Đất nước mình ngộ quá phải không anh ?

Đào Minh Tri (Sưu tầm)

que-toi

Đất nước mình ngộ quá phải không anh
Bốn ngàn tuổi mà dân không chịu lớn
Bốn ngàn tuổi mà vẫn còn bú mớm
Trước những bất công vẫn không biết kêu đòi…

Đất nước mình lạ quá phải không anh
Những chiếc bánh chưng vô cùng kì vĩ
Những dự án và tượng đài nghìn tỉ
Sinh mạng con người chỉ như cái móng tay…

Đất nước mình buồn quá phải không anh
Biển bạc, rừng xanh, cánh đồng lúa biếc
Rừng đã hết và biển thì đang chết
Những con thuyền nằm nhớ sóng khơi xa…

Đất nước mình thương quá phải không anh
Mỗi đứa trẻ sinh ra đã gánh nợ nần ông cha để lại
Di sản cho mai sau có gì để cháu con ta trang trải
Đứng trước năm châu mà không phải cúi đầu…

Đất nước mình rồi sẽ về đâu anh
Anh không biết em làm sao biết được
Câu hỏi gửi trời xanh, gửi người sau, người trước
Ai trả lời dùm đất nước sẽ về đâu…

TRAN THI LAM

45 phản hồi

Filed under Sưu tầm, Tác Giả, Đào Minh Tri

45 responses to “Đất nước mình ngộ quá phải không anh ?

  1. Cà Kê Dê Ngỗng

    Câu hỏi “Đất nước mình rồi sẽ về đâu” được một cây bút nghiệp dư từ Oregon trả lời vài giờ sau khi bài thơ được cô giáo Lam post trên Facebook của mình. Bài thơ mang tên:
    Anh trả lời liền. . .

    Anh trả lời liền đất nước sẽ về sau
    Khi thế giới đã về từ lâu lắm
    Bởi cả nước được đảng bồng, đảng ẳm
    Nên nhân dân hạnh phúc quá còn gì?
    Đất nước mình vì thế chẳng chịu đi
    Bởi đôi chân đã trở thành đất sét
    Tiến sĩ giấy ngồi nhìn nhau lấm lét
    Sợ đảng không tin nên phải viết điều thừa
    Đất nước mình biển vẫn bạc như xưa
    Chỉ có điều là bạc mầu cá chết
    Rừng còn đó không bao giờ cháy hết
    Dù đảng ta vẫn nhiệt liệt phá rừng
    Em đừng hỏi chiếc bánh chưng to thế
    Để làm gì khi dân chúng đói meo
    Nhưng em ơi đấy chỉ là bánh vẽ
    Thì dẫu to hay bé có hết nghèo?
    Em đừng buồn khi dân không chịu lớn
    Bởi lớn lên dân sẽ bị đảng “đì”
    Dân khôn lắm họ núp sau bóng đảng
    Giả ngu si cho đảng khỏi tự ti
    Đảng yêu dân nên làm điều sai quấy
    Cũng chẳng qua sợ dân chọn sai đường
    Dân cõng nợ là yêu thương cõng đảng
    Xét cho cùng thì cũng chỉ trơ xương
    Đất nước mình tuy có ngộ đấy em
    Nhưng nghĩ lại không có gì khó hiểu
    Dân vẫn thấy nồi cơm to hơn văn miếu
    Thì em ơi mấy ngàn năm nữa vẫn bị Đ lừa…

  2. Hoàng-Phong

    Ngồi đỉnh núi với tầm tay thượng đế
    Ngắm nhân gian xa tít dưới chân trời
    Lòng quặn đau nỗi niềm yêu đất Việt
    Chí tang bồng phò quốc chống ngoại xâm…

  3. Tào Lao

    Thêm bản nhạc nè …

  4. Nguyên Thủy

    Siu tầm thêm phụ anh Tri nè…

    ĐẤT NƯỚC MÌNH KHÔNG NGỘ QUÁ ĐÂU EM…
    Đất nước mình không ngộ quá đâu em
    Dù bốn nghìn năm dân vẫn không chịu lớn
    Bởi tổ tiên ta sinh ra không là con mà là trứng
    Khi Cha Mẹ ly hôn nào có dám kêu đòi

    Đất nước mình không lạ quá đâu em
    Thánh Gióng lên ba đã ăn cơm nong cà thúng
    Chữ Đồng Tử úp nón thành cung điện nguy nga sừng sững
    Cùng một cha, Tấm làm mắm Cám rất bình thường

    Đất nước mình không buồn quá đâu em
    Dù biển bạc rừng vàng giờ đây đang cạn kiệt
    Nhưng có nồi cơm Thạch Sanh ăn mãi không bao giờ hết
    Nàng Tô Thị chờ chồng nghìn năm lẻ có gì đâu

    Đất nước có gì mà phải thương đau
    Vì đến tiều phu cũng mơ làm hoàng đế
    Nên chút nợ nần là chuyện nhỏ như con dế
    Đánh thắng ba siêu cường sợ gì đám năm châu

    Em hỏi đất nước mình rồi sẽ về đâu?
    Anh chưa biết nhưng có một điều rất tuyệt
    Chưa biết về đâu nhưng cứ đi tắt đón đầu là duyệt
    Chưa biết về đâu nhưng cứ phải tiến lên đầu!
    Baron Trịnh

  5. Nguyên Thủy

    Cảm ơn anh Tri đã sưu tầm…Mời cả nhà cùng nghe …

  6. TT Hiếu Thảo

    Đất nước mình lạ quá phải không anh ?
    Mấy mươi năm rồi ta về thăm còn chua xót
    Cộng dừa kia ta yêu… vì đã trót.
    Cắn trong răng mà tím cả tấm lòng….
    Cảm tác với ĐMT cho vui nhé

    • Đào Minh Tri

      Cám ơn Hiếu Thảo cung đã cảm xúc bài thơ của cô Trần Thị Lam và cũng chia xẻ tấm lòng của mình v ở iws trang nhà

  7. Anh hỏi tôi.. tôi biết hỏi lại ai
    Khi bản năng vốn vẫn còn nhu nhược
    Khi “trên đường” chúng ta không tự bước
    Hô “tự cường” mà khúm núm “theo chưn”

    Anh hỏi tôi.. tôi biết hỏi lại ai
    Khi bàn cờ chỉ một người điều khiển
    Tiến hay lùi.. thắng hay thua.. tự diễn
    Khi cùng đường.. dân làm chốt “triển khai”

  8. Cà Kê Dê Ngỗng

    Đọc xong bài thơ “Đất nước mình ngộ quá phải không anh ?” của TRAN THI LAM sao thấy tậu cho đất nước và dân mình quá hà !

  9. Tin khẩn…tin khẩn…(mà lẽ đương nhiên)
    Phe nẫu sẽ có thêm một TNLT, đó là cô giáo TRAN THI LAM vừa mới được phe nẫu ưu ái mời đi uống cà phe…
    Có ai trong nước muốn không là người cúi mặt xin giơ tay leeeeeeeeeen…..
    1-2-3…..?????….hú…hú…hú….

  10. Tào Lao

    Hội nghị “Thành Đô” trong 2 ngày 3 &4 của tháng 9 năm 1990 hén Từ gia ? Cứ hỏi thoải mái ,,, he he

  11. từ mạnh long

    Hỏi hiệp ước”Thành Đô” được không TTL?

Hãy gởi những lời bình luận thân thương đến với mọi người.

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s