Lối dốc hoàng hôn

Hoàng Bích Ngọc

Mơ

Trên lối dốc hoàng hôn phong kín
Gió vô tình rớt sợi tóc xưa
Nghe nhịp đập tràn hương lưu luyến
Ru lại từng mùa cũ đã qua

Ta nhắm mắt mơ về một thuở
Đã trượt dài theo dấu thời gian
Vẽ lên từng vết hằn thương nhớ
Những mảng màu nhân thế hợp tan

Đời đã dẫn vùng mơ xa lắm
Dâu biển trần gói trọn phù du
Theo dòng chảy nợ – vay chìm đắm
Hoang mang lòng chất nặng hao hư

Đã đủ chưa con thuyền vận mệnh
Biết có còn tiếp nối vòng xoay
Tình trần đã rã rời từng phiến
Rơi âm thầm đâu đó nào hay

∞∞∞

57 phản hồi

Filed under Hoàng Bích Ngọc, Tác Giả, Thơ

57 responses to “Lối dốc hoàng hôn

  1. Thân chào Hoàng Ngọc. HN làm thơ hay như thi sĩ. (HN là thi sĩ chuyên nghiệp?) cách dùng chữ điêu luyện. Bai thơ hay lắm.

    • hohung

      He he….Bạn của NGÀI đấy ! HP ạ…..

    • Hoàng Ngọc

      Thân chào anh Hoàng Phong! anh làm HN ngượng ngùng với những từ “thi sĩ chuyên nghiệp” quá đi thôi, vì HN chỉ cố góp tình thân cùng với bạn bè trang nhà chứ không phải là thi sĩ đâu anh ạ! (cười thân tình)

  2. Đã đủ chưa con thuyền vận mệnh
    Biết có còn tiếp nối vòng xoay
    Tình trần đã rã rời từng phiến
    Rơi âm thầm đâu đó nào hay HN

    Thuyền vận mệnh xoay vòng chưa đủ
    Vẫn lang thang bến lạ từng ngày
    Tình dù phai sắc hương yêu cũ
    Vẫn mỏi mòn tìm chút men say TT-NCM

    Chào Hoàng Ngọc! Nghe tên thấy rất mới, nhưng TT có cảm giác như
    người rất cũ rất thân. Chúc mừng HN với bài thơ được nhiều fans ái mộhọa thơ cùng. TT còm trễ vì còn mệt nhưng cũng ráng góp một khổ cho vui. HN đừng chê nhé!

    • @thenhan

      Tình bão tố mưa đời vơi hạt
      Giọt long lanh mắt lệ rã rời
      Lời yêu nhỏ gió chiều ru hát
      Dốc hoàng hôn* lác đác mùa rơi
      Trên lối nhớ thương vay lở dở
      Người xa người ta lỡ xa ta
      Đồi xưa vắng tay buồn quạnh quẻ
      Đưa cuộc tình chôn nẻo thi ca…

      Đáng lẽ đưa tình “về chốn tha ma”, nhưng sợ HN xỉu…nên thôi!
      (* “Dốc hoàng hôn”là… Ơ hổng biết?)

      • Hừ….hừ…..hừ….@ TN…..

      • Hoàng Ngọc

        @TN
        Nẻo đường tình bước mãi chưa qua
        Lòng muôn thuở theo tình mê hoặc
        Tay cô đơn vuốt ve lời hứa
        Để nghe hồn mộng tưởng bóng xưa

        Ngày hoàng hôn đang về cuối dốc
        Nghe lòng buồn níu sợi ngày xanh
        Người thôi đã lâu rồi quay gót
        Biết có còn xây mộng….vũ vân….

    • Hoàng Ngọc

      Chào anh Mộng (quên) Trầm Tưởng, HN hân hạnh được anh hoạ thơ cùng chứ nào dám chê… 😆 ….và xin được cùng anh…..
      Dzậy là
      Bao men say góp vẫn chưa đầy
      Ngăn tim vẫn còn thừa….góc giấu
      Chân đã chùn nhưng lòng chưa thấu
      Men hương tình cứ vẫn về vây….

