Thì Thầm (3) – TÌNH YÊU CỦA EM .

Nguyễn Bích Sơn 

TT3_1

Thuở đó bởi Em lỗi hẹn (không đi Đà Lạt), nên cuộc tình tan vỡ. Người ta đã bỏ Em – đành bỏ Em… Em chới với, hụt hẫng xót xa và đau khổ. Em thương tiếc cho một cuộc tình, tưởng sẽ đi đến hồi kết thúc tốt đẹp, nào ngờ… – lại chữ ngờ !

Có vết thương cả đời còn rướm máu 
Có nỗi buồn mãi mãi vẫn không phai
(DTDB)

Từ đó Em rất sợ “Yêu”…  Nhưng rồi thời gian là liều thuốc chữa đi mọi vết thương lòng…

Bất hạnh đến với gia đình Em, người anh trai duy nhất của Em chết đi, để lại cho Ba Má và Em nỗi đau khôn cùng… Anh trai chết, nghe lời Ba má Em rời bỏ Sài Gòn về Qui Nhơn học trường Sư Phạm. Ra trường Em chọn nhiệm sở Kontum – một thành phố núi, tuy nhỏ nhưng người và cảnh dễ thương, hiền hoà – Ở đó có dòng sông Dakbla chảy ngược và rừng núi nên thơ… Là cô giáo tỉnh lẻ Em cũng có niềm vui nỗi buồn ….

Được sự sắp xếp của Cha Mẹ hai bên, chúng mình đã đến với nhau, tìm hiểu rồi yêu nhau…

Nhớ lại…

Em nhận được thư Ba báo tin Má bệnh, Em xin nghỉ phép một tuần, bước vào nhà thấy Má đang đóng hàng gởi đi – “Ủa, Má… Ba nói Má bệnh, sao Má làm ? Thằng Hùng đâu ? – “Đau gì đâu, Ba mày mà… “. Vừa lúc đó Ba ở trong nhà đi ra – “Ba gọi con về hỏi ý con, bạn Ba muốn xin cưới con cho con trai ông ấy” – “Trời ! Ba… Làm gì có chuyện đó, con đâu biết con trai ông ta là ai mà biểu con ưng ? Thôi… Không được đâu Ba, thời buổi bây giờ sao lại có chuyện sắp đặt của Cha Mẹ”. – “Thì con cứ gặp nó thử, được thì Ba gả chứ Ba Má đâu có ép”. Ba Má nói hoài Em đồng ý gặp Anh. Chiều hôm sau Anh xuống nhà gặp Em, hai đứa ngồi ở phòng khách nói chuyện trên trời dưới đất. Em hỏi Anh về Sóc Trăng, nơi Anh ở; và Anh hỏi Em về phố núi Kontum vậy thôi. Khi Anh về Ba Má xúm lại hỏi “Sao được không con ?” – “Được gì mà được ?” – “Ba Má thấy nó cũng được đó, liệu mà ưng đi. Con gái lớn rồi, hơn nữa hai gia đình đã quen biết nhau. Con ưng ai Ba cũng gả hết miễn ở Qui Nhơn là được”. – “Ba à, bây giờ thanh niên ai cũng đi lính, có ưng nhau theo chồng con cũng xa nhà vậy” – “Ba biết, nhưng gia đình nó ở đây, có đi đâu rồi thì nó cũng về, hay con còn nhớ thằng T. ?” – “Làm gì có chuyện đó, xưa như trái đất. Con ngán ngẩm lắm rồi… Mà Ba Má làm gì gấp dữ vậy, để từ từ, mới gặp lần đầu, coi thử có hạp nhau không đã. Bộ Ba sợ Con  “ống chề” hả, còn lâu…

Thế rồi ngày nào chúng mình cũng gặp nhau, khi ở nhà, khi ở biển. Có hôm Anh đưa Em vào Phấn Thông Vàng ở đường Võ Tánh, giờ là đường Lê Hồng Phong gặp nhỏ Quỳnh, nó nói vào tai “Được đó, tới đi !”. Nó nháy mắt với Em rồi bỏ đi. Anh hỏi ai đó? – Con của chủ quán…

Những lần gặp Anh, thú thật Em chưa có ấn tượng gì ngoài nụ cười (hồi đó Anh có cái răng khểnh trông cũng hay hay) và đôi mắt nhìn Em như diễu cợt… Nói chung cũng không có gì đáng ghét. Nhưng sao Em cảm thấy bâng khuâng lo sợ, vì cuộc tình dang dở trước kia chăng ? Và nghĩ rằng Anh là dân Không Quân bay bướm làm sao chấp nhận sự sắp đặt của gia đình một cách dễ dàng như vậy ? Nhiều câu hỏi đến với Em làm Em suy nghĩ lung tung. Sự chán nản ùa về nên Em quyết định trở về trường. Thay vì về phép một tuần, mới bốn ngày Em bỏ đi. Anh hỏi “Nghe nói BSơn nghỉ phép một tuần, sao mới bốn ngày mà đi” – “Đâu có BSơn xin có bốn ngày thôi (Em xạo). B Sơn phải về trường vì bọn nhóc sắp thi học kỳ”. Anh không nói gì. Ba cũng hỏi lý do tại sao đi sớm, chê nó hả, chê ở điểm nào ? Em không biết nói sao nên trả lời đại “Sao thấy Ảnh đen quá Ba à (Anh đâu có đen). “Nó vậy mà chê đen, cho dù có đen cũng đen mặt đen mày chứ lòng nó không đen” – “Sao Ba biết lòng Ảnh không đen ?” – “Tao nhắm tướng tao biết “. Lại nhắm tướng , hồi trước Ba cũng nói anh T. hiền , phúc hậu … Ừ…thì … nghĩ lại mắc cười thiệt … Cũng vui vui …

