Thiên Di – Phạm văn Tòng
Xin giới thiệu đến qúy bạn, một bản nhạc “Tình Đông” .
→thơ của THIÊN DI
→phổ nhạc LÊ HOA.
Thiên Di – Phạm văn Tòng
Xin giới thiệu đến qúy bạn, một bản nhạc “Tình Đông” .
→thơ của THIÊN DI
→phổ nhạc LÊ HOA.
Filed under Nhạc, Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Thơ
Thanh Hiền
Xưa, mưa nhẹ…em, hạ vàng chợt đến
Áo trắng bay. Ôi, nhớ mấy cho vừa
Dáng hao gầy- Em thiên thần bé nhỏ
Xao lòng ta, ai đó…có hiểu chưa?
Chừ, lá rơi, gió cuốn…nhớ mưa xưa
Chân vô định, một mình anh lặng bước
Nhớ dáng em, nhớ lời xưa nguyện ước…
Suốt con đường hai đứa mãi bên nhau!
Dấu phong sương, nhịp bước đã úa nhàu
Ta vẫn nhớ, vẫn ghen hờn duyên mãn
Dẫu thời gian đếm, cuộc đời hữu hạn
Lỡ nhịp đàn…Em, trôi nổi bão giông…
Để hôm nay, nhớ hạ…Nhớ nao lòng
Mơ về em, dáng gầy buồn muôn thưở
Mưa xưa ơi! Cho ta mùa mưa nữa
Đón em về, lối cũ…rót hương xưa…
Filed under Tác Giả, Thanh Hiền, Thơ
Chút tình xin gởi lại nhau
Dù cho tơ tóc phai màu tự lâu
Vọng về từ đáy vực sâu
Câu kinh thiên cổ đẫm sầu nhân gian
Chờ nhau gió núi mây ngàn
Vẫn hương mái tóc nồng nàn đêm đêm
Dù mưa có rụng qua thềm
Không ngăn được khúc êm đềm tụng ca
Chút tình ta giữ cho ta
Mai sau cằn cổi vẫn là đầu tiên
Dù bao năm nặng ưu phiền
Gió sương trần tục đảo điên thói đời
Tiếp tục đọc
Filed under Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Thơ
Trần Dzạ Lữ
Cứ tưởng em là báu vật của đời anh
Ở nơi trăm năm không hề suy suyển
Chỉ có em,vầng trăng không hề khuyết
Trong tim anh, tháng mộng, năm lành…
Anh a vào cõi nhớ mông mênh
Thắp ngọn lửa tình yêu vĩnh cữu
Anh tuyệt đối với em-nàng Út
Của câu thơ tròn điệu, nên vần…
Nghĩ suốt đời ta không thể phân thân
Bên suối mơ rất ngọt ngào giòng chảy
Có ai ngờ em phản đòn đến vậy?
Thương tích này anh chỉ kịp…trân trân !
Danh tướng hề! sa vào mắt mỹ nhân
Là chết chắc ! huống anh người khờ khạo?
Võ vẽ chi tình để đau giông bão
Cứ lùa về một phía-trái tim anh !
Anh giờ đây, giống bại tướng mất thành
Sửng sốt té bên chiều hối lỗi
Khiêng giáp chi đở tình không nổi
Cú phản đòn , thôi hết thấy…trời xanh.
( SàiGòn, 7.4.2013 )
Filed under Tác Giả, Thơ, Trần Dzạ Lữ
Dế Mén
Có một đêm ta nhớ mình đã khóc
Giọt lệ tan vỡ nhiều mảnh hờn ghen
Trái tim đau trăm vết cứa muộn phiền
Hồn tê tái run rẩy từng nhịp thở
Có một đêm vết thương lòng hé mở
Đường ngờ nghi đang chắn lối tình nhau
Chạm vào đêm những ngón tìm vết dấu
Rót cạn lòng để soi mắt hồ thu
Và từng đêm ta âm thầm phủ dụ
Có gì đâu, chỉ là gió vờn quanh
Có gì đâu, vài mưa bụi long lanh
Hờ hững đọng ngực xuân thì lơi lả
Dòng ảo tưởng trôi dài trăm điều lạ
Mối nghi ngờ ẩn hiện loạn nhịp tim
Tưởng tượng thôi mà nghe hồn chết lịm
Có lẽ nào…ta ghen quá…trời ơi….!
