Category Archives: Thơ

Hoàng hôn trên phố biển

Hùynh Thượng Thọ

Hùynh Thượng Thọ , đang sinh sống và  làm việc ở vùng phố  biển Nha Trang , có ghé thăm trang nhà và gởi đến trang nhà bài thơ “Hoàng hôn trên phố biển” Mong được các bạn nồng nhiệt đón nhận Hùynh Thượng  Thọ.

BBT

hoang_hon

Em yêu ơi…! Hôm nay ngày chúa nhật
Không hiểu vì sao …lòng thấy nôn nao
Ngồi nơi đây bâng quơ nhìn biển hát
Tím cả biển chiều…tím cả hồn anh
Mắt đăm chiêu lòng bỗng thấy nhạt mờ
Nghe the thé ở hai bên khoé mắt
Là giọt lệ rơi ướt đẫm đôi môi
Anh oà khóc như trẻ con vắng mẹ
Bỗng giật mình xấu hổ lắm người ơi
Anh lau mắt để khô hàng mờ ướt
Bỡi yêu em …anh cảm xúc dâng trào.

∞∞∞

 

 

77 bình luận

Filed under Hùynh Thượng Thọ, Tác Giả, Thơ

Tình cờ ..

Cá Thu

TinhCo

Tình cờ mà anh gặp em ..
Để rồi thổn thúc từng đêm nhớ thầm .
Nhớ người giờ ở xa xăm ..
Tình yêu chợt đến âm thầm người ơi ..
Từng đêm thao thức chơi vơi ..
Sao em lại đến khiến tôi bồi hồi ..
Chỉ nhìn hình ,mắt em cười ..
Trái tim thức giấc rạng ngời trong anh ..
Em là giọt nước trong lành ..
Cho anh ngơ ngẩn trời dành cho nhau ..

∞∞∞

51 bình luận

Filed under Cá Thu, Tác Giả, Thơ

Vẫn là nỗi nhớ…

Gấu

Noi_nho

Thu mang kí ức mùa xưa
Cài thêm tiếc nuối cho vừa đêm sâu
Soi tìm bóng cũ…mà đâu…
Khoảng không chỉ vọng tiếng sầu riêng ta
Vùng thương tích hằn xót xa
Người đi bỏ lại ta bà mình tôi
Trời đổi mùa tình cũng trôi
Giận mình vay nợ tình đời vẫn mang
Trên lối dốc, nhặt bóng tàn
Tìm xem ngày cũ nồng nàn còn không
….
Hình như trong góc hoàng hôn
Vô thường rọi xuống vòng tròn nhân sinh…

∞∞∞

105 bình luận

Filed under Gấu, Tác Giả, Thơ

Lắng nghe tim

Trầm Tưởng- NCM

Nghe_tim

Bỗng dưng tim đập không đều nhịp
Một, hai , ba nghỉ rồi lại tiếp
Nhịp bốn, tám sao không nghe kịp?
Phải chăng tim đã mỏi mệt rồi?

Nhịp trái tim như nhịp cuộc đời
Có lúc trơn tru có khi trục trặc
Trái tim ta bây giờ sinh tật
Phài chăng thần chết gởi giấy mời?

Nhớ lúc trái tim còn khỏe mạnh
Ta yêu một lúc bốn người luôn
Trong mỗi ngăn tim luôn hiện ảnh
Hình hài dáng dấp một người thương

Có phải yêu nhiều tim lỗi nhịp?
Chứa nhiều hình bóng nên tim đau
Ta mong tử thần đừng đến kịp
Đưa hồn ta về chín suối sâu

Còn lại tháng ngày bao lâu nữa?
Khi tim mỗi lúc chậm nhịp thêm
Ngày nào đó đời ta tàn úa
Nhịp tim ngừng mới hết yêu em!

∞∞∞

39 bình luận

Filed under Tác Giả, Thơ, Trầm Tưởng- NCM

Đóng dấu

Trần Dzạ Lữ

DongDau1

Em gật đầu ký tên
Anh chân tình đóng dấu
Rạo rực tình phía em
Nụ hôn từ sau gáy…

Anh biết em làm vậy
Cũng chỉ là vì anh
Đêm làm ngơ không thấy
Ngày giả đò trôi nhanh

Nắng giận hờn vì em
Mưa thập thò, tưng tức
Bởi từ lâu vòm ngực
Anh- để dành riêng em!

