Category Archives: Thơ

Thánh hoá tình yêu

Hoàng-Phong Nguyễn Phước Phillip

KT-bien

(Người mẫu minh hoạ: Đoàn Kim Thanh)

Tình sữ nhân gian muôn đời bí ẩn
Yêu là chi..? Sao lắm kẻ bi ai
Biển tương tư mặn đắng lệ thương sầu
Đời ngắn ngủi, sao đêm dài thăm thẳm…
Thánh hoá tình yêu
Tình xuân tươi thắm…
Tay trong tay, tình yêu bước lên ngai
Người được yêu và kẻ hận tình yêu
Cùng chấp nhận làm tội đồ muôn thủa…
Thôi sao được, những gì lòng không muốn
Quên làm sao, khi yêu hết tâm hồn
Nói gì đây, nụ hôn nồng thơm mộng
Yêu nhau đi, cùng bước cuối hoàng hôn…
Thánh hoá tình yêu
Tình hồng khai nhuỵ…

(California 12.02.2015)

43 bình luận

Filed under Hoàng-Phong Nguyễn Phước Phillip, Tác Giả, Thơ

Vu vơ…

Nguyên Thủy

vuvo1

Buổi chiều nay chợt nhớ vu vơ
Ngày tuổi nhỏ gặp em ngẩn ngơ
Buổi tối về giữa đêm ngủ mớ
Chưa hòa bình súng bắn vu vơ

Cuối mùa hè pháo kích vu vơ
Vô ngay nhà người bạn tuổi thơ
Đêm thị xã hỏa châu sáng chói
Sáng tinh sương di tản bơ phờ…

Rồi hòa bình đứng giữa tàn tro
Em đâu rồi mắt biếc ngây thơ
Thôi giã từ những ngày đèn sách
Thuở từng chiều ngóng áo tiểu thơ…

Rồi những ngày tin tức vu vơ
Ra ngoài kia sẽ có tàu chờ
Ta nhói buốt giữa đêm từ biệt
Một lần đi xứ nẫu lơ ngơ….

Rồi trở về chốn cũ lơ ngơ
Quê hương xưa thay đổi không ngờ
Chén rượu mới vẫn chua rượu cũ
Thêm tình người vô cảm hơn xưa..!

Có trở về mới thấy bơ vơ
Mấy mươi năm thuyền đã xa bờ
Ta ngơ ngác ở từng góc phố
Giữa dòng người ai đứng lơ ngơ..?

∞∞∞

143 bình luận

Filed under Nguyên Thủy, Tác Giả, Thơ

Nhớ về một thuở

Xuân Hùng và Hoàng-Phong

xe dap

Xướng (Xuân Hùng)

Một thuở Qui Nhơn, đường vắng lưa thưa,
Mưa lất phất ướt làn môi mọng đỏ.
Ai thẩn thờ đi về ngang qua đó?
Lòng thoáng buồn! Đâu bóng dáng người xưa….

Võ Tánh thênh thang-Nguyễn huệ chẳng vừa
Thẳng tiếp giáp tạo thành một vuông góc
Mỗi hai buổi vẫn thường ngày đi học,
Và gặp nhau tại một góc vuông này.

Gặp nhau về thoang thoáng dạ ngây ngây
Mong đến chóng để ngày mai gặp nữa
Chuyện thường ngày chưa một lần hen hứa
Ấy sao mà cứ ngong ngóng mong mong.

Những đêm khuya ngồi học dưới đèn hồng
Thao thức đợi ngày mai mau đến lớp
Được thấy nhau và nhìn nhau mắt chớp
Mãi đến bây giờ, sao không thể nào quên!!!

XH 10.12.2015

                                                              ∞∞∞

Hoạ (Hoàng-Phong)

Nhớ về một thời, Quy Nhơn biển vắng
Mưa rơi dập dìu ướt mái tóc xanh
Lãng tử đường xa dừng chân chốn cũ
Ngắm biển trời mưa, gợi nhớ người xưa…

Gia Long Chúa Nhật theo em lể thánh
Chuông nhà thờ từng đợt vọng âm vang
Quỳ bên em cầu nguyện Chúa trên trời
Ban hồng phúc cho tội đồ ngoại đạo.

