Tình Cờ …Quen Nhau

NHỎ

Mail của Nhỏ hiện lên 1 tin nắn mới :

– “He He He , chiện dzui quá , gửi tiếp đi”

Nhỏ tròn mắt ngạc nhiên và nhìn vô mail người gửi tới ……..1 cái mail lạ hoắc lạ huơ. Nhỏ lầm bầm:

– Cha nào đi nhầm nhà mà tự tin ghê ta ?

Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu,  Nhỏ viết :

– Ê……đi nhầm nhà rùi………xịt chó cắn  bi giờ.

– Ôi . Xin lỗi bạn , thành thật xin lỗi . Tiếp tục đọc

Bình luận về bài viết này

Filed under Nhỏ, Tác Giả, Truyện

Thư gởi má vợ

Thưa má,

Trước hết con xin ngỏ lời cám ơn má vì đã sinh ra và dày công nuôi nấng đằng đẵng hai mươi mấy năm trời con gái của má, để rồi sau đó ưng thuận gả cho chàng rể hiền lành là con đây.

Nhớ ngày bước chân lên xe hoa, vợ con khóc rấm rứt khiến phấn son nhòe nhoẹt. Y chang với câu thành ngữ “Khóc như thiếu nữ ngày vu quy”, khiến nhiều người đưa dâu cũng mủi lòng “rưng rưng ngấn lệ” ăn theo.

Thời gian đầu, sau khi mới về nhà chồng, vợ con ra vẻ “mèo nhỏ” nhu mì, ngây thơ tựa như “con nai vàng ngơ ngác”. Nhưng má ơi! niềm vui và hạnh phúc ấy chưa tày gang, thì “bão” đã ập tới, để rồi cái vụ rơi lệ sau đám cưới đã chuyển hệ sang cho con. Má đâu có biết rằng, “con mèo nhỏ” giờ đây đã đột biến gien hóa thành “gấu mẹ vĩ đại”. “Con nai vàng ngơ ngác” ngày nào đã không còn nữa, mà hiện hình thành “sư tử Hà Đông” cực kỳ đáng sợ.

Lúc nhỏ, má đẻ của con dạy: “Phải luôn thành thật với mọi người”, con đã tuân giữ điều ấy cho đến khi lớn khôn. Nhưng má vợ ôi, sau khi cưới vợ rồi, con không thể thực hành lời dạy ấy được, vì vợ con không bao giờ biết chấp nhận “sự thật mất lòng”.

Lần gần đây nhất, vợ con hỏi ý kiến về bộ đồ mới mua về. Con dại mồm dại miệng nhận xét: “Trông không hợp với dáng em, màu sắc cũng quá lòe loẹt”. Ngay lập tức nhận được “ánh mắt mang hình viên đạn” cùng lời đáp trả: “Đúng là người không có óc thẩm mỹ!”. Những khi muốn mua bất cứ món đồ gì, con cũng chỉ dám nói một nửa giá mà thôi, nếu không muốn bị chê “khôn nhà dại chợ”. Do vậy, để “thần khẩu không hại xác phàm”, con phải thường xuyên nói dối.Tiếng là chủ hộ, nhưng thực tế trớ trêu là toàn quyền quyết định lại nằm trong tay vợ con má ạ! Tiền lương mang về không được thiếu 1 xu. Đi đâu ngoài giờ làm phải báo cáo nơi đến và giờ về. Đi nhậu thì “cấm không được say”; điện thoại lúc nào cũng phải mở, để… nhận chỉ đạo từ xa.

Nhà thơ họ Đỗ đã khẳng định: “Quê hương mỗi người chỉ một, như là chỉ một mẹ thôi…”, hình như ông ấy hơi bị lầm rồi, vì hiện tại con có tới 3 bà má lận! 1 là má đẻ, 2 là má vợ và 3 là… “vợ má”. Với má và má đẻ của con thì con có sai sót cũng không bị chấp trách. Nhưng với bà “vợ má” chỉ cần trái ý, lỡ lời là xem như “xong phim”, không bị bầm giập mới là chuyện lạ.

Túm lại, con viết thư này nhằm mục đích kêu gọi sự giúp đỡ, ý kiến tư vấn từ nơi má. Má có cách nào để hạn chế bớt sự “tăng trưởng” quá nhanh của vợ con không? Có giải pháp gì để “hoàn nguyên” cô vợ nhu mì như thuở mới về nhà chồng không?

Rất mong má kịp thời đưa ra giải pháp, nếu không, rể của má khó sống sót qua hết con trăng này…

Con rể yêu qúy của Má.

