Monthly Archives: Tháng Tám 2013

Tin buồn

Phan_Uu

cdnth6875 vừa nhận được tin buồn

Được tin cụ bà : Phạm thị Hộ 86 tuổi
Cô ruột của bạn Phạm văn Tòng 

Cựu học sinh Cường Đễ năm học 1968-1975 .
Là người đã thay cha mẹ nuôi nấng bạn cho đến ngày hôm nay .
Vừa từ trần lúc 5h30 . Ngày 31 / 08 / 2013 tại tư gia .
Tang lễ tổ chức tại tư gia : 23 Đoàn Thị Điểm . Thành phố Quy Nhơn
Lễ di quan & hạ huyệt được tiến hành vào ngày 02 / 09 / 2013 .

Tại nghĩa trang Bùi thị Xuân .TP.Quy Nhơn
 Xin thành kính chia buồn cùng bạn Phạm văn Tòng .

16 phản hồi

Filed under cdnth6875, Tin buồn

Nhốt

Trần Dzạ Lữ

Nhot_tim

Anh nhốt tay em có gì đâu
Bởi vì trộm… nhớ đã từ lâu
Yêu thầm một dáng Tây Thi ấy
Đã nát nhàu cả trái tim đau…

Bây giờ nhốt tay có gì đâu
Con mắt Quy Nhơn là ánh sao
Đôi môi mọng đến… chiều ngơ ngẩn
Anh miết đêm vào rưng rức nhau…

Anh nhốt tóc em có gì đâu
Một dòng sông chảy đến ngàn sau
Có khi luống cuống, lòng thơ dại
Bởi suốt tình sầu, chao chớn chao!

Anh nhốt tình em có gì đâu
Bởi vì nao nức đã từ lâu
Biển mặn trong em còn muối mặn
Gừng cay anh nhớ đến ngàn sau…

Anh nhốt tay em để gối đầu
Suốt đời không thể nói xa nhau
Hồng- nhan- tri- kỷ…! Ôi da diết…
Thơ cũng Quy Nhơn đến bạc đầu…

∞∞∞

41 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thơ, Trần Dzạ Lữ

LIÊU TRAI SÀI GÒN – Sương đêm lãng đãng.

Nguyễn Đức Diêu

lieu trai

7.- Sương đêm lãng đãng.

Lần trở lại vũ trường nầy, nàng lại cũng có một fan trồng cây si, mà lạ ở chỗ là anh ta cũng ngồi một mình, vào đúng chỗ của chồng nàng ngày trước. Bài hát nào của nàng cũng nhận được một bông hồng từ hắn, y hệt như chồng nàng trước kia. Nhiều khi nàng tự hỏi, đời sao lắm chuyện trùng hợp lạ lùng thế nhỉ ! Nàng và hắn vẫn chưa tiếp xúc trực tiếp, mỗi lần nhận được hoa hồng từ hắn, nàng cũng chỉ gục đầu chào từ xa giống như chào chồng nàng ngày trước. Nói chung, hắn chỉ khác chồng nàng ở khuôn mặt và vóc dáng, còn những chuyện khác thì có vẻ như là hắn đã thay thế chồng nàng trước kia vậy.

Khuya hôm nay, Ngọc Sương cảm thấy vui nhưng hơi mệt sau giờ hát. Nàng bỗng thấy nhớ con, thằng bé giờ nầy chắc đang ngủ say, nghĩ tới con, nàng lại mỉm cười ấm áp, ôi ! Su đáng yêu của mẹ. Trời mưa lâm râm, nàng lái xe chạy dọc theo bờ sông, nàng rất thích ánh đèn vàng lung linh trên bóng nước. Cảnh vật đẹp và buồn man mác như lòng nàng, đêm nay nàng cảm thấy cô đơn. Từ khi nàng trở lại sân khấu vũ trường, cũng đã không thiếu gì những lời tán tỉnh , mời mọc của những tay vương tôn công tử hay của những đại gia thèm của lạ. Nhưng nàng dửng dưng, không hề có một chút rung động với bất cứ một ai. Nàng xem tất cả đều là những lời chót lưỡi đầu môi, không ai có thể so bì với tình yêu của chồng nàng trước kia.

Ngọc Sương vừa định rẽ phải thì thấy xe chạy hơi khác lạ, có vẻ như nặng bên phải. Nàng tấp sát lề , dừng lại và bước xuống xe nhìn, bánh xe bên phải đã bị xẹp.

– Ồ , khổ thật chắc bị cán đinh rồi, phải gọi chú Tư ra giúp thôi.

Nàng không biết thay bánh xe nên tính gọi chú Tư tài xế ra giúp. Khi nàng nhìn lên thì một người đàn ông ở trước mặt nàng.

– Chào cô ! Tôi có thể giúp gì cho cô không ạ ?

Nàng ngạc nhiên khi thấy hắn, người trồng cây si nàng mỗi cuối tuần.

– Chào anh ! Bánh xe tôi bị xẹp rồi !

– Không sao đâu ! Để tôi thay giùm cho cô nhé ! – Hắn nói sau khi liếc nhìn chiếc bánh xe bị xì hơi.

Nàng đứng nhìn hắn xắn tay áo loay hoay thay bánh xe cho nàng trong cơn mưa phùn.

– Cô vào xe ngồi đi cho khỏi ướt.

