Category Archives: Thơ

Lang thang ngày trở lại

Nguyên Thủy

Lang thang ngay tro lai (1)

“Tặng Hoàng Phong…Những ngày lang thang một mình”

Ta như thấy em ờ nơi xa xưa đó..
Buổi chiều mưa bay…
Em ngồi khóc đợi ta!!!
Tim ta khát khao những ngày xưa giông bão,
Thuờ tóc còn xanh,
Từng buổi đón đưa nhau…
Sài gòn ướt mưa những buổi chiều hẹn ước…
Có được bao nhiêu,
Cho đủ những lời yêu!!!
Buổi sáng tinh khôi nhìn thấy nhau trong mắt…
Hơ mãi giùm ta,
Hơi ấm cuộc tình đầu…
Ta mơ thấy em những ngày thu năm cũ,
Vạt nắng xanh xao,
Hiu hắt một đời nhau!!
Ta mơ thấy em buổi chiều nay trở lại…
Nắng vẫn hanh vàng
Đâu mất những giọ̣t mưa??
Ta cứ lang thang từng con đường, góc phố…
Nghe nhói trong tim…
Thương nhớ biết sao vừa…

∞∞∞

 

36 bình luận

Filed under Nguyên Thủy, Tác Giả, Thơ

Khi vợ vắng nhà

Trầm Tưởng – NCM

Trộm nhìn

Vắng em đã mấy hôm rồi
Anh cô đơn quá đứng ngồi không yên
Nhà bên hàng xóm chong đèn
Bông hoa khoe sắc nhem thèm em ơi
Nhưng anh chẳng dám sang chơi
Sợ gai hoa chích rụng rời tay chân
Nên anh cứ mãi lần khân
Muốn sang lại nghĩ có phần hay không?
Hay là đi có về không?
Cơ may ít quá anh không dám liều
Lâu lâu vắng bóng vợ yêu
Nửa mừng nửa sợ trăm điều ngổn ngang
Em đi có nhớ anh chăng?
Em mau về sớm kẻo lòng anh xiêu!

∞∞∞

39 bình luận

Filed under Tác Giả, Thơ, Trầm Tưởng- NCM

GIẤC MƠ LOÀI CỎ DẠI.

Nguyễn Đức Diêu
Co daiĐêm khuya khoắc ta ngồi với bóng
Mơ,
Một hè xưa nóng bỏng
Thuở hồng hoang,
Hai đứa dắt nhau về
Gọi tình trong cõi đam mê
Gọi tên nhau mãi bên lề cuộc chơi
Ngày rơi…
Tình chơi vơi…
Tìm trong đôi bóng nửa đời buồn vui
Mơ,
Đi trong bóng tối ngậm ngùi
Bàn tay len lỏi vờ chui qua ngày
Lại một kiếp say
Say muôn ngày cũ… say ngày say đêm
Áo em ngọt tựa môi mềm,
Tay anh run rẩy bên thềm chiêm bao
Mơ,
Đi trong phố cũ ngọt ngào
Bên em lá đổ,
Lời chào hôm qua
Em đi bên cạnh người ta
Tay xưa ai nắm, ta xa tay người
Đêm khuya bóng đổ bên đời
Nhìn quanh phố vắng
Người ơi ! Nhớ người…
∞∞∞

25 bình luận

Filed under Nguyễn Đức Diêu, Tác Giả, Thơ

Từ khi em bỏ quê đi

Xuân Phong

bo quee

Từ khi em bỏ quê đi
Tui lên non hái tình si mang về
Em đi để lại cho tui,
Những buồn buồn nhớ, những bồi hồi thương…
Núi bao nhiêu tuổi núi non
Trăng bao nhiêu tuổi trăng còn rong chơi
Trưa nằm ngửa mặt lên trời
Thấy cây thay lá, thấy trời thay mây
Thấy chim chiu chít liên hồi
Hỏi cây đời đã âu sầu mấy phen
Đêm nằm ngữa mặt lên trăng
Thấy trăng sáng tỏ như rằm tháng tư
Từ khi em bỏ quê đi
Trăng buồn không nói năng gì với tui

∞∞∞

21 bình luận

Filed under Tác Giả, Thơ, Xuân Phong

Chúc phúc tình xưa

Thiên Di Phạm Văn Tòng
 Tinh Xua
Tặng ĐTKT
 
Lời thì thầm yêu thương
Thuở còn đôi chín
Bay khắp chốn muôn phương
Hoa bướm rực niềm tin
 
