, cô ấp úng cúi đầu, nước mắt lăn dài trên má.
Anh ôm cô vào lòng vỗ về
– Tội chưa! Có vậy mà cũng khóc. Anh xin lỗi.
Có một ngày, Châu có niềm vui. Ở cơ quan về là cô gọi điện cho anh để được chia sẻ. Điện thoại anh bận rất lâu. Thế là những suy nghĩ lệch lạc trong đầu lại hành hạ trái tim cô đến khổ sở. Vậy mà khi liên lạc được với anh, giọng anh vẫn tỉnh khô:
– Em về nhà lâu chưa?
– Em mới về
– Em đang làm gì?
– Em gọi điện cho anh từ lúc em về, nhưng máy bận suốt. Giọng cô hờn dỗi
– À! Mấy đứa bạn cùng công ty thôi mà.
– Anh không thương em nữa phải không? Anh có ai khác rồi phải không?
– Lại nói bậy rồi. Anh cười lớn. Có một mình em thôi cũng đủ mệt rồi.
– Tội em chưa! Có vậy mà cũng buồn.
Có một ngày, Châu tần ngần đứng trước công ty của anh, nhưng không dám vào. Cô không đủ tự tin để bước vào. Anh quá đẹp, quá thông minh. Bên anh có biết bao nhiêu người con gái dịu dàng, đáng yêu và tài năng. Còn cô không là gì cả, chỉ có trái tim là dành hết cho anh mà thôi. Bỡi một sự tình cờ, anh thấy cô. Anh vội chạy đến bên cô với vẻ mặt vui mừng pha lẫn ngạc nhiên:
– Em lên lúc nào? Sao không báo cho anh biết.
– Em nhớ anh! Em muốn nhìn thấy anh một lúc.
– Vào công ty anh tham quan đi, giọng anh hào hứng
– Nhưng … nhưng có sao không anh? Em thấy sợ..
– Sợ gì chứ? Em phải vào xem nơi anh mình đang làm việc chứ
Châu cúi đầu bước theo anh. Cô có cảm nhận mọi người trong công ty ai cũng nhìn cô. Mặc cho cô bối rối, xấu hổ, anh vẫn tỉnh khô như không có gì xảy ra.
Và chính sự ân cần đó làm cho Châu an lòng, bớt sợ.
Châu nằm dài trên giường, lắng nghe tiếng thở đều đều của anh. Có lẽ là anh ngủ rồi. Cô không muốn ngủ, cô nằm nhìn khuôn mặt của anh. Một gương mặt rất hiền và dể thương làm sao. Không dừng lại được, cô cúi xuống hôn lên đôi mắt nhắm nghiền của anh. Anh giật mình mở đôi mắt ngái ngủ nhìn Châu, anh gõ nhẹ lên đầu cô khẽ nói:
– Em ngủ đi một lát
– Nhưng em nhớ anh lắm, em muốn nhìn anh thêm một lúc nữa.
Anh không nói gì, quàng tay qua người cô siết chặt. Người cô rung lên
– Em sao vậy? Anh hoảng hốt
– Em thấy mình thật may mắn, thật hạnh phúc.
– Tội em tôi! Vậy mà cũng khóc. Anh cười, siết chặt vòng tay và hôn lên đôi mắt cô.
Châu nằm dài trên giường, mắt nhìn xa xăm trên đỉnh núi trước mặt. Bầu trời trong xanh không một gợn mây. Ánh nắng vàng rực rỡ. Một màu xanh đậm bạt ngàn. Đột nhiên Châu có ước muốn được cùng anh leo lên đỉnh núi kia, nép mình dưới những tán cây ngắm nhìn trời đất bao la. Cô muốn cùng anh đi lạc, lạc vào mê cung của đời người kì lạ.
ΦΦΦ

Thật lâu vắng Minh Nguyệt, nay lại gặp ở đây, chúc mừng sức khỏe đến Minh Nguyệt và hãy mê Trên Đỉnh Yêu Thương để thấy cuộc đời mãi đẹp!
Thỏ Con cũng biết MN nữa hén ?
Biết chớ! đến nhà TC dành ăn …xoài với mít thiệt dzui!
Ủa, vậy MN dzí TC ở gần nhau à ?
Cách nhau hai mí cây đó!