Sáng sớm hôm sau Em về lại Kontum. Ba vừa mở cửa ra trông thấy Anh đứng chờ từ lúc nào rồi. Bỗng dưng Em thấy lòng xao xuyến – Dĩ nhiên Ba tự động rút lui để Anh đưa Em đi. Anh đưa Em đi ăn sáng, rồi đưa lên bến xe. Trong khi chờ xe chạy Anh hỏi “Chuyện hai gia đình sắp xếp BSơn tính sao ?” – “Chuyện một đời người , Anh cho BSơn một thời gian suy nghĩ” – “Dĩ nhiên Anh muốn BSơn suy nghĩ kỹ trước khi quyết định. Riêng Anh thì, những ngày tiếp xúc với Em (gọi Em nhanh vậy Ông bạn ) vừa qua thì Anh nghĩ Anh có thể sống chung với BSơn được” (Trời ! Em cười thầm, dân  KQ  tiến nhanh và xạo quá không hổ danh là KQ bay bướm).

Anh xin địa chỉ để viết thơ. Rồi những lá thư qua lại, những lần gặp nhau… Những thắc mắc về Anh về Em được giải toả. Chúng mình đã nhen nhúm một chút tình… Em đón nhận tình yêu của Anh. Và một lần nữa, tình yêu đã đến với Em, đằm thắm hơn, chín chắn hơn. Em nhớ Anh viết cho Em “… Khi người con gái đã lập gia đình mà còn vướng bận vào một tình yêu nào trước đó, hạnh phúc gia đình sẽ do đó mà đổ vỡ nhanh chóng. Anh thì Anh không bao giờ muốn phải đọc bài thơ “Hai sắc hoa ti-gôn” một tí nào cả. Hơn nữa nếu có thành đi nữa thì cuộc hôn nhân không phải do tình yêu đưa đến vì vậy Anh càng mong BSơn suy nghĩ kỹ và đừng vì một sự ép buộc nào”. Có câu nói này của Anh nên Em tin tưởng đón nhận tình yêu mới, còn tình yêu thời học trò đã là quá khứ. Cũng như Anh, “… Một khi Anh chọn con đường Anh đi, Anh sẽ đi hết con đường đó, không có gì làm cho Anh quay lưng lại, điều đó có nghĩa Anh yêu Em và sẽ yêu Em trong suốt cuộc đời Anh, trừ khi Anh không cò nữa… “Anh đã giữ đúng lời hứa của Anh với Em. Xin cám ơn Anh”.

Được sự hậu thuẫn của Cha Mẹ hai bên, nên đám hỏi nhanh chóng cử hành sau đó, rồi ba tháng sau làm đám cưới, nhanh quá Anh há ! Mà Anh cũng có nói “Tuy tình yêu chúng mình nảy nở nhanh chóng, nhưng không vì thế mà chóng tàn… ”.

Thế rồi sau ngày cưới  chúng mình lại xa nhau. Em Kontum, Anh Sóc Trăng. Những cánh thư đầy ắp nhớ thương đều đặn gởi về Em, Em thật ấm lòng và tràn đầy hạnh phúc, không còn thấy cô đơn, hiu quạnh nơi vùng núi cao nguyên buồn chán nữa. Rồi sau mùa hè đó Em thuyên chuyển theo Anh đi khắp bốn vùng chiến thuật, từ Kontum về Sóc Trăng, Sóc Trăng về Đà Nẳng, Đà Nẳng về Phù Cát… Lấy chồng lính cũng vui, được đi nhiều nơi, biết nhiều chỗ…

Chúng mình đã ngụp lặn hạnh phúc bên nhau cho đến khi tai họa ụp xuống… Em những tưởng hạnh phúc sẽ cao bay… Nhưng không, tình yêu đó vẫn còn… còn mãi… Anh còn hẹn đến kiếp sau, Anh còn nói hoán đổi mà Em phải ga-lăng giống Anh, Em không chịu vì Em vẫn muốn làm vợ Anh để được Anh nuông chìu. Anh nói Em khôn quá trời. Nghĩ lại Em thấy yêu anh quá Nghề ơi …!!!