Nàng cũng muốn vào xe tránh mưa lắm nhưng không nỡ để hắn một mình bên ngoài, dù gì người ta cũng đang giúp mình mà. Hắn có khuôn mặt cũng dễ nhìn, chỉ có hàng ria mép đen làm nàng không thích lắm, nhưng chẳng sao, nàng vẫn luôn tôn trọng ý thích của người khác.

À, sao mình không lấy dù nhỉ, thế mà cũng quên nữa ! Nàng mở cửa xe, lấy cây dù ra che cho nàng và cả cho hắn, có nghĩa là nàng phải đứng sát vào hắn. Hắn mỉm cười cám ơn nàng, và tỏ vẻ vui :

– Ồ, ước gì cuộc đời luôn như thế này nhỉ !

– Anh thích loay hoay dưới mưa lắm sao ?

– Đôi khi trong cuộc đời mình cũng thích ở dưới cơn mưa, như lúc này chẳng hạn.

– Tại sao vậy ?

– Vì cơn mưa này không làm cho tôi thấy lạnh mà lại thấy ấm áp.
Ngọc Sương thật không biết nói sao, nhưng nàng thấy hắn nói chuyện cũng có duyên và nàng cũng cảm thấy một xúc động nhẹ thoáng qua tim.

Rồi chiếc bánh xe cũng được thay xong, nàng thật sự ái ngại khi thấy hắn ướt đẫm và lem luốc dưới mưa đêm.

Kể từ hôm đó, nàng thấy có cảm tình với hắn hơn và cũng đã có một vài lần nàng nhận lời mời ăn khuya cùng hắn. Hắn rất lịch sự và lo cho nàng từng chút. Hắn rất hiểu ý nàng, làm như đoán trước được ý nghĩ của nàng vậy và điều nầy nàng cũng cảm thấy kỳ lạ vì rất giống với người chồng đã quá cố của nàng.

– Ngọc Sương ơi ! Người yêu của bồ hôm nay đến sớm nhỉ !

Thúy Mai ghẹo nàng và Ngọc Sương chỉ cười . Mới khuya hôm qua, nàng đã nhận lời đi ăn cùng hắn và rủ cả Thúy Mai nữa, mọi người đều cùng cảm thấy vui vẻ. Nàng muốn có Thúy Mai để bạn có nhận xét về hắn, tuy là nàng cũng chưa có tình cảm gì với hắn cả.

Thúy Mai từ khi biết bạn bây giờ đã là một góa phụ trẻ thì cũng muốn cho bạn có đôi có cặp để khỏi cô đơn. Nàng thấy người đàn ông nầy cũng được, đàn ông biết ga-lăng chiều chuộng săn sóc phụ nữ là được rồi, như người bạn trai hiện thời của nàng vậy. Và hắn, hắn cũng biết Thúy Mai là bạn thân của Ngọc Sương nên hắn cũng muốn nhờ nàng giúp hắn vì hắn biết rằng tuy Ngọc Sương là gái một con nhưng nàng không hề dễ dàng . ̀ Còn có thể nói rằng hầu như nàng vẫn dửng dưng với hắn dù là hắn đã tìm mọi cách để chiếm cảm tình nàng.

Về phần Ngọc Sương, nàng thấy không có gì phải vội vã. Tuy nàng cũng có một chút cảm tình với hắn, nhưng cũng chưa là gì hết. Bây giờ nàng đã là người phụ nữ một con, nếu có ai đến với nàng thì đó phải là một tình yêu đích thực chứ không phải vì một lý do nào khác. Nàng đã giấu rất kỹ sự giàu có của nàng, vì nàng không muốn người khác nhìn nàng như là một người giữ hũ vàng. Nếu là bạn thì họ sẽ ganh tỵ hay tự ti xa cách và nếu là một người khác phái thì có thể họ sẽ đến với nàng nhưng cặp mắt chỉ thấy những gì phía sau nàng. Ngay cả với Thúy Mai, là bạn thân nhưng cũng chỉ có thể đoán là nàng giàu có nhờ nhìn vào nhà cửa rộng rãi và xe cộ đắt tiền chứ nàng không bao giờ tỏ vẻ ta đây có nhiều tiền.

Chỉ còn vài ngày nữa là sinh nhật của Ngọc Sương, Thúy Mai biết ngày sinh nhật bạn nhưng cô chẳng nghe Ngọc Sương nhắc đến.

– Này, sinh nhật bồ tính làm ở đâu vậy ?

Nghe bạn hỏi, Ngọc Sương cười buồn :

– Mình không tính làm ở đâu cả !

– Giỡn hay sao vậy bồ ?

– Thật đó mà, từ ba năm nay mình đâu có làm sinh nhật nữa .

Nghe bạn nói mà Thúy Mai chạnh lòng, nàng biết rằng nỗi buồn vẫn còn ray rức trong lòng Ngọc Sương.

– Thôi từ nay bồ phải vui vẻ nha, chuyện đã qua rồi bồ hãy quên hết đi, dù gì mình vẫn phải sống mà.

– Mình cũng biết vậy, nhưng sao không có hứng thú gì hết à
– Mốt là thứ tư, sinh nhật bồ rồi phải không, để mình đi hát rồi đêm đó về sớm lại chơi với bồ nhé !

– Vậy cũng được, giờ mình chỉ còn thích gia đình và bạn thân thôi.