Cà phê rum nhem thèm
Bờ môi ai biển mặn
Sóng tung anh đăng đắng
Sao niềm yêu ngọt mềm?

Nơi Gã Khờ triền miên
Ru Nàng Thơ vào mộng
Thời gian hề! Ngưng đọng
Chỉ còn tiếng con tim

(Sài Gòn, thu 2014)

39 bình luận

Filed under Tác Giả, Thơ, Trần Dzạ Lữ

Sao nỡ

Nguyet Van

Embe

Ngày 14/9/2014, chương trình 60 giây đã đưa tin , cháu bé Đỗ Thị Kim Ngân 4 tuổi, bị chính mẹ ruột và cha dượng đả thương, nhìn những vết bầm trên người cháu…lòng tôi.đau như cắt…

Bốn tuổi đầu, cháu làm gì nên tội,
Sao phải vấy vào, tai họa sát thương,
Tuổi ấu thơ, cháu đâu thể đo lường,
Tâm điạ độc ác, của người sinh ra cháu…
Trời ngoài kia, đang nổi cơn giông bão,
Hay sóng lòng tôi, đang cuồn cuộn dâng trào…
Khi nhìn thấy, cháu mình đầy thương tích,
Mắt không mở được, do tím bầm sưng húp,
Thân thể thì bê bết những vết thương,
Đòn roi nào , bổ xuống chẳng nương,
Thân bé nhỏ, dưới bàn tay “thủ ác”,
Mềm nhũn ra, như một.cái xác,
Chỉ khác là hơi thở vẫn còn ,
Cháu bé ơi, tôi không biết nói gì hơn,
Môi mím chặt, lòng đau quặn thắt !
Xương thịt nào, trong từng lát cắt,
Là chính do , cha mẹ tạo hình hài,
Rồi đến nay, tình nghĩa nhạt phai,
Mẹ lại muốn, hủy diệt “mầm sống nhỏ ?!”
“Xin cho con, được một lần tự ngỏ,
Thế gian này, con nào rõ đục trong,
Chính mẹ cha, đã buộc trẻ lọt lòng,
Giờ sao lại, muốn hủy thân diệt tích,
Con đã tả tơi rồi da thịt…
Miệng lặng câm, không khóc được thành lời,
Thân con giờ, đau đớn lắm mẹ ơi !…
Hãy cho con được sống, đừng triệt đường sanh tử “…

∞∞∞

27 bình luận

Filed under Nguyet Van, Tác Giả, Thơ

Dấu chấm hỏi

Nguyễn Thu Trang

DauHoi

100 bình luận

Filed under Nguyễn Thu Trang, Tác Giả, Thơ

Biết đến bao giờ

Thiên Di-Phạm Văn Tòng

Bietdenbaogio

Gió và mây xin gởi về nhau
Chút tình của hôm trước, hôm sau…
Ngày xưa áo mỏng ai đưa đón
Bây giờ ngó lại tóc phai màu

Ta hỏi thăm nhau lúc bạc đầu
Chuyện trò cứ vớ vẩn đâu đâu
Không biết lời xưa văng đâu mất
Trẻ nhỏ cũng cười cuộc bể dâu

Biết đến bao giờ lại gặp nhau
Khi thu lá úa trở sang màu
Khi xuân vời vợi trong đôi mắt
Hơn sáu mươi rồi liệu có đau!

Đem trộn hương xưa với tình người
Mơ tìm trong mộng nụ tình tươi
Có chiều mây lả nghiêng chiều úa
Phố biển chiều nay lắm tiếng cười

Quy Nhơn ta em Quy Nhơn hờn
Bởi ta không chung cuộc nhiều hơn
Thôi thì gởi gió cho hương vậy
Chẳng nỗi buồn đau, chẳng giận hờn

∞∞∞

24 bình luận

Filed under Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Thơ

Sự nghèo

ViVi

Su_ngheo

Trời cho ta số nghèo hơi tệ
Chán ngắt tình đời buồn méo xệ
Sáng tối bò heo tửu bộn bề
Trưa chiều phở lẩu bia bày bệ
Ngày chơi ba phố mỏi chân son
Đêm ngủ năm canh an mắt lệ
Tiền bạc chi thu vợ chạy lo
Đời ta như thế mặc ai kệ .

