Monthly Archives: Tháng Ba 2019

Còn mãi tương tư

Trầm Tưởng- NCM

Em đã đi rồi qua bến sông,
Sao ta còn mãi đứng ngóng trông.
Thuyền kia dạt bến nào bên ấy,
Mà bến bên này bỗng trống không.
*
Lòng nhủ lòng thôi đừng nhớ mong,
Sao hồn vẫn hiện một bóng hồng.
Tương tư cứ chất đầy thương nhớ,
Hình ảnh ai kia soi gương trong.
*
Buồn đau gặm nhấm con tim nhỏ,
Rỉ máu sầu thương lên mắt môi.
Bao giờ ta đã vơi thương nhớ,
Giun dế chào ta giã biệt đời.

∞∞∞

19 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thơ, Trầm Tưởng- NCM

Tháng ba – Đà Nẵng và em

Đào Minh Tri (Sưu tầm)

Tháng ba, bếp lửa tàn chinh chiến.
Sao nước sông Hàn vẫn sục sôi!
Hải Vân ngơ ngác sầu vong quốc
Đà Nẵng ngậm ngùi khóc chia phôi.

Ta vẫn nhớ thương về nơi ấy,
Những chiều nắng nhạt Ngũ Hành Sơn
Nhớ đỉnh Sơn Trà trong gió lộng
Tiếng oán than như tiếng gọi hồn.

Đường lên đỉnh núi, mây pha nắng.
Lạc bước đào nguyên một thuở nào
Nước biếc non xanh như thủy mạc
Chân cầu sóng vỗ vọng lao xao.

Tháng ba, gió rít trên đèo Hải
Như tiếng gọi hồn bằng hữu xưa
Đã vùi thây giữa miền hoang địa
Không tiếng kèn vĩnh biệt tiễn đưa.

Cuối tháng ba, sóng gào biển vắng
Ta gọi tên em tận Sơn Trà
Biển tháng ba, biển thành mộ địa
Khóc oan hồn trên bãi Tiên Sa.

Tháng ba, sóng vỗ bờ cuồng loạn
Mây kéo chập chùng đỉnh Hải Vân
Đà Nẵng ngượng ngùng thay áo mới,
Tiếng thở dài rớt xuống tịnh không.

Tháng ba năm ấy, em rời phố
Mưa khóc từng cơn xuống chợ Cồn
Đoá hoa công chúa không buồn nở
Thành phố buồn, chết giữa hoàng hôn.

Tháng ba, em hát câu từ biệt
Dép “lốp” thay giày trên phố xưa (*)
Áo trắng sân trường không còn nữa
Chim lạc bầy, khóc suốt đêm mưa.

Tháng ba, phượng hoàng bay về núi
Bỏ lại Sơn Trà đứng bơ vơ
Tiếng vạc kêu sương như tiếc nhớ
Đâu phố phường một thuở mộng mơ.

Tháng ba, em buộc vành tang trắng
Đi giữa Ngã Năm khóc đổi đời
Lệ bi thương tràn đầy trên mắt
Lệ nhạt nhòa, giọt lệ chia phôi.

Tháng ba, hoa mùa Xuân không nở
Ngọn lửa đau thương đã cháy tràn
Trăng nước sông Hàn âm thầm vỡ
Đà Nẵng buồn, mây phủ màu tang.

Lê Tấn Dương
(Đặc San Lâm Viên)

(*) Dép lốp: Dép râu, làm từ vỏ ruột xe hơi đã cũ mòn.
Xuất hiện nhiều ở Miền Nam sau tháng 4/1975

60 phản hồi

Filed under Sưu tầm, Tác Giả, Thơ, Đào Minh Tri

Phút tạ từ

Thiên Di- Phạm Văn Tòng

Rồi mai rồi mốt có biết không?
Nước Đầm Thị Nại vẫn mênh mông
Qui Nhơn nỗi nhớ tràn nỗi nhớ
Gậm nhấm lòng ta đến nát lòng

Câu thơ Mặc Tử còn ngân mãi
Khi bóng chiều Xuân vắng bóng ai
Ra đi rưng lệ buồn tê tái
Bạn bè đâu nhỉ,biết chào ai!

Cơm áo nặng vai lìa bỏ xứ
Quê hương lăng lắc bóng không hư
Về miền đất đỏ như màu máu
Sương sa gió buốt lạnh tâm tư

Rồi mai rồi mốt thành kẻ lạ
Về phố Qui Nhơn đừng nhẩn nha
Tạ từ dĩ vãng nhiều xa xót
Ta dựng tương lai Ta với Ta….

∞∞∞

25 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Thơ