Category Archives: Thơ

Nhớ Mẹ

Nguyên Thủy

Me

Có một ngày con đi..tưởng sẽ không về..!
Con hiểu Mẹ đoạn đành tiễn bước…
Mẹ đã khóc khi con xa từng bước,
Ôi buồn nào như xé trong tim..!

Có một thời người ta cố quên,
Con vẫn nhớ niềm u hoài trong mắt Mẹ…
Mưa có rơi ngàn lần không thể..
Đong cho đầy nước mắt Mẹ tiễn con…

Con rồi xa, những năm tháng ly hương,
Chỉ có Mẹ trong tờ thư u uất..!
Sao đường về luôn có mây che khuất..
Con hứa hoài…không về được Mẹ ơi..!

Rồi một ngày con nhận tang thương..!
Mẹ xa mãi…đứa con chưa về được..!
Bão ập đến …chẳng hề báo trước,
Mẹ đi rồi …trời đất một màu tang…

Con trở về…chỉ thấy Mẹ sau nhang..
Tấm ảnh cũ úa vàng năm tháng,
Nhưng mắt Mẹ chẳng hề than oán…
Bao năm rồi..Mẹ nhớ lắm, con ơi…!

∞∞∞

33 bình luận

Filed under Nguyên Thủy, Tác Giả, Thơ

Khoảng lặng trong em

Thục Nguyên
Dáng_Nhỏ

Tìm trong huyên náo chung quanh
Khung trời im ắng tặng anh trưa này.
Phố xưa dáng nhỏ hao gầy
Tình em một thưở đong đầy yêu thương.
.
Tìm trong hạt nắng bên đường
Chút sương mát lạnh góc vườn tặng anh.
Giọt tình rơi xuống ngày xanh
Mênh mông kỷ niệm chòng chành nhớ nhung.
.
Tìm trong mưa gió chập chùng
Tiếng rao rớt nhịp mịt mùng màn đêm.
Tặng anh giọng nói dịu êm
Đắng cay trầm mặc vọng lên ngọt ngào.
.
Tìm trong thăm thẳm chiêm bao
Câu ca biền biệt phương nào tặng anh.
Diễm Xưa(1)- từ độ tóc xanh
Ngày sau sỏi đá(2) long lanh hồn người.
.
Và tìm em giữa cuộc đời
Tặng anh tình khúc chưa lời(3) tặng anh,

 ∞∞
(1): Tên bài hát của NS Trịnh Công Sơn.
(2): Câu hát nổi tiếng trong bài hát Diễm xưa của Trịnh Công Sơn: Ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau.
(3): Ý thơ của Trương Nam Chi trong bài Tặng anh.

161 bình luận

Filed under Tác Giả, Thục Nguyên, Thơ

Khi Sầu Đông Khóc

Thu Trang

Lệ

Lệ Sầu Đông
trong đêm
buồn rơi
khô giòn
vỡ vụn
vương vãi thì thầm
đón bước em qua
hoen ướt đầm đìa
đọng mãi xót xa
thương mắt rưng buồn
mi gầy héo hắt
thương môi biếng cười
phai nhạt dấu son
chầm chậm ngày trôi
thương đêm mộng mị
rưng rức ngậm ngùi
khô khốc đong đưa

trong đêm rơi rơi
đen giòn vỡ vụn…

∞∞∞

22 bình luận

Filed under Nguyễn Thu Trang, Tác Giả, Thơ

Của Châu Long

Lê Đàn

det_1

(Kính tặng chị Kim Cúc)

Nhỏ thêm nước mắt đêm dài
Trăng khuya nghiên mực mài đầy tình anh
Nhọc lòng nuôi bạn học hành
Giang hồ thấm máu chông chênh sách đèn
Rụng rơi bao cuộc đỏ đen
Riêng chung chín nghĩa một tình hiểm nguy
Em lưu đày chốn biên thùy
Xương mai mình hạc da bì phấn hương
Mịt mờ xa chỗ tựa nương
Làm sao trở lại gia đường tình quân
Trao em gánh nặng mỹ nhân
Đêm nghe tiếng mõ cầm canh lệ tràn
Con thoi lỡ nhịp tơ đan
Xuyên qua khung cửi muôn vàn nhớ nhung
Ngày che dấu chút lạnh lùng
Mặt trời ngại thấy dáng dung giả vờ
Hóa trang em quá ngây ngô
Vụng về ăn thở, ngu ngơ dỗi hờn
Ra vào lóng ngóng vai tuồng
Trung trinh lửa cháy gần rơm lửa tàn
Thương chồng cứu giúp bạn vàng
Một chàng bái tổ, một chàng vinh quy

∞∞∞

15 bình luận

Filed under Lê Đàn, Tác Giả, Thơ

Mẹ yêu

Hoàng-Phong Nguyễn Phước Phillip 

Mơ ve me

Mẹ, hôm qua con mơ
Thấy Mẹ về thăm con
Vượt muôn ngàn cách trở
Mẹ về trong giấc mơ.

