Little Saigon: Khai mạc Đại Hội Võ Thuật Thế Giới Kỳ 2
Đại hội Võ Thuật Thế Giới kỳ 2
Bài và hình: Ngọc Lan/Người Việt
WESTMINSTER (NV) – Đúng 9 giờ 45 phút, bốn con lân của võ đường Trung Tinh Đường xuất hiện hùng dũng trong tiếng trống lân rộn rã mở màn cho nghi thức khai mạc Đại Hội Võ Thuật Thế Giới lần 2 được tổ chức tại nhà thờ The Church of Jesus Christ of Late-Day Saint thuộc thành phố Westminster với sự tham dự đông đảo của các liên đoàn võ thuật từ nhiều nước trên thế giới và nhiều tiểu bang Hoa Kỳ.

Trong diễn văn khai mạc đại hội, ông Nguyễn Phước Phillip, trưởng ban tổ chức, nhấn mạnh tinh thần võ thuật “nhằm phát triển những kinh nghiệm trong cuộc sống, những tinh hoa võ thuật, đồng thời không quên cổ động các em võ sinh trẻ tuổi tấn tới trong vấn đề học vấn, nêu cao tinh thần võ sĩ đạo và Nhân – Nghĩa – Lễ – Trí – Tín.”
Cũng trong tinh thần học hỏi này, ông trưởng ban tổ chức cho rằng, “Tổng Hội Phát Triển Võ Thuật Thế Giới chúng tôi quyết tâm cố gắng tích cực phát triển, học hỏi không ngừng với chỉ tiêu một tinh thần minh mẫn trong một thân hình sức khỏe cường tráng trong mọi lứa tuổi, mọi tầng lớp nhằm phục vụ cho xã hội và cho đất nước.”
Có mặt trong buổi khai mạc, Thượng Nghị Sĩ Lou Correa chúc mừng tất cả các phái đoàn về tham dự Đại Hội Võ Thuật Thế Giới lần 2, cũng là kỷ niệm 20 năm thành lập Tổng Hội Phát Triển Võ Thuật Thế Giới. Ông khẳng định, “Chính quý vị là người bảo vệ cho California của chúng ta.”
Thượng Nghị Sĩ Lou Correa cũng “cám ơn các võ sư đã có công giáo dục và tập luyện võ thuật cho thế hệ trẻ, tạo nên thế hệ mới ngày càng mạnh khỏe, tự tin và đầy triển vọng.” Tiếp tục đọc
Chuyện ba người
Trầm Tưởng- NCM
Chuyện tình hai hóa ra ba
Bâng khuâng hai ngả biết ra đường nào?
Bẻ cành hoa bói thử sao
Ai thua? Ai được? Ai vào đường yêu?
Yêu một, thấy cũng chưa nhiều
Yêu thêm người nữa, chuốc nhiều thương đau
Bây giờ ta phải làm sao?
Yêu luôn hai kẻ! Kẻ nào cũng vui!
Ai mà sớm bỏ cuộc chơi
Thôi đành duyên phận chơi vơi giữa dòng!
∞∞∞
Filed under Tác Giả, Thơ, Trầm Tưởng- NCM
Ở chùa Phú Thạnh
Trần Dzạ Lữ
Ở Chùa Phú Thạnh
Vào chùa lắng kệ,nghe kinh
Thương em mới đó đã thành chiêm bao…
Ra về ngơ ngác gì đâu
Tàn đêm quán rượu, anh sầu mồ côi!
Mưa Khuya
Nửa đêm thức dậy nghe mưa
Trút bao nhiêu trận cho vừa buồn tôi?
Cố hương nay quá xa vời
Đốt bao nhiêu thuốc khói vời vợi đau…
Cho Em Gái
Từ ngày ly xứ em ơi!
Con tàu anh chạy hụt hơi, chưa dừng…
Em còn bậu cửa long đong
Dệt bao nhiêu sợi nhớ mong ấy rồi ?