Bị thương ở phi trường Phù Cát tháng 5 năm 73…  Đến năm 75 giờ chót, được lệnh di tản về Tân Sơn Nhất rồi tan hàng ở đó. Vì sự thương tật của Em và hai con còn quá nhỏ, nên Anh không để mẹ con Em ở trong cư xá TSN sợ bị pháo kích lúc Anh không có ở nhà, đành phải thuê căn nhà ở đường Trương Tấn Bửu và cô người làm do mẹ của Anh trong Phi Đội giới thiệu. Và cũng vì ở ngoài, mà gia đình mình bị kẹt lại, không vào trong Phi trường để đi di tản được. Và cũng vì Em mà Anh phải chịu khổ nhục chín năm trong chốn lao tù. Ra tù lại bị đuổi đi vùng kinh tế mới, mình phải vào tận vùng kinh tế mới ở Long Thành tỉnh Đồng Nai, nhưng làm sao sống được vì người vợ tật nguyền và hai con thơ dại, Anh phải lo chạy tờ hộ khẩu ( 2 chỉ vàng), rồi đùm túm nhau về Sài Gòn sinh sống tìm đường vượt biên…

Nghĩ lại chặng đường Em thấy thương Anh vô cùng… Nhờ Anh Trang (hiện sống bên Pháp) quen biết ở đồn công an, mình thuê căn gác chật hẹp ở Quận1 ẩn mình ở đó. Sáng Anh xách xe đạp đi ra đường Ba tháng Hai đứng dưới gốc cây bên đường cùng với Anh Hoàng mua bán linh tinh, tối mịt mới về, không dám giao thiệp với ai ngoài bạn bè quen, không ồn ào nhậu nhẹt nên được chòm xóm thương yêu. Ở đó bao nhiêu năm mà chòm xóm ngay cả công an khu vực cũng không biết Anh là lính VNCH, mãi đến khi công an quận xuống lập hồ sơ đi HO, công an khu vực mới té ngửa ra. Sau này CAKV có nói với Anh “Ông có đi vượt biên thì đi cho lọt, nếu không là khổ tôi”. Vì được sự gởi gấm của Anh Trang nên tụi mình không bị làm khó dể gì.

Nhà Ba Má bị đánh tư sản nên dọn vô Sài Gòn, Ba Má có kêu dọn về ở chung, Anh không chịu vì tính đi vượt biên nên sợ liên luỵ đến Ba Má, nhưng sau đó mình về ở chung một thời gian để đi diện HO.

TT3_2

Qua đó , Em thấy tình yêu của Anh dành cho mẹ con Em thật vô bờ, nếu không thương yêu Em thật lòng thì nhân cơ hội nhiễu nhương này Anh có thể bỏ mẹ con Em mà ra đi một mình, sau này những lần vượt biên cũng vậy Anh không chịu đi một mình, Anh nói “Sướng khổ có nhau, Anh không thể bỏ lại Em và con”. Ôi ! Tình yêu của Anh, Em trân quý và kính trọng Anh vô cùng…

Rồi tháng 10 năm 93, chúng mình đi theo diện HO định cư ở Portland – Oregon (Anh Triển-Hương-Ngải cũng dân KQ bảo lãnh). Mình đến đúng vào thời tiết lạnh – lạnh vô cùng – Anh sợ vết thương của Em không chịu nổi với cái giá lạnh ở đây và nhân tiện Anh cũng liên lạc được với người bạn tù Nguyễn Công Hoàng rủ về bang Texas có nắng ấm. Một thời gian sau mình chuyển về tiểu bangTexas. Về đây, nhờ sự giúp đỡ của vợ chồng Anh Hoàng và vợ chồng Hải Ngọc, Anh ra sức “cày” nuôi các con ăn học nên người. Em làm sao nói hết tình yêu thương của Anh dành cho Em, cả cuộc đời Anh đã sống nhiều cho Em, cho con và cho các cháu…

Nghề ơi, bây giờ Anh đã đi vào giấc ngủ miên viễn… Tuy Anh không được nằm trong lòng đất Mẹ VN  nhưng Anh đã được các chiến hữu KQ phủ lên Anh lá cờ của Quê Hương Tổ Quốc VN oai hùng. Ở dưới lòng đại dương chắc Anh cũng thấy ấm lòng, vì đồng đội Anh đã không quên Anh  phải không Anh yêu dấu ?

Em vẫn sống trong nỗi buồn tẻ để nhớ về Anh ở chốn xa xôi nào đó. Nếu đời sống chỉ toàn những ngày như thế này chắc là nản lắm Anh nhỉ ! Sống mà xa cách mà nhớ nhau nghĩ về nhau trong biển mù như những cơn mưa ngắn ở Houston này, những cơn mưa chỉ khiến cho Em nghĩ đến sự gần gụi của chúng mình làm Em chạnh lòng muốn khóc, nhưng Em không dám khóc vì nhớ lời Anh dặn “Đừng khóc khi không có Anh, không có Anh Em khóc lấy ai dỗ dành… ” . Anh biết không, mỗi lần đi chơi với các bạn về, bước vào trong phòng, Em thấy mình thật cô đơn, trống vắng, thật đắng lòng, nhớ thương Anh quay quắt, Em thầm gọi Anh trong tuyệt vọng, chán chường…Ở nơi nào đó, Anh có nghe tiếng gọi của Em ?…