Mẹ, hôm qua con mơ
Thấy Mẹ về trong đêm
Tóc còn vương sương gió
Áo thơm ngát hương hoa.

Dáng Mẹ hiền thanh thoát
Mắt chan chứa tình thương
Môi cười trăm hoa nở
Mây quyện tròn gót chân.

Vuốt tóc con ru ngủ
Hôn nhẹ trán thương yêu
Rồi sương mù giăng phủ
Trong mây Mẹ xa vời…

( HP – Cali-July 23, 1986 )
( Mẹ mất tại Sai-Gòn. Ngày 17, Tháng 6,Năm 1986 Âm Lịch.)

∞∞∞

37 bình luận

Filed under Hoàng-Phong Nguyễn Phước Phillip, Tác Giả, Thơ

Chặt

Trần Dzạ Lữ

breaking

Chặt đứt một mối tình
Như chặt tay mình vậy
Nhưng em lừa dối anh
Làm sao mà không nói?

Ma mị em bước tới
Ngỡ sát nách thiên đường
Me mé là địa ngục
Đâu hay để phòng thân ?

Cứ nhai hoài ăn năn
Vẫn khù khờ nhai tiếp
Tận cùng, khi nhận biết
Té ra mình vong thân…

Tội nghiệp, em đâu cần
Khổ đau, em nào tính
Sống trên ngọn phù vân
Chỉ có anh lýnh quýnh…

Ba năm anh thức tỉnh
Sau khi ăn bùa mê
Lại bừng bừng ,nhớ Mẹ
Lại bứt đầu, thương quê…

Thôi chặt đứt quá khứ
Ném phăng đi mối tình
Ta lỡ ăn cháo lú
Giã từ giã từ em…

∞∞∞
( Viết khi giã từ quá khứ )

36 bình luận

Filed under Tác Giả, Thơ, Trần Dzạ Lữ

Trái tim đau thương(3)

Trầm Tưởng-NCM

Tim đau

Nằm giữa bốn bức tường câm
Lắng nghe tâm thức gọi thầm tên em
Ngày, đêm sao mãi dài thêm?
Nhớ thương quay quắt nên tim đau hoài
*
Bác sĩ ơi, hãy trổ tài!
Điện tim, kê thuốc đừng sai chút nào
Tim ta lỡ có vỡ trào
Chết đi, ta vẫn không sao cam lòng
*
Ngoài kia, chim hót bên song
Biển xanh sóng vỗ dội lòng ta đau
Đa mang chi mối tình sầu
Để rồi tim phải chịu đau thương nhiều
*
Tim đau có phải vì yêu?
Nhớ thương chi để lòng nhiều xót xa
Mai này đời có vắng ta
Xin em nhớ mãi: vì ta yêu nhiều!

Trầm Tưởng-NCM
( Viết từ Quân Y Viện 13 QN 10/4/2013)
∞∞∞

96 bình luận

Filed under Tác Giả, Thơ, Trầm Tưởng- NCM

Lạc mất em

Thiên Di Phạm Văn Tòng

Lac

Lạc mất em vào mùa đông bảo loạn
Mưa dầm dề sướt mướt khóc tình chia
Ta đơn độc đem thơ xưa ra soạn
Tìm những câu thề hẹn mới hôm kia

Mưa non nỉ, mưa ru buồn đêm lạnh
Ếch nhái gọi đêm hay gọi người xưa
Ta đội mưa đứng dưới hiên ảo ảnh
Nghe hồn mình rệu rã tan theo mưa

Lạc mất em nguyên do nào không rỏ
Tình bao năm bổng nhạt thếch ai ngờ
Buồn muốn khóc không biết ai bày tỏ
Trong hôn mê tỉnh giấc tiếc vần thơ