(Còn Tiếp)

101 phản hồi

Filed under Nguyễn Đức Diêu, Tác Giả, Truyện Ngắn

“ANH VỀ MÀ XEM…….Ừ, MẸ ANH PHIỀN THẬT..!”

– Anh về ngay đi, em hết chịu nổi rồi, mẹ anh phiền thật.

Me_anh

– Uhm, mẹ anh phiền thật, bây giờ anh đang có cuộc họp quan trọng, tối về anh sẽ giải quyết nha em.

Tiếng đầu dây bên kia dập máy nghe có vẻ rất tức tối, anh buông thõng người ra sau ghế, ở bên kia cô nhìn ra phía cửa như đang cố nuốt trôi một cái gì đó vào mình.

– Anh nhìn đi, đó, đây này, hôm nay em sắp, ngày mai em xếp, cứ một người dọn, một người lại bày ra như vậy, ai mà chịu nổi. Em sắp điên rồi đây. Cô vò đầu trong 1 trạng thái vô cùng tức giận, anh lại gần cô, lấy tay xoa xoa 2 bờ vai gầy gầy, cô hất chúng ra.

– Em vào đây – Anh nhẹ nhàng nắm lấy tay cô kéo vào phòng, khép hờ cửa, anh lấy xuống 1 chiếc hộp được đặt trên nóc tủ, lấy tay phủi nhẹ, anh nhìn cô mỉm cười. Tiếp tục đọc

27 phản hồi

Filed under cdnth6875, Sưu tầm

Chiều thu tiễn người đi

Trầm Tưởng- NCM

rung_thu

Gió chùng êm bước ngày xiêu,
Rừng thu chừng đã hắt hiu bóng chiều.
Lá vàng rơi lối tịch liêu,
Trăm năm ta vẫn ấp yêu dáng buồn.
Người qua cầu- nước xuôi nguồn,
Còn nghe vọng tiếng nước tuôn theo chiều.
Ngày tàn- hút dáng người yêu,
Ánh chiều chợt tắt, phiêu diêu cuộc tình.
Giờ ta còn chỉ một mình,
Đêm thu thương nhớ bóng hình người xưa.

∞∞∞

36 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thơ, Trầm Tưởng- NCM

‘Mốt’ thuê vợ ở Thái Lan

Khách nước ngoài đến Thái Lan chỉ cần bỏ tiền ra là có cô “vợ tạm” xinh đẹp, vừa đảm nhiệm vai trò làm vợ, vừa là hướng dẫn viên du lịch.

TL1

Những cô “vợ tạm”, được gọi với cái tên “trân châu đen”, sẽ nấu cơm, giặt giũ, làm tròn bổn phận làm vợ hàng ngày cho khách du lịch, đổi lại các cô sẽ nhận được tiền thù lao hậu hĩnh. Thời gian thuê có thể từ một tuần đến vài tháng. Có khách thích thú với việc này và hàng năm đều dành thời gian để đến Thái Lan ở với vợ thuê. Tiếp tục đọc

26 phản hồi

Filed under Hình Ảnh, Sưu tầm

QUYỂN SÁCH

  Trương Văn Dân              

Books                                                                     

            Có lẽ cho đến khi nhắm mắt tôi cũng không thể nào tha thứ cho mình. Dù đã bao lần cố tình biện hộ, nhưng chưa bao giờ tôi tìm ra một lý do chính đáng để tự trấn an.Tôi biết mình không phải vô ơn, cũng chẳng bạc tình, nhưng không hiểu sao lại vô tình mắc phải những lỗi lầm  như thế để niềm  ân hận cứ bám  theo và ray rứt không thôi.

Bao  năm qua, cuộc đời đã trải nhiều thăng trầm dâu bể, tôi đã cố tìm quên. Nhưng mỗi khi ký ức lắng đọng tìm về, tôi lại thấy lòng mình quặn thắt. Nỗi niềm đó ít khi tôi kể lại cho ai, ngay cả với những người thân nhất, nhưng hôm nay không hiểu sao tôi lại viết ra đây. Có thể trong tiềm thức, viết là để giải toả những ẩn ức chìm lắng trong một góc kín đáo nào đó của tâm tư, nhưng  cũng có thể  khởi đi từ một ước mong khiêm tốn là có người đọc nó, để niềm đau của tôi không đến nỗi thành vô ích.

*

Khi anh Quang theo học năm đầu khoa báo chí Vạn Hạnh thì đất nước đổi thay. Trong biến loạn 1975, gia đình mất hẳn tin anh. Cả mấy tháng sau đó cũng chẳng ai biết thêm gì. Dù mong manh ý nghĩ là có một điều bất thường nào đó đã đến với anh, nhưng không ai dám nghĩ là mất  anh vĩnh viễn. Tiếp tục đọc

7 phản hồi

Filed under Tác Giả, Truyện Ngắn, Trương Văn Dân

Mùa Thu nhớ…

Nguyên Thủy

Thu

Ngày úa vàng từng chiếc lá bay..!
Thu lại về…em ơi có hay..?
Rừng thông hát điệu buồn nhung nhớ,
Tôi lại chờ… thêm một thu say..!

Thu trở về…lá héo trên cây,
Ngồi lặng thầm đợi gió heo may…
Nơi quán vắng mình tôi lặng lẽ..
Đâu chiều xưa…tóc em lụa bay…?

