Category Archives: Văn

ẢO VÀ SỢ

Nguyễn Trí

Bạn Nguyễn Trí là Văn sĩ người Bồng Sơn- Qui Nhơn (Bình Định), lứa tuổi U60, là người thẳng tính, cởi mở và cầu thị. Đây là lần đầu tiên anh vào chơi Trang nhà với bài AỎ VÀ SỢ. Chúng tôi xin giới thiệu cùng các anh chị và các bạn.
Mong rằng sân chơi của chúng ta có thêm người tham dự và là dịp chúng ta nối rộng vòng tay thân ái.
Chúng tôi mong anh Nguyễn Trí sẽ tim được một chút vui ở nơi này.
Ban biên tập.
Φ

Ba Cưng, vua quậy xóm trên bị di lý về xã về tội đánh người và phá hoại tài sản công dân. Cả thị trấn Tài Phú dỏng tai nghe ngóng. Để thử xem chuyến nầy ai có thể bao che cho vua quậy. Đừng có tưởng lớn tuổi, cố cựu và gia đình có tí quyền chức rồi muốn làm sao thì làm, thời buổi nầy dân tình đã biết thế nào là lệ luật rồi, thuở phép vua thua lệ làng đã lùi vào quá vãng. Say thì có sách trị say, đừng có mượn ba giọt ruợu rồi cứ trời ơi đất hỡi mà phá phách.
Bốn Đương, vua quậy xóm dưới, bạn nhậu của Ba Cưng kể:
– Tao với ổng chia tay ai về nhà nấy rồi, đi ngang đám hỏi, không biết nghĩ sao tuôn vô phá tanh bành. Bà mẹ nó… bàn ghế ly chén nát như tương tàu. Đám hỏi của người ta bảy tám mâm lễ, ổng đập nát hết. Tao đâu dám vô can. Can, chắc bây giờ tao cũng có mặt ở xã quá. Ổng đấm vô mặt chú rể một phát, thằng kia bất ý bị xịt máu tùm lum. Quan viên hai họ bị một trận tháo chạy nháo nhào. Tay quay phim được lịnh của chủ nhà cứ thoải mái quay. Đảm bảo chuyến nầy Ba Cưng đền đừ luôn. Mụ nội nó, cái cảnh Ba Cưng bị tụt cái quần đùi lúc bị té mà chiếu lên màn hình chắc ba quân thiên hạ Tài Phú nầy có chuyện cười hết năm nay.

Ao_so_1 Tiếp tục đọc

24 phản hồi

Filed under Nguyễn Trí, Tác Giả, Văn

Câu chuyện bàn rượu về “những thằng già nhớ mẹ”

Trương Văn Dân

(Đọc “Những thằng già nhớ mẹ” của Vũ Thế Thành-NXB Hồng Đức-2013)

Thang_gia_nho_me

              Viết tạp bút là một trò chơi mạo hiểm! Trong thể loại này người viết không thông qua đối thoại nhân vật hay núp bóng một “cái tôi khác” (alter ego) mà thoải mái nói về mình,  “liều lĩnh” đưa ra những chính kiến, thì có khác chi kẻ sơn đông mãi võ, giữa thanh thiên bạch nhật đứng múa may trước trăm nghìn con mắt của bàn dân thiên hạ!

Múa sai là chết. Đá bốn phương sẽ ném vào, tơi tả.

Thế nhưng với Vũ Thế Thành thì hình như anh sinh ra để… “chơi” cái trò khó “chơi” này! Tạp bút,… “ai muốn hiểu theo nghĩa rộng hay nghĩa hẹp gì mặc kệ”, còn anh thì gọi đó là… “câu chuyện bàn rượu”. Quả thật anh viết thể văn này chẳng khác “con sâu” có tửu lượng, đủng đỉnh rót ra ly mời mọc mọi người. Dẫu là bạn quen lâu hay diện kiến lần đầu, đều được anh cẩn trọng nâng ly: cùng nhau khề khà, chia sẻ vui buồn trong đời sống. Cốc rượu anh mời có lẽ chẳng làm ai tuý lúy, nhưng cái men say chắc vẫn lan sang lòng mình.    Tiếp tục đọc

2 phản hồi

Filed under Tác Giả, Trương Văn Dân, Văn

XIN HÃY GỌI TÊN

Xuân Phong

U_Me

Sách xưa có câu:

“Tam thập nhi lập
Tứ thập nhi bất hoặc
Ngũ thập nhi tri thiên mệnh
Lục thập thuận nhĩ”

Cụ thi sỹ Nguyễn Công Trứ có thơ rằng “ Mười lăm tuổi năm mươi già không kể, thoạt sinh ra đà khóc chóe, trần có vui sao chẳng cười khì…”. Thơ cụ mang tư tưởng Phật giáo: đời là bể khổ, ngoại trừ từ tuổi 15 trở xuống còn nhỏ nhít, tuổi 50 trở lên bước về già không phải khổ vì lo sinh kế. Tuổi sáu mươi ngày trước gọi là lục tuần, được con cháu làm lễ mừng thọ, đi ăn đám giỗ được ngồi chiếu trên – ngày nay được kết nạp vô hội phụ lão -. Lục thập thuận nhĩ: sáu mươi tuổi thì lỗ tai đã thuận, ai khen không mừng, ai chê không giận, ai nói câu trái lỗ tai mình không vội cãi. Đó là ngày xưa chứ ngày nay tuổi 50 chưa được coi là già, tuổi 60 chưa được “lão giả an chi”, vẫn còn phải bon chen cuộc sống. Tiếp tục đọc

10 phản hồi

Filed under Tác Giả, Văn, Xuân Phong

Nghĩa tình bạn đạo

Le_Dan

Giác Ngộ – Ông Xuân Sang cầm ba túi quà được bọc trong bao ny lông màu đen bước vào nhà tôi với một nụ cười chúm chím như mọi lần, nụ cười mang thương hiệu Xuân Sang khó có thể lẫn vào ai được. Thấy cô y sĩ đang chuyền nước cho tôi, ông đưa mắt nhìn tôi như muốn hỏi tình hình sức khoẻ.