Mưa… nước mắt… có vị gì cay xé
Đọng trên môi bật máu mặn đôi bờ
Ta nốc cạn men cay nồng quạnh quẻ
Trần gian ơi! Tình hiu hắt xa mờ

Lạc mất em đánh mất một cuộc đời
Đau không khóc mà cười khi dấu lệ
Thôi từ đây hết tháng ngày mong đợi
Hết ân xưa còn nghĩa cũ ê chề

Hởi cơn mưa bảng lảng cuốn ta đi
Đưa ta vào đại dương bảo dậy
Dựng buồm lên ruổi rong đường thiên lý
Tình ơi tình- Tình tan biến theo mây

∞∞∞

35 bình luận

Filed under Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Thơ

Người ơi!

Trúc Sơn

Xin giới thiệu đến các bạn, Trúc Sơn, một người bạn Cường Để 68-75
gởi đến chúng ta bài thơ “Người ơi!”

Viễn Xứ

Con về đây, ngước nhìn Trời cao gió lộng
Cúi mặt, đưa chân lùa, ngọn cỏ lao xao
Biển Đông kia, sóng vẫn xô vỗ rì rào
Qui nhơn đây, Đất quen,Trời như ngơ ngác!

*
Quê hương ơi! Người biết không- con khao khát!
Tất cả dấu yêu- đánh vần chữ không thành?
Thanh bình này như chưa tô đủ màu xanh,
Còn lẫn khuất một mùi tanh chưa tan sạch…


(Qui nhơn, đầu tháng tư, 2013)
∞∞∞

31 bình luận

Filed under Tác Giả, Thơ, Trúc Sơn

Nghiêng Soi

Nguyễn Thu Trang

Nghiêng Soi

Vầng trăng nhỏ nghiêng đời soi trần thế
Soi vào đêm u tối đến muôn trùng
Soi tình người trăn trở tiếng bao dung
Soi một thuở hồn nhiên không giận ghét

Đêm hờ hững soi suối nguồn chảy xiết
Mang yêu thương vào biển cả trùng khơi
Cõi nhân gian soi phận kiếp con người
Mơ về chốn bình yên thời vụng dại

Em nghiêng đời soi vào anh dấu ái
Tan vào anh hơn nửa cuộc trần ai
Tay trong tay hạnh phúc lẫn u hoài
Còn non nửa nghiêng soi ngày tháng lạ

Như ngọn gió nồm soi ngày nắng hạ
Tiếng ve hè rộn rã khúc xênh xang
Nhớ thuở nghiêng vai tóc xỏa mơ màng
Chùm phượng vỹ nghiêng soi màu mực tím

Thương nhớ ngày qua mãi hoài tìm kiếm
Như sóng buồn soi bờ cát mênh mông
Tìm tuổi thơ soi ngày tháng mây hồng
Em!!! Đò vắng… nghiêng mình soi nỗi nhớ

 ∞∞∞

76 bình luận

Filed under Nguyễn Thu Trang, Tác Giả, Thơ

Tình buồn…

Nguyên Thủy

Đợi duói mưa

Rồi có lần tôi về qua chốn cũ,
Vẫn nghe lòng vang vọng những dư âm…
Nốt trầm lặng chùng buổi chiều lá rũ..
Nốt phong ba xốc nổi những ngày xanh…

Người giờ đâu..? Đã nhạt phai mộng ước..?
Đâu từng chiều ngóng đợi dưới hiên mưa..?
Lòng mong mỏi dáng phong trần lạc bước…
Xây tháp ngà trên ảo mộng đong đưa…

Ơi người ơi..Giữa giòng đời nghiệt ngã,
Còn góc nào giữ lại những yêu thương?
Còn gì không chuyện tình buồn ..đã lỡ?
Đời chênh chao đan dệt giữa vô thường…

Con đường song song dẫn đi xa mãi…
Sẽ chẳng bao giờ gặp lại nhau đâu..!
Thôi… đừng đợi, đừng mong , đừng ngóng…
Tình ta buồn đã đằng đẵng mưa Ngâu..!

∞∞∞

17 bình luận

Filed under Nguyên Thủy, Tác Giả, Thơ

Thơ-Họa Thơ: Mỹ Thắng – Gấu – Trăng

Quen mà chi ???

