Category Archives: Thơ

Xuân và em

Trầm Tưởng- NCM

Gai_Xuan

Xuân về hoa nở khắp trời
Tình yêu em cũng rạng ngời trong ta
Xuân xua giá lạnh đông qua
Tình yêu em sưởi lòng ta ấm nồng

Em xinh như một đóa hồng
Ngàn mai khoe sắc vẫn không sánh bằng
Dù đời còn nhiều khó khăn
Có em, xuân vẫn vạn lần vui hơn

Xuân và em: hai người thương
Cùng ta sánh bước trên đường tương lai
Xuân về rực ánh nắng mai
Tình em đẹp mãi sáng hoài đời ta!

∞∞∞

23 bình luận

Filed under Tác Giả, Thơ, Trầm Tưởng- NCM

Nhớ nhớ thương thương

Âu thị Phục An

Nho_thuong

hai người hai nơi ngóng về nhau
phương ấy không vui đây cũng sầu
đêm dài chia mộng tìm chăn gối
nhớ nhớ thương thương đến ngàn sau

dấu yêu hôm ấy người nhớ không?
người đó ta đây nhói cả lòng
mưa giăng cuối phố nhòe mắt ướt
môi ai nồng ấm nụ chờ mong

xuân xanh níu lại một nụ hôn
tình mãi thiên thu nhớ nhớ thương
trăng vẫn trắng ngần thu vẫn biếc
gió trăng trăng gió vẫn còn vương

đêm Sài gòn lạnh như Cali
mộng đêm nay dậy sóng xuân thì
bờ rêu thao thức tìm ân ái
tay người háo hức gợi tình si

không chờ không đợi mà có nhau
đêm nay thương nhớ dậy sóng trào
gối chăn ngây ngất hoa cùng bướm
thả mộng về người ngát chiêm bao…

∞∞∞

30 bình luận

Filed under Âu thị Phục An, Tác Giả, Thơ

Nhem Thèm

Trần Dzạ Lữ
nhem

Đừng mà có nhem thèm anh như rứa
Đôi mắt to, đen…lấp lánh sao trời !
Vòng một thơm để anh thấy núi đồi
Nghiêng hết cả về anh…nên chết vội!

Em nhem thèm chi để rồi có tội
Với một người vốn đã muốn yêu mau
Anh bước qua cầu,chờ o cởi áo
Áo mô rồi? Rứa mà nói thương nhau ?

Đừng mà có nhem thèm anh như rứa
Cái lưng ong, mày nguyệt nớ rất cần
Giọng thủ thỉ nghe chừng tương tư nữa
Thương một người băn bắt mãi trong tâm !

Đừng mà có hẹn hò cuộc trăm năm
Rồi bỏ lửng nửa chừng xuân em hí?
Anh vốn dĩ yêu như loài sam biển
Đeo tận cùng, tận tuyệt, đó nghe không ?

Đừng mà có nhem thèm anh độ tuổi
Tuổi mơn man! Ôi cái tuổi- thiên- đường
Anh sẽ đứng câm lời không nói được
Cơn khát này cũng vội giấu tai ương!

∞∞∞

28 bình luận

Filed under Tác Giả, Thơ, Trần Dzạ Lữ

Loay hoay tháng chạp …

Nguyên Thủy

Thang Chap

Tháng Chạp loay hoay nỗi buồn rất thật,
Mùa Xuân chông chênh khi mất nhau rồi..
Tháng Giêng trong anh lỡ phai màu nắng,
Chén rượu ngậm ngùi rót cạn ngày vui…

Kỷ niệm nát nhàu sao lòng chưa nguôi..?
Dấu mình trong chiều tưởng còn chiếc bóng…
Một lần em qua để rơi áo mỏng…
Nên anh một đời ngóng mãi mù khơi…

Sao biển từng đêm mãi thao thức đợi..?
Thoáng hương em vây phủ quanh đời..
Sóng vẫn vỗ nửa đời mòn mõi..
Không bến bờ chỉ tiếng vọng xa xôi..