Thôi nhé Anh, hãy yên tâm mà an giấc vì bây giờ, ngoài tình thương yêu con cháu ra, Em còn có các chiến hữu KQ của Anh vẫn nhớ tới Anh và Em, như kỳ hội ngộ vừa qua Phi Đoàn Mãnh Sư 243 và Phi Đội Nhân Ái 259 A ở Phù Cát tổ chức tại Houston. Anh Chị Thu-Quốc ở Georgia-Savannah rủ Em đi tham dự, Em từ chối vì Em sợ đến đó bị lạc lõng buồn lại nhớ về Anh. Nhưng Thu nói sẽ đến rước Em, nể lòng Anh Chị từ xa về, hơn nữa hôm Em đến chơi ở Georgia-Savannah Anh chị đã đưa Em đến nơi Anh học bay khi xưa nên Em không từ chối được .Đến nơi Em gặp lại các Anh Chị, tay bắt mặt mừng, những vòng tay thân thiết ôm lấy Em, vỗ về Em không làm sao ngăn được dòng nước mắt buồn tủi… Đến phần nghi thức buổi họp mặt, sau phần tặng hoa cho chị Thân – vợ của Trung tá Phi Đoàn Trưởng Phi Đoàn Mãnh Sư 243 tử nạn.  Thật bất ngờ, Em nghe tiếng Đại Tá Không Đoàn Trưởng Nguyễn Hồng Tuyền nhắc đến tên Anh và Em, Anh Trung tá Bông Phi Đoàn Trưởng Phi Đoàn Mãnh Sư 243 xuống bàn khoác tay Em dìu lên nhận bó hoa từ tay đại tá Tuyền trao tặng, Em thật xúc động, mọi ánh mắt hướng về Em, chân Em gần như muốn quỵ xuống, Em nghẹn ngào, không thốt lên nỗi lời cám ơn, không ngờ các Anh vẫn còn nhớ đến Anh – một cánh chim đã gãy cánh, lìa đàn… Có một Chị, Em không quen hay không nhớ đến vỗ vai Em “Tại Bà mà tui xúc động khóc, làm rớt lông nheo giả rồi”. Em và các Chị đứng quanh Em cười ra nước mắt. Ôi ! Tình chiến hữu của các Anh, Em chợt nhớ đến lời Anh : “Ở Không Quân là vậy, bình thường mạnh ai nấy sống, quan cũng như quân, nhưng đến khi ai có chuyện gì thì hết lòng với nhau… ”.

Em nhớ đến bốn câu thơ mà các Anh ghi tặng trong DVD khi các Anh tập trung về thăm và thâu hình khi Anh đau nặng , tưởng Anh qua không khỏi (29/03/2007)  :

Anh là Mãnh Sư là Nhân Ái
Đem chí trai hùng xây mộng đường mây
Không gian rộng tình yêu Anh trải rộng
Cho khắp Sơn Hà rợp bóng cờ bay…
(Mãnh Sư 243 và Nhân Ái 259 A )

Em xin đa tạ Anh Năm (tên gọi thân thương của Đ/T Nguyễn Hồng Tuyền) và tất cả các Anh Phi Đoàn Mãnh Sư 243 và Nhân Ái 259A ở Căn cứ Không Quân Phù Cát.

Xin cám ơn đến các bạn đồng môn thời Trung học Cường Để QN và các bạn hữu Nữ Trung học QN đã không bỏ sót tên Bích Sơn trong muời sáu năm hội ngộ; cám ơn bạn Kim Thoa hằng năm cứ đến tháng sáu là bạn từ Pháp về đây thăm mình và dự Ngày Hội Ngộ CĐNTH , Mình không làm sao quên được tháng sáu  năm 2010,các bạn Kim Thoa từ Pháp, Nguyệt Hoa từ San Francisco, Đội Ngọc – Houston và mình, bốn đứa ngủ trên một giường (Queen size) với nhau, suốt đêm cười nói râm ran, sáng dậy Anh Nghề nói “Mấy Bà thấy tường nhà tôi nứt chưa?”. Rồi các bạn xúm nhau làm bánh nậm để dành cho Anh ăn từ từ, bánh Anh ăn chưa hết mà Anh đành ra đi  (4/8-2010)… Tháng sáu năm nay K-Thoa không về được vì bạn ngã bệnh, một tuần bạn phải lọc máu ba lần. Cuộc đời vô thường, là con nhà Phật chắc Thoa hiểu, mong Thoa thân tâm an lạc, hy vọng chúng mình sẽ gặp lại nhau ở Mỹ hoặc Pháp nghe Thoa, còn cuộc hẹn với các bạn ở San Francisco vào tháng bảy này thiếu Thoa rồi, buồn quá, mất vui…

Với Seattle ghi nhiều kỷ niệm của chúng mình…  Em còn nhớ chuyến đi Canada, Seattle của mình với vợ chồng chị Vân Nga, v/c Anh Hoàng, v/c Anh Nộ, Anh Hà Thúc Hùng và bạn Đội Ngọc ở nhà v/c Anh Hoài… Ở Seattle mình còn có v/c Anh Cừ (chị vừa mới mất), Anh Nam, v/c Anh Thọ, v/c Anh Khuê, v.v… Sau chuyến đi này về, Anh bị bệnh… Không ngờ đó là chuyến đi chơi xa cuối cùng của Anh. Ôi, làm sao Em quên được . Thuận-Huấn, Lâm-Dũng ở Savannah tình như chị em ! Thật vui khi ghé Florida, tuyệt vời trên cả tuyệt vời (từ riêng của Anh Phi Long).

