Category Archives: Anh Hai Chai

Đêm giã từ

Hai Chai

Đêm đẩm ướt vì hơi sương lạnh.
Buốt giá thêm vì nước mắt em,
Đèn khuya cúi mặt buồn tênh,
Soi đôi bóng nhỏ trong đêm giã từ…

Cuộc chia ly nào không luyến tiếc?
Huống hồ chi cách biệt hôm nay,
Rượu tình trót nhấp nên say!
Vui trong gang tấc buồn đầy mắt môi…

Ngày mai anh không bên em nữa,,
Về với người không phải là em
Mang theo nỗi nhớ không tên,
Tình em anh giử trong tim một đời…

∞∞∞

66 phản hồi

Filed under Anh Hai Chai, Tác Giả, Thơ

Đôi bờ

Anh Hai Chai

“Ngủ đi em mộng bình thường
Ru em sẵn tiếng thùy dương mấy bờ”…(HC)
Bao nhiêu hò hẹn ngày xưa
Giờ còn đâu nữa mà chờ đợi nhau?

Ngủ đi em ,ngủ thật lâu
Cánh mi khép lại bỏ sầu cho ai!!!
Đời như một giấc mộng dài
Xuân đi để lại cánh mai trong vườn

Cuộc tình nhớ nhớ, thương thương
Buộc chi làn khói vô thường đã xa
Nắng chia hai nữa chiều tà
Nữa kia xa lạ áo hoa cuối trời

Nữa ta mong đợi ngậm ngùi
Tình yêu rồi cũng mù khơi dặm ngàn
Chiều tàn giấc mộng vụt tan
Vươn vai thức giấc ngỡ ngàng mất nhau

Ngủ đi em , bỏ nỗi sầu
Thùy dương bóng xế ngàn câu ru buồn
Trần gian một cuộc đoạn trường
Đôi bờ xanh biếc nhớ thương ngậm ngùi…

∞∞∞

36 phản hồi

Filed under Anh Hai Chai, Tác Giả, Thơ

Em đi

Anh Hai Chai
em-di

Em đi còn lại mình tôi
Sáng, trưa, chiều, tối cạn lời nhớ thương
Còn đây mấy sợi tóc vương
Lẫn vào trong gối mùi hương ngày nào

Xuyến xao mấy ngọn trúc đào
Hồng trong nắng sớm như màu môi em
Bậc thềm tam cấp ngủ quên
Từ khi em rũ bỏ miền chiêm bao

Em đi con nhện giăng sầu
Con trăng héo úa nhạt câu thơ tình
Em đi con sóng lặng thinh
Không còn vồ vập hôn ghềnh đá xưa

Em đi ngày nắng chợt mưa
Đêm buồn trở gió môi thừa lời yêu
Em đi đời cũng liêu xiêu
Hồn tôi lưu lạc phiêu diêu xứ nào

Quắt quay muôn thuở còn đau
Loay hoay tóc đã bạc mầu thời gian
Em đi rớt một nhịp đàn
Lời ca quên chữ âm vang chia lìa

Em đi trống vắng tứ bề
Vườn xưa quạnh quẽ gió về lập đông
Em đi mưa khóc trên sông
Lòng tôi dậy sóng muôn trùng khơi xa

Em đi xa.. đã rất xa…

∞∞∞

72 phản hồi

Filed under Anh Hai Chai, Tác Giả, Thơ

Bài thơ cuối năm

Anh Hai Chai

to-lich-cuoi-nam

Tờ lịch cuối cùng thản nhiên rơi.
Năm hết, buồn ơi xin hãy vơi
Đếm đi , đếm lại còn xa lắc
Chẳng biết khi nao đến cuối đời

Mây đầu trên vẫn nhẹ nhàng trôi
Tuổi xanh qua mãi chẳng khứ hồi
Xuân đến , xuân đi qua rồi lai
Bận lòng chi mãi, nhếch môi cười

∞∞∞

60 phản hồi

Filed under Anh Hai Chai, Tác Giả, Thơ

Chiếc bóng

Hai Chai
chiec-bong

Không thật cũng không giả
Từ lúc ta chào đời
Giàu sang hay vất vả
Chẳng bao giờ xa ta

Ta đi đâu theo đó
Cứ lặng lẽ âm thầm
Như một tên nô bộc
Theo sau hầu chủ nhân

Có thật nhưng không thật
Mong manh chẳng chắc bền
Tan tụ bởi nhân duyên
Tùy nắng mưa biến hiện

Ta cùng bóng đi mãi
Cho hết một kiếp người
Đến khi ta nhắm mắt
Bóng mịt mù tăm hơi…

∞∞∞

51 phản hồi

Filed under Anh Hai Chai, Tác Giả, Thơ

Người Đi…

Hai Chai

img_5587

Người đi còn để lại đây
Bao nhiêu kỷ niệm của ngày yêu nhau
Những lời tình tự bấy lâu
Ước mơ giờ hóa thành câu ru buồn

Lòng người tựa gió bốn phương
Lòng tôi tựa nắng thu buồn hanh hao
Rã rời hạnh phúc hôm nào
Bàn tay nhỏ bé làm sao giử người…

80 phản hồi

Filed under Anh Hai Chai, cdnth6875, Tác Giả, Thơ

KHÓI….