Nguyễn Huệ mộng mơ thuỳ dương dọc biển
Ta chờ em, tà áo trắng trinh nguyên
Em và ta, hai phương trời xa lạ
Sao yêu nhau, để nỗi nhớ triền miên..?

Mấy mươi năm đổi thời người lưu lạc
Ta về đây tìm bóng dáng người xưa
Biển vắng chiều nay mặn nồng nước mắt
Tình yêu này biết đến thủa nào quên!!!

HP 12.12.2015

                         ∞∞∞

31 bình luận

Filed under Hoàng-Phong Nguyễn Phước Phillip, Tác Giả, Thơ, Xuân Hùng

Có gió đông sang

Thiên Di -Phạm Văn Tòng

gió đông sang

Có một mùa Thu đã tàn
Gió mùa Đông thổi lạnh
Em chăn êm gối ấm
Còn ta trong dòng đời bước mong manh

Đi qua ngõ nhà xưa
Chạnh lòng ta lại nhớ
Mái tóc mây, mùi hương xưa
Hồn như có gì vụn vở…

Qui nhơn bốn mươi năm có là bao
Sao ai nở vẩy tay chào
Tạ từ không tiếng hát
Khiến biển sóng xôn xao

Chiều mưa, chiều mưa…
Biển xa mù mịt cánh buồm đưa
Chờn vờn trên ngọn sóng
Ơi người xa khơi đã về chưa?

Mưa như trút nước
Trôi đi ngày xanh thuở trước
Còn lại chút bọt bèo
Vương gót chân ai bước…

Trú mưa bên hiên nhà
Có em đứng cùng ta
Nhưng mà hai kẻ lạ
Hết cơn mưa thì quay lưng đi xa

Ôi cơn gió đông sang
Sao mà mênh mang
Sao mà lênh láng
Những suy tư nằm ngổn ngang…

∞∞∞

16 bình luận

Filed under Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Thơ

Cho nhau chút nhớ

Thùy Dương

hug-couple

Giữa chốn đông người một cái xiết tay
Rất vội vã nhưng cũng làm em nhớ
Ngầm bảo rằng trong đám đông như thế
Nắm tay nhau để mình bớt lạc loài

Giữa chốn đông người…chợt nụ hoa môi
Gợi lên một chiếc hôn thương nhớ
Vội vàng nỡ nhanh vội vàng héo úa
Khi nhìn nhau chỉ hai đứa hiểu thôi

Giửa chốn đông người chẳng chút niềm vui
Thì gởi cho nhau riêng một nụ cười
Nụ cười dẫu có rưng rưng chút lệ
Nhưng đêm về sao thương nhớ không nguôi

∞∞∞

159 bình luận

Filed under Tác Giả, Thùy Dương, Thơ

Tình yêu nơi chốn Điạ Tỳ

Kỳ – Phương
Lời giới thiệu: anh Kỳ – Phương hiện tại sinh sống tại California, USA . Anh còn có bút hiệu là Phương Công Tử của nhiều báo chí tại hải ngoại.  Góp mặt giao lưu cùng anh chị em trang cdnth6875.org với bài thơ “Tình yêu nơi chốn Điạ Tỳ” …Mong các bạn nồng nhiệt đón nhận anh Kỳ – Phương .

BBT-small

Giới ma quỷ mà sao nhiều ân ái
Hồn âm ty sao luỵ vướng ân tình
Bỡi nhân sinh là một kiếp luân hồi
Xoay vần mãi trong biển đời sinh tử
“Ta gữi bài thơ anh linh
Hởi người dưới mộ có rùng mình
Tấm xương lạnh đầy ân ái
Bộ ngực bi thương vẫn rợn tình” (Đinh Hùng)
Mai nầy ma quỷ hồi sinh
Cho ta nhắn gữi chút tình âm ty.

∞∞∞

11 bình luận

Filed under Kỳ - Phương, Tác Giả, Thơ

Hoàng hôn trên biển vắng

Hoàng-Phong Nguyễn Phước Phillip

DKT-trên biển vắng

(Hình chỉ có tính chất minh hoạ)

Biển vắng chiều nay, gợi nhiều ước muốn
Hình ảnh tình yêu, ấp ủ trong mơ
Trào dâng trên sóng, ngàn câu gọi nhớ
Nụ hôn ngọt ngào, nồng cháy ý thơ…

Một khoảng khắc, ghi ngàn niềm kỷ niệm
Một giấc mơ, gieo rắc mối tương tư
Một thoáng yêu, dù vời xa vạn dặm
Như gió chiều, nương triền sóng hôn em….