Xin cám ơn các bạn đồng môn Sư Phạm Qui Nhơn Hải Ngoại đã dành cho B.Sơn nhiều tình cảm khó quên, nhất là KX một thời ở VN một thời ở Mỹ, nay còn đâu ??? Với chị Hiếu, chị Trung, Hiên và Nghĩa, các chị các bạn mới quen, BS thấy thật ấm lòng. Riêng các bạn hữu, đồng môn Houston thì đã dành cho BS tình cảm vô cùng thân thiết. Không cuộc vui nào các bạn để thiếu mình, cám ơn Từ-Đông-Phúc đã đưa đón mình đến các cuộc vui, shopping… Nhớ nhất những đêm ba đứa (Từ-Đông-Sơn) cùng nhau ngủ chung giường cùng hoà tấu chung một bản nhạc (ngáy) thật vui tai… Ôi ! Những kỷ niệm khó quên !

Nghề ơi, trước khi cám ơn Anh, Em xin tạ lỗi với Anh vì Em bị cú shock quá mạnh nên có nhiều lúc Em  đã làm buồn lòng Anh, không tin tưởng Anh, dằn vặt Anh… Thương Em Anh đã thông cảm bỏ qua mọi lỗi lầm. Tha lỗi cho Em nghen Anh – dù lời xin lỗi có muộn màng…

Xin cám ơn Anh đã giúp Em vượt khỏi mặc cảm tật nguyền, cho em cuộc sống thăng hoa.

Xin cám ơn Anh đã dìu dắt Em trên bước đường đời đầy niềm tin yêu – hạnh phúc mà Em những tưởng không bao giờ có được.

Xin cám ơn Anh đã dành cho Em một tình yêu vô bờ và một vòng tay ấp yêu Em trọn đời.

Xin cám ơn – cám ơn Anh – người chồng tuyệt vời của Em  !

Bây giờ ngoài tình thương dành cho các con các cháu, Em sẽ sống vui với những kỹ niệm đẹp, những hạnh phúc mà Em đã có , với các chiến hữu của Anh, các đồng môn, bạn hữu của Anh và Em ở mọi nơi mọi miền sẽ là hành trang cho Em đi nốt quãng đường đời ngắn ngủi này./

Tất cả – đó là  TÌNH YÊU CỦA EM

CHỈ VÌ ANH

1
Mỗi sáng mai thức dậy
Môi em nở nụ cười
Tuyệt diệu thay cuộc đời
Vì đời em có Anh !
2
Chuyện buồn có đáng chi
Quên đi hết mọi điều
Chỉ nghĩ đến Anh yêu
Là đời vui trở lại
3
Biết chăng nhịp thở này
Cho Anh vì Anh hết
Linh hồn em đã quyết :
Mãi mãi thuộc về Anh
4
Em ước là Bà Tiên
Ban cho Anh điều lành
Anh ơi ! CHỈ VÌ ANH
Đời muôn vàn ý nghĩa
Vi Tiểu Bảo (phỏng dịch)

Đêm buồn Houston, 10-7–2013

         Nguyễn Bích Sơn

38 phản hồi

Filed under Nguyễn Bích Sơn, Tác Giả, Truyện Ngắn

38 responses to “Thì Thầm (3) – TÌNH YÊU CỦA EM .

  1. Thỏ con

    Đọc mà nước mắt như chực trào ra.Tình cảm anh Nghề dành cho gia đình và Bích Sơn thật đáng trân trọng. Người tốt lại đi sớm để người ở lại nhớ mong. Bài viết rất chân tình trong ngôn ngữ nên rất dễ gần. Thân thương!

  2. lien Duong

    Cḥ̣ị Bích Sơn yêu quý, em chưa từng gặp chị nhưng qua bài viết của chị ,em thật cảm phục và ngưỡng mộ tình yêu và hạnh phúc của hai anh chị.
    Em cầu chúc những tháng ngày sắp tới của chị tràn đầy yêu thương và niềm vui ….

  3. Thuở Trời Đất nổi cơn gió bụi, Khách má hồng nhiều nỗi truân chuyên. Xin chia xẻ những cam, khổ cùng BS.

  4. Thuở Trời Đất nổi cơn gió bụi, Khách má hồng nhiều nỗi truân chuyên..Xin chia xẻ những cam,khổ cùng BS.

  5. phamlehuy

    Chị Sơn ơi,
    Lâu nay LH thật vui và cũng thật cảm động vì đã được chia sẻ những “tiếng Thì Thầm” của chị. Nay nghe lại những “tiếng Thì Thầm ấy” LH vẫn cảm động bùi ngùi làm sao !

