Sầu Khúc…

Nguyên Thủy

Sau_khuc

Sẽ nhớ mãi khúc sầu trăm năm cũ…
Lội sông đời tìm mãi một hình em…
Ta cắm cúi bao năm dài vượt dốc..
Sao nửa đời chẳng có một ngày êm…?

Rượu một mình dưới vầng trăng đã khuyết..
Thôi lỡ làng ngày mơ dáng Hằng Nga…
Đã nguội lạnh thuở trái tim hừng hực..
Chiều đi về còn lại một mình ta……

Mối tình ấy giờ đã là muôn thuở…
Sao ôm đàn hát mãi một bài ca..?
Người vỗ về ru từng đêm ảo mộng..
Nỗi nhớ giăng đầy như bụi mưa sa..

Thôi đành thôi…Buổi chiều nghe biển hát…
Sóng dẫu bạc đầu vẫn rộn lời yêu…
Ta quên mất đâu bến bờ mộng, thực..
Tình đã buồn như ghềnh đá rong rêu…

∞∞∞

32 bình luận

Filed under Nguyên Thủy, Tác Giả, Thơ

Rừng chiều

Thiên Di-Phạm Văn Tòng

Rung Chieu

Mây bay trên đỉnh tình sầu
Gió mang những khúc kinh cầu trôi xa
Rừng xưa tấu điệu hoan ca
Thú hoang hòa nhịp ngân nga chiều tàn

Sương giăng đáy vực ngút ngàn
Tiếng ai dội lại vang vang nghìn trùng
Khói chiều uốn lượn ung dung
Quanh co đồi dốc tan cùng sương lam

KONTUM 2013

∞∞∞

23 bình luận

Filed under Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Thơ

Anh hãy là… và Em hãy là…

Trầm Tưởng- NCM

Anh_em

Anh hãy là ngọn gió
Thổi mát em cánh đồng
Anh hãy là gối mộng
Ru giấc ngủ em vui
Anh hãy là bờ vai
An lành em nương tựa
Anh hãy là cơn mưa
Mát lòng em nắng hạ
Anh bao điều kỳ lạ
Em yêu đời thiết tha…

*

Em hãy là sóng biển
Dào dạt cõi lòng anh
Em hãy là trời xanh
Ôm tình anh sáng tỏa
Em hãy là cành hoa
Bên anh ngát hương đời
Em hãy là nụ cười
Xoa lòng anh vơi khổ
Em hãy là trang vở
Ghi đậm dấu tình anh…

∞∞∞

29 bình luận

Filed under Tác Giả, Thơ, Trầm Tưởng- NCM

Quên những cái nên quên

Sưu tầm.

Quen

Một buổi tối, tôi đi thăm người bạn từng bị vu cáo hãm hại.

Lúc ăn cơm, anh nhận được một cuộc điện thoại, người đó muốn nói cho anh biết ai đã hãm hại anh.

Nhưng anh bạn tôi đã từ chối nghe.
Nhìn thấy vẻ mặt ngạc nhiên của tôi, anh nói

“Biết rồi thì sao chứ? Cuộc sống có những chuyện không cần biết và có những thứ cần phải quên đi”.Sự rộng lượng của anh khiến tôi rất cảm kích. Đời người không phải lúc nào cũng được như ý, muốn bản thân vui vẻ, đôi khi việc giảm áp lực cho chính mình là điều cần thiết và cách để giảm áp lực tốt nhất chính là học cách quên, bởi trong cuộc sống này có những thứ cần nhặt lên và bỏ xuống đúng lúc.

Trong kinh Phật có một câu chuyện kể rằng: tiểu hòa thượng và lão hòa thượng cùng đi hóa duyên, tiểu hòa thượng lễ độ cung kính, việc gì cũng đều nhìn theo sư phụ. Khi tới bờ sông, một cô gái muốn qua sông, lão hòa thượng đã cõng cô gái qua sông, cô gái sau khi cảm ơn thì đi mất, tiểu hòa thượng trong lòng cứ thắc mắc “ Sư phụ sao có thể cõng một cô gái qua sông như thế?”. Nhưng cậu ta không dám hỏi, cứ thế đi mãi được 20 dặm, cậu ta thực sự không kìm được đành hỏi sư phụ: “Chúng ta là người xuất gia, sao thầy có thể cõng một cô gái qua sông?” Sư phụ điềm đạm nói: “Ta cõng cô gái qua sông thì bỏ cô ấy xuống, còn ngươi thì đã cõng cô gái ấy 20 dặm rồi vẫn chưa bỏ xuống.”