Gửi Mạ
Con đi biết xứ lâu rồi
Cũng không quên được dáng ngồi Mạ xưa
Chờ chồng, chiếc võng đong đưa
Ru con hết sớm, cạn trưa , không nề…
Tôi
Bây chừ tôi với tôi thôi
Quên em, nhớ Mẹ , bẻ đôi kiếm sầu…
SàiGòn tháng sáu mưa lâu
Đợi ai tri kỷ mà nhàu ruột gan ?
( Gò Vấp, 11.6.2013 )
Filed under Tác Giả, Thơ, Trần Dzạ Lữ
Em hãy ngủ đi !
Em hãy ngủ đi
Khi cơn giông chiểu tới
Khi cơn đau rã rời
Cơn mưa nào… đẫm ướt đôi môi…
Em hãy ngủ đi
Ngoài kia,
phố vui đông đầy
Một mình lê bước
còn ai xẻ chia?
cuộc tình xa bay…
Em hãy ngủ đi
trên hai vai gầy
đời sao nặng quá!
trên đôi chân mềm
tình sao nặng quá!
tường vi một đóa
ơ hờ qua đêm…
Em hãy ngủ đi
Giòng sông xưa đã cạn
Giọt nước mắt thôi lăn
Đêm vẫn dài theo năm tháng
Còn đâu gối chăn!
Chỉ còn cách ngăn…
Em hãy ngủ đi
Ru cơn mộng… tình si…
∞∞∞
Filed under Nguyễn Đức Diêu, Tác Giả, Thơ
Phụ nữ Việt thua xa phụ nữ Tây về mọi khoản!
Trước khi đòi hỏi đàn ông Việt, chê bai họ để chạy theo đàn ông Tây, chị em Việt cũng nên nhìn lại mình. Thực ra, nồi nào úp vung nấy. Chỉ có đàn ông Việt mới chịu được tính khí khó chịu của phụ nữ Việt.
Bạn gái hiện tại của tôi cũng là người Mỹ. Ở bên cô ấy thoải mái, vui vẻ hơn nhiều so với bạn gái người Việt trước đây của tôi.
Đàn ông Việt dạo này bị xuống giá quá thể. Cứ lên internet là thấy nhan nhản các chị em kêu lấy chồng Tây sướng, rồi chỉ có chồng Tây mới xứng với phụ nữ Việt.
Là một người sinh sống ở cả Việt Nam và Mỹ một thời gian dài, tôi cảm thấy hình như các chị em Việt đang quá nâng tầm bản thân thì phải. Các chị em nghĩ chồng Tây dễ lấy thế sao? Thực tế, phụ nữ Việt so với phụ nữ Tây còn thua nhiều điểm lắm.
Thứ nhất, so về ngoại hình. Công bằng mà nói, tôi thấy từ cái dáng đến khuôn mặt đều thua bét. Mắt một mí, mũi tẹt sao so được với mắt to, mũi cao. Người Việt ta phụ nữ có dáng nhỏ thó, ngực nhỏ, nhìn làm sao cuốn hút và hấp dẫn như các phụ nữ Tây nảy nở.
Thứ hai, so về tính cách, tôi càng có thể kể ra cả rổ những thứ chị em ta thua xa chị em Tây.
Phụ nữ Việt vẫn vỗ ngực tự hào là họ đảm đang, hiền dịu, giàu đức hy sinh. Chuyện này chỉ đúng với đời các bà, các mẹ ngày xưa mà thôi. Còn chị em bây giờ vụng về thấy ớn, đã thế còn hay kêu ca, đòi hỏi.
Sang Tây mới biết phụ nữ Tây đảm đang gấp ngàn lần phụ nữ Việt. Người nước ngoài được sống tự lập, cho nên việc nhà họ rất rành, nấu ăn ngon kinh khủng luôn. Mà món ăn Tây lằng nhằng, rắc rối, công phu lắm chứ không đơn giản như đồ ăn Việt, cứ xào, đổ mắm, đổ nước vào là xong. Nhiều cô còn làm bánh mì, bánh ngọt nhoay nhoáy ấy.