Bao thu rồi sầu nặng hai vai…
Tôi nhớ người…tìm quên rượu cay…
Môi nhũng mềm…càng sâu thương nhớ…
Em bây giờ nơi đâu..? Chân mây..?

Từng thu về làm trái tim đau..!
Nhớ mắt em u hoài…tình sâu…
Sao đi mãi làm trăng vỡ nát..?
Nửa ngậm ngùi, nửa uá thương nhau…

∞∞∞

43 phản hồi

Filed under Nguyên Thủy, Tác Giả, Thơ

Dĩ vãng cuộc đời

Diệp Lệ Bích

dollars

Có tiền! ai cũng vui cười 
bạn bè đủ kiểu bao người viếng thăm 
say sưa nhậu nhẹt bao năm 
quên đi tất cả chỉ nhằm nghĩa ân

đến khi tiền đã cạn dần 
không còn một cắc nợ nần khắp nơi 
bạn bè chẳng thấy đến chơi 
đến đâu cũng vẫn im hơi vắng lời

gặp ai cũng bảo giờ thời 
phải lo sự nghiệp chẳng mời được đâu 
thân tàn lui gót âu sầu 
ngán thay thế thái tình đâu mất rồi

giờ đây ta đã lỗi thời 
thôi đành đành vậy cam đời ngu si! 
hận lòng than vãn ích gì 
xót xa uất nghẹn ai bi ” thói đời! ” !

∞∞∞

16 phản hồi

Filed under Diệp Lệ Bích, Tác Giả, Thơ

LIÊU TRAI SÀI GÒN – Trở lại sân khấu

Nguyn Đc Diêu

lieu trai

6.- Trở lại sân khấu

Ba năm qua, những bông hoa sứ trắng rơi rụng vương vãi trong góc sân nhà, Ngọc Sương nhìn hoa, lại nhớ chồng. Từ khi sanh con, nàng đã chuyển về ở căn biệt thự nầy cho rộng rãi và cây sứ nầy nàng đã trồng khi về đây. Chiều mát, nàng ngồi trên xích đu trước sân hóng gió, bé Su chạy vòng vòng sân thỉnh thoảng lại xà vào lòng mẹ. Mỗi lần vậy nàng lại âu yếm hôn con. Ngọc Sương yêu con biết chừng nào, cả tình yêu chồng bây giờ nàng giành hết cho con. Thằng bé lại giống cha như đúc, từ tướng đi cho tới khuôn mặt, mũi, miệng…nhưng đặc biệt là ở cặp mắt, cũng có nét mạnh mẽ và sâu thẳm y như bố.

Hai năm đầu Ngọc Sương hầu như chỉ quanh quẩn vui cùng con, nỗi đau đột ngột quá nên nàng chưa thể nguôi ngoai được. Công việc quản lý khối tài sản khổng lồ đã có chú Năm, là người tin tưởng lâu năm của gia đình chồng nàng, lo liệu tất cả. Nhưng khoảng một năm nay, nàng đã theo tập sự cùng chú Năm để biết công việc và nàng tiến bộ rất nhanh nhờ sự hướng dẫn tận tình của chú.

Chiều hôm nay, khi xem một phóng sự truyền hình nàng đã tình cờ biết được Thúy Mai, cô ca sĩ bạn thân của nàng, giờ đã là ngôi sao sáng của Space. Nàng cũng mừng cho người bạn thân ngày nào, rồi tự nhiên bàn tay của nàng lại xoay xoay danh bạ điện thoại và dừng lại ở tên Thúy Mai. Nàng hơi ngập ngừng, nhưng rồi cuối cùng cũng bấm nút gọi. Bên kia đầu giây giọng của Thúy Mai vẫn như ngày nào :

– Allo !

– Phải Thúy Mai không ?

– Trời ơi ! Ngọc Sương, sao mất tích vậy, kiếm bồ quá chừng luôn !

– Mình vẫn ở Sài Gòn đây mà !

– Ồ ! Gọi điện thoại cho bồ bao nhiêu lần, không thấy trả lời nên mình cũng không biết sao nữa .

– Sorry bồ nha, từ từ rồi bồ sẽ hiểu mà. Hôm nay tình cờ xem tivi mới biết bồ nay là ngôi sao của Space. Xin chúc mừng nghe !

– Mình chỉ may mắn thôi, chứ mình sao so với bồ được. À, mà hôm nay bồ rảnh không lại Space chơi với mình đi, ở đó ai cũng nhắc bồ hết.

– Lại Space à ? …Thôi cũng được, bồ vẫn ở chỗ cũ phải không, để mình lại đón bồ đi nhé !

Nàng chấp thuận đề nghị của Thúy Mai sau một chút do dự.

Tối hôm đó, Ngọc Sương tự lái xe đến đón Thúy Mai. Nhìn chiếc xe BMW màu đen láng bóng và phong cách tự tin của Ngọc Sương, Thúy Mai biết là đã có nhiều thay đổi trong cuộc sống của bạn và nàng cũng mừng thầm cho bạn.

