Con ngựa già mất chủ

Thiên Di Phạm Văn Tòng

ngua

Con ngựa già đứng cô đơn bên bờ vực thẳm
Cuối đáy mù sương hơi giá buốt phủ thân gầy
Yên lỏng cương chùng, vó rạc rài qua vạn dặm
Nó về đây buông tiếng hí lộng trời mây

Con ngựa già một đời chở muôn niềm nhớ
Kéo vạn niềm thương qua lắm lối hoang mê
Đường cụt lối- Tiếng thời gian lặng lờ bỡ ngỡ
Bờ thiên thu ăm ắp gió mùa thu vỗ về

Con ngựa gìa cuối đời xa mất chủ
Nghĩa trang bên lưng đồi héo hắt ngọn heo may
Người đã khuất như thiên đường trôi ngọn lũ
Ngựa còn đây bên đường thế cuộc lưu đày

Con ngựa già còn tiếng hí lộng chân mây
Gởi tiếc nhớ cuối trời chiều hoàng hôn se thắt
Đêm đen đến và chiều ngàn xưa chợt tắt
Bờm đẩm sương sầu và mắt đẩm lệ ngàn cây

Ngựa không chủ… ngựa về đâu tung vó nhớ ???

Chí Thạnh Tuy An

∞∞∞

57 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Thơ

57 responses to “Con ngựa già mất chủ

  1. Bài thơ hay và buồn quá…nhưng hãy đừng như là tâm trạng của anh, anh Thiên Di nhé…

  2. Mỹ Thắng

    Bài thơ hay lắm, tiếc một thời đã qua hén bạn Thiên Di ?

  3. Tào Lao

    Đọc bài thơ con “Con ngựa già mất chủ” thấy xót thuơng
    rồi lại nhớ đến thân phận mình khi về già !

  4. Thùy Dương

    ..Con ngựa già cuối đời xa mất chủ
    Nghĩa trang bên lưng đồi héo hắt ngọn heo may
    Người đả khuất như thiên đường trôi ngọn lũ
    Ngựa còn đây bên đường thế cuộc lưu đầy…
    Nghe có chút hơi hướm xót xa, cho một sự mất mát và người còn lại cứ luôn nhớ về để ngậm ngùi tiếc nhớ
    Bài thơ nhẹ nhàng nhưng rất sâu lắng anh Thiên di ạ.Cám ơn anh
    Chúc anh vui

  5. “Con ngựa già mất chủ” của Thiên Di mang nỗi buồn hiu quạnh. Chất chứa nhiều uất hận, nhung nhớ, hoài cỗ của một “Bạch mã bên thânhf nhớ trạng nguyên”.

  6. Nguyên Thủy

    “Con ngựa già còn tiếng hí lộng chân mây
    Gởi tiếc nhớ cuối trời chiều hoàng hôn se thắt”
    Lại nhớ “Con ngựa già của Chúa Trịnh” …Cảm ơn anh Thiên Di

  7. VĂN DÂN

    Thiên Di viết bài này hay quá, chúc mừng…

  8. THÁI

    Một bài thơ em rất vừa ý, nó lộ rỏ bản lỉnh của anh và nổi niềm anh đang mang nặng trong lòng.
    Xin cho em cảm tác hai câu:
    “Con ngựa già một đời chở muôn niềm nhớ
    Kéo vạn niền thương qua lắm lối hoang mê”
    Và hai câu của em:
    Gả Xích lô một đời chở bao dĩ vãng
    Kéo lắm u mê qua muôn vạn đường trần
    Anh nghĩ sai anh Thiên Di của một thời gian nan với Xích lô?

  9. HOÀNG TÙNG

    Như một hơi thở buồn tênh qua từng câu từng chữ trong bài thơ khiến ta mang nặng cảm giác như mất đi cái gì đó không rỏ nét.
    “Người đã khuất như thiên đường trôi ngọn lũ
    Ngựa còn đây bên đường thế cuộc lưu đày”
    Một mất mác ly chia giữa người và ngựa toát lên qua hai câu ngậm ngùi này . Chủ đã không còn và chơ vơ mình ngựa….
    “Con ngựa già còn tiếng hí lộng chân mây
    Gởi tiếc nhớ cuối trời chiều hoàng hôn se thắt”
    Mấy chữ tiếng hí lộng chân mây thật ngọt ngào, thật sâu lắng.
    Theo tôi Thiên Di và bài thơ này đã thẩm thấu lẽ đời. Ngôn ngữ trong bài thơ thật sống động.

Hãy gởi những lời bình luận thân thương đến với mọi người.

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s