Mà phụ nữ Tây không có chuyện vừa làm vừa kêu ca như chị em Việt đâu. Tôi có vài người bạn Việt Nam đã lấy vợ, nghe các cậu ấy than thở về vợ cũng thấy ớn. Lúc nào các cậu đó cũng bị vợ lấy lý do làm việc nhà hầu hạ chồng ra để làm cao, để chất vấn. Phụ nữ Tây không như vậy, họ rất vui vẻ khi nấu nướng cho những người mà mình yêu thương. Đã kêu ca thì họ không làm.
Họ không bao giờ quản chuyện tiền nong của chồng như các chị em Việt hay làm. Chỉ cần góp đủ sinh hoạt phí và lo được cho con cái là ổn. Còn đâu tiền ai nấy giữ, muốn làm gì thì làm. Đâu có khổ sở như đàn ông Việt, tiền mình làm ra mà lại phải giấu giếm như là tiền đi ăn cắp, phải quỹ đen quỹ đỏ khắp mọi nơi.
Riêng về điểm này, tôi thấy phụ nữ Việt rất vô lý. Họ không có sự tôn trọng tối thiểu đối với chồng. Nên nhớ vợ chỉ là người bạn đời chứ không phải là mẹ mà o ép, quản thúc chồng trắng trợn. Có nhiều chị em còn khùng điên tới mức tịch thu hết tiền lương của chồng rồi hàng ngày phát tiền cho chồng như kiểu mẹ phát tiền quà sáng cho con trước khi đi học. Tôi thấy thật dấm dớ hết chỗ nói.
Về đức hy sinh, tôi thấy phụ nữ Tây đầy người hy sinh còn hơn phụ nữ Việt. Bạn bè Tây của tôi có mẹ ở nhà nội trợ rất nhiều, hy sinh toàn bộ sự nghiệp cho chồng con. Mà cái quý là họ không cho đó là hy sinh, họ tự nguyện và coi công việc ở nhà chăm sóc con cái, gia đình là một công việc cao cả.
Các bà mẹ Tây rất giỏi. Một nách 3, 4 con vẫn nuôi con khôn lớn, đẹp đẽ, giỏi giang, không một lời than thở kêu ca như bà mẹ Việt. Chứ như mấy bà mẹ trẻ người Việt á, nuôi con mình mà làm như đang đi trả nợ, kêu than ầm ĩ, rồi gắn cho mình một hình tượng vĩ đại.
Mà tôi ghét nhất cái kiểu phụ nữ Việt cứ lấy cái cớ sinh con vất vả, sinh con đau đớn ra để hành hạ và đòi hỏi đàn ông. Cứ làm như đứa con ấy chỉ là con của bọn đàn ông chứ không phải là con của các chị. Đẻ con ra, được làm mẹ thì phải lấy đó làm điều hạnh phúc thiêng liêng. Cớ sao lại dùng đứa con đứt ruột đẻ ra làm lý do uy hiếp chồng thế?
Phụ nữ Tây cũng đáng yêu hơn phụ nữ Việt. Họ vui vẻ, thân thiện, xởi lởi, cư xử thật lòng. Chứ phụ nữ Việt cáo già lắm. Bên ngoài tươi cười như hoa nhưng bên trong tính toán.
Phụ nữ Việt luôn nghi ngờ, luôn đề phòng tất cả những người xung quanh, đặc biệt đối với chồng và gia đình chồng. Một điểm nữa là phụ nữ Tây không biết nói khích, nói xéo như phụ nữ Việt. Có gì không vừa lòng thì họ bảo thẳng, bàn bạc cách giải quyết sao cho hợp lý, fairplay. Đâu có như các chị em phụ nữ ở đây, nếu không được như ý mình là y như rằng sẽ đá thúng đụng nia, sưng xỉa cả ngày. Nhìn cảnh ấy tôi thấy ớn lắm.