∞∞∞

9 bình luận

Filed under Tác Giả, Thơ, Vivi

Thơ say

 Nguyễn Đức Diêu

Uong_say

Ta muốn uống cho hồn hoang thức dậy ,
Nửa đêm về xô ngã những cơn mưa …
Dù niềm đau chôn dấu mấy cho vừa !
Từng chén nhỏ , nhấp dần …ta ngơ ngác …
Bao đêm rồi , một mình ta khao khát ‘
Mảnh non bồng trên từng dấu chân hoang
Ta ôm em trong nhịp thở bàng hoàng …
Rồi tỉnh giấc… chỉ phòng không , khách lạ !
Ta uống nữa cho tình bay tơi tả
Vết xuân nồng  gởi trọn bước em đi
Mộng ước xưa ! Ôi mộng ước gì ?
Đêm trao nhau , sao đêm buồn chất ngất !
Em đâu đây , giữa cơn say váng vất ?
Trong ly đầy ta thấy trọn vẹn em ,
Nhưng hầu như chỉ có nửa trái tim ,
Cho ta đó, em nghĩ rằng đã đủ !?

Từng nhung nhớ chỉ còn trong giấc ngủ ,
Gió mưa nào rửa được trái tim đau ?
Những chiều thu ôm vạn nỗi cổ sầu
Thêm ly nữa …cháy lòng ta tê tái …

Paris 1992.

∞∞∞

61 bình luận

Filed under Nguyễn Đức Diêu, Tác Giả, Thơ

Hạnh phúc đứng

Trần Dzạ Lữ

Couple

Hạnh Phúc hai ta là hạnh phúc đứng
Bởi vì em mãi mãi nguyệt rằm
Trước biển, nồng nàn môi hôn mùa động
Sau lưng người chứng giám chuyện tình nhân

Hạnh Phúc đứng nên ta chẳng cần
Che đậy lại nhịp yêu rất thực
Tóc mun em quấn đời nhau cho chặt
Trăng lưỡi liềm cũng khất thực môi em…

Hạnh Phúc đứng nên lòng anh ghen
Khi gió gọi mùa thơm em trước biển
Không! Không! Chỉ có anh thị hiện
Cả đời này trong chiếc gương em.

Hạnh Phúc đứng là mình cùng bay lên
Đam mê anh thảy hết về em một phía
Sông cạn, đá mòn bồn chồn ta vẫn thế
Em níu tình anh như níu sơn khê…

Phải không em người tình ngoài Huế
Rất lạc loài nơi biển mặn phương Nam?
Hạnh Phúc đứng nuốt đời anh không thể
Rời xa em là Địa Ngục, Thiên Đàng…

∞∞∞

36 bình luận

Filed under Tác Giả, Thơ, Trần Dzạ Lữ

Cảm xúc bất chợt …

Nguyet Van

Em bé

Nhìn bức ảnh em bé bị  “mất đôi tay”, tôi không ngăn được cm xúc…xin ghi lại một chút suy nghĩ v em…

 *******

Em bé ơi , tôi thực sự xót !…
Khi nhìn em, bị “mất đôi tay”,
Vậy mà trên, chiếc xe đạp ngày ngày,
Em vẫn miệt mài, đến trường tìm “con chữ”…
Xã hội đi lên, với nhiều ngôn ngữ,
Nhưng có “ngôn ngữ nào”, đủ nói hết về em…
Đủ sẻ chia để em, có thể bước thêm,
Xóa mặc cảm, của con người thương tật,
Để muôn đời, em vẫn không lẫn khuất,
Giữa dòng người, xuôi ngược đó đây…
Nhìn thân em, với dáng vẻ gầy gầy,
Màu da sạm, bởi ” dạn dày ” nắng gió,
Chân không dép giày, bởi vì rất khó,
Phải bám vào ,bàn đạp giữ xe,
“Cằm thay tay”, tạo thế quân bình,
Xe cứ tiến, tuân theo “bàn chân lạnh”…
Nhìn thấy em, tôi nghe lòng chợt đắng !
Nước mắt nào, lã chã tuôn rơi…
Biết làm sao, để chia nỗi đau đời,
Tiền có thể, nhưng sao tay lành được !
Phép mầu nào, có thể biến điều mơ ước,
Thật giản đơn, nhưng cũng hết sức diệu kỳ,
Để muôn đời, em vững bước chân đi,
Để tuổi trẻ, được hưởng điều có thể …
Nói như thế, nhưng thực tình không dễ,
Bởi em như tôi, đang tồn tại giữa đời thường !..

