KHÓI….

Anh Hai Chai

Khoi
Anh vẫn thường gọi em là khói và một trăm lần như một em vẫn vuốt nhẹ lên đầu mũi anh với nụ cười hóm hỉnh trẻ con mỗi khi anh trêu chọc:
-Bằng cách chi em bay vào mắt anh rồi ở luôn trong đó không chịu ra,để mắt anh lúc nào cũng xốn xang ni nhớ khi vắng em…
Em có thể làm anh vui, có thể làm anh buồn.có lúc anh luôn mồm huýt sáo những khúc nhạc yêu đời lại có lúc hồn anh đột nhiên chùng xuống như sợi dây đàn cũ k
Lúc buồn em bỏ anh vào chiếc hộp chứa toàn giận dỗi rồi xóc lên ,xóc xuống…cho tim óc anh tha hồ quay cuồng mệt mõi. Lúc vui em đặt anh lên nụ cười Ve vuốt vỗ về anh như nựng nịu một đứa trẻ thơ…Là em đầy quyền lực như phù thủy trong truyện cổ tích xa xưa độc ác và đầy kiêu ngạo nhưng tâm hồn thì mong manh như một chiếc lá vàng Em thường đến chùa chẳng những lúc buồn mà ngay cả khi vui….Lúc vui em rộn rã giọng kinh cầu …Lúc buồn lời trầm và đục ngầu nước mắt.
Áo lam em mặc nhẹ hẩng như mầu khói. Khói hương cứ bay lãng đãng và tan loãng trong hư không chẳng để lại vết tích nào…Em bảo con người cũng đến rồi đi tự tại và nhẹ nhàng như thế….Anh thường trêu em mi khi em nhăn mặt vì khói thuốc …anh bảo khói nhang và khói thuốc cũng y chang nhau thôi cả hai rồi cũng bay lên trời….Em dẩu môi lên …Làm sao giống được ?khói nhang nhẹ nhàng thanh tịnh,khói thuốc nặng nề ngột ngạt…anh thì cứ ở dưới địa ngục mà hút thuốc đi…,còn khi chết em sẻ bay lên trời…
…Và Khói ơi…!
Những đóa hoa dại bé xíu mầu vàng đã nở đầy một góc công viên, cái góc khuất gió vắng người chỉ có anh và em hay ngồi bên nhau yên lặng ngắm hoa. Anh giờ vẫn ngắm hoa nhưng chỉ một mình ên. Làn khói mong manh của anh đã bay vào mênh mông trời đất. Anh nhả khói, khói thuốc bay là đà vương vấn, không như mầu khói lam của em nhẹ nhàng thanh thoát bay lên rồi tan đi trong hư không…Chẳng biết em đi đâu ,về đâu nhưng chắc chắn một điều là anh mãi hoài bị nhốt kín trong cái địa ngục nhớ thương chẳng phải để hút thuốc không thôi mà còn mãi ray rức mi khi nghĩ về em
Sài gòn hôm nay chợt se se lạnh làm anh nhớ điên cuồng đôi môi ấm áp của em…Em ra đi cho tình anh ngơ ngác,có thật em đả lên trời không???
Anh nhớ em thật nhiều…Khói ơi…!!!

ΦΦΦ

87 phản hồi

Filed under Anh Hai Chai, Tác Giả, Truyện Ngắn

87 responses to “KHÓI….

  1. NĐ D

    Anh nhớ, nhớ em thật nhiều
    Biển chiều sóng vỗ lao xao
    Anh nhớ dáng ai mỹ miều
    Giữa đời anh tăm tối cô liêu

    Đọc câu cuối bài viết của AHC, tức …tối sinh tình, nên nghĩ ra vớ vẩn vài câu hát trong đầu tặng AHC đó .

    • Hai Chai

      HC cám ơn anh Diêu
      HC sẻ phổ thơ bốn câu này.công thim bốn câu nữa để hát cho một mình mình nghe …
      Đôi lúc biết xa thật rồi
      Mà nhiều lúc ngở chiêm bao
      Nghe tiếng lá rơi ngoài thềm
      Ngở như bước chân em tìm về…

      • Hai Chai

        Có mấy hạt sạn để HC lụm ra nghen
        …Đôi lúc biết xa thật rồi
        Mà lòng cứ ngở chiêm bao
        Nghe tiếng lá rơi ngoài thềm
        Tưởng như bước chân em tìm về…
        Hi hi… lụm xong rầu ..

  2. Dân Phù Mỹ

    “Anh vẫn thường gọi em là khói” ,,, cái tên nghe ngồ ngộ à nghen !

  3. Nguyên Thủy

    “Sài gòn hôm nay chợt se se lạnh làm anh nhớ điên cuồng đôi môi ấm áp của em…”(AHC)
    Thật nhớ…Thật nhớ…Cảm ơn anh Hai Chai nhắc lại một thuở Sài Gòn…
    Tặng anh Hai Chai và cả nhà…

    • Hai Chai

      Sài Gòn luôn là một cái tên thân yêu gắn liền với nổi nhớ thương da diết ,không có bất cứ một tên gọi nào thay thế được Sài Gòn trong lòng chúng ta…Cho dù trăm năm ngàn năm sau củng thế… đúng không NT?

  4. Thùy Dương

    Hôm nào đẹp trời anh Hai Chai cho Thùy Dương mượn cái hộp để bỏ một người hay bắt lỗi chính tả TD dzô trỏng rùi lắc như xoài lắc vậy đó…nha nhaaaa..

  5. từ mạnh long

    Đọc xong bài này của HC thèm thuốc quá chời luôn, ra sân thượng ngồi làm ngay 2 điếu ngắm thành phố đang đi dần vào đêm.
    Chợt nhớ ra một điều thấy cũng hay hay: câu cuối.

  6. Nhỏ

    Uhm….đọc KHÓI của HC xong chị Nhỏ tự dưng muốn bỏ một quả tim của một ngừ ….quen vô hộp rồi ….xóc xóc như ngừ ta chơi xóc đĩa í HC ơi, Chắc dzui lắm ha ? Để chị Nhỏ nghỉ ra tên một ngừ quen hen ?

Hãy gởi những lời bình luận thân thương đến với mọi người.

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s