    • Thật ấm lòng khi Lê Huy hiểu thấu ” tiếng Thì Thầm ” của chị . Cám ơn tấm chân tình của vợ chồng LH dã dành cho .
      Chúc Huy Loan vui-khoẻ và hạnh phúc bên nhau suốt quãng đường đời đầy bông hoa đẹp ( hết rồi đoạn đường đi KS – NĐ Loan hớ )
      Tình Thân .

  6. Trúc Sơn

    Chị Bích Sơn mến.
    Trúc Sơn biết, đời chị gặp nhiếu bất hạnh, như: Bị thương tất oan ức khi tuồi đời còn quá trẻ, chuyện “tan hàng” một cách tức tưởi để rồi cùng anh trải qua những tháng ngày “cuối mặt, bịt tai…”!
    Nhưng bù lại, chị có anh Nghề, một người chồng “đẹp”, đó là một hạnh phúc lớn. Xin chúc mừng chị.
    Chị ơi, cuộc đời này Âm- Dương sẽ đảo nghịch đấy. Chết ở cõi Dương gian tạm bợ chưa phải là hết. Mà con người còn đi tiếp tới cảnh Âm phủ nữa. Và lúc ấy chị sẽ làm chồng của anh Nghề- hổng biết có đúng không nhưng em nghe người ta nói vậy. Chị coi liệu đi nghen…hà hà (Đùa tếu táo tí cho vui chị há???)
    Bài viết là những tự sự nghe chừng như lan man mà trao cho độc giả nhiều xúc động. Cảm ơn chị.
    Chuc chị những ngày còn lại là những ngày đẹp.
    Thân mến.

    • Âm dương nếu có đảo ngược thì chị vẫn tin chắc tình yêu của anh cũng sẽ không thay đổi nên anh sẽ “đảo ngược” lại ở cỏi âm để che chở cho chị . Hì Hì …!!! Có niềm tin như vậy nên những ngày còn lại chị sẽ vui với bạn bè …
      Cám ơn Lân đã chia xẻ bài viết .

  7. “Chúng mình đã ngụp lạnh hạnh phúc bên nhau cho đến khi tai hoạ ụp xuống…Em những tưởng hạnh phúc sẽ cao bay… Nhưng không tình yêu đó vẫn còn… còn mãi…Anh còn hẹn đến kiếp sau, Anh còn nói hoán đổi mà Em phải ga-lăng giống Anh, Em không chịu vì Em vẫn muốn làm vợ Anh để được Anh nuông chìu. Anh nói Em khôn quá trời Em thấy yêu Anh quá Nghề ơi!!!”
    @Chị Bích Sơn ơi,
    Đọc những dòng này, em thật sự xúc động, thấy thật thương chị và ngưỡng mộ “Anh” vô cùng, và có lẽ giữa lòng “Đại dương xanh”, Anh cũng sẽ mỉm cười … sung sướng về người “Vợ yêu” của mình chị à!…
    THÌ THẦM 1-2-3, là “Tiếng lòng” vỡ ra từ nước mắt hạnh phúc dù thấm đẫm đau thương-ly biệt củả chị…đọng lại bằng tình yêu thương chân thành mỗi khi nghĩ về người chồng Pilot hào hoa-chung thuỷ của mình. Đúng là một “Người chồng”nhân cách hiếm có giữa đời thường, chị BS ơi!
    Vài hàng sẻ chia cùng chị, em chúc chị luôn hạnh phúc, thanh thản và sống yên vui cùng con cháu.
    Em, nnt

    • Chị thật hạnh phúc khi có Thơ hiểu chị mà hiểu chị rất nhiều nữa …Dù hiện tại bây giờ chị rất buồn , rất trống vắng nhưng khi nghĩ về … người chị thương yêu … mặc dầu đều không còn , chị cũng thấy vui và ấm lòng lắm Thơ à , chị thật may mắn phải không Thơ ? Vì chị đã yêu và được yêu , phải không em ? Cám ơn em đã chia xẻ và đồng cảm …

  8. T

    chị BS viết như một hồi ký nhỏ cay đáng khổ đau và hạnh phú rồi mất mát vv,,,đọc xúc động .HT xin chân thành chia sẻ tấm lòng chị đã trãi ra… chúc vui còn lại chị

