Biết nói gì

Thiên Di-Phạm Văn Tòng

Bietnoigi

Ta gặp nhau
Chiều vàng võ nhuốm bân khuân
Niềm riêng đau đáu
Theo cánh diều lượn cỏi phù vân

Mắt môi xưa
Nhìn nhau tưởng chừng kẻ lạ
Mùa đã đẩm mưa
Cây đã thôi vàng lá

Biển Qui Nhơn bọt trắng
Hai người ngồi im lặng
Dõi hồn thời áo trắng
Đã rơi rồi như ánh sao băng

Tóc hai màu
Mắt buồn theo năm tháng
Vói tay bắt muôn màu
Màu thời gian thênh thang

Bao năm rồi nhỉ?
Mổi người mổi phương trời
Đường ai nấy đi
Lạ lùng câu mong đợi

Ta gặp nhau chi…
Mây tan và gió nổi
Mời cạn chén từ ly
Trong tuổi đời già cổi..

∞∞∞

18 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Thơ

18 responses to “Biết nói gì

  1. “Ta gặp nhau chi…
    Mây tan và gió nổi
    Mời cạn chén từ ly
    Trong tuổi đời già cổi..”
    Gặp lại người xưa là một hạnh phúc. Dù bây giờ mỗi người một cảnh và chỉ coi nhau như bạn “thân”. Ít nhất, gặp lại mình có cơ hội hàn huyên tâm sự và nâng đở nhau. Cũng hay lắm đó bạn Thiên Di ơi.

  2. Thùy Dương

    …Mùa đả đẩm mưa
    Cây đả thôi vàng là…
    Thùy Dương rất thích.hai câu thơ này nghe.nhẹ nhàng và dễ thương chi lạ
    Chúc anh Thiên Di.vui -khỏe nha

  3. Tào Lao

    Biển Qui Nhơn bọt trắng
    Hai người ngồi im lặng
    Dõi hồn thời áo trắng
    Đã rơi rồi như ánh sao băng
    .
    Đoạn nầy được nè Thiên Di, vì biển QN giờ cặp cặp đầy bãi …

  4. Mỹ Thắng

    Bao năm rồi nhỉ?
    Mổi người mổi phương trời
    Đường ai nấy đi
    Lạ lùng câu mong đợi
    .
    Nghe sao xót xa quá bạn Thiên Di !

  5. THÁI

    Bài thơ như lời thủ thỉ của hai người gặp nhau su nhiều năm xa cách.
    Nó như khúc nhạc rời rạc khiến người nghe vướng mải khúc tình xa.
    Ta gặp nhau
    Chiều vàng võ nhuốm bân khuân
    Phải rồi ai đó cũng trên 60 cả mà phải không anh Thiên Di?

  6. HOÀNG TÙNG

    Bài thơ nghèn nghẹn nổi riêng, mượt mà và khẻ như tiếng réo đòi xa xăm.
    Mắt môi xưa
    Nhìn nhau tưởng chừng kẻ lạ
    Mùa đã đẩm mưa
    Cây đã thôi vàng lá
    Một khổ thơ thật hay, nhẹ thôi mà vừa thân quen vừa xa lạ.Ôi tuổi đã bạc sương đời gần như tàn úa mà niềm xưa vẫn mải đâu đây.
    Rồi “Đường ai nấy đi
    Lạ lùng câu mong đợi”
    Nghe ra tàn nhẩn nhưng sao vẫn rưng rưng trong sâu lắng một cơn mê không bao giờ dứt.
    Thôi thì thôi là mời một chén từ ly, chứ biết làm sao hơn!

Hãy gởi những lời bình luận thân thương đến với mọi người.

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.