Đốt những que diêm soi dấu trong đời,
Từng khoé mắt, từng nụ cười mời gọi,
Sao cỉ nhớ nụ hôn đầu rất vội..
Bao năm rồi vẫn ngọt lịm trên môi…

Thời gian vùi chôn ký ức lạnh lùng..
Anh cố níu giữa dòng đời nghiệt ngã,
Bao lâu nữa..? Rồi sẽ tan hết cả..?
Một mùi hương, chút hơi ấm thân em…

Đâu là bến bờ giữa biển ăn năn..?
Đâu những ngày yêu nhau kỳ diệu..?
Khi xa em..Giật mình anh chợt hiểu,
Ao ước thế nào cũng chẳng có mùa Xuân…

∞∞∞

28 bình luận

Filed under Nguyên Thủy, Tác Giả, Thơ

Ước mong tình cũ.

Hoàng Linh

Để tặng những ai còn mãi tơ vương…

to_vuong

Đã đành hoan lạc chôn sâu
Biết rằng khơi dậy nghìn sau cả cười
Nhưng anh ơi, phận con người!
Em sao quên nổi một thời yêu nhau

Anh trao em mối tình đầu
Như cho em cả địa cầu yêu thương
Chỉ vì sai một cung đường
Con tàu chịu cảnh đoạn trường không ga

Chẳng cần tiếng nhạc Mozart
Chỉ nghe vài nốt chiều tà cũng đau
Hão huyền chi chuyện kiếp sau
Giờ đây sóng dậy đục ngầu đại dương!

Em hòn đảo nhỏ cô đơn
Đợi chàng thủy thủ giong buồm ra khơi…

∞∞∞

16 bình luận

Filed under Hoàng Linh, Tác Giả, Thơ

Gởi người em Đất Mũi

Trần Dzạ Lữ

Em_dat_mui

Chưa tới Cà Mau lòng đã ngợp
Vì em Đất Mũi dấu môi cong
Nước da bánh mật ,ươm ươm ấy
Sẽ nhốt anh trong vườn địa đàng…

Hơn nửa đời chưa thấy Năm Căn
Mà sao tim mình cứ bâng khuâng?
Bàn tay năm ngón búp măng ấy
Sẽ níu tay anh líu ríu…tình !

Chưa tới quê em mà Muối mặn
Cay Gừng Đất Mũi nhớ thương sâu
Con mắt nhãn lồng đen lay láy
Xúi anh khờ khạo bến chiêm bao…

Nếu tới rồi, chắc anh ở lại
Cam lòng làm nô lệ cho em
Để nghe châu ngọc lời em nói
Ngọt ngào sẽ rớt xuống tim anh…

∞∞∞

14 bình luận

Filed under Tác Giả, Thơ, Trần Dzạ Lữ

Có còn bến mơ

Nguyệt Quế.

ben_song_cua

Ngồi bên song cửa ơ hờ
Nỗi buồn hiu hắt thẫn thờ hoa rơi
Người ơi mưa gió tơi bời
Lòng mình thắt bím, hỡi trời biết chăng!

Đêm qua mây đã băn khoăn
Vườn yêu xanh ngát tre măng chạm vào
Thương anh em quá ngọt ngào
Nhưng không hiểu nổi tình nào bến mơ

Còn không chi nữa anh ơi
Bình Dương hoa cắm mà chờ đợi ai
Riêng em chỉ một vòng tay
Ôm Bình Dương ấy tìm nhau u hoài.