. Tào Lao

Bình luận về bài viết này

Filed under Tào Lao, Tác Giả

Đà Lạt với NHỎ

Đà Lạt về chiều ướt át khói sương , Nhỏ thích ngồi hàng giờ ở 1 góc ghế đá trong vườn để trân mình chịu cái lạnh se se da thịt , thích ơi là thích .
Mùa này Dã Quỳ nở thật nhiều , 1 góc vườn của Nhỏ  vàng rợp màu Hoàng hậu , màu vàng kiêu sa của hoa Dã Quỳ . Tiếp tục đọc

Bình luận về bài viết này

Filed under Nhỏ, Tác Giả

Nhỏ và Hắn

Ngày xưa ……có 2 vương Quốc ở cách xa nhau hàng nghìn dặm , nhưng trong 2 Vương quốc đó có 2 ngừơi hoạt động bí mật.  Họ thường xuyên nói chuyện trên trời dưới đất , trời nắng trời mưa ……….. nhưng  họ không thể thiếu  nhau,  và thế là vương quốc ni và vương quốc nớ bỗng như chỉ cách nhau 1 dậu mồng tơi xanh rì thôi .. Tiếp tục đọc

Bình luận về bài viết này

Filed under Nhỏ, Tác Giả

Bạn Bè Gặp Nhau …

Tạ Chí Thân

.

Tạ chí Thân có việc, bay qua PA nhân thể ghé thăm gia đình người Mỹ bảo trợ Tạ Chí Thân qua   Mỹ từ trại Đài Loan. Mỹ Thắng, Quốc Hùng không ngại đường xa đã lái xe hơn tám giờ đồng   hồ để gặp lại bạn bè … dù chỉ một ngày, một đêm .

Tiếp tục đọc

Bình luận về bài viết này

Filed under Tác Giả

Giấc mơ sinh nhật của Nhỏ

 

 

NHỎ

sn_nho

Tầng 1…Tầng 2…Tầng 3…Nhỏ đã đứng trên sân thượng lúc nào không biết.

Wow…Một khoảng trời riêng thật sự…cách xa tiếng ồn ào bên dưới . Tiếp tục đọc

Bình luận về bài viết này

Filed under Nhỏ, Tác Giả

Viết cho Mẹ tôi

Mỹ Thắng

M là ngun yêu thương và che ch đi con,  Không ai hiu con và thương con như m ,

M luôn hy sinh tt c vì chúng con, mong chúng con đưc sng mt cuc sng hnh phúc.

Tt c nhng điu m làm con đu hiu, cho nên con rt ray rt trong lòng mi khi con làm điu gì sai . Nhin ánh mt bun bã ca me khi thy con không ngoan, nhiu ln con đã t nh con phi c gng hơn na đ đn đáp công ơn ca m nuôi dưng. Cho Đến hôm nay khi con đã trưng thành và có công danh, Thì m đã không cò na,,, ngưi mà con mun cm ơn tht nhiu nht là m.

CM ƠN M NHIU NHT !

Bình luận về bài viết này

Filed under Mỹ Thắng, Tác Giả

Người tình trong mộng.

Tào Lao .

Cách đây hơn mười năm, vợ chồng và con tôi sang California(CA.) chơi nhân dịp đám gả con người  Bác vợ ở  Los Angeles (LA), lần đầu tiên qua CA. cũng hơi bỡ ngỡ, nhưng trong lòng cảm thấy vui vì liên lạc được với ” người tình trong mộng” . Tiếp tục đọc

Bình luận về bài viết này

Filed under Tào Lao, Tác Giả

BỮA CƠM TỐI Ở NHÀ HÀNG LY HÔN

Anh cưới chị được 10 năm. Giữa hai vợ chồng không còn xúc cảm và hứng thú. Anh ngày càng cảm thấy đối với vợ hầu như chỉ còn là trình tự và nghĩa vụ. Anh bắt đầu thấy ngán. Nhất là khi đơn vị vừa nhận về một người phụ nữ trẻ hết sức sôi nổi và cuồng nhiệt bám lấy anh. Anh chợt có cảm giác cô ta là mùa xuân thứ hai của anh. Sau nhiều đêm suy nghĩ, anh quyết định ly dị vợ. Chị dường như đã trơ lỳ, bình thản, đồng ý đòi hỏi của anh.