Anh Hai Chai

Khoi
Anh vẫn thường gọi em là khói và một trăm lần như một em vẫn vuốt nhẹ lên đầu mũi anh với nụ cười hóm hỉnh trẻ con mỗi khi anh trêu chọc:
-Bằng cách chi em bay vào mắt anh rồi ở luôn trong đó không chịu ra,để mắt anh lúc nào cũng xốn xang ni nhớ khi vắng em…
Em có thể làm anh vui, có thể làm anh buồn.có lúc anh luôn mồm huýt sáo những khúc nhạc yêu đời lại có lúc hồn anh đột nhiên chùng xuống như sợi dây đàn cũ k
Lúc buồn em bỏ anh vào chiếc hộp chứa toàn giận dỗi rồi xóc lên ,xóc xuống…cho tim óc anh tha hồ quay cuồng mệt mõi. Lúc vui em đặt anh lên nụ cười Ve vuốt vỗ về anh như nựng nịu một đứa trẻ thơ…Là em đầy quyền lực như phù thủy trong truyện cổ tích xa xưa độc ác và đầy kiêu ngạo nhưng tâm hồn thì mong manh như một chiếc lá vàng Em thường đến chùa chẳng những lúc buồn mà ngay cả khi vui….Lúc vui em rộn rã giọng kinh cầu …Lúc buồn lời trầm và đục ngầu nước mắt.
Áo lam em mặc nhẹ hẩng như mầu khói. Khói hương cứ bay lãng đãng và tan loãng trong hư không chẳng để lại vết tích nào…Em bảo con người cũng đến rồi đi tự tại và nhẹ nhàng như thế….Anh thường trêu em mi khi em nhăn mặt vì khói thuốc …anh bảo khói nhang và khói thuốc cũng y chang nhau thôi cả hai rồi cũng bay lên trời….Em dẩu môi lên …Làm sao giống được ?khói nhang nhẹ nhàng thanh tịnh,khói thuốc nặng nề ngột ngạt…anh thì cứ ở dưới địa ngục mà hút thuốc đi…,còn khi chết em sẻ bay lên trời…
…Và Khói ơi…!
Những đóa hoa dại bé xíu mầu vàng đã nở đầy một góc công viên, cái góc khuất gió vắng người chỉ có anh và em hay ngồi bên nhau yên lặng ngắm hoa. Anh giờ vẫn ngắm hoa nhưng chỉ một mình ên. Làn khói mong manh của anh đã bay vào mênh mông trời đất. Anh nhả khói, khói thuốc bay là đà vương vấn, không như mầu khói lam của em nhẹ nhàng thanh thoát bay lên rồi tan đi trong hư không…Chẳng biết em đi đâu ,về đâu nhưng chắc chắn một điều là anh mãi hoài bị nhốt kín trong cái địa ngục nhớ thương chẳng phải để hút thuốc không thôi mà còn mãi ray rức mi khi nghĩ về em
Sài gòn hôm nay chợt se se lạnh làm anh nhớ điên cuồng đôi môi ấm áp của em…Em ra đi cho tình anh ngơ ngác,có thật em đả lên trời không???
Anh nhớ em thật nhiều…Khói ơi…!!!

ΦΦΦ

87 phản hồi

Filed under Anh Hai Chai, Tác Giả, Truyện Ngắn

Ra đi

Anh Hai Chai

tinan4

90 phản hồi

Filed under Anh Hai Chai, Tác Giả, Thơ

Anh và em

Anh Hai Chai

Anh-em

Có một lần anh bối rối hỏi em
Làm sao để giữ báu vật bên mình
Anh sợ rớt rồi có người nhặt mất
Chắc anh buồn hết cả kiếp nhỏ ơi..!
Em hồn nhiên ,sao anh không bỏ túi?
Mang theo mình đi khắp mọi nơi
Là báu vật anh phải giữ kỹ vào
Nhở rơi mất làm sao tìm lại được ?
Anh bật cười …anh đau tim ,mệt óc
Biết bao đêm mà nào có nghĩ ra
Em thật thông minh…quá đó nhỏ à
Từ nay anh sẽ cất em vào túi
Bên ngực trái em nằm ngoan trong ấy
Nghe tim anh đập từng phút ,từng giây
Lời yêu thương anh nhắn gởi mỗi ngày
Em hạnh phúc,ngủ ngoan trong túi áo…

∞∞∞

105 phản hồi

Filed under Anh Hai Chai, Tác Giả, Thơ

Vu vơ

Anh Hai Chai
vuvo
Không biết…
Chiều nhân gian nào sẽ là chiều cuối cùng
Và ngày ấy…
Tâm hồn ta có hoài đi rong
Chiếc lá vàng nào sẽ dùng tẫn liệm
Nỗi nhớ thương nào sẽ vô cùng
Sẽ không biết
Sẽ mãi hoài không biết
Ta nợ nhau bao nhiêu nhớ mong
Tình dẫu cho nhiều như sông suối
Biết cuối cùng có được nhau không?
Vẫn chỉ là đường thẳng song song
Người thì xa quá đỗi muôn trùng
Không biết mai này ta nhắm mắt
Có ai đôi lúc thấy bâng khuâng
Có ai tụng thời kinh siêu độ
Có ai thỉnh thoảng nhớ ta không?
∞∞∞

53 phản hồi

Filed under Anh Hai Chai, Tác Giả, Thơ

TẢN MẠN TÌNH SẦU

Anh Hai Chai
nho_t2
Thật tình cờ,đó là một ngày tôi lạc bước đến thành phố lạ hôm ấy trời mưa rả rích thật buồn,tôi đang lang thang đếm bước thì một bóng người thoáng qua trước mắt tôi trong màn mưa mờ ảo,với mầu áo tím hoa cà,mầu áo tím dể thương mà ngày xưa thời còn trai trẻ tôi rất yêu thích.Tôi rảo chân bước vội ,để mong được
nhìn rỏ khuôn mặt,và củng để mở lời làm quen,nhưng không kịp nửa tà áo tím đả mất hút giửa dòng đời…à mà không…giửa dòng người và xe cộ chật chội ồn ào.

108 phản hồi

Filed under Anh Hai Chai, Nhật ký, Tác Giả