Ta bước lạc, rời xa đại học
Lăn lóc bên đời kiếm sống
Mồ hôi khó nhọc…
Tuông xuống như dòng sông
 
Em bước tiếp con đường học vấn
Mình mất nhau
Có lẽ là duyên phận
Xót xa này mang nặng đến ngày sau
 
Lời thì thầm thề hẹn
Âm vang trong nổi nhớ
Đối mặt nhau ta mang tủi thẹn
“Cao sang” không có kẻ “phất phơ”
 
Em lên kiệu hoa
Rộn ràng “môn đăng hộ đối”
Ta giọt lệ nhạt nhòa
Giữa trần thế mồ côi
 
Ta chỉ là kẻ qua đường
Chúc phúc em thật vuông tròn
Dẫu tình xưa muôn thuở còn vương
Ta cội cành xưa lã ngọn…
∞∞∞

6 bình luận

Filed under cdnth6875, Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Thơ

Em lại về trời

Trần Dzạ Lữ

ve troi

Chừ em cũng bỏ anh rồi
Đêm đêm còn lại tiếng đời quạnh hiu
Cửa buồn, chốt nhớ, trông theo…
Âm dương cách trở, ai đeo đẳng sầu ?
Em đi, còn lại gì đâu?
Còn thơ anh cháy… bạc đầu yêu thương !
Vầng trăng khuyết mãi không tròn
Căn nhà trống vắng đến toang hoác lòng…
Chừ anh gạo- chợ-nước- sông
Không còn em, để đỡ đần nhau xưa !
Trái tim còn lại đau nhừ
Nửa anh tan nát, nửa vừa em xa…
Nghe kinh, em biệt quê nhà
Sầu anh theo một tiếng gà gáy theo…

( SàiGòn, ngày tiễn biệt vợ 28.6.năm 2013 )

26 bình luận

Filed under Tác Giả, Thơ, Trần Dzạ Lữ

Ngày đó

Nguyên Thủy

Love_em

Trời sang thu mây chiều trôi lãng đãng..
Thương em rồi…từ bữa bước sau lưng..?
Từng ngày qua theo em suốt con đường…
Anh chẳng nói…mắt ngàn lần đã nói…

Anh giận mình lỡ làm em bối rối…
Buổi chiều nào luống cuống bước chân chim…
Nón quên che khi ánh mắt anh tìm…
Anh ao ước con đường dài thăm thẳm…

Thương em quá…chiều nay em cúi mặt…
Khi anh nhìn em… đắm đuối, say mê…
Em nói gì trên đoạn đường về..?
Anh chẳng nhớ ..chỉ tiếc hoài mỗi bước..!

∞∞∞

25 bình luận

Filed under Nguyên Thủy, Tác Giả, Thơ

Con gái

Nguyễn Đức Diêu

gaique

Ngày nào cắp sách cầu ao
Ước mơ phận gái làm sao cho tròn !
Bây giờ ngựa nản chân bon
Thành đô , phố thị mơ còn trăng sao ?
Con gái nào phải thuốc lào
Mà sao ra vào lại thấy nhớ kinh
Con gái giận bất thình lình
Làm cho mình cũng giật mình, phát run
Hôm qua cái môi có hun ?
Con mắt có liếc, anh hùng nói đi !
Con gái chúa tể xầm xì
Anh chàng kia, đặt gốc si nhà nàng
Nên nàng cái mặt gian gian
Con mắt chớp chớp, mũi ngang nở tròn
Đâu ngờ tới lúc héo hon
Si đà bứng gốc, gót son rụng rời !
Con gái con của ông trời
Trời đang nắng tốt lả lơi
Con hờn một tiếng, mưa rơi ngập đường
Con gái chẳng biết nói thương
Chỉ biết thầm khóc đêm trường vắng ai
Con gái nói dài nói dai
Làm sao méo mặt mấy anh trai mới vừa
Con gái đàng điệu đõng đưa
Con trai phát mệt chưa vừa lòng nhau
Trời hành không đánh mà đau
Không …yêu mà nhớ, không sầu lệ rưng
Con gái rất sợ mọc sừng
Cái sừng như cái củ gừng dài ra
Rồi lại chỉa hai chỉa ba
Làm thân con gái chỉ la thấu trời
Con gái tội lắm ai ơi !
Thương giùm đừng giỡn tội đời em nghen .