Đi chơi với phụ nữ nước ngoài sướng một cái là họ rất hiểu chuyện. Không hiểu người Việt ta lấy đâu ra quan niệm là đàn ông phải lo kinh tế, đàn ông đi đâu cũng phải trả tiền dù chỉ là bạn bè, đồng nghiệp bình thường. Nếu không trả sẽ bị quy vào dạng ki bo, thậm chí còn bị bảo là đàn bà.
Vô hình chung, gánh nặng tiền bạc đặt lên vai đàn ông rất nhiều. Nhưng chị em Tây không như vậy. Họ share tiền, bình đẳng. Phụ nữ bên đó không có thói quen đào mỏ, ỷ lại như phụ nữ Việt Nam.
Mặt thứ ba mà tôi muốn nói tới là khía cạnh tế nhị. Đó là “chuyện ấy”.
Phụ nữ Việt còn nhiều quan niệm bảo thủ trong sex và không giỏi bằng phụ nữ nước ngoài. Mặt khác, họ cũng hay lười tập thể dục nên thường sức khỏe rất yếu và thiếu sự chủ động chốn phòng the.
Nhiều chị em Việt khen đàn ông Tây thoáng, không để ý chuyện trinh tiết. Tuy nhiên, người nước ngoài rất coi trọng sự chung thủy trong tình yêu. Đối với họ, sự đồng điệu về tinh thần rất quan trọng, người yêu phải là tri kỷ của họ.
Phụ nữ Việt không thế. Cái mà người Việt quan trọng lại là sự chung thủy về thể xác, còn tinh thần thì lại rất hay phản bội. Biểu hiện là họ thường xuyên đứng núi này trông núi nọ, so sánh người đàn ông của mình với người khác. Điều này tôi đánh giá là tệ hơn nhiều so với ngoại tình thể xác.
Yêu phụ nữ Việt cũng rất mệt mỏi. Một là yêu mà không được đụng đến, yêu chay, tình yêu chẳng khác gì tình bạn. Còn nếu lỡ đụng đến họ rồi thì họ lại bắt đàn ông phải chịu trách nhiệm, biến chuyện tình yêu trở nên nặng nề, trở thành gông cùm trói chân, rất nhàm chán.
Tôi thích cách yêu của phụ nữ Tây. Họ thoải mái, thậm chí có thể sống chung với người yêu. Thật ra họ không hề buông thả chút nào, mà là họ rất cẩn thận. Họ muốn xem xét mọi khía cạnh xem có phù hợp hay không rồi mới tiến đến hôn nhân, một việc đại sự cả đời, mới ký vào bản cam kết ràng buộc nhau về pháp luật.
Tôi thích cách yêu của phụ nữ Tây. Họ thoải mái, thậm chí có thể sống chung với người yêu. Thật ra họ không hề buông thả chút nào, mà là họ rất cẩn thận.
Nói tóm lại, trong cảm nhận của tôi, phụ nữ Tây tốt hơn phụ nữ Việt rất nhiều. Bạn gái hiện tại của tôi cũng là người Mỹ. Ở bên cô ấy thoải mái, vui vẻ hơn nhiều so với bạn gái người Việt trước đây của tôi.
Tôi nghĩ trước khi đòi hỏi đàn ông Việt, chê bai đàn ông Việt để chạy theo đàn ông Tây, chị em Việt cũng nên nhìn lại bản thân mình. Thực ra, nồi nào thì úp vung ấy. Cũng chỉ có đàn ông Việt mới chịu được tính khí khó chịu của phụ nữ Việt. Chứ đàn ông Tây mà nhìn thấu bản chất của chị em Việt Nam, chắc họ cũng chạy mất dép!