  9. Chị Bích Sơn,
    Câu chuyện của chị làm em thực sự cảm động bởi tình yêu của anh chị thật tuyệt vời . Xuyên suốt câu chuyện gần như là lời trần tình tự bạch những cung bậc tình
    cảm, tình yêu về người chồng quá cố của mình nghe sao mà thương, mà xót đến nao lòng từ đó có thể thấy anh là người đàn ông hội đủ phẫm chất của người chồng tốt. Chị ơi, có được một người chồng tốt cũng là ước mơ chung của tất cả phụ nữ chị à ! Em có đứa bạn là giáo sư dạy trường đh Nha , nó tuyên nói “để thương yêu , chung thủy sống hết lòng vì một người đàn ông không khó, chỉ sợ họ không xứng đáng với tình cảm mình dành cho họ”, em thấy câu nói của nó hay chị nhỉ ! Đúng, phụ nữ chỉ sợ lấy lầm chồng. Do vậy, em thực sự ngưỡng mộ anh, chính cách sống tốt của anh đã làm thay đổi nhận thức , tình cảm của người vợ ban đầu đến với nhau không có tình yêu…mà sau đó và mãi sau này “keo sơn không rời” . Chị BS ơi, theo em, chị là người phụ nữ quá hạnh phúc. Tình yêu của anh chị quá đổi tuyệt vời , chỉ tiếc là anh đã ra đi …Và điều này, em mong chị cũng đừng buồn, anh chỉ tuân thủ theo qui luật “vô thường” của một đời người thôi chị ạ !
    Bài viết chân thật về một tình yêu đẹp, tuyệt vời . Cám ơn chị.
    Chúc chị sức khỏe, luôn lạc quan chị nhé Thân ái.

    • Nguyệt Vân ,
      Cám ơn NV đã ngưỡng mộ ông xã chị , và nói chị là người phụ nữ quá hạnh phúc … Chị cảm nhận được điều này , chị thật may mắn có được người chồng như anh nên chị mới vui sống đến ngày hôm nay … Nếu có kiếp sau chị mong muốn được làm vợ anh trong một hình hài nguyên vẹn để đền đáp ân tình anh đã trao cho … Cầu mong …
      Mến chúc NV có niềm vui trọn vẹn bên người thân …

  10. NĐD

    Lời thì thầm
    nho nhỏ
    Nhẹ nhàng trong hơi gió
    Từ thuở nào xa xăm
    Cho người tình trăm năm

    Thật xúc động với tình yêu của anh chị qua những tháng ngày khó khăn theo mệnh nước nổi trôi .

    Chúc chị khỏe , thân mến !

    • Cùng với vận nước nổi trôi , những tháng năm gian khổ mà tình yêu của anh chị vẫn đong đầy…chị thật hạnh phúc đó Diêu , mặc dù chị đã trãi qua nhiều bất hạnh … Khi nào rãnh ghé chị nha D . Đợi em …
      Vui-khỏe nhiều nha .

  11. Nguyên Thủy

    Đoc bài này của chị Bích Sơn mới thấy hạnh phúc trải qua bao nhiêu biển dâu trong đời thật vẹn toàn và qúy giá làm sao…Chị đã trải qua gần như đầy đủ mọi sự kiện gắn liền với Việt Nam thời chiến tranh, chuyện đi cải tạo, chuyện bị đánh tư sản, chuyện đi kinh tế mới, chuyện vượt biên, chuyện đi HO, chuyện định cư ở Mỹ và sau cùng là ray rức chia ly với người yêu quý nhất..!
    Giọng kể ẩn đầy tiếc nuối, nhớ thương…Những dữ kiện gắn liền đưa người đọc trở về một thời mà bây giờ nhìn lại mới thấy ttrân qúy những gì mình có được ngày hôm nay..
    Cảm ơn chị Bích Sơn đã kể lại chuyện của mình, nhưng bàng bạc trong đó là chuyện của cả một thế hệ đi qua chiến tranh

    • Hoạn nạn mới thấy chân tình , phải không NT ? Cuộc đời chị đã gặp nhiều biến cố đau thương trong thời chiến , nhưng bù lại chị được tình yêu che chở bảo bọc nên chị đã đứng vững đến ngày nay …cám ơn NT đã hiểu tình cảnh của chị trong từng giai đoạn …
      Mến chúc bình an – hạnh phúc đến với Nguyên Thuỷ .

  12. Tào Lao

    Hôm trước em đưa đt cho anh Hiếu không quân nói chuyện với chị , nghe hai người nói chuyện về anh Nghề (chồng của chị) & một thời không quân thật oai hùng, em có cảm giác như em đang gần gũi với anh Nghề và cũng hạnh phúc được biết thêm về anh ấy .

  13. Trần Mỹ Thắng

    Đọc những Lời Thì Thầm của chị BS đầy nước mắt và xen lẫn với hạnh Phúc , Thắng cảm động & cũng vui mừng,,,
    Cảm ơn chị cho tụi em hiểu thêm về những năm tháng của chi .. chúc chị an vui !

    • Vô cùng hạnh phúc khi có những người bạn đã dành tình cảm thân thương và đón nhận chị như các ACE trang nhà . Cám ơn Mỹ Thắng đã thấu hiểu anh chị . Quý mến em Mỹ Thắng !

  14. Có kỷ niệm dù đau buồn hay hạnh phúc cũng để lại trong ta một dấu ấn khó phai mờ phải không NT56 ? Rất cám ơn NT đã hiểu tình cảnh của anh chị và chia xẻ niềm vui nỗi buồn cùng chị , Hy vọng một ngày nào đó sẽ cùng em uống ly cà phê giao tình nha . Vui – khỏe nhiều nghen NT56 .