∞∞∞

17 bình luận

Filed under Nguyễn Đức Diêu, Tác Giả, Thơ

Mùa thi

Trầm Tưởng- NCM

mua thi

  (Thân tặng các sĩ tử mùa thi ĐH 2013)

Em về xếp lại nhớ nhung,
Cất tình anh để tập trung ôn bài.
Yêu nhau, thương nhớ lâu dài,
Thôi thì hãy tạm gác vài bữa thôi.
Toán, Lý , Hóa học kỹ rồi,
Khối A tạm ổn, giờ dời sang B.
Môn Sinh bài vở lê thê,
Mấy chương kia dễ, ngại ghê Di truyền.
Bài này, bài nọ dây chuyền,
Ôn hoài, ôn mãi muốn điên cái đầu.
Học mà tư tưởng để đâu,
Bóng hình anh lại lâu lâu chen vào.
Làm em phải tập trung cao,
Mà kiến thức vẫn không sao chặt, đầy.
Em không đỗ cao kỳ nầy,
Do anh cứ mãi quấy rầy đó nghe!
Em mà đỗ cả A , B
Thỏa lòng mong đợi, ước mơ bao người.
Gia đình vinh dự, rạng ngời,
Tương lai xán lạn, một đời hiển vinh.
Mong anh, giữ trọn tình mình,
Bốn năm chung thủy, chúng mình đẹp đôi.
Ôi! Em lại mơ mộng rồi,
Thôi lo ôn Hóa sáng mai làm bài.
Hẹn anh thi xong đợt hai,
Chúng mình gặp lại, nối dài thương yêu.
……..
Thi ơi! Làm khổ người yêu!

∞∞∞

20 bình luận

Filed under Tác Giả, Thơ, Trầm Tưởng- NCM

Chăm vợ

Trần Dzạ Lữ

Chăm vợ

Bây giờ anh chăm vợ
Khác hơn em chăm chồng
Đẩy xe lăn lồ lộ
Vào bệnh viện Nhân dân…

Đẩy theo một nỗi buồn
Hiền thê đâu có muốn?
Thật tình anh luống cuống
Khi xa dấu thiên đường !

Anh bón từng hạt cơm
Anh đút từng thìa cháo
Em vẫn không nuốt được
Có nỗi đau nào hơn ?

Tiếc nhau “Nửa chừng xuân “
Bao năm em lâm bệnh
Em như kẻ mất hồn
Anh sầu lây…miên miết !

Hiện thực phải đối diện
Một tuần anh ngủ ngồi
Một tuần em…như Chúa
Gầy nỗi gầy hơn xưa…

Bây giờ anh chăm vợ
Khác hơn em chăm chồng
Một nỗi buồn có thực
Dài hơn mười lăm năm…

( Viết tại Bv Nhân Dân GIA ĐỊNH 19.6-24.6.năm 2013 )

∞∞∞

27 bình luận

Filed under Tác Giả, Thơ, Trần Dzạ Lữ

Nỗi buồn

Tào Lao

Oan_liet

Xưa kia cứng cát như cây
Quán quân nổi tiếng mưa mây một thời
Giờ đây cảm thấy rã rời
Không còn oanh liệt như thời đã qua
Phải chăng đến tuổi về già
Súng thời hết đạn, chim nhà xụi lơ
Còn gì đâu để mộng mơ
Thôi đành buông súng hạ cờ, bó tay
Từ nay hết chí làm trai
Cờ người bỏ cuộc, đắng cay nghẹn ngào
Xưa kia công địch ào ào
Giờ đây thấy bóng… xin chào chịu thua
Nghĩ mình có lúc làm vua
Bây giờ thất thế, đành thua quí bà
Buồn thay cái tuổi về già
Xìu xìu ễnh ễnh như là con giun !
Ngồi buồn ta viết lung tung
Gởi đến các bạn cùng chung tuổi già

∞∞∞

44 bình luận

Filed under Tào Lao, Tác Giả, Thơ

Tình đã trăm năm…

Nguyên Thủy

Tinh_Tram nam

Có nợ nhau không..?
Sao ta cứ nhớ..
Chuyến tàu đã lỡ..
Lạc nhịp khúc ca,
Kỷ niệm ngọc ngà,
Bờ mi ai ướt,
Một lần trăng mật…
Tình ngỡ trăm năm…

Có nợ nhau không…?
Một chiều chợt nhớ,
Một vầng trăng lỡ,
Một khúc tình ca,
Một đóa ngọc ngà,
Một bờ cỏ ướt,
Một lần trăng mật,
Tình ấy trăm năm….