Tình nồng cho em ,,,
Nguyên Thủy
Tình sâu nồng nàn ngày ấy có em,
Yêu mị lưng thon ngây say sóng mắt…
Ngọt nhát dao trăm năm vết cắt…
Lịm mãi trong anh một nét môi cười…
Mang mối tình em lang bạt giữa đời,
Gió se buốt trên phận người bão tố…
Ôm niềm nhớ những ngày khốn khó,
Sương ướt vai người đêm ngóng mùa trăng…
Tình ơi nồng nàn âm ấm ngực anh,
Thuở người tựa nghe đêm sâu chết lặng,
Những ngọt nồng dấu yêu đã tặng…
Để vết sẹo hằn ngang trái tim anh…
Kỷ niệm mãi còn dấu nệm nhàu nhăn,
Vòng tay níu từng tiếng yêu khe khẻ..
Giọt nước mắt yêu người chỉ thế…
Ta đợi chờ đã phai bạc ngày xanh..
Tình vẫn còn còn mãi trong anh..
Ngày tất bật không làm đêm bớt nhớ..
Có lẽ em là trái tim hơi thở…
Ở mãi trong anh suốt cuộc đời này..
∞∞∞
Filed under Nguyên Thủy, Tác Giả, Thơ
BÁC SĨ MỤT RUỒI
Minh Nguyệt
Câu chuyện bắt đầu từ việc mẹ tôi bị cao huyết áp, và tiểu đường vào bệnh việnThanh Phước để khám. Hai lần đầu tiên, Mẹ về khen bác sĩ ở bệnh viện rất thân tình, nhẹ nhàng, chịu khó lắng nghe, tư vấn, cũng như việc cho thuốc và hướng dẫn cách uống thuốc. Dường như mẹ tôi vui, nên huyết áp điều hòa, lượng đường cũng thấp hơn. Mẹ tôi đi đâu cũng khen ngợi về bệnh viện, về đội ngũ y, bác sĩ ở bệnh viện cả, dù mẹ chỉ mới tiếp xúc với một bác sĩ trực tiếp khám cho bà là bác sĩ Phát, và một vài cô y tá. Nhưng bà luôn khẳng định là không có ở đâu đội ngũ bác sĩ , y tá dễ thương, thân tình như ở bệnh viện này. Nhiều khi bà khen quá, tôi cũng đâm ra ngưỡng mộ họ, cũng muốn một lần xuống khám bệnh tiếp xúc với họ thử xem thế nào?.
Cho tới một buổi chiều nọ – xảy ra cuộc tranh luận gay gắt với cậu Thơm – Anh em cô cậu ruột với bà. Cậu ấy nghe bà ca mãi về điệp khúc“lương y như từ mẫu” của đội ngũ y, bác sĩ ở bệnh viện – cậu ta phản đối:
– Cô nói vậy cũng không đúng, bác sĩ cũng tùy người thôi, bệnh viện Thanh Phước tôi lạ gì chứ? Có bác sĩ tốt thì thật tốt, còn người xấu thì tôi chắc không có bệnh viện nào bằng đâu?
– Anh nói sao? Em đến khám hai lần rồi, mà lần nào cũng vậy mà, em không nói sai đâu? – Mẹ tôi cãi. ngừng lại một lúc – và nói thêm:
– Bệnh viện dù nhỏ, không đầy đủ thiết bị, máy móc như bệnh viện tỉnh, bệnh viện thành phố, nhưng thái độ phục vụ thì khỏi phải chê. Và cũng không phải chờ đợi lâu, hay đi khám bệnh lấy số thứ tự từ 2h sáng nữa.
Cậu Thơm trầm ngâm một lúc – buông thõng: Tiếp tục đọc
Filed under Minh Nguyệt, Tác Giả, Truyện Ngắn
Gió
Thiên Di-Phạm Văn Tòng
Filed under Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Thơ
Cứ Tưởng Mình Già?