Khi Ngọc Sương xuất hiện ở Space, mọi người đều vui mừng, ai cũng mến cô gái có giọng hát thật hay nhưng hiền hòa với mọi người. Những người cũ đều vui vẻ thăm hỏi nàng, ông chủ Hồng Anh còn đề nghị nàng hát trở lại với cát sê rất cao. Ngọc Sương chỉ nói là nàng sẽ suy nghĩ lại và trả lời sau. Thật ra, nàng cũng muốn hát trở lại tuy là bây giờ nàng không cần tiền nữa, nhưng vì đó chính là niềm đam mê của nàng.
Tuần lễ sau, Ngọc Sương đã đồng ý hát cho Space vào đêm thứ sáu và thứ bảy mỗi tuần, những ngày khác nàng muốn giành cho bé Su, con trai của nàng.

Ngày trở lại của Ngọc Sương được những fan cũ của nàng đón mừng nồng nhiệt. Vũ trường đông nghẹt khách, ai cũng muốn gặp lại giọng ca vàng ngày nào bỗng dưng biến mất với nhiều lời đồn đoán kỳ bí, để rồi hôm nay trở lại cùng mọi người.
Đêm ra mắt của nàng rất thành công, nàng đã nhận được cả núi hoa từ những khán giả yêu mến nàng. Thúy Mai cũng vui lây với niềm vui của bạn. Những ngày gần đây, hai người hay gặp nhau và Thúy Mai cũng đã hiểu được ít nhiều về đoạn đời mấy năm qua của Ngọc Sương. Thấy bạn vẫn còn buồn, Thúy Mai hay rủ bạn đi đây đó cho khuây khỏa. Cũng nhờ có người tâm sự nên Ngọc Sương cũng cảm thấy vui hơn, nụ cười đã trở lại trên đôi môi nàng.

(Còn tiếp)

25 phản hồi

Filed under Nguyễn Đức Diêu, Tác Giả, Truyện Ngắn

Cuối tuần cười chút cho đời bớt căng thẳng …II

Vui cười chủ nhật

Vui cười chủ nhật

Trên đời này chỉ có hai loại đàn ông thôi anh ạ : loại thứ nhất đi nhậu bia ôm nhưng còn biết hối hận với vợ, với con; loại thứ hai là đi nhậu mà không thèm hối hận, cắn rứt gì cả …

Tiếc quá
Cô gái nói với chồng sắp cưới : 
– Trên đời này chỉ có hai loại đàn ông thôi anh ạ :
loại thứ nhất đi nhậu bia ôm nhưng còn biết hối hận với vợ, với con;
loại thứ hai là đi nhậu mà không thèm hối hận, cắn rứt gì cả …
Thế anh thuộc loại nào ? 
Chàng trai : 
– Anh hả, anh thuộc dạng không đi bia ôm nhưng hối hận.
Đổ dầu vào lửa
Bà vợ nổi tiếng hay chì chiết chồng, sau khi xỉ vả thịnh nộ hơn một tiếng đồng hồ, nhìn thấy chồng vẫn im lặng bèn hạ câu cuối cùng: 
– Ông muốn tôi câm điếc cho vừa lòng hả! 
Ông chồng lơ đễnh nhổ râu, thủng thẳng đáp: 
– Tôi đâu dám mơ ước được cả một lúc hai phép lạ ấy.
Thật thà quá!
Trong đêm tân hôn, chồng âu yếm hỏi vợ: 
– Lúc chưa lấy anh, em sợ điều gì nhất? 
– Em… ngại quá! 
– Đừng ngại, cứ nói đi em yêu! 
– Em… em sợ… ế chồng!
Việc của ai?
Một đôi vợ chồng nông dân đang bàn bạc.
Vợ: “Này ông, con bé Tư sinh con rồi!” 
Chồng: “Đó là việc của nó”. 
Vợ: “Nhưng nó bảo đó là con ông”. 
Chồng: “Đó là việc của tôi”. 
Vợ: “Bây giờ tôi phải làm thế nào?” 
Chồng : “Đó là việc của bà”.
Chỉ mang về sự lạnh nhạt
Chồng đi làm về, vợ săn đón:
– Anh dùng bữa nhé? 
– Không, anh ăn ở chỗ làm rồi. 
– Anh có đọc báo mới không? 
– Chả có gì hay ho đâu, anh đọc hết rồi. 
– Sao anh lại lạnh nhạt với em như vậy? 
– Nếu về đến nhà mà vẫn phải tiếp tục dịu dàng, thì anh ở lại công sở cho xong.
Có tội gì mà lấy làm vợ?
Chồng có bồ, đòi ly dị vợ:
– Đơn ly dị đây, mời cô ký vào! 
– Trời ơi, làm sao anh có thể nhẫn tâm đến thế? 
– Với cô, như thế là đáng đời rồi. 
– Tôi dại dột thì không nói, chứ cô gái kia có tội tình gì mà anh lại lấy người ta?
Tím hết cả mình mẩy
Ông chủ nọ gọi về cho vợ biết là phải làm việc trễ tối nay. Gọi xong, ông mời cô thư ký xinh đẹp đi ăn và ông ta gặp may được cô ta rủ về phòng mình! Hai tiếng sau, ông vào phòng tắm sửa soạn lại để trở về nhà. Bỗng ông ta hoảng hồn vì thấy trên cổ mình có một vết cắn bầm do cô thư ký để lại. Ông hoang mang vì không biết phải nói sao nếu bị vợ hỏi. 
Ông mở cửa vào nhà và con chó bec-giê nhảy chồm lên mừng chủ. Ông lanh trí vội vàng ôm lấy con chó làm bộ vật lộn với nó rồi la toáng lên và chạy vào phòng. Ông ta một tay lấy ôm cổ ra vẻ đau đớn nói với vợ: 
– Em xem nè! Con chó quỷ cắn bầm cổ anh này! 
Vợ ông ta vội phanh áo mình ra phân bua liền: 
– Anh coi đó! Nó cũng cắn tím bầm mình mẩy em này!!!
Ước mơ
Cô vợ kêu toáng lên:
– Cái tay họa sĩ này bất công quá! Hắn vẽ người phụ nữ trong tương lai lại không có miệng, trong khi người đàn ông miệng lại rộng hoác… – Em cứ bình tĩnh, đó chỉ là ước mơ thôi…
Ngang
Vợ: Em chán lắm rồi, con thì khóc đòi sữa, anh thì say xỉn tối ngày!
Chồng: Vậy em muốn con thì say xỉn tối ngày, còn anh thì khóc đòi sữa chắc? … 
Vợ: Tại sao anh có thể ngồi xem đá bóng khi con nó khóc ngằn ngặt thế này? 
Chồng: Ôi dào, từ sớm tới giờ anh cũng la khản cả cổ có sao đâu.
Trời ban
Cặp vợ chồng trẻ nọ cãi nhau vì một số chuyện vặt.
– “Anh ích kỉ, độc tài, keo kiệt và còn là tổ sư nói láo! Mới tháng trước ai bảo tôi: Em đúng là trời ban cho anh …v.v…” Người vợ thút thít. 
– “Thì bây giờ tôi vẫn nói thế!” 
– “Thật không?” 
–  “Tất nhiên! Trời ban cục nợ!”
(Sưu Tầm)
 ΦΦΦ