Nguyên Thủy
Anh thắp lên ngọn nến,
Nhập nhoè trong bóng đêm,
Mi xanh em khép lại,
Bờ môi run nỗi niềm…
Đêm bập bềnh ngọn nến,
Lênh đênh đôi trái tim,
Lao xao từng nhịp cạn…
Con sóng đùa miên man…
Tiếp tục đọc
Filed under cdnth6875, Nguyên Thủy, Tác Giả, Thơ
Thu Trang
Be bé ven đường, hoa Xuyến Chi
Lung linh nắng sớm, nét nhu mì
Trắng xinh bình dị, hoa đua nở
Dẫu vướng bụi đường, thân sá chi
Nẻo quê xao xuyến bước người đi
Ngát hương đồng nội, mạ xanh rì
Trời thu bàng bạc tầng mây trắng
Xanh cỏ ven đường, trắng Xuyến Chi
∞∞∞
Filed under Nguyễn Thu Trang, Tác Giả, Thơ
Lê Khánh Luận
Trời đã sáng sao em còn đọng lại
Giọt sương khuya thức tình tự cùng sen
Với lá xanh nhìn trời cao bát ngát
Bao thân thương bên bầu bạn êm đềm
Giọt tinh khôi lóng lánh sắc cầu vòng
Vui trong gió cùng mây trời bè bạn
Mặt trời lên, hẳn rồi ta đi vắng
Chúc mây vui và cứ ngẩn ngơ bay
Nắng đã đến, đành rời xa các bạn
Vẫn nhớ sen thơm ngát ở lại đầm
Hẹn gặp nhau khi sớm mai thức dậy
Bầu bạn ơi những khoảnh khắc sum vầy.
∞∞∞
Filed under Lê Khánh Luận, Tác Giả, Thơ
Trầm Tưởng-NCM

(Thân tặng các bạn Lân + Hiền và Xuân + Ngọc)
Bạn về thăm phố biển xưa
Biết bao lời nói cho vừa nhớ thương
Bạn bè dăm đứa bốn phương
Về đây hội ngộ nhớ trường lớp xưa
*
Buồn vui chuyện cũ nắng mưa
Đem ra kể hết không chừa chuyện chi
Nhớ ngày xưa ấy giận mi
Đứa thì ngoảnh mặt đứa thì làm ngơ
Thế rồi những chuyện tình cờ
Đem mình về lại bến bờ tình thân
Kỷ niệm xưa hoá mới, gần
Mai này ta vẫn rất cần có nhau
*
Dù mai bạn có đi đâu
Xin bạn nhớ mãi buổi đầu quen nhau
Cùng ngồi chung ghế bàn đầu
Trường xưa lớp cũ một mầu không phai
TRẦM TƯỞNG-NCM
(02/4/2013)
Filed under Tác Giả, Thơ, Trầm Tưởng- NCM
Hũ Chìm
chẳng biết là đêm hay là ngày
hình như trái đất nó vẫn quay
hình như ta đứng hoài một chỗ
sáng, tối, trưa, chiều chẳng thấy ai
một ly cứ rót, rồi lại rót
sáng cụng với sương, sương trên tay
trưa lá lót đầy sân ta uống
chiều rũ hoàng hôn ta lại say
rượu hết đêm đầy, trăng chưa tới
người đi bước nữa, bước cũng đi
tình giữ trên tay lâu ngày héo
lần nầy ta rót, tiễn ai đi
∞∞∞
Lê Đàn
(Kính tặng chị Kim Cúc)
Em không nhớ thu hay đông?!
Không biết xuân hạ trắng hồng dịu êm?!
Ngày đêm buốt giá thân em
Hân hoan đáp xuống ánh đèn…thiêu thân!!!
