Gái góa

Thiên Di-Phạm Văn Tòng

Gai-Goa

-Tặng chị tôi

Có người ra đứng sau vườn
Mi rưng rưng lệ tiếc thương một thời
Nhìn đàn cá nhỏ quẩy bơi
Ao xanh mây trắng, buông lơi mỏi mòn

Ngày nào gót đỏ như son
Ngày nay nức nẻ bước mòn chợ quê
Nắng mưa ngập mất đường về
Quê cha hun hút…nặng nề tóc sương

Có người gởi nhớ gởi thương
Cho cơn gió lạ dị thường thoáng qua
Gởi tuổi xuân, thời mượt mà
Cho mây xứ lạ, la đà xuôi quê

Vắng chồng giữ nghĩa phu thê
Mẹ chồng già yếu… vổ về ba con
Duyên nhau đã chữ sắt son
Em thân gái góa nuôi con nên người

∞∞∞

33 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Thơ

33 responses to “Gái góa

  1. Xuanphong

    Gái góa ghê!
    (biết chít liền)

  2. Cà Kê Dê Ngỗng

    Vắng chồng giữ nghĩa phu thê
    Mẹ chồng già yếu… vổ về ba con
    Duyên nhau đã chữ sắt son
    Em thân gái góa nuôi con nên người
    .
    Chị vẫn m ột lòng trung kiên thủ tiết thờ chồng, tội cho phụ nữ thời đó qúa, chứ thời “đỉnh cao trí tệ” bây giờ thì chắc tìm khó ra người phụ nữ như chị đâu hén Thiên Di ?

  3. NĐD

    Đọc bài thơ thấy thương cho phận người con gái, nhất là phụ nữ Việt. Bạn TD PVT đã nêu lên một hình ảnh tuyệt vời của người chị mà cũng của người phụ nữ Việt Nam !

  4. TIỂU CHÙA

    Người phụ nữ phương đông là thế.
    Nhưng hôm nay cũng đã quá hiếm hoi rồi.

  5. ÁNH TUYẾT

    Từ bài thơ đủ thấy Thiên Di thương chi đến độ nao lòng

  6. BÍCH NGỌC

    Tội tình thay cho kiếp đàn bà.
    Bài thơ toát lên nét nhân sinh quan làm động lòng người đọc.

  7. Nhỏ

    Ngày nào gót đỏ như son
    Ngày nay nức nẻ bước mòn chợ quê
    Nắng mưa ngập mất đường về
    Quê cha hun hút…nặng nề tóc sương
    Bài thơ đầy tâm trạng, Một trong những hình ảnh đẹp nhât của người Phụ Nữ VN anh Thiên Di nhỉ ?

  8. que đinh văn

    Được đọc bài thơ đầy tình người của Thiên di Phạm Văn Tòng với ” Gái Goá ” dù là viết về người chị mình rất xúc động cho thân phận người phụ nữ mất chồng vì bất cứ lý do gì , nhất là ở vậy nuôi con , của phụ nữ VN hy sinh vì con – đáng trân trọng biết bao .

  9. Thùy Dương

    Bài thơ của anh Thiên Di ý tứ nhẹ nhàng nhưng diễn đạt trọn vẹn tâm tư của người phụ nữ góa chồng phải một mình tần tảo nuôi con và mẹ chồng , quên cả tuổi xuân của mình. làm TD nhớ một câu ca dao…
    ” Gió đưa cây cải về trời
    Rau răm ở lại chịu đời đắng cay…”

  10. Tào Lao

    Tặng chị của Thiên Di và cả nhà nè ,,,

  11. Gái Goá đã nêu lên được những đức tính nhẫn nhục chịu đựng tuyệt vời của người đàn bà Việt Nam. Tuy nhiên ở tây phương thì họ thoáng đạt dể dàng hơn cho người phụ nữ.

  12. TUẤN VINH

    Ông bạn Tùng đã dành còm trước mất rồi.
    Tôi chỉ nói thêm tôi thích câu:
    “Có người ra đứng sau vườn
    Mi rưng rưng lệ tiếc thương một thời”
    Nhẹ nhàng nhưng toát lên nổi đau khôn xiết cho một phận đời…

  13. HOÀNG TÙNG

    Lẽ đời là như thế nhưng mấy ai giử trọn được hành trang khi vắng đi một nữa của mình. Cô đơn còn lại có chăng là sự chịu đựng vì con cái gia đình, để rồi xót xa còn lại…
    “Ngày nào gót đỏ như son
    Ngày nay nức nẻ bước mòn chợ quê”
    Tiếc thương thì cũng đã rồi chị ơi. Trong vạn nẻo còn lại trong người phụ nữ chính là con cái,là bổn phận cho dù cái bổn phận đó giết chết mòn nổi yêu thương trong lòng người.
    Rồi lại tự nhủ với tình yêu đã mất:
    “Duyên nhau đã chữ sắt son
    Em thân gái góa nuôi con nên người”
    Có nhiều lắm không người phụ nữ như thế???

Hãy gởi những lời bình luận thân thương đến với mọi người.

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s