Lâu nay cứ tưởng mình già,
Bây giờ mới biết quả là y chang
Suốt ngày nói chuyện thuốc thang
Gặp nhau lại kể cả tràng chuyện xưa
Tivi dỗ giấc ngủ trưa
Sức khoẻ lại giảm, mắt mờ, da nhăn
Đọc chữ phóng đại mấy trăm
Lại còn đãng trí, tần ngần, hay quên
Cả ngày mỏi mắt đi tìm
Hết tìm khoá cửa, lại tìm khoá xe
Nhiều hôm thăm viếng bạn bè
Được dăm ba phút nằm phè ngủ ngon
Tóc bạc chen chúc tóc non
Không dám nhổ nữa sợ còn bình vôi
Kiến thức mới, nuốt chẳng trôi
Bước ra khỏi cửa trùm người áo len
Ra đường chẳng ai gọi tên
Cứ gọi chú, bác có phiền hay không?
Khi lên xe buýt dẫu đông
Dăm người nhường chỗ ‘Mời ông cứ ngồi’
Lại hay nhạy cảm, tủi đời
Thích được săn sóc hơn thời ngày xưa
Thấy tình nhân trẻ vui đùa
Mà lòng chua xót phận vừa cuối thu
Suốt ngày ‘trung tiện’ lu bù
Cơm thì phải nhão, phở cho thật mềm
Thích nghe tiếng hỏi, lời khen
‘Lúc này thon thả, trẻ hơn dạo nào’
Thức ăn cứ lấy ào ào
Ăn thì chẳng nổi mà sao cứ thèm
Ngủ trưa giấc cứ dài thêm
Đứng, ngồi, ‘chuyện ấy’ ngày thêm chậm rì
Đánh răng, tìm thuốc loại gì
Để răng được trắng không thì khó coi
Cà phê chỉ hớp một hơi
Đêm về trắng mắt nhìn trời, đếm sao
Gặp người cùng tuổi như nhau
Thường hay hỏi ‘Bác thế nào? Khoẻ không?’
Cell Phone thì khổ vô ngần
Lúng ta lúng túng thường không trả lời
Để chuông reo mãi một hồi
Mở ra thì đã chậm rồi còn đâu ?
Bệnh tật nó đến từ đâu
Cao mỡ, cao máu lâu lâu … tiểu đường
Tránh né việc nặng là thường
Việc nhẹ thì cũng đau xương, mệt nhoài
Đi chơi càng khổ gấp hai
Đi đâu cũng ngại đường dài lái xe
Giữ thân cho khỏi tròn xoe
Vòng hai sao cứ bè bè phình to
Thang lầu càng nghĩ càng lo
Chỉ sợ trượt ngã khổ cho thân này
Ngủ thì chẳng ngủ được say
Bốn năm giờ sáng dậy ngay tức thì
Sinh nhật, họp bạn làm gì
Cái chuyện lẻ tẻ ấy thì nên quên
Vẫn hay nhìn kiếng thường xuyên
Xem chân dung đã trở nên thế nào
Buồn tình đếm thử xem sao
Bao nhiêu triệu chứng ấy bao nhiêu già!
(Đang truy tìm tác giả)
VÀI TRÒ CHƠI “khi xưa ta bé ….”