Lời nói của lão hòa thượng đầy thiền ý, hàm chứa trong nó chính là nghệ thuật nhân sinh. Cuộc đời con người giống như một cuộc hành trình dài, không ngừng bước đi, ven đường nhìn thấy vô vàn phong cảnh, trải qua biết bao những gập ghềnh, nếu như đem tất cả những nơi đã đi qua đã nhìn thấy ghi nhớ hết trong lòng thì sẽ khiến cho bản thân mình chất chứa thêm rất nhiều gánh nặng không cần thiết. Sự từng trải càng phong phú, áp lực càng lớn, chẳng bằng đi một chặng đường quên một chặng đường, mãi mãi mang một hành trang gọn nhẹ trên đường.

Quá khứ đã qua, thời gian cũng không thể quay ngược trở lại, ngoài việc ghi nhớ lấy những bài học kinh nghiệm, còn lại không cần thiết để cho lòng phải vướng bận thêm.
Sẵn sàng quên đi là một cách cân bằng tâm lý, cần phải chân thành và thản nhiên đối mặt với cuộc sống.

Có một câu nói rất hay rằng tức giận là lấy sai lầm của người khác để trừng phạt chính mình,

Cứ mãi nhớ và không quên khuyết điểm của người khác thì người bị tổn thương nhiều nhất chính là bản thân mình, bởi lẽ đó để có được niềm vui và cuộc sống thanh thản ta không nên truy cứu lỗi lầm cũ của người khác.

Rất nhiều người thích câu thơ :
“Xuân có hoa bách hợp, thu có trăng. Hạ có gió mát, đông có tuyết”.
Trong lòng không có việc phải phiền lo mới chính là mùa đẹp của nhân gian.

Nhớ những cái cần nhớ,
quên những cái nên quên,

sống cuộc sống cởi mở, trong lòng không vướng mắc thì cuộc sống này sẽ thật tươi đẹp.

Giang Nhất Yến

ΦΦΦ

21 bình luận

Filed under Sưu tầm, Tác Giả

Tà áo lụa giữa những cánh sen

Elena Pucillo Truong

(Nguyên tác : Un lembo di seta tra i fori di loto)
Bản dịch của Trương Văn Dân

(Chị Elena Pucillo Truong là vợ của anh Trương Văn Dân. Chị Elena là người Ý ở thành phố Milano. Hai anh chị về sống ở Việt Nam (một năm chỉ về Ý một tháng). Hiện chị đang giảng dạy tại Trường Đại học Khoa học Xã hội Nhân văn- Sài Gòn.)

TAL1

Không khí ngạt thở bởi giao thông trong các thành phố lớn. Đó là cảm giác đầu tiên khi ghé thăm một đô thị lớn dù là Á hay Âu, ngạt thở vì hơi nóng, bụi bặm, khí thải từ các phương tiện giao thông,  khó chịu vì tiếng ồn ào của xe cộ và tiếng còi xe. Tôi nhận ra là sống trong điều kiện ấy, dần dà người ta phát triển được khả năng thích ứng, giống như một sự cam phận.

Người ta làm quen và chịu đựng tất cả mọi thứ, dù lúc ban đầu không thể nào chấp nhận, thế mà về sau lại xem những vấn nạn đó như là điều hiển nhiên trong thế giới này. Nghĩa là tôi cũng quen dần với những tiếng ồn ào của xe cộ, với những phố xá đông người. Khi trở về Ý, ở một thị trấn nhỏ yên tĩnh hơn,  thật là vô lý, tôi lại thấy thiếu vắng đám đông người, thiếu vắng những tiếng động và mùi vị của Sài Gòn. Rồi khi trở lại Việt nam, những thứ mà tôi cảm thấy “nhớ” kia lại xuất hiện và hằng ngày vây bủa lấy tôi. Tiếp tục đọc