Có nợ nhau không…?
Tim ̣đau niềm nhớ,
Tiếc vầng trăng lỡ…
Tiếc mãi khúc ca,
Thuở tình ngọc ngà,
Những ngày mưa ướt…
Đâu giờ trăng mật…?
Tình đã trăm năm…

∞∞∞

34 bình luận

Filed under Nguyên Thủy, Tác Giả, Thơ

Chờ

Thiên Di Phạm Văn Tòng

Cho

.

Chờ hoài một cánh buồm xa
Cô đơn chiếc bóng- Chiều tà biển ru
Khắc ghi lời hẹn thiên thu
Một đời chờ đợi tội tù gieo neo

Buồn vui mây gió mang theo
Lê thân rời rã, lưng đèo ngóng trông
Biển ru, biển hát mênh mông
Bạc đầu sóng vỗ viễn vông xác hồn

Tuổi thanh xuân- Thôi vùi chôn…
Ngày ngày ra đếm hoàng hôn úa vàng
Đêm đêm mộng khẻ mơ màng
Sáng ra tỉnh giấc ngỡ ngàng sương tan

Có khi biển khóc than van
Mưa giăng kín lối, gió mang lạnh về
Người ngồi co gối ủ ê
Tưởng như đâu đó ai về tìm nhau

Vạt áo xưa đã úa nhàu
Tình xưa bướm mộng- Thương đau giữ gìn
Có lần cầu khẩn van xin
Ơn trên cứu giúp niềm tin sum vầy

∞∞∞

24 bình luận

Filed under Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Thơ

Bão lũ Miền Trung

Diệp Lệ Bích

Mien Trung

Như trong chuyện huyền thọai
Một giấc mộng hãi hùng
Khiến ai cũng kinh hoàng
Khi cơn bão quét ngang

Trời đang thật quang đãng
Bỗng mây đen phủ giăng
Một sắc màu ảm đạm
Khiến thiên hạ hoang mang

Rồi bão giông kéo đến
Tiếng rít trong không gian
Lũ dâng cao ngập tràn
Xe chịu trận giăng hàng

Sông biển cuộn trào dâng
Nước chảy xiết vượt ngàn
Thuyền tàu không điểm tựa
Lướt sóng thật hiên ngang

Đồng lúa bị hủy tan
Nhà cửa nước ngập tràn
Cơn lũ phá tan hoang
Người chết trôi lai láng

Ông bà thắp nén nhan
Lâm lâm miệng khấn vái
Chúc cháu ngủ yên lành
Trong cơn lũ cuốn nhanh

Vợ chồng cam lỡ làng
Mẹ cha cảnh dở dang
Lòng ông bà quặn thắc
Đẫm lệ chít khăn tang

Đoàn cứu trợ đi ngang
Vớt xác để sắp hàng
Tiếp cho ít lương thực
Giúp người đỡ khóc than

Nhìn quang cảnh điêu tàn
Mồ dẫy đầy nghĩa trang
Lòng quặn thắt đau rang
Đẫm lệ máu tuôn tràng

∞∞∞

8 bình luận

Filed under Diệp Lệ Bích, Tác Giả, Thơ

Cà phê lỡ hẹn

 Trầm Tưởng- NCM

coffee

Cà phê 64 anh ơi!
Nghe anh nhã ý gọi mời: mừng rơn
Đợi chờ mãi 8 giờ hơn
Anh đâu chẳng thấy, ghế còn trống không
Thế là hết đợi, hết mong
Cà phê nguội ngắt, mình “không” đường dài
Thôi anh đừng nói ngày mai
Hôm nay không gặp ngày mai xa vời
Anh đừng trở mặt nuốt lời
Hẹn em rồi bỏ chơi vơi một mình
Vì anh , em lỡ duyên tình
Thuyền em lạc bến lênh đênh biển đời!
Anh xin mượn chút tình rời
Sợ anh tay trắng trả hoài chưa xong
Thôi anh đừng nhớ đừng mong
Để em yên phận đừng trông ngóng gì
Mai này em lỡ xuân thì
Dây dưa thi sĩ còn gì đời em!

∞∞∞

27 bình luận

Filed under Tác Giả, Thơ, Trầm Tưởng- NCM