  3. đồ nghề

    Trở về trên lối dốc hoàng hôn
    Nghe tàn phai một góc trong hồn
    Đời êm ái, mênh mông xa vắng
    Người rồi đâu khi chiều thẫm nắng buông ?

    Ta đã xa nhau tự thuở nào ?
    Trần gian chỉ là thoáng chiêm bao
    Ta thấy em xưa tàn nhung nhớ
    Nhè nhẹ qua hồn như ánh sao…

    • đồ thợ

      Tôi vẫn đứng bên này lối dốc
      Hứng thời gian để nghe tiếng tàn phai
      Mùa như đã chẳng bao giờ trở lại
      Bước chân người cũng mờ mịt chân mây

      Nhịp nhân sinh chưa mài mòn dấu ái
      Hương chia ly vẫn lặng lẽ quanh đây
      Cho dẫu góc tình trần nhiều thay đổi
      Thì người ơi…nhung nhớ vẫn chưa tàn…

  4. Trăng

    Từng sợi nhớ rơi chiều tím nhạt
    Dốc hoàng hôn xao xác bến mê
    Sợi thương sợi nhớ lỗi thề
    Bâng khuâng níu kéo lối về mờ sương

    Gió ru nhẹ cành vương mùa nhớ
    Lỗi triền dốc trăn trở mùa sang
    Lá vàng cuốn nắng lang thang
    Bàn chân níu bước…bàng hoàng xót xa

    Lời hẹn ước nắng về cuốn mất
    Tay tìm tay, xa thật nhau rồi
    Chợ chiều quán vắng đơn côi
    Câu thơ dang dở bên đời quạnh hiu!

    “Lối dốc hoàng hôn”…sợi nhớ thương
    Lênh đênh nẻo lạ, lạc đường buồn tênh
    Gầy vai ướt lạnh…môi mềm
    Triền dốc níu bước gập ghềnh…tình phai!
    **************
    Tặng Hoàng Ngọc.

    • Hoàng Ngọc

      Mùa dĩ vãng đang về gõ cửa
      Gió ru tình mấy thuở vòng quanh
      Xôn xao nỗi nhớ chưa đành
      Rời xa bến đợi dâng tràn mi cay

      Ôm tiếc nuối theo ngày trôi mãi
      Nhấn chìm hồn tận đáy sông thương
      Còn đâu tuổi mộng vấn vương
      Ngày xưa đã mất trên đường phân ly

      Lời thôi đã pha màu ngăn cách
      Đủ xa chưa để khóc cho nhau
      Bước trên cuối dốc tình sầu
      Còn gì để nhớ cho nhàu lòng đau

      Sợi luyến ái ngày xưa buộc lỏng
      Gió vô tình đã cuốn tình bay
      Ta giờ đếm bước tình gầy
      Mài mòn mong ước những ngày có nhau….

      • Trăng

        Người về lối cũ hồn xao xác
        Dốc lối mòn…ngơ ngác nắng chiều
        Người tìm giấc mộng du miên
        Ươm câu thơ cũ…mỹ miều dáng em!

        Đông cõng nắng chiều vương bến lặng
        Nét xưa nhàu, giọt đắng chơi vơi
        Với tay vớt mộng một thời
        Nửa vấng trăng khuyết rụng rơi câu thề!

        Dốc chiều phai lối xưa gõ cửa
        Niệm khúc buồn rớt giữa trần gian
        Hoàng hôn khép mộng đi hoang
        Chơi vơi con dốc…võ vàng lòng nhau!

        • Hoàng Ngọc

          Người ngồi đó soi mình trong nắng
          Hoàng hôn buồn lệ đắng tình nhau
          Rớt ngày trên ánh mi sầu
          Về qua mùa cũ bạc màu thời gian

          Sợi nắng cuối thu buồn lưu luyến
          Níu mây chiều mưa quyện gió lay
          Ta ngồi tô lại mi phai
          Nối dài tơ mộng trải ngày đang rơi

          Ta đứng lại cuối đường mộng ước
          Hạt ăn năn vừa mọc một hoa
          Mượn câu tịnh độ giao hoà
          Sợ lòng vụng tưởng nhạt nhoà tâm an…

  5. Tào Lao

    Đi tìm ai mờ lạc vào “Lối dốc hoàng hôn” vậy Hoàng Ngọc ?