Đang ở trong tư thế nằm, tôi mời ông ngồi: “Tôi chỉ bị sốt siêu vi tình trạng không nặng lắm, cũng muốn nhanh chóng bình phục nên mời y sĩ đến chuyền vài ba bình glucoze và vitamine, năm bảy ngày thôi là có thể ngồi uống trà chuyện trò với nhau được rồi. Ông đến thăm tôi là quý, quà cáp làm gì đến ba cái túi to đựng trong bao đen bí mật thế kia?”. Tiếp tục đọc

13 phản hồi

Filed under Lê Đàn, Tác Giả, Văn

Văn Võ Song Toàn

Hoàng-Phong Nguyễn Phước Phillip

Van_Vo

Bầu-rượu túi-thơ, vùi bản ngã
Binh-thư bảo-kiếm, viết hùng ca
Nghiêng vai gánh vác sơn hà
Tổ tiên vinh hiển, quốc gia an bình.
( HP-Huế, VN, August 9, 1991 )

Qua ngàn năm lịch sử, văn học song song với võ thuật luôn luôn đóng vai trò quan trọng trong xã hội. Từ thôn quê núi rừng đến đô thị phồn hoa, nơi nào cũng có những môn sinh không ngừng luyện tập võ nghệ, trau dồi văn chương  với mộng ước sẽ trở thành người hữu dụng cho đất nước. “Văn ôn- Võ luyện”, “Văn- Võ song toàn” đã trở thành truyền thống của các dân tộc khắp thế giới.

Tiếp tục đọc

90 phản hồi

Filed under Hoàng-Phong Nguyễn Phước Phillip, Tác Giả, Văn

Yêu …

Thế Nhân

(Câu chuyện “tám” với bè bạn…)
Love_TN
Yêu, là một đề tài muôn thuở của loài người…
Và…thần tiên cũng biết yêu (Trư Bát Giới yêu Hằng Nga), dưới địa ngục cũng có ma, quỷ, “yêu”,tinh…(Hơ hơ)
Ông trời cũng biết yêu…vì có thơ “Nắng mưa là bệnh của trời –Tương tư là bệnh của tôi yêu nàng…”(Nguyễn Bính).
Suy ra…tháng 6 là thời tiết, cá tính của chốn yêu đương rồi? Bởi, tháng sáu là chu kỳ lơ lững, trung dung của thời gian, có giao mùa mưa nắng mênh mông cho ngày chợt đến vội đi, nắng mưa hờn giận hợp tan…không gian phôi pha dập dìu hội ngộ lẫn chia ly…
Nhưng, tình yêu cũng luôn mang nhiều sắc thái(!) Đôi khi, chỉ dành riêng cho mùa thu gió heo may mơ màng, mùa đông giá lạnh cô đơn, mùa xuân rạo rực ước mơ hay hạ về chói chang…lộ liễu (hì hì).
YÊU là ngôn từ vốn đã qui ước-định nghĩa rõ ràng đấy chứ? Nhưng cắt nghĩa hay giải nghĩa YÊU hình như nó phụ thuộc vào khung cảnh, không gian đã ảnh hưởng cảm xúc hoà nhịp theo lòng người hoài cảm: Tiếp tục đọc

119 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thế Nhân, Văn

Người ngoài hành tinh.

Thế Nhân
Aliens                                                                                                                                    

   (vác bút giang hồ)

   – Hi… ông là ai? mà thấy lạ hoắc…

   – Ta đến từ dải thiên hà xa xôi…ghé thăm trái đất!

   Tui gật gù:

   – Hèn chi đầu to, ngực lép, đít nhỏ, chân ngắn…

   – Ha ha…đó là nhan sắc ưu việt của tụi Ta đó…hỡi “người phàm tục”!

   Tui khó chịu…nhưng cũng thắc mắc:

   – Vậy, “người cõi trên” đi đâu ngúc ngắc đến cõi “vô thường” này?

   Gã cười nhìn tui như kẻ “dân trí thấp”…rồi ra vẻ bác học:

   – Đi nghiên cứu người trái đất…xem nước nào phát triển, văn minh nhất.

   Tui ngạc nhiên:

   – Hơ…sao không qua nước Mỹ hay Châu âu…?

   Gã lắc đầu, ra vẻ thông thái cho biết Tui lầm:

   – Ông không thấy xứ sở này là số 1 sao?

   – …???
Tiếp tục đọc

107 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thế Nhân, Văn

Thơ viết tay

HMV

Muốn đọc chữ lớn hơn, xin click vào bài

Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Filed under Huỳnh Mộng Vân, Tác Giả, Văn

Thiên đường đã mất

Tôn nữ thu Dung

Quán cà phê vườn nằm trên con đường đi ra biển, dễ thương và bình an quá đỗi. Từ xa đã thấy một cành phượng vĩ nghiêng nghiêng trước cửa, mùa hè rực rỡ hoa và mùa đông xanh biếc lá. Từ xa đã hình dung dáng Tina như con sóc nhỏ khi vui và con chó ốm khi buồn…Tôi dừng xe chưa vội vào nhà, chị Khuê cũng vừa về tới, la : Tiếp tục đọc

Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Filed under Tác Giả, Văn