6 bình luận

Filed under Dịch thuật, Elena Pucillo Truong, Tác Giả, Truyện Ngắn

CAN KHƯƠNG

Hoàng-Phong Nguyễn Phước Phillip

HoangPhong

Nhân hôm trà đàm với Đại Võ Sư / Thi Sĩ Bắc Phong, cảm hứng Chú BP đọc hai câu thơ:
“Võ Sư thoát võ phục
Y sự lạc can khương.”
Tạm dịch là Võ Sư mà cởi bỏ võ phục ra thì (không chừng) nhìn cũng giống như củ gừng khô.
Và Chú BP bảo Hoàng-Phong làm bài thơ với đề tài “CAN KHƯƠNG”.
Ha ha ha… CAN KHƯƠNG có nghĩa là Củ Gừng Khô mà đi so sánh với….thì thật là gừng càng già càng cay. Mà đối lại, so sánh….cũng rắc rối lắm phải không các bạn???
CAN KHƯƠNG
Tuổi thơ em bé tong teo
Dáng em thanh cảnh lèo tèo lá non
Lớn lên diện mạo sắc son
Lá non giờ đã chẳng còn lơ phơ
Nhìn em ai cũng muốn sờ
Nước non đầy đủ thơm tho đẫy đà.
Khi già thiên hạ tránh xa
Em giờ khô cứng nước ra cay xè
Còn Đông-Y thích em nè…
Hoàng-Phong Nguyễn Phước Phillip
(California – Sept.11, 2013)
∞∞∞

50 bình luận

Filed under Hoàng-Phong Nguyễn Phước Phillip, Tác Giả, Thơ

Bố và con gái khi mẹ vắng nhà

Theo DM

Những bức hình ngộ nghĩnh của một ông bố vụng về bên con gái nhỏ khi mẹ đi vắng sẽ khiến bạn cười ngặt nghẽo vì hai nhân vật chính quá đáng yêu.

Với sự giúp đỡ của công nghệ photoshop hàng loạt những bức ảnh gây cười của một ông bố và cô con gái bé đã khiến các cư dân mạng trầm trồ thích thú và “share” (chia sẻ) liên tiếp ở trên các trang mạng xã hội.

Với tiêu đề Người cha tuyệt vời nhất thế giới, anh Dave Engledow đến từ Tahoma Park, bang Maryland, Mỹ đã ghi lại những khoảnh khắc bên cô con gái hai tuổi bụ bẫm đáng yêu Alice Bee trong những hoạt cảnh tưởng tượng đầy ngộ nghĩnh.

Nhìn những bức ảnh này có vẻ rất chân thực nhưng các bạn hãy yên tâm là kỹ thuật xử lý ảnh photoshop đã được áp dụng trong những tình huống nguy hiểm để đảm bảo không có bất cứ mối đe dọa nào tác động tới em bé. Mỗi bức ảnh đều được ghép từ nhiều bức riêng biệt và có khi mất tới hàng chục tiếng đồng hồ xử lý ảnh.

Ban đầu những bức ảnh này được tạo ra để gây cười cho gia đình và họ hàng, bạn bè nhưng không ngờ nó lại được yêu thích tới vậy và mọi người cứ thế lan truyền tiếp khiến bộ ảnh càng lúc càng trở nên nổi tiếng.

Bức ảnh thứ hai trong loạt ảnh này khắc họa lại tình huống có thật. Vì quá mải mê xem bóng đá mà có lần anh Engledow đã cho cốc cà phê của mình “bú sữa” còn em bé thì chưa biết nói nên cứ ngồi im ọ ẹ.

Sau này anh Engledow thực hiện thêm nhiều bức hình khác để khắc họa hình ảnh người cha mệt mỏi do thiếu ngủ, với vẻ ngoài phờ phạc, hành động ngốc nghếch và vụng về khi chăm sóc cho con nhỏ. Đó là tình trạng chung của những người đàn ông mới bắt đầu trải qua thời kỳ làm cha.

Anh Engledow đã khiến con gái nhỏ trở nên nổi tiếng nhờ hàng loạt những bức ảnh ngộ nghĩnh đáng yêu này. Vợ của anh Engledow là một quân nhân và hiện giờ đang trong thời kỳ đóng quân ở Hàn Quốc, mọi nhiệm vụ chăm sóc con đều đặt lên vai chồng và cô cảm thấy rất hạnh phúc khi được ngắm những hình ảnh đáng yêu của hai cha con qua trang cá nhân trên mạng.

BVCC_1

Mẹ đi vắng, bố con mình nấu cơm Tiếp tục đọc

4 bình luận

Filed under cdnth6875, Sưu tầm

Sông quê

Lê Khánh Luận

SQ

Sáng nay khi qua dòng sông Vàm Cỏ
Nhìn sóng ngàn sao lấp lánh nhấp nhô
Lòng chạnh nhớ về quê hương ngày cũ
Cả tuổi thơ ôm mộng ước sông hồ

Cùng bạn đùa vui chơi trò cút bắt
Tiếng hò reo vang vọng cả trưa hè
Sông tươi mát cho ta dòng nước mát
Tuổi hẹn hò ngơ ngác tiếng chèo ghe

Rồi khôn lớn theo nước ròng nước lớn
Mà tình quê nuôi nấng đón đưa về
Đi đâu xa, vẫn nhớ thời thơ ấu
Vẫn chạnh lòng trước những nẻo sông quê.