Ôm

Hôm xưa mưa gió tơi bời
Biết em có nhớ đến lời chia ly
Một người lặng lẽ ra đi
Nghẹn ngào không biết nói gì với nhau
Chỉ nhìn nhau, chỉ nén sầu
Nhưng sao dấu cả nỗi đau đọan trường
Nụ cười kia, mối sầu vương
Buồn miên man đến nẻo đường xa mơ…
Quê nhà em hứa đợi chờ
Nhưng em trách kẻ lặng lờ ra đi
Ai bày ra cuộc chia ly?
Quen nhau tha thiết, hoen mi lệ sầu !

Mỹ Thắng…

Em nay ve vuốt sợi đau
Lời chia ly vẫn đong sầu ngập tim
Lối tình nặng bước chân tìm
Bóng mây dĩ vãng nhấn chìm mắt sâu
Về qua phố cũ tình nhau
Gió hờn thả xuống đêm sâu tiếng lòng
Lặng nghe nỗi nhớ xoay tròn
Nhốt tim em lại giữa vòng dư âm
Ôm khan cung bậc phù trầm
Dù xuân xanh đã âm thầm nhạt phai
…….
Thời gian hờ hững…trách ai?
Gấu

Đông rơi sợi nhớ, lược cài xa xăm
Chiều thu đếm bước âm thầm
Lá vàng theo cõi trăm năm muộn phiền
Hoàng hôn rơi giấc cô miên
Hương xưa nhân ảo bên thềm hoang vu
Đời nghiêng níu giọt sương thu
Lá về cõng nắng lời ru tự tình
Tím chiều, tím cả đồi sim
Tay gầy vớt mộng đã chìm bến xưa
Giọt sương vướng mặt hóa mưa
Pha hương vị nhớ… khi vừa chạm môi!

………………….Trăng…………………..

105 bình luận

Filed under Gấu, Mỹ Thắng, Tác Giả, Thơ, Trăng

Một Thuở

Hẹn hò

Một thuở hẹn hò tìm dĩ vãng
Ôn mối tình xưa cũ bẽ bàng
Trường xưa bè bạn giờ xa vắng
Lối cũ tình nhân lắm ngỡ ngàng
Môi hôn môi dại nôn nao quá
Tay nắm tay run mộng tưởng nào
Dìu nhau bước vội vào hư ảo
Một thuở cho nhau ước mộng vàng…

Hoàng-Phong Nguyễn Phước Phillip
(Cafe Một Thuở, SG – Jan 26, 2013)

115 bình luận

Filed under Hoàng-Phong Nguyễn Phước Phillip, Tác Giả, Thơ

Xin giã từ bia rượu

Xuân Phong

                                                          ( thơ tặng em Lộc)

Say

Bao năm rồi lang bạt
Nơi tửu quán, trà đình
Bạc tiền trôi theo nước
Sức khỏe chìm trong men

Xin giã từ bia rượu
Những cuộc nhậu miên man
Xin giã từ chiến hữu
Những khuôn mặt thân quen

Ta lại về tổ ấm
Khi nắng tắt chiều vàng
Con thơ đang chờ bố
Vợ hiền vẫn đợi chồng

Chiến hữu ơi ta gặp
Mỗi tuần một lần thôi
Một lần thôi bạn nhé
Nhưng tình cảm dâng tràn

∞∞∞

25 bình luận

Filed under Tác Giả, Thơ, Xuân Phong

Tháng tư năm ấy…

Nguyên Thủy
ghe vuot bien

Tháng Tư  ấy…
Những ngày tưởng chừng đẹp nhất…
Ta về trong chiều…
Nồng nàn dấu tình chất ngất…
Người đâu ngờ…
Một đời sẽ mất trong tay…

Tháng Tư nồng say…
Hoa đỏ rực rỡ trong tôi…
Sao thoáng chốc úa màu ly biệt..?
Tháng Tư ấy..
Lạc mất…người đi biền biệt..
Nụ cười tôi…cũng lạc xa đời…

Năm tháng dài… vọng động trong tôi..
Ngày ngất ngư dâu biển đổi dời…
Đêm quay quắt nhớ người tức tưởi…
Mộng đầu đời chỉ còn giấc mơ thôi…

Từng tháng Tư lạnh buốt sương rơi…
Miếng áo cơm nghiệt ngã giữa đời…
Ký ức ấy dẫu còn đỏ tấy…
Đành chôn vùi…chỉ vậy..người ơi..
∞∞∞

55 bình luận

Filed under Nguyên Thủy, Tác Giả, Thơ