Một thoáng xôn xao

Xuân Hùng

xôn xao

Sáng sớm tinh sương…
Mỗi chiều tan trường…
Đi ngang qua ngõ
Lối nhỏ nhà anh.

Vội vả bước nhanh
Lòng hơi xao xuyến
Đêm về quyến luyến
Như từng hẹn hò.

Mãi giấc mơ hoa
Giục em đến lớp.
…Mựa rơi lộp độp,
Ướt áo xinh em .

Chạy vội vào thềm
Ghé sân đứng đợi
Lòng thoáng chơi vơi
Vắng anh đứng đó

Ngó quanh sân ngõ
Chỉ biết lặng im
Cảnh vật im lìm
Chút buồn man mác!!!

Hè 74

∞∞∞

31 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thơ, Xuân Hùng

31 responses to “Một thoáng xôn xao

  1. Minh Nguyệt

    Bài thơ hay nhưng có gì đó nhầm lẫn hay sao ấy! Khi lòng thấy xao xuyến, bước qua ngõ thật chậm chứ, sao bước nhanh làm chi chứ? Thiệt tình

    • Xuyến xao âm thầm Minh Nguyệt ạ.Bước chậm sợ người ta thấy mắc cở chết đi thôi.Phải bước nhanh mà .:Tình trong như đã mặt ngoài cò e”đúng là ngu thiệt tình cuối cùng phải thiệt tình luôn Minh Nguyệt à

  2. “Một thoáng xôn xao” của chị XH đã làm cho cư dân Cdnth6875 xôn xao, tiếc nhớ về cái thuở hẹn hò hồi đó rồi chị XH ơi…

  3. Nguyên Thủy

    “Sáng sớm tinh sương…
    Mỗi chiều tan trường…
    Đi ngang qua ngõ
    Lối nhỏ nhà anh.

    Vội vã bước nhanh
    Lòng hơi xao xuyến
    Đêm về quyến luyến
    Như từng hẹn hò.”

    Thật dễ thương…Chưa hẹn hò mà xao xuyến đến vậy…Khi hẹn hò thật thì phải biết…
    Chúc Xuân Hùng sẽ mãi còn nguyên thoáng xôn xao đó…

  4. thùy dương

    …..ngó quanh sân ngỏ
    chỉ biết lặng yên
    cảnh vật im lìm
    chút buồn man mác…
    đọc xong bài thơ có một chút buồn man mác khi nhớ về thời cắp sách đến trường .Chúc chị XH luôn vui

  5. Nhỏ

    Một thời áo trắng dể thương ghê XH ơi .Tình cảm thời học trò sao hồn nhiên lạ .Vui buồn bất chợt.XH làm Nhỏ nhớ thủa áo trắng ghê nơi. Thân mến

  6. Nhất quỷ, nhì ma, thứ ba học trò mà. Không quậy thì đâu phải học trò.Phải Hông Mỹ Thắng?

  7. TT Hiếu Thảo

    bài thơ hay chứ ta!! Thảo thích tặng lại bài này Cuả HT nè “Ngày xưa còn đó”thấy có vẻ tương đồng nội dung hhihih
    Ngày xưa còn đó
    những ngày rong chơi
    Ngày xưa còn đó
    Mắt môi như mời
    Ngày xưa còn đó
    trốn chạy đôi nơi…
    Ta nhớ làm sao
    cái yêu thuở nào
    Trơi trò cút bắt
    Anh khoan em nhặt
    đuổi mãi trên đường
    Mưa giấu vấn vương
    nắng buồn vương tóc
    Ôi thời đi học
    Xa ngái vọng về …
    rồi tận chân đê
    Hai người ôm khóc…(còn nưã một phần nưã ,truyện thơ mà hẹn kỳ sau nhé).Ht một trời thơ tại không rảnh vào chơi vui với bạn bè thôi hihhih

  8. Trần Mỹ Thắng

    “Một thoáng xôn xao” hoài niệm của một thời ở tuổi mộng mơ, dễ thương lắm,,, nhưng có lẽ lúc ấy cũng quậy lắm thì phải ?

Hãy gởi những lời bình luận thân thương đến với mọi người.

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s