9 phản hồi

Filed under Giải Trí, Sưu tầm

ÔI ĐÀN BÀ !!!

 Họ nói thế, các cụ nghĩ sao ?

Đàn bà là thứ mà đàn ông không thể thiếu được. Anh có thể thiếu rượu, thiếu thuốc lá, thậm chí có thể thiếu cả áo mặc nhưng không thể thiếu đàn bà. Đàn ông tiếng là mạnh mẽ thế, cứng cỏi thế nhưng thiếu đàn bà là cô đơn.
danba1
Bận rộn như hoàng đế Napoleon, xông pha trận mạc khắp các chiến trường châu Âu mà vẫn không thể thiếu đàn bà. Chiến tranh quyết liệt, căng thẳng như ở lòng chảo Điện Biên năm 1954 mà tướng De Castries vẫn cần một cô nhà báo xinh đẹp làm thư kí riêng. 
“Giai nhân tự cổ như danh tướng”. Người Trung Quốc xưa đã nói như vậy
Đàn bà là một nửa cuộc đời của đàn ông. Đàn ông càng làm việc nhiều, càng kiếm tiền giỏi càng cần có đàn bà, nếu không họ sẽ bị stress. Người Nhật Bản nói: “Vắng đàn bà nhà hóa mồ côi”. Đàn bà là thiên thần hay quỷ dữ? Thưa rằng trong mỗi người đàn bà có cả hai thứ đó, họ vừa là thiên thần, lại vừa là quỷ dữ. Đàn bà còn đẹp hơn tất cả các loài hoa. Lực hấp dẫn của đàn bà rất mạnh mẽ. Phái đẹp là thỏi nam châm mà giới mày râu là đám mạt sắt nhỏ nhoi. Hễ người đẹp xuất hiện là những đôi mắt của cánh đàn ông sáng bừng lên, ham muốn, thèm khát và chỉ cần một cái vẫy tay, một cái liếc mắt là đàn ông có thể đổ ngay. Tất cả các hoàng đế mạnh nhất từ xưa tới nay đều thử sức với đàn bà và đều đã thất bại. Chính đàn ông làm cho đàn bà thành thiên thần, cũng chính đàn ông khiến đàn bà thành quỷ dữ. Nguy hiểm nhất cũng là đàn bà. Trong 36 kế hiểm của người Trung Hoa thì mĩ nhân kế là hiểm nhất. Đổng Trác hùng  mạnh thế mà phải chết vì Điêu Thuyền, Từ Hải anh hùng thế mà phải chết đứng vì Thúy Kiều, Phù Sai quyền lực thế mà phải chết vì Tây Thi… Tiếp tục đọc

16 phản hồi

Filed under cdnth6875, Sưu tầm

Chiếc áo dị kỳ

TRƯƠNG  VĂN DÂN   CHUYỂN  NGỮ

Nguyên tác : LA GIACCA STREGATA
Của DINO BUZZATI (Ý)                                    chiec-ao-di-ky-oo-dino-buzzati-3                                   

Dino Buzzati sinh năm 1906 tại Belluno, mất năm 1972 ở Milano (Italia). Trước khi viết văn, ông là họa sĩ, nhạc sĩ và nhà báo, từng là phóng viên chiến trường và phụ trách mục phê bình nghệ thuật cho Corriere della Sera, một nhật báo quan trọng nhất nước Ý. Với Sa mạc Tartari (1940), tác phẩm đã được dịch ra nhiều thứ tiếng, ông đã trở thành một trong những tên tuổi lớn của thế kỷ 20. Nhiều truyện dài của ông đã được chuyển thành kịch bản sân khấu, phát thanh và truyền hình. Truyện Con chó gặp Chuá, đã được trình diễn trên đài truyền hình Pháp.