Cảm ơn chị Thỏ con! Rất vui khi gặp chị. Cuộc đời mãi đẹp phải không chị? Chúc an lành.
Một truyện ngắn rất hay! Một chuyện tình rất đẹp! Cách dùng điệp ngữ” Tội chưa…Có vậy mà cũng…” ở cuối mỗi đoạn thoại rất độc đáo. Hay lắm, TMNguyệt ơi! Chúc vui nhiều nhé!
Cảm ơn Trầm Tưởng! MN nghĩ yêu và được yêu là hạnh phúc một đời. Chúc an lành.
Em chào chi Minh Nguyệt,
TĐYT hay, với 1 giấc mơ tuyệt vời , Em xin chúc chị thật hạnh phúc với TĐYT nha .
Chào Lu Linh! Được mơ một giấc mơ ngọt ngào khiến cuộc sống đẹp hơn? Và đôi khi con người không còn lối thoát phải trốn vào mơ.
TĐYT không có hờn ghen làm ta se thắt cả lòng. Một giấc mơ thật tuyệt vời! Chúc MN thật hạnh phúc với TĐYT.
Chào chi Sao Băng.
Bé Lu Linh đẹp quá hà, chị ái mộ quá…cho bắt tay một cái…nào…
Bắt tay thâu nen,,,hổng được ôm à nghen …
OKƠ,,, 🙂
Chào Sao Băng! Khi yêu một người, không còn hờn ghen nữa, Chỉ là yêu thôi. Chúc an lành.
Một giấc mơ thật tuyệt vời phải không Minh Nguyệt? Nhưng, can gì…Đời người xét cho cùng…chỉ là giấc mơ thôi…
Chào Mai Khôi! Cuộc đời này xét cho cùng chỉ là một giấc mơ. Nó phù du hư huyễn và không thực có. Chúc an lành.
Chào Minh Nguyệt.
Lâu quá mới gặp Minh Nguyệt ở đây. Mừng!
Lóng rày Minh Nguyệt có gì vui? Khỏe không? Chú chúc Minh Nguyệt nhiều vui- khỏe và an lành.
Minh Nguyệt ơi, bài TRÊN ĐỈNH YÊU THƯƠNG sáng nay chú đọc một lần, trưa một lần và bây giờ tối, đọc lại lần nữa. Thế mà nó vẫn cứ như mơ mơ thật thật cuốn theo bài viết. Đời người thật quả là quá khó!
Không hiểu sao? Và đương nhiên nó chẳng có liên hệ gì? Biết vậy mà sao khi đọc xong bài viết của Minh Nguyệt tự nhiên chú lại nhớ một bài thơ của một Thi sĩ nổi tiếng. Gia tài thơ ca của ông thì rất nhiều nhưng chú thì chỉ phục và thích nhất bài thơ sau, chẳng phải vì nó được giải thưởng uy tín của Hiệp hội Asian đâu. Thích vì chú cảm, hay vì nó hay- hình như người ta đi suốt đới người, đến khi về hưu thì họ mới thổ lộ mới chắt lọc được mớ lắng đọng của đời chăng?
Chú biên ra đây Minh Nguyệt coi chơi ghen:
MỘT TIẾNG ĐỜN.
Mới bình minh đó đã hoàng hôn
Đang nụ cười tươi bỗng lệ tuôn
Đời người sớm nắng chiều mưa vậy
Khuấy động lòng ta biết mấy buồn
.
Ôi kiếp trăm năm được mấy ngày
Trời xanh không gợn áng mây bay
Thủy chung son sắt nên tình bạn
Êm ấm lòng ta mỗi phút giây
.
Còn khổ đau nào đau khổ hơn
Trái tim luôn xát muối hờn ghen
Còn đây một chút trong đêm lạnh
Đầm ấm bên em một tiếng đờn.
(T.H 20-2-1991)
Minh Nguyệt đoán được tác giả không vậy?
Chú mong Minh Nguyệt đọc xong bài thơ trên sẽ có một chút an nhiên với đời.
Thân mến.
Wã, nghe nói Trần Cát Lân là chú của Rêu mờ ,,,Sao giờ lại chú của MN ta 🙄
Úy trời! ba trời ơi là ba trời?!… Cháu Rêu và cháu Minh Nguyệt còn ít tuổi, đều đáng tuổi cháu chắt tui thôi mà!
Dẫy hữ?