Sài Gòn 02/09/2013

∞∞∞

22 bình luận

Filed under Lê Khánh Luận, Tác Giả, Thơ

CHUYỆN THẰNG CUỘI LÊN CUNG TRĂNG

Đồ Gàn XXI

test1

Đời xửa đời xưa … ở một làng nọ có Thằng Cuội rất thành thạo cái môn lừa gạt. Trước lừa người để mua vui, sau thấy thiên hạ bị gạt nhiều lần mà vẫn cả tin, Cuội ta chuyển mưu sinh hẳn bằng cái nghề lừa gạt.

Cuội chẳng từ, chẳng kiêng nể một ai. Lừa phú ông trong xóm lấy tiền. Lừa thằng hủi chui vào rọ để bị đạp xuống sông thế mạng cho mình. Cả chú thím nuôi nấng mình lớn khôn, Cuội cũng lừa cho mấy cú đau điếng … Thật ác nghiệt ! Nhưng nhờ vào cái ác nghiệt ấy  và cái tính láu lỉnh mà túi Cuội ta lúc nào cũng rủng rỉnh tiền. Cả làng thấy Cuội làm nên ăn ra bèn xúm nhau bắt chước. Chẳng mấy chốc cái làng ấy trở thành cái làng chuyên lường gạt. Người nầy gạt người kia, anh lường em, cháu lừa chú loạn cào cào cả lên. Nhưng cả làng chả ai dám đơn thương độc mã so tay nghề cùng với Cuội, còn xúm nhau tôn Cuội làm thủ lĩnh. Từ ấy thủ lĩnh Cuội lên mặt làm đại ca trong làng.

Một ngày nọ, đại ca Cuội đi ăn giỗ ở làng bên. Chiều về say lạc vào bìa rừng. Gặp mưa to gió lớn, Cuội tìm hốc cây lớn để trú qua đêm. Gió thổi ầm ào, một tổ chim rơi xuống trước mặt Cuội. Bốn con chim non lếch thếch, kêu rên thảm thiết. Cuội bực mình vứt cái tổ ra xa đánh bịch. Lũ chim non cẳng chân ra chừng thêm què quặc, chúng chiêm chiếp inh ỏi nhưng chẳng là gì so với tiếng gió mưa nữa. Cuội đánh một giấc cho tới sáng. Bửng mắt, trong hốc cây nhìn ra, Cuội giật mình thấy mấy con chim non vẫn còn sống. Mà chúng lành lặn, tươi tỉnh, chẳng giống chút nào lũ chim bệnh tật lúc hôm. Hai con chim lớn đang thay phiên nhau ngắt lá cây bên cạnh mớm cho lũ con. Chốc sau chúng tha từng đứa bay tít lên ngọn cây cao. Cuội mừng rơn. Hẳn cái cây có thứ lá kia chính là loại cây thuốc chắp xương liền da mà hắn thường nghe nói đến !? Cuội hí hửng đào cả gốc cái cây nọ vác về trồng trong vườn nhà. Tiếp tục đọc

31 bình luận

Filed under Tác Giả, Truyện Ngắn, Đồ Gàn XXI

Lời Yêu …

Nguyên Thủy

Naicon1

(NT viết bài này lúc ở trong quán Hai Lúa và tặng Nai Con.)

Tôi lạc bước giữa rừng sâu, lạ lẫm…
Những gọi mời sao thơm ngát hương hoa…
Những môi ngon, trái chín mượt mà…
Bỗng chết lặng trong tôi niềm say đắm…

Em mời mọc bên tôi… miền trái cấm…
Rất nồng nàn, say đắm rượu mềm môi…
Ngát hương yêu tha thiết , gọi mời…,
Tôi thờ thẩn cắn vào, không nuối tiếc…

Em thì thầm lời yêu ma, mật ngọ̣t…
Rót vào tai tôi nhói buốt tim đau…
Chén rượu tràn em chuốc tậ̣n thâm sâu…
Thân Từ Thức phiêu bồng trong tiên cảnh…