           Ông viết nhiều tiểu thuyết nhưng hình như thể loại yêu thích của ông là truyện ngắn. Chủ đề quen thuộc của Buzzati là những ám ảnh và nỗi bất an của kiếp người, sự chạy trốn thời gian, định mệnh, sợ hãi đối với hư vô, thất bại của sự sống, mong manh của tình yêu, bí ẩn của nỗi đau và cái ác…”  Tiếp tục đọc

5 phản hồi

Filed under Dịch thuật, Truyện Ngắn, Trương Văn Dân

Tình mười sáu

Thiên Di-Phạm Văn Tòng

Tinh_16

Khóc cười còn nặng sân si
Buồn vui bất chợt đâu vì cách xa
Chỉ thương thơ ấu đi qua
Tiếc chiều thu lạnh đôi ta chung đường

Hẹn hò thuở ấy vấn vương
Nụ hôn cập rập vô thường bướm ong
Nhớ sao bến nước rêu phong
Cây đa nghiêng bóng soi dòng biếc xanh

Rồi khi khói lửa chiến tranh
Mái tranh bốc cháy đoạn đành lìa quê
Mỗi người mỗi nẻo đi về
Tìm nhau chưa mỏi… cơn mê nhạt tàn

Nghe đâu người đã sang ngang
Ta ra nhặt lá thu vàng buồn tênh
Dòng đời cứ mải lênh đênh
Tình thơ ai đã đáp đền cho ai???

-Để nhớ một lời hò hẹn với một người
trước năm 1975

 ∞∞∞

23 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Thơ

LIÊU TRAI SÀI GÒN – Góa phụ bên song

Nguyn Đc Diêu

lieu trai

5.- Góa phụ bên song

Tiếng chuông gọi cửa làm Ngọc Sương tỉnh giấc. Nàng liếc nhìn đồng hồ : đã hơn chín giờ sáng. Cũng chỉ mình nàng trong căn phòng. Nàng bước xuống giường, chải sơ lại đầu tóc và bước ra phòng khách.
Nàng mở cửa, một người phụ nữ trung niên dáng vẻ lịch sự chào nàng :

– Chào chị Ngọc Sương.

– Chào chị, xin lỗi có việc gì không hả chị ?

– Tôi là luật sư Lê… tôi được ủy thác của chồng chị là anh … nên tới gặp chị để nói chuyện.

– Ồ, tại sao ? Nàng thật là ngạc nhiên vì không hiểu tại sao chồng nàng lại làm vậy.

– Mời chị vào .

Người phụ nữ bước vào căn hộ của nàng, có thể nói đây là người khách đầu tiên của nàng ở đây từ mấy năm nay, ngoài vợ chồng nàng ra.
Nàng pha cà-phê, đi rửa mặt và lúc quay ra bàn thì thấy người phụ nữ, luật sư đã lấy một bìa giấy tờ và một chiếc hộp màu đen, cẩn vàng rất đẹp, để trên bàn.

– Tôi không biết nói sao để chia sẻ nỗi đau cùng chị nhưng tôi sẽ làm tất cả những gì để bảo đảm quyền lợi của chị cũng như con chị, đúng như chồng chị đã mong muốn và gởi gấm cho tôi.

Ngọc Sương mở to đôi mắt :

– Chị bảo sao ? Chồng tôi đâu, tại sao ủy thác. Tôi không hiểu gì hết.
Đến lượt cô luật sư tròn xoe đôi mắt.

– Sao, chị không biết gì hết thật sao ?

– Biết gì, chị mau nói đi, chồng tôi đâu ?

– Lạ thật ! Sao chị lại không biết nhỉ, không ai cho chị biết gì cả à ?

– Không, mà biết gì, nghĩa là sao. Trời ơi , đã xảy ra chuyện gì vậy chứ ?

Ngọc Sương đã không còn bình tĩnh nổi.
Cô luật sư nắm tay Ngọc Sương và biết rằng trong lúc nầy cô còn phải kiêm luôn vị trí của một chuyên gia tâm lý nữa.

– Chị bình tĩnh nghe tôi nói nhé ! Chồng chị đã mất rồi.

Đất trời như chao đảo trước mặt. Khuôn mặt người đàn bà quay cuồng, nàng hét lên :

– Không , không thể nào. Chị đùa hay sao vậy ?

– Chị hãy bình tĩnh. Dù sao đó cũng là sự thật.

Vừa nói cô luật sư vừa vuốt nhẹ lên vai Ngọc Sương, vỗ về.

– Không! Anh ấy mới về đây đêm rồi mà. Làm gì có chuyện đó, chị nhầm rồi.

Cô luật sư nhìn Ngọc Sương cau mày. Khổ thiệt, ai nghe tin chồng mình mất đột ngột như vậy mà lại không cuồng trí chứ.

– Tôi biết và xin chia sẻ nỗi đau cùng chị. Chị cố gắng chấp nhận sự thật, vì dù sao chị cũng còn phải giữ sức khỏe cho mình và cho cả con chị nữa.

Rồi cô lấy trong xấp giấy tờ ra một tờ giấy, đề lên bàn.

– Đây là Giấy Chứng Tử của chồng chị.

Ngọc Sương nhìn vào tờ giấy, ba chữ Giấy Chứng Tử đập vào mắt nàng. Tai nàng như ù đi, nàng không còn biết gì nữa. Thế này là thế nào ? Anh mới về đây lúc đêm mà, sao lại có chuyện kỳ lạ nầy.