  6. Hoàng Ngọc

    Ơ…. cái kòm trả lời cho anh Trần Cát Lân nó chạy tuốt lên trên rồi! xin anh đọc ở trên dùm HN nha! (cám ơn anh)

  7. Hoàng Ngọc

    Chào anh Trần Cát Lân, nếu “Lối dốc hoàng hôn” đã mang điều thú vị cho anh trong ngày mới thì ước gì ngày nào HN cũng được mang đến một điều thú vị như thế này…anh nhỉ…. 😆

  8. hohung

    Thân chào Hoàng Ngọc ! sao dạo này nhiều tên mới vào tham gia trang này ghê vậy đó…Hoàng hôn nghe đã buồn rồi lại thêm chi…lối dốc ở phía trước nữa…chỉ thêm chạnh lòng hơn. Lối dốc hoàng hôn trong tâm tưởng ! hay lối dốc hoàng hôn của một vùng ..”.đi lên , đi xuống ” Ví von hay lắm bạn ơi !…chúc sức khỏe như ngược dốc bình minh…đón mùa XUÂN mới.

    • Hoàng Ngọc

      HN cũng thân chào hohung! anh nói “sao dạo này nhiều tên mới vào tham gia trang này ghê vậy đó…” sao không phải là người mới hả anh?… 😆 cám ơn lời chúc của anh “chúc sức khỏe như ngược dốc bình minh…đón mùa XUÂN mới”

  9. @thenhan

    Hoàng Ngọc đi…lạc lối đời nào vậy? Có phải “dốc tình” này hông (cười):
    Lối em về nghiêng sầu một thuở
    Rơi tóc thề buộc lỡ tình ai
    Con tim dại lăn dài dốc nợ
    Trượt cuộc tình tan vỡ u hoài…

    Chiều xa vắng mây đời gọi nắng
    Vay lòng người ngỡ bóng hoàng hôn
    Để phai sắc buồn dâng vắng lặng
    Lối dốc xưa lạc gió trăng hờn…

    • Hoàng Ngọc

      Tuổi ngày trôi bên chiều bóng xế
      Lối dốc mòn soi lại dấu xưa
      Còn bao bước theo đời lặng lẽ
      Vội vã tìm biết kịp chiều mưa

      Hoàng hôn tím đang về đuổi nắng
      Mộng tình trần giờ đã vàng phai
      Xin một chút góc đời im vắng
      Đếm hạt tình còn nặng trên tay….

      • đồ làng

        đã về chiều mãi sao cứ nhớ !
        chuyện sớm mai lỡ hẹn lâu rồi
        hôm nay leo dốc tình tôi
        bạt ngàn mây trắng miệng môi quên lời

        đã về chiều mà sao còn ngóng !
        cánh nhạn xưa biền biệt quên sầu
        tình xưa giờ biết nơi đâu
        mình tôi xuống dốc đẩm màu hoàng hôn…

        • Hoàng Ngọc

          Dù biết đã chiều xây tình nhớ
          Dù biết ngày bỡ ngỡ đã trôi
          Nhưng lòng chưa nỡ chia đôi
          Sợi tình ngày ấy rối bời trong tim

          Chiều trên lối vàng phai mộng ước
          Bóng người xưa đã trót hằn tim
          Biết rằng tuổi đã dần chìm
          Nhưng sao lòng vẫn ngóng tìm cánh chim

  10. Trần Cát Lân

    Chào Hoàng Ngọc mến thân.
    Sáng nay đọc bài viết của bạn- Buồn! Nhưng tôi thấy thích. Vậy cũng à điều thú vị của ngày mới rồi. Xin cảm ơn bạn.
    “Tình trần đã rã rời từng phiến
    Rơi âm thầm đâu đó nào hay”
    tôi nghĩ đây là cái đáy của nỗi đau (theo tôi nó nặng hơn nỗi buồn), được bạn sắp xếp ở phần kết- Quá thấm thía Ngọc ơi!