Bình luận về bài viết này

Filed under Giải Trí, Hũ Chìm

Đàn ông nhớ dai hơn đàn bà

Hũ Chìm (St.)
Người vợ thức giấc lúc đêm khuya và không thấy ông chồng trên giường. Bà khoác vội áo choàng và xuống lầu tìm ông ta. Bà thấy ông đang ngồi ở bàn ăn với một ly cà phê nóng để trước mặt.
Ông ta có vẻ đăm chiêu , chỉ nhìn chăm chăm vào bức tường. Bà thấy ông quẹt nước mắt và nhấp một ngụm cà phê. Tiếp tục đọc

3 bình luận

Filed under Hũ Chìm, Tác Giả

Video đi thăm Hầm Hô Tây Sơn

1 bình luận

Filed under Uncategorized, Video

“Hẹn ước một chuyến đi”

Nhận được cú điện thoại của Vũ thanh Quang trong lúc tôi đang làm vườn, Quang bảo hôm nào
Lên nhà Hùng chơi rồi làm chuyến du lịch NewYork và Canada. Tôi không một chút ngần ngại
Và trả lời OK. liền, sau đó chúng tôi nói chuyện một lát và tôi bảo Quang gởi tôi ngày giờ đến
để tôi lo liệu phần tôi,,,vài ngày sau Quốc Hùng cũng có gọi tôi và thông báo chương trình ,
tôi bảo đã nhận được từ Quang!!!
Hôm 16-6, Quang+Liên đến nhà Hùng từ Florida, Tôi+Lan đến nhà Hùng từ Boston, nhà Hùng
ở Connecticut, gặp nhau 3 cặp chúng tôi rất vui mừng, đã hơn 36 năm rồi chứ gì ? sau đó, ngồi vào bàn
ăn uống và nói chuyện huyên thuyên đồng thời cũng vạch ra kế hoạch cho chuyến đi ngày mai !
Qua ngày hôm sau, chúng tôi đi NewYork để thăm tượng nữ thần Tự Do, sau đó về nhà nghỉ và hôm
Sau sẽ lên đường qua Canada để thăm gia đình Đỗ bạch Trực( theo lời mời của Trực), rồi sẽ thăm
thác Niagara Falls,,,
Và sau đây là một ít hình ảnh đăng lên cho các bạn cùng xem cho vui …

1, Chuyến đi NewYork (tượng nữ thần “Tự Do”)

2, Chuyến đi Canada (Niagara Falls)

3, Đi sở thú Safari ở Toronto, Canada,,,

Đến ngày hôm sau, cả nhón chuẩn bị đi sở thú, ở đây, thú rất tự nhiên, lái xe đi trong khu sở thú nầy phải đóng cửa xe và lái vòng quanh để xem thú, vì thú vật đến với mình có khi mấy con khì còn leo lên xe của mình nữa, Chúng coi có nói đùa là hiện tại nhà đã có 04 con khỉ già không chịu coi mà cứ đòi vào sở thú để coi khỉ ,,,hic hic hic

Một vài hình ảnh của thú, mời xem cho vui !!!

Bình luận về bài viết này

Filed under Hình Ảnh, Mỹ Thắng, Tác Giả

Trên chuyến xe lửa …

Tào Lao

Cách đây vài năm, công ty tôi đang làm việc có cử tôi đến một công ty khác để nghiên cứu cấp tốc cho 1 đề án mới để về ứng dụng trong việc làm, công ty nầy nằm ở Boston nên tôi thường đi xe lửa đến nơi. Không phải vì tôi không có xe riêng hoặc không biết lái xe, nhưng nghiệt nỗi công ty đó nằm Boston, trung tâm chính của tiểu bang Massachusetts, cũng giống như mọi trung tâm chính ở những tiểu bang khác, tức là không có chỗ đậu xe, nếu có, đi tìm thì xa và vào sở làm thường hay bị trễ nãi, thành ra đi xe lửa là tiện nhất. Chuyến xe lửa chạy từ nhà tôi đến Boston phải ngừng qua 3 trạm để cho khách lên xuống, và đoạn đường đi phải mất 1 giờ đồng hồ. Tiếp tục đọc

1 bình luận

Filed under Tào Lao, Tác Giả, Truyện

Nỗi buồn ngày khai trường

Câu chuyện giáo dục
Nỗi buồn ngày khai trường
TT – Ngày 5-9, tôi dẫn đứa con trai 5 tuổi của mình dự lễ khai giảng tại Trường mầm non 4, P.4, Q.3, TP.HCM. Cũng như bao bậc phụ huynh khác, đó là ngày mà gia đình tôi tràn ngập cảm xúc háo hức và phấn khích dù chúng tôi phải đối diện rất nhiều lo toan, nhất là chuyện học phí trong ngày đầu năm học mới.

Nhưng cái cảm xúc thiêng liêng, mừng rỡ ấy chợt tan biến khi tôi bắt gặp những hình ảnh không đẹp chút nào ngay ở lối dẫn vào các lớp học. Ở đó, ban giám hiệu trường cho đặt một cái bàn thu học phí. Phụ huynh nào muốn cho con mình vào lớp học, buộc phải đóng tiền tại đây và trình biên lai cho cô giáo phụ trách mới được bước vào lớp. Tiếp tục đọc

2 bình luận

Filed under Truyện

Anh và Thơ

Thục Nguyên

Bình luận về bài viết này

Filed under Tác Giả, Thục Nguyên, Thơ