Cồn đá rêu phong suốt đời sóng vỗ
Chôn kín tình ta một kiếp hư vô
Nàng là ai? Tìm kiếm chi dĩ vãng
Biển vắng chiều nay dậy sóng yêu cô…

Cứ như thế Tình yêu là như thế
Đưa tình yêu lên núi uống cafe
Tay trong tay, cùng tình yêu dạo phố
Trao nụ hồng, giữa nước mát biển xanh…

(California – Nov.23.2015)

26 bình luận

Filed under Hoàng-Phong Nguyễn Phước Phillip, Tác Giả, Thơ

Ru nửa tình nồng

 ViVi

Ru nửa tình nồng

Ru em nửa cuộc tình nồng
Sông Tương nguyệt lộng, môi hồng ươm mơ
Phòng loan tựa gối điệp chờ
Trăm con chim mộng thẩn thờ vườn mây

Ru em nửa giấc ngủ đầy
Thuyền yêu chở mộng về xây đêm trường
Tương tư nở đóa vô thường
Bên lầu tình ái, giữa vườn tình thơ

Ngủ đi em trọn lời thề
Tố Như trường khúc não nề chiếu chăn
Ngủ đi em cạn mùa trăng
Mưa ngâu vỗ nhịp, sông hằng triều dâng

Ru em nửa kiếp phù vân
Trăm năm lặn lội cõi trần bi ai
Nợ tình đành chẻ làm hai
Nửa treo đáy mộng, nửa cài lầu hoang !

∞∞∞

5 bình luận

Filed under Tác Giả, Thơ, Vivi

Tình HÁP

Đinh văn Quế

SAI GON

Sài gòn lắm những phố dài
Đong đưa sóng mắt cho say nắng chiều
Rơi rơi hoa lá bay nhiều
Miệng cười chúm chím , sóng yêu dạt dào
** Muốn yêu nghĩ cách bắt cầu
Nhưng đừng để mắt em nâu thẹn thùng
Thời gian như thể buông chùng
Nhịp tim thánh thót , chẳng dừng phút giây
*** Lòng đà chếch choáng men say
Sợ rằng già néo đứt dây giữa đường
Qua đông xuân đến đã hừng
Tỏ tình để trượt nửa chừng xuân trôi
**** Sài gòn có hẻm đơn côi
Nhà trọ tôi ở chơi vơi , nhớ hoài
Gần với tường khám Chí hoà
Tôi ôm tình háp la đà mấy năm .

∞∞∞

18 bình luận

Filed under Tác Giả, Thơ, Đinh văn Quế

Mơ trở về Đà Lạt,,,

Nguyên Thủy

Đà Lạt tôi về

Se se lạnh phố mờ sương Đà Lạt,
Ngọt ngào hương chiều Thủy Tạ miên man…
Tay em lạnh giữa lòng tay anh ấm…
Chẳng nói gì cũng đầy ngực ran tim…

Em vẫn như xưa năm cũ thật hiền..
Chiều đông lạnh rót môi em sưởi ấm…
Thôi đừng khóc mưa ngoài kia lấm tấm…
Tưới tràn tim anh cằn cỗi bấy lâu…

Hãy tựa vai anh như thuở ban đầu…
Để anh viết hết bài thơ dang dở…
Nắn nót tên em lên màn mưa nhỏ
Tình dẫu muộn màng lời hứa ngàn sau…

Đà Lạt tôi về xơ xác biển dâu
Đâu dáng nhỏ buổi chiều hong tóc
Đường thông xưa thẫm xanh màu ngọc
Lỡ úa vàng mòn mỏi thời gian…

Đà Lạt tôi về tưởng nhớ hương quen
Người đâu mất giữa dòng người vội vã
Nhớ thật nhớ tiếng đàn em rộn rã
Như quay về bùng vỡ trong tôi…

∞∞∞

101 bình luận

Filed under Nguyên Thủy, Tác Giả, Thơ

Tạm biệt Sài Gòn

Xuân Hùng

SaiGon

Trời Sài Gòn bỗng chốc hóa màu mây,
Phố vắng người qua lác đác lá me gầy.
Con ngõ hẹp không ai về đứng đấy.
Một cõi mênh mang gởi lại nơi nầy.