  15. Nhỏ

    Chị Bích Sơn ơi . Lời Thì Thầm của chị đong đầy nước mắt , nhưng lại ngập tràn bòng dáng hạnh Phúc chị nhỉ . Nhỏ chia sẽ cùng chị .

  16. An Khê

    Chào chị Bích Sơn
    Đọc xong hồi kí (Thì Thầm-3) AK muốn khóc, khóc cho gian truân do trời sắp đặt nhưng khóc vì cảm động hạnh phúc đong đầy của anh chị. Với lối viết rất chân phương nhưng ẩn chứa nhiều kỉ niệm đầy xúc động. Nhgĩa tào khang khang vẹn tròn theo lời hứa ” Một khi anh đã chọn con đường anh đi, anh sẽ đi hết con đường đó…” Và đúng như vậy, anh đã nắm tay chị đi hết con đường anh đã chọn…
    Hạnh phúc không phải tòan màu hồng, con đường trải đầy hoa…nhưng hạnh phúc của anh chị đầy mật ngọt đôi lúc có vị mặn của nước mắt do trời sắp đặt ! Anh đã ra đi nhưng em tin tình yêu của anh & chị dành cho nhau mãi mãi viên miển. Anh chỉ đi trước, dọn dẹp tổ ấm để một mai chị đi…có anh ra đón ( không cần hẹn thề kiếp sau vì- Duyên nợ vợ chồng, phải ước thệ rồi phải duyên thì năm trăm năm mới tới lượt xoay vòng…chị ạ …)
    Lâu lắm em mới đọc được những lời ” Thì Thầm” đầy nước mắt nhưng chan chứa nhiều vị ngọt như vậy. Em cám ơn chị. Chúc chị vui…với niềm vui con cháu và những người bạn quanh ta chị nhé.

    • An Khê em ,
      Thật ấm lòng khi có AK hiểu và chia xè niềm vui – nỗi buồn cùng chị , chị cũng tin không phải chết là hết … Như em nói ” anh chỉ đi trước , dọn đẹp tổ ấm , để một mai chị đi …có anh ra đón ” … Anh đón em về cho thỏa chờ mong … (Chị nhớ câu hát nào đó) , nhưng em nói duyên nợ vợ chồng đến năm trăm năm mới tới lượt…Trời ơi ! Sao mà lâu dữ , anh chị xa nhau mới bốn năm ba tháng bảy ngày , còn những …Trời ! Em có viết lộn không hả ? Còn chị nghĩ : anh hơn chị năm tuổi thì thời gian sum họp gần kề rồi …thôi cứ nghĩ vậy đi cho có “power” mà sống tiếp những ngày còn lại phải không em ?
      Chúc em tận hưởng niềm hạnh phúc đang có nghen AK khả ái của chị .

      • An Khê

        Hihi, ý em…hẹn kiếp sau khó lắm chị ơi ! Hai chữ- Duyên phận, năm trăm năm lần ước hẹn mới có duyên với nhau ! Anh, chị khỏi hẹn hò chi, anh xuống trước lo nhà cửa vườn hoa…chờ một mai chị bóng ngã chiều tà xuống dzí ảnh, chắc ăn hơn đó chị 🙂

  17. từ mạnh long

    Đúng là lời thì thầm nhưng chứa đầy tâm sự của Chị Bích -Sơn.
    Rất xúc-động qua câu chuyện tình cuả Chị, Anh Nghề đúng là..”liền ông” đó nhen!
    Ủa hồi xưa Chị với Ảnh đi kinh tế mới Long Thành mà có ở ấp 8 Dân Nam không dzậy? Em ở đó cũng vài năm đấy.

    • Mạnh Long ! Em nói “anh Nghề đúng là ‘liền ông’ , vậy Long thì sao ? Có phải là ‘liền ông’ ? Để chị hỏi nhỏ bà xã em nhen , nhưng chị tin ML cũng là ‘liền ông’ 100% . Long ơi ! Chị không nhớ là ấp nào vì anh chị cứ chạy lên xuống SG-LT để lo chạy tờ hộ khẩu rồi dù về SG ở thôi em , chứ không chị em mình quen biết nhau từ đó …?
      Vui – khỏe và hạnh phúc mỗi ngày nha TML .

  18. Chi Bich Son oi Sang nay doc bai viet cua chi hay dung hon la mot bai hoi ky cua chi Doc xong cam nghi cua NT that su xuc dong Nhung nam thang cua chi cung voi a Nghe that su qua tuyet voi Chi da gap a Mot si quan Pilot tam hon rat dao hoa .nhung trai lai co mot tinh yeu .mot trach nhiem voi vo con .voi gia dinh that qua tuyet ,nhung ky niem nhung vui buon .luc khp khan hoan nan hay nhung luc phog ba bao tap gap ghenh ma vc cung chia se voi nhau ,du co bay gio thoi gian co xoi mon di nua thi cung kg the nao quen dc fai kg chi Xin chia se voi chi voi bai hoi ky that cam dong cua Chi Chuc Chi mai vui khoe voi gia dinh va con chau ben nhung nguoi than thuong cua minh Chi nhe Than ai …….

Hãy gởi những lời bình luận thân thương đến với mọi người.

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.