Nghe nói chú TCL có cháu…hơn chú ấy sáu hay bảy tuổi chi đó mà.
Đồ Dõm hé Mai Khôi ?
Đồ Dõm…thứ chín, chị hai của đồ dõm hơn chú TCL.. sáu hay bảy tuổi gì đó 🙂
Ahhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhh …
Híc, sao…áaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa…khẩu vậy Bậm Trợn!!!!!!!!!!!!!!!
Đúng vậy Mai Khôi ơi. Nhưng đó là trong gia đình vì Cát Lân là út nên Cát Lân có vài cháu kêu Chú kêu Cậu mà lớn tuổi hơn mình.
Nhưng đây là sân chơi nên lý luận theo kiểu ấy là không ổn. Ví dụ nói như dầy: Tui có cháu lớn tuổi hơn Mỹ Thắng vậy suy ra Mỹ Thắng phải kêu tui bằng chú… ha ha. Nói dẫy ông Mỹ Thắng ổng xù râu nhảy đồng đổng cho bi giờ?!… Đúng hông ông Mỹ Thắng??? 😆
Hihi, hình như…râu Mỹ Thắng dỉnh ngược lên trời kìa
Theo luật chơi thì linh hồn ai nấy giữ, chớ cứ theo giai dế kiểu đó thế nào cũng có ngừ nhảy ầu tự tự như ông trung sỹ nọ, vì cuối cùng mình hổng biết mình là ai nữa ,,, 😆
Anh Cát Lân là bạn của anh NN, cứ như thế này thì NN không những gọi bằng anh ,bằng chú mà còn gọi bằng ông nữa đó. NN là bạn học của cháu ông lâu nay, giờ lên face kết bạn với cháu gọi “chú” bằng ông( mới phát hiện) vậy NN gọi bằng gì đây ( anh,chú, ông) ???!!!???
Đọc Trên Đỉnh Yêu Thương xong NN bắt chước gọi đt cho anh, máy bận, đợi mãi gọi kể um xùm chiện , anh nói, thôi hết tiền đt đó dzìa rồi kể nghen Nhỏ. Thâu! dzìa hẵn hay!
Nhỏ nhẻ là bạn học của cháu tui ở Phú Phong, mà cháu tui kiu tui bằng chú ==> Nhỏ nhẻ kiu tui bằng chú chớ còn gì nữa. Tam đoạn luận đấy, hỉu chưa Nhỏ nhẻ 😆 😆 😆
Của…Tố Hữu phải không chú TCL? Nếu có gì chú đừng la TT cái tội mách lẻo nghen chú…
Thủy Trúc thân mến ơi,
Nếu trong lớp học mà tui làm Thấy giáo và Thủy Trúc là học trò thì tui kiu quý gối và trót cho 3 roi liền- vì cái tội thèo lẻo 😆 Nhưng ở đây là trang dui chơi tình bạn thôi mà, nên: Thủy Trúc đâu, hả miệng tui đút cái bánh cho ùm nè… Dậy chịu chưa hè? 😆 😆 😆
Chào chú Trần Cat Lân! Bài thơ có tính triết lí sâu xa. Cuộc đời mỗi con người xét cho cùng đều như vậy mà thôi. Nó vô thường, phù du, hư huyễn. Niềm vui, nỗi buồn biết nói sao đây? Nhưng MN nghĩ nhiều khi có khổ đau mới cảm nhận được hạnh phúc thật sự. Tình yêu làm cho con người có có nghị lực, có niềm vui trong cuộc sống hơn. Dù oó chì là mmomo7.Chúc cô chú luôn vui vui vẻ an lành trong cuộc sống.
“TĐYT” thật tuyệt vời! Chỉ cần 1 chút như thế thôi cũng đủ lắm rùi ,,, Chúc Minh Nguyệt bình an và vui vẻ.
Minh Nguyệt xin lỗi vì sự hồi đáp chậm trễ như thế này. Hơn một tuần nay MN bận việc không ở nhà, sau đó lại đau phải vào viện nằm mất mấy ngày nên không lên mạng. Xin lượng thứ cho MN. Cuộc sống này vốn là phù du, chỉ cần được hạnh phúc được yêu thương thì không uổng một kiếp làm người?
Hôm nay khoẻ chưa Minh Nguyệt ? chúc MN khoẻ bình an.