Đốt đôi cánh nhỏ mỏng manh
Rụi tàn nỗi nhớ ái ân đoạn lìa
Ở nơi cuối nẻo xa kia
Muộn rồi chàng chẳng kịp về Cổ Loa
Chiếc lông ngỗng lỗi hẹn hò
Cô đơn trĩu nặng con đò cách chia
Ở nơi cuối nẻo xa kia
Quân chàng cứ đuổi gươm lia trống rền
Lông ngỗng trắng xóa đường đêm
Cha em mất nước hận niềm biệt ly
Ở nơi cuối nẻo xa kia
Oai phong lẫm liệt mũ hia ngựa chàng
Quân đi gươm giáo hung tàn
Đỏ rực vấy máu da vàng dân em
Đầy đường lông ngỗng nợ duyên
Tang thương cát bụi lấm lem lời thề
Tim em thổn thức phu thê!
Gươm cha giận kết liễu mê muội này!
∞∞∞
Filed under Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Thơ
Nguyên Thủy
Giòng đời mãi trôi lững lờ…
Ngày rơi..
Tháng rụng…
Xác xơ cõi buồn…
Nắng hoang mang…
Mưa giận hờn…
Giữ riêng ta.. chút men nồng..
Đêm say…
Đời trôi lờ lững…từng ngày…
Quặn đau…
Tiếc nuối…
Bóng mây cuối trời…
Thôi đành tan giữa trùng khơi..
Lan man câu hát…
Gửi lời yêu xa…
Buổi chiều…
Nâng niu cành hoa..
Sợ đêm quá ngắn…
Vỡ oà mong manh…
Ừ, ngồi tiếc ngọn tóc xanh…
Chắt chiu chút ấm,
Dỗ dành cơn mơ…
Cũng đành… đời mãi lững lờ…
∞∞∞
Filed under Nguyên Thủy, Tác Giả, Thơ
Trần dzạ Lữ
Anh viết bài thơ trên bao thuốc lá
Lời muộn mằn khi biết…thương em
Rất nhiều năm cố tình làm khách lạ
Sợ nói ra…hai đứa sẽ buồn!
Thà cứ như là bể là rừng
Để nỗi nhớ liêu xiêu hai đầu cách trở
Có nhiều đêm khi trời trở gió
Anh lặng thầm gọi khẽ tên em…
Khi biết yêu em, em lại không gần
Bởi cuộc đời đã chia ngăn đôi lứa
Em lớ quớ mang vầng trăng đi mất
Có nghĩa là…em không thuộc về anh !
Anh quẩn quanh với mớ thơ tình
Để tận khuya đấm ngực mình tự hỏi:
-Sao không chờ anh? Sao em quá vội?
Thả nỗi sầu Kim Trọng xuống tim anh!
Kiều đã đi với giấc mộng lành
Anh nuốt vội miếng Thu nơi cố xứ
Thôi em nhí! Tình thơ này nghiêng ngửa
Thì sá gì cơm áo kiếp phù sinh…
Trần Dzạ Lữ
( SàiGòn .1.11.2012)
Filed under Tác Giả, Thơ, Trần Dzạ Lữ
Nguyễn Thu Trang
Từ em cất bước theo chồng
Là trao cả phận má hồng…Tình quân
Bỏ quên giấc mộng ngày Xuân
Quên chiều tím Hạ bâng khuâng mơ màng
Quên sợi tơ nắng óng vàng
Theo hoa phượng đỏ vào trang vở hồng
Quên cơn gió lạ thơm nồng
Chiều Thu xuống phố xoay vòng mộng mơ
Quên ngày Đông giá lơ ngơ
Mong chờ ai đến vu vơ giận hờn
Quên chân đếm bước sau lưng
Mắt ai đăm đắm trên đường em qua
Quên hết một thời bướm hoa
Bài thơ chép vội “người ta” trao mình…
Từ trao anh trọn chữ tình
Em bỏ quên hết bóng hình thuở xưa…
***********************
Filed under Nguyễn Thu Trang, Tác Giả, Thơ