Em lặng lẽ quay về miền phố biển
Tạm biệt ” Sài Gòn hòn ngọc viễn Đông”
Trả lại cho người một thuở tuổi mơ hồng
Niềm dấu ái chỉ còn là dĩ vãng.

Gởi mang theo một tâm hồn lãng đãng
Một chút tình thơ của tuổi hai mươi
Giữ lại cho nhau bên lề của cuộc đời
Sài Gòn nắng chiều phai theo màu áo.

Duy Tân phố hàng cây cao rợp bóng
Đưa những lần hò hẹn ngóng chờ mong
Ta gặp nhau chỉ có một vài lần
Sao cứ nhớ quắt quay cuồng ngây dại
Sài Gòn 1975

66 bình luận

Filed under Tác Giả, Thơ, Xuân Hùng

Biết nói gì

Thiên Di-Phạm Văn Tòng

Bietnoigi

Ta gặp nhau
Chiều vàng võ nhuốm bân khuân
Niềm riêng đau đáu
Theo cánh diều lượn cỏi phù vân

Mắt môi xưa
Nhìn nhau tưởng chừng kẻ lạ
Mùa đã đẩm mưa
Cây đã thôi vàng lá

Biển Qui Nhơn bọt trắng
Hai người ngồi im lặng
Dõi hồn thời áo trắng
Đã rơi rồi như ánh sao băng

Tóc hai màu
Mắt buồn theo năm tháng
Vói tay bắt muôn màu
Màu thời gian thênh thang

Bao năm rồi nhỉ?
Mổi người mổi phương trời
Đường ai nấy đi
Lạ lùng câu mong đợi

Ta gặp nhau chi…
Mây tan và gió nổi
Mời cạn chén từ ly
Trong tuổi đời già cổi..

∞∞∞

18 bình luận

Filed under Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Thơ

Em thề

Thắng Fam

em the

*Thơ vui*

Em thề là “em yêu anh”,
Em nói sai,”ngày mai em nói lại”!
Em nói dối,”hai đầu gối em bằng nhau”,
Em nói điêu,”người yêu em chết”!

Em yêu anh như “Biển yêu San hô,
Biển không san hô,biển vẫn sống,
San hô không biển, chết nhăn răng!

Em thề với Chúa là “em yêu enh mà”!
Em thề với anh là…
” Em không theo đạo Thiên Chúa”!

∞∞∞

11 bình luận

Filed under Tác Giả, Thắng Fam, Thơ, Thơ vui

Nhem…

Nguyên Thủy

Nhem-1

Thâu em… đững có nhem tui..!
Con mắt đen láy có đuôi như cười…
Dầm mưa sừng sững núi đồi…
Tui dzề chắc nhớ cả đời hổng quên…

Thâu em… đững có nhem thêm..
Lưng ong nhỏ xíu làm tim ngập ngừng..!
Tui dzề chắc nhớ mông lung…
Trắng đêm cũng mượt chỉ mong gặp người.

Thâu nẫu đững xúm chọc tui..!
Tại nẫu đẹp qúa nên tui thẩn thờ…
Mai nẫu dzề trển thăm quê..?
Qua Tết nhớ xuống tui chờ đó nghen…

∞∞∞

 

 

86 bình luận

Filed under Nguyên Thủy, Tác Giả, Thơ

Gái góa

Thiên Di-Phạm Văn Tòng

Gai-Goa

-Tặng chị tôi

Có người ra đứng sau vườn
Mi rưng rưng lệ tiếc thương một thời
Nhìn đàn cá nhỏ quẩy bơi
Ao xanh mây trắng, buông lơi mỏi mòn

Ngày nào gót đỏ như son
Ngày nay nức nẻ bước mòn chợ quê
Nắng mưa ngập mất đường về
Quê cha hun hút…nặng nề tóc sương

Có người gởi nhớ gởi thương
Cho cơn gió lạ dị thường thoáng qua
Gởi tuổi xuân, thời mượt mà
Cho mây xứ lạ, la đà xuôi quê

Vắng chồng giữ nghĩa phu thê
Mẹ chồng già yếu… vổ về ba con
Duyên nhau đã chữ sắt son
Em thân gái góa nuôi con nên người

∞∞∞

33 bình luận

Filed under Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Thơ