Lại có tiếng chuông cửa, nhưng Ngọc Sương không đứng dậy nổi. Cô luật sư ra mở cửa thay cho nàng. Một người đàn ông mang sắc phục cảnh sát và một người đàn bà bước vào. Họ cho biết họ là người đại diện chánh quyền đến để báo tin cho người thân biết về cái chết của ông … tức là chồng của nàng. Vì không tìm được giấy tờ trong người nên phải đến hôm qua, mười ngày sau khi mất, người ta mới xác nhận được danh tính, và vì chồng nàng là một người đặc biệt nên chánh quyền sẽ đảm nhiệm việc tang lễ và giành mọi sự giúp đỡ cho người thân về việc thừa kế tài sản.
Mặc cho mọi người nói. Ngọc Sương rũ ra, hầu như không nghe, không tin gì cả.

– Anh ấy mới về đây hồi hôm thôi. Có ai tin tôi không vậy ?

Mọi người nhìn nhau lắc đầu ái ngại.

– Tại sao không ai tin tôi chứ. Anh ấy về thật mà.

Rồi nàng chợt nhớ ra. Miếng giấy, đúng rồi, miếng giấy từ trong túi quần chàng là bằng chứng rõ ràng nhất để chứng tỏ chàng còn sống.
Nàng bật dậy chạy vội vào phòng ngủ . Trên chiếc bàn nhỏ ngay đầu giường, miếng giấy báo xếp làm đôi ngay ngắn vẫn còn đó. Nàng thở ra một tiếng, rồi cầm miếng giấy đi ra ngoài.

– Đây nè, mấy người coi đi. Đây là miếng giấy báo tôi đã lấy từ trong túi chồng tôi đêm qua . Mấy người đừng gạt tôi nữa.

Nàng để miếng giấy báo lên bàn. Mọi người cùng nhìn, cô luật sư cầm lên và mở ra cho mọi người cùng xem.
Đúng là một mẫu báo mới được cắt từ một tờ báo ra. ” Vụ giết người đã có hung thủ ”
Bản tin nhắc lại vụ một nạn nhân bị chết trong đêm khuya từ hơn tuần lễ trước, cùng với nhiều dấu vết của một vụ giết người với số đông người tham gia. Nhiều vết máu của nhiều người đã được tìm thấy tại hiện trường. Hôm nay, nạn nhân là ông … được xác nhận và công bố danh tánh. Hung thủ cầm đầu nhóm sát nhân đã được xác định và hiện đang bỏ trốn. Lệnh truy nã đã được ban hành kèm theo hình.
Mọi người đều trố mắt ngạc nhiên. Đây đúng là bản tin về cái chết của người chồng Ngọc Sương nhưng tại sao nàng không biết gì cả và ai, ai đã đưa bản tin nầy cho nàng ?

– Chị không đọc bản tin nầy sao ?

Lúc nầy Ngọc Sương mới ghé mắt vào đọc những giòng chữ nhỏ trong bản tin. Mặt nàng tái nhợt dần, tay chân run lẩy bẩy.

– Trời ơi, chồng tôi chết thật rồi sao. Tại sao đêm đêm anh ấy vẫn về với tôi. Chính anh đêm qua đã về và mang miếng giấy báo nầy về cho tôi.

Mọi người nhìn nhau. Đúng là có một chuyện kỳ quái gì đây, nhưng không ai hiểu là chuyện gì. Không lẽ người chết trở về lại là chuyện thật như lời của Ngọc Sương. Nhưng cũng không có vẻ gì là Ngọc Sương nói dối cả. Còn miếng giấy báo nầy, giải thích ra sao đây ?
Mọi người khuyên nhủ nàng nên chấp nhận sự thật. Bà Trưởng Hội Phụ Nữ phường còn đề nghị sẽ cử người đến giúp nàng trong lúc nầy nếu nàng muốn.
Rồi những ngày sau đó, luôn có người đến giúp Ngọc Sương. Nàng cũng chấp nhận như vậy, vì nàng biết nàng sẽ khó lòng chịu đựng nổi nếu chỉ một mình. Nỗi đau quá đột ngột và khủng khiếp đã đánh quỵ nàng. Nàng không thể làm được việc gì nữa vì lúc nào hình ảnh của chồng cũng ám ảnh nàng, và cũng kể từ hôm nàng biết tin, thì đêm đêm chồng nàng không trở về nữa.

Ngọc Sương đã được luật sư cho biết về tài sản của chồng để lại cho nàng . Nàng không bao giờ ngờ rằng chồng nàng lại giàu như vậy. Những dãy nhà phố đang được cho thuê, những cổ phần trong những công ty danh tiếng và cả những đồn điền cà-phê, cao su ngút ngàn nữa…tất cả bây giờ là của nàng. Và theo nàng được biết thì chồng nàng là người thừa kế duy nhất của cha mẹ, là một tỷ phú danh tiếng trước kia. Tuy bây giờ nàng đã là người thật sự giàu có với số tài sản khổng lồ do chồng để lại, nhưng nàng vẫn còn muốn ở lại nơi đây, nơi mà hình ảnh của chồng không bao giờ phai trong tâm trí nàng.

(Còn tiếp)

17 phản hồi

Filed under Nguyễn Đức Diêu, Tác Giả, Truyện Ngắn