∞∞∞

8 bình luận

Filed under Nguyệt Quế, Tác Giả, Thơ

Tâm sự cuối năm

Xuân Phong

Tamsu

Đêm cuối năm nằm nghe sóng vỗ
Đời là bể khổ – hay là nguồn vui?
Trăm năm đời người là dài hay ngắn?
Là ta đang sống – hay chết từng ngày?
Hạnh phúc nơi đây – hay là nơi khác?
Vui đời thanh bạch – hay đời giàu sang?
Ở với thiên nhiên – hay về phố chợ?
Ta đang túng thiếu – hay đã dư thừa?
Vật chất đủ chưa hay tìm kiếm nữa?
Ta trôi lăn mãi bao giờ mới thôi?

Kìa con chim trời không nhà không cửa
Trời cho áo mặc, đất cho thứ ăn
Tối ngủ trên cành, ngày an nhiên sống
Không hề lo âu, không hề khát vọng
Con người đấu tranh, con người manh động
Tranh của đồng loại, cướp của muôn loài
Sẽ có một ngày nhiệt năng bùng nỗ
Quả đất héo khô – một hành tinh chết
Loài người tiễn nhau về nơi tịch diệt…
Hai đứa mình biết về đâu hỡi em?

∞∞∞

7 bình luận

Filed under Tác Giả, Thơ, Xuân Phong

Qua nhau

Trần Dzạ Lữ

nuoc-mat

Em đầm đìa lệ nhỏ
Khuya rớt vào ăn năn
Anh chừ xa như gió
Đà Nẵng , mắt ai buồn ?

Lòng như sóng sông Hàn
Nghìn đêm ru tình cũ
Qua nhau, chỉ một lần
Mà sao ghim đầy nhớ ?

Có ngày thương Cẩm Lệ
Có chiều xuyên Hòa Vang
Môi người đỏ như thế
Trái tim nào rung chuông ?

Ừ, tình yêu mong manh
Sao bay khắp Ngũ Hành?
Chân anh nôn nao bước
Chờ in dấu Địa Đàng…

Lòng trần em mênh mang
Câu thơ người bát ngát
Qua nhau, chỉ một lần
Lại ríu ra hạnh phúc !

Vẫn biết là sự thật
Có thể kèm thương đau
Nhưng vì em, anh bắt
Mùa yêu về xôn xao…

∞∞∞

14 bình luận

Filed under Tác Giả, Thơ, Trần Dzạ Lữ

Cảm Xuân

Thiên Di-Phạm Văn Tòng

Cam_Xuan

Đông tàn Xuân lại tái lai
Đường hoa lộng lẫy chia hai Xuân đời
Có người thong thả rong chơi
Có người toan tính nỗi đời đói no

Một bên ấm lạnh nằm co
Một bên dệt mộng chẳng lo Đông tàn
Mưa Xuân khe khẽ mênh mang
Người nơi xứ lạ lang thang tìm về

Cố nhân giữ trọn câu thề
Cho người chờ đợi vẹn bề yêu thương
Đón Xuân- Xuân mộng vô thường
Hoa tươi vạn đóa tỏa hương tặng người

Xuân đi- Xuân đến- Xuân cười
Yêu hoài, yêu mãi, yêu người ngàn năm
Ngày tàn, cạn tháng, hết năm…
Gối chăn ấm lại chỗ nằm hôm xưa

∞∞∞

15 bình luận

Filed under Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Thơ

Sóng và hạt

Hoàng Linh

Vo_thuong

Sao ta chọn giữa hằng hà linh thức
Một mình em để cứ mãi mong chờ
Sao ta nghĩ về em mà rạo rực
Để cõi nguồn tuôn chảy những dòng thơ

Ta lặng lẽ nhìn tinh cầu chuyển động
Mỗi sát-na là mỗi bước chân nàng
Ta chẳng màng chuyện nhan sắc- thời gian
Dẫu vẫn biết chúng làm nàng thay đổi

Bởi đã thấu lẽ vô thường sắc giới
Ta ung dung đón nhận mọi hình hài
Rồi mỉm cười thách thức trước tàn phai
Cũng chẳng sợ dấu thân vào bóng tồi

Em là HẠT giữa vô cùng trôi nổi
Cũng như ta, vay mượng một phận người
Những bước SÓNG nhập vào nhau tiếp nối
Sẽ đưa mình vào vũ trụ xa xôi…

∞∞∞

6 bình luận

Filed under Hoàng Linh, Tác Giả, Thơ

Pleiku…Tình Yêu!