Lượm lặt
Tuổi thơ thiếu thốn, không có gì chơi, có thể ra vườn cắt tàu lá chuối về làm “súng” nổ lốp bốp
Chơi đồ hàng. Đóng vai bố, mẹ, con thành một gia đình nhỏ xíu. Lấy lá dâm bụt làm tiền. Hái một xấp tiền rồi đi chợ mua đồ ăn, cũng trả lại tiền…
Tiếp tục đọc
Treo giá ngọc – Thả tình trăng gió
Diệp Lệ Bích
Treo giá ngọc
Làm thân con gái có tài
mười hai bến nước chọn hòai hổng xong
sợ thân con gái long đong
nên em treo giá vàng rồng mới ưng
Thương em! xin chớ lưng chừng
nhớ giùm anh nhé mong đừng tin ai
tâm người lòng một dạ hai
làm sao biết được ai ai thật hiền
Chi bằng ! anh cứ lo tiền
vàng vòng dạm hỏi khỏi phiền sầu lo
kim cương nhẫn cưới nhớ cho
nhà lầu hảng xưởng dâng nhờ cưới xin
♥
Thả tình trăng gió
Trên đời chẳng thiếu gái tơ
Tưởng rằng em đẹp như mơ đó à
Si tình anh chẳng lơ là
Thả tình trăng gió la cà rong chơi
Yêu em anh hứa khơi khơi
Xong rồi anh biến cả đời em ơi
Khôn hồn em hãy nhớ lời
Làm thân con gái chớ thời tự kiêu
♥
Filed under Diệp Lệ Bích, Tác Giả, Thơ
Kiến Thức Hoa Hậu hiện nay , Chuyện có thật ?
Chuyện như đùa mà có thật!
Lời tòa soạn:
Trong nhiều cuộc thi hoa hậu đủ loại đã diễn ra, phần ứng xử luôn để lại cho khán giả những cảm xúc kinh ngạc và kinh hoàng về sự thông minh của những câu hỏi và những câu trả lời. Dưới đây, chúng tôi xin trích lại một số câu như thế để các bạn tham khảo.Hỏi: Nếu đoạt vương miện, em có hiến dâng thân mình cho hòa bình thế giới không?
Trả lời: Em luôn luôn sẵn sàng. Nhưng muốn có hòa bình thì chiến tranh phải kết thúc. Nhiều cuộc chiến tranh kết thúc bằng đàm phán, vậy em xin hiến dâng thân mình cho đàm phán trước.Hỏi: Nếu gặp một chàng trai giàu nhưng ngu ngốc và một chàng trai nghèo nhưng thông minh, em sẽ chọn ai?
Trả lời: Em sẽ chọn trai nghèo vì chàng chắc chắn không đủ tiền mua vé vào xem đêm chung kết, do đó không biết em nói gì hôm nay. Em sẽ yêu chàng tha thiết, nhưng chỉ bằng lòng làm đám cưới khi chàng đã giàu rồi. Tiếp tục đọc
Cưa tình
Trầm Tưởng- NCM
Cưa cây, cây đổ tứ bề
Cưa em, sao chẳng thấy hề hấn chi?
Lâu rồi em chẳng ngã đi
Sức anh tàn kiệt làm gì được đâu
Thôi đành ôm khối tình sầu
Anh về liệm chặt chôn sâu dưới mồ
Trong yêu, anh như kẻ khờ
Biết rằng chẳng được vẫn mơ tình nàng!
∞∞∞
Filed under Tác Giả, Thơ, Trầm Tưởng- NCM
Rượu nồng trong đêm
Nguyên Thủy
Em ơi..Uống cạn chén này
Cho đêm nghiêng ngã cho ngày ngừng trôi…
Uống thêm một chén nữa thôi,
Lâng lâng ngây ngất bờ môi dịu mềm,
Chén này trút hết muộn phiền,
Chênh chao giọt đắng dậy niềm khát khao,
Chén này uống với trăng sao,
Thuyền tình sóng sánh ngọt ngào bến trăng,
Chén này ru khoé mi xanh…
Ru thân lơi lã tròng trành đan nhau…
Rót thêm chuốc ấm cơn đau,
Ngọt môi ai nhấp giọt sầu rụng rơi…
Chén nầy, chén nữa đầy vơi,
Rượu tình anh rót tặng người trăm năm,
Uống thêm chén nữa đi em,
Lưng thon ai vẽ màu đêm nồng nàn…
∞∞∞
Filed under Nguyên Thủy, Tác Giả, Thơ