∞∞∞

34 bình luận

Filed under Nguyên Thủy, Tác Giả, Thơ

Tâm Tình Vợ Chồng Già…

Gia-tinh2

Vợ chồng nay đã về già!
Lưng còng gối mỏi, làn da đồi mồi
Khó khăn lúc đứng khi ngồi
Mắt mờ, tai điếc, răng thời lung lay
Về hưu rảnh rỗi cả ngày
Cụ bà đổi tính nên hay nói nhiều
Thôi thì cụ nói đủ điều
Trời mưa trời nắng, từ chiều tới khuya
Trách ông già: vẫn không chừa
Tính tình gàn dở, khó ưa quá trời
Lỗi ông cụ nhớ thật dai
Lâu lâu lại nhắc một vài tật xưa
Đi đâu hai cụ chung xe
Cụ ông cầm lái, cụ bà chỉ huy
“Hãy nhìn đèn đỏ đằng kia
Ông mà vượt nó hồn lìa thế gian
Lái xe cốt giữ an toàn
Chạy nhanh lái ẩu là tan thân già”
Những ngày hai cụ ở nhà
Đứng ngồi quanh quẩn vào ra đụng đầu
Chuyện trò chỉ được vài câu
Thế là các cụ bắt đầu sùng lên
Bà rằng: ông dở chứng điên
Ông rằng: bà mới vô duyên trên đời
Hôm nao khó ở trong người
Không gây nhau thấy buồn ơi là buồn
Gây hoài riết trở thành quen
Gây xong lại nắm tay em cười hòa
Cãi nhau cái thú người già
Không gây, không cãi, cửa nhà buồn tênh.

(Thơ Vui Gia Đình: Sưu tầm trên mạng)

4 bình luận

Filed under Thư giãn, Vui cười

Lỡ Một Ngày Về

Kim Loan

 SPQN

Sư Phạm Quy Nhơn ngày xưa

Hằng năm hội Ái Hữu Sư Phạm Quy Nhơn Hải Ngoại thường tổ chức họp mặt vào dịp hè và mình có đến dự đều đặn. Nhưng chẳng hiểu sao lòng mình vẫn cảm thấy thiêu thiếu một cái gì đó, mà không sao giải thích được…

À… Thì ra lòng mình đang hướng về quê nhà, nơi ấy mình có rất nhiều kỷ niệm từ thuở ấu thơ cho đến thời gian đi học rồi đi dạy.

Và thật tình cờ, mùa hè 2011 được các bạn giới thiệu mình đã vào thăm trang web Sư Phạm Quy Nhơn ở bên nhà. Ồ… Thật không ngờ mình đã đọc được bài Ngày Tháng Cũ của Irene Trần. Bài viết có nhắc đến tên mình cùng các bạn khóa 11 đã ra dạy ở thị trấn Bồng Sơn và Tam Quan vào năm 1974, gồm các cô giáo Bình, Hội, Vân, Huân, Cảm, Ren, Loan; và các thầy giáo Thanh, Rang, Dư, Trạng, Thạch…  Tiếp tục đọc

20 bình luận

Filed under Kim Loan, Tác Giả, Truyện Ngắn

Quán Hai Lúa?

thuc_don_1
QHL

Một thân hữu thông báo cho cúng tôi Hai Lúa năm nay làm trúng mùa nên lên thành Thị mở quán hi vọng có cuộc sống thị thành đỡ hơn phải đi cấy lúa cực nhọc trong lúc tuổi đã xế chiều , mong các bạn hữu có rảnh ghé đến quá “Hai Lúa” để ủng hộ nghen 😆 😆 😆

72 bình luận

Filed under cdnth6875, Giải Trí, Hình Ảnh

Rồi đây

Thiên Di-Phạm Văn Tòng

Roi_day

Rồi đây mây chia ly khắp lối
Đường em về bến mộng thênh thang
Đường tôi đi thương đau mấy nổi
Khúc tình ca man mác lỡ làng

Rồi đây lời hẹn thề theo gió
Dạt phương xa lạc bạn xa bầy
Tôi tê điếng con tim khép ngõ
Sợ tình yêu hò hẹn đắm say

Rồi đây một phương em áo gấm
Quên ngày xưa rũ bỏ tình nghèo
Tôi lam lũ đông không đủ ấm
Nỗi nhớ em suốt kiếp mang theo

Rồi đây chúng ta thành kẻ lạ
Bước bên đường đôi mắt dửng dưng
Đêm về tường cô đơn xô ngã
Nước mắt khô chảy ngược rưng rưng

∞∞∞

 

 

12 bình luận

Filed under Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Thơ

Khoảnh khắc đáng yêu của động vật

KKDY_1 KKDY_2

Tiếp tục đọc

16 bình luận

Filed under cdnth6875, Sưu tầm