MeoCon

MC_Pleiku

Ta về thăm phố núi
Ngõ dốc đời đong đưa
Dã Quỳ vàng đưa lối
Trời Pleiku gió đùa…

Đỗ Quyên ai rực rỡ
Ấm lòng người thật gần
Ly cà phê chợt nhớ
Một trưa hồng….bâng khuâng!

Tạm biệt phố đầy sương
Ta nghe lòng nuối tiếc
Hàng thông hôn nụ biếc
“Hương thầm” có còn vương?!

∞∞∞

114 bình luận

Filed under MeoCon, Tác Giả, Thơ

Mùa Xuân nghe tiếng rao nhôm nhựa

Xuân Phong

Nhom_nhua

_ Phố phường rực rỡ sắc hoa mai
Em đi mua nhôm nhựa, ve chai
Qua bao con hẻm sâu ngóc ngách
Cuối năm sao em chưa về quê
Sao em cứ đi hoài?

_ Một chiếc xe đạp cũ chở tương lai
Em đi mua nhôm nhựa, ve chai
Nơi quê nhà có đàn con dại
Đang mong mẹ về mua tấm áo mới
Nên em cứ đi hoài!

_ Rộn ràng non nước Vui Xuân Mới
Xa Hoa nghĩ đến Kẻ Cơ Hàn

∞∞∞

70 bình luận

Filed under Tác Giả, Thơ, Xuân Phong

Thơ Nguyệt Quế

Nguyệt Quế.
thap_xua

THÁP XƯA.

Núi cao tháp ngự giữa mênh mông
Đợi khách tầm duyên lẽ sắc không
Thoáng bóng chim chiều nghiêng cánh mỏi
Bâng khuâng âm hưởng Đại hồng chung.

LỜI KHUYÊN.

Mộng tàn nhưng vẫn đồng sàng
Hồng trần mê mải bởi chàng lắm duyên
Rỉ tai mật ngọt lời khuyên
Tu đi kẻo lỡ con thuyền Tây phương.

QUẠT TAY.

Quạt tay ta vẽ mênh mông
Lập đàn nhã nhạc thinh không cõi trời
À ơi giấc ngủ không lời
Say say đừng mộng cho đời bình yên.

∞∞∞

50 bình luận

Filed under Nguyệt Quế, Tác Giả, Thơ

Gửi em cô giáo dạy văn

Trần Dzạ Lữ

Co_giao

Nhớ về em-Cô giáo
Có đôi mắt rất buồn
Chứa một trời thăm thẳm
Thoạt nhìn đã thầm thương…

Biết là em dạy văn
Khiến thăng hoa cuộc sống
Anh càng thêm tơ tưởng
Lung linh một tâm hồn !

Ngày hai buổi đến trường
Khin khít tuổi thiên thần
Em bao dung, độ lượng
Với cả người chưa thân…

Có trái tim của Chúa
Biết nghĩ về tha nhân
Nhưng sao anh vẫn thấy
Đôi mắt em rất buồn…

Như thế anh càng ưng
Da diết áo lụa vàng
Đi qua chiều mênh mang
Liêu trai em thánh nữ !

Em cho người con chữ
Em gieo mầm yêu thương
Bản thân mình lại giấu
Nỗi niềm riêng trong lòng…

Em cho đi mùa xuân
Chỉ có anh mới biết
Để nhận về thua thiệt
Âm âm con mắt tình…

∞∞∞

62 bình luận

Filed under Tác Giả, Thơ, Trần Dzạ Lữ