∞∞∞

29 bình luận

Filed under Nguyet Van, Tác Giả, Thơ

Hoa đêm

Hoàng-Phong Nguyễn Phước Phillip

Hoa_HP

Anh khách đường xa, khách đường xa
Giang hồ đấu ngựa vượt phong ba
Đêm nay gác kiếm tìm hoa lạ
Bầu rượu túi thơ rất thật thà…

Xinh xinh hoa đẹp trong bóng tối
Thơm ngát vườn thơ gợi sắc mời
Thương quá ngã lòng anh lữ khách
Đường xa hội ngộ một đêm thôi…

Phong Lan khoe sắc, Hoàng Hồng dỗi
Bạch Sứ cao sang, Hắc Trúc mời
Vũ nữ kiêu kỳ không vội nở
Quỳnh Hương e thẹn nép vần thơ…

Hồng Liên rạng rở vươn trên nước
Thanh Tùng oai dũng đứng che sương
Hồng Điệp lung linh màu trăng sáng
Tía Cúc thâm trầm thương quá thương…

Trăng tàn rượu hết, thơ hờ hững
Hưởng trọn đêm dài, hoa ngát hương
Ngày mai tiển biệt vườn hoa lạ
Ai biết rằng ta có vấn vương…?

(California – Sept. 18, 2014)

121 bình luận

Filed under Hoàng-Phong Nguyễn Phước Phillip, Tác Giả, Thơ

Đôi mắt ấy

Trần Dzạ Lữ

Doi mat buon

Đôi mắt ấy níu đời tôi ở lại
Đáy giếng chưa sâu bằng đôi mắt em buồn
Có phải cuộc tình em vừa mới đem chôn
Vào dĩ vãng để nghe chừng ái ngại?

Con mắt buồn là con mắt biết nói
Những thơ trinh đã vụt mất trong đời
Áo lụa mềm nên chiều nay gió thổi
Những vạt sầu reo réo trái tim em?

Tôi người dưng sao cứ thấy lòng mềm
Khi bước hụt vào miền tương tư ấy
Không giăng bẩy mà sao ma lực vậy
Sỏi đá cũng hờn khi thiếu mắt em…

Có đi nhiều mới biết là đêm
Chỉ có ngôi sao em là sao sáng
Tôi vời vợi những mùa thu lãng mạn
Đóa cúc quỳ dành tặng riêng em!

Đôi mắt ấy là chiếc la bàn
Cứu rỗi tôi khi mình mất phương hướng
Và cỏ hoa cũng cần tưởng tượng
Chiêm bao người, suối nhớ rót miên man…

.
(Sài Gòn, đêm mất ngủ).

40 bình luận

Filed under Tác Giả, Thơ, Trần Dzạ Lữ

Nhớ nụ hôn góc phố

Nguyễn Ngọc Thơ
Goc_cafe
 
Nơi tôi về-giờ không có em!
quán xưa
hò hẹn lạnh tê hồn
rêu phong ngày tháng sên lên tóc
thấp thoáng cuộc tình điên đảo nửa đời si
đây, Góc Phố*
một thời yêu xa lắc
thuở em về thu áo mỏng se tơ
say đắm đuối những nụ hôn nóng bỏng
đốt tình nhau chất ngất cháy nguồn xuân…
 
tình yêu ấy sớm va vào ngõ cụt
bởi ghen hờn, em giận dỗi ra đi
ngày giã biệt xe hoa chường xứ lạ!
tháng bảy Sài Gòn, mưa…
tôi nát vỡ như tương!
về Kansas, em có bao giờ chạnh nhớ
xót xa người ở lại góc Đakao?
hạnh phúc mới có đong đầy đêm dĩ vãng
có bao giờ em thổn thức lặng… nghe mưa?
 
đã bao năm mình tôi thui thủi
hai buổi đi-về đo dấu đơn côi
neo quán vắng nhạc xói lòng hương vị đắng
tôi đếm giọt buồn rụng ký ức ngu ngơ
Góc Phố, giờ đây-tôi với tôi!
cà phê-phê lắm
cà không trôi
có đắng cũng ngây tình em đã
gió tạc hiên ngoài tan tác gió trong tôi…
 
tặng em Góc Phố biệt ly
bao nhiêu kỷ niệm chây lỳ lối đi
chiều mưa gói nắng thầm thì
em ơi,còn nhớ nụ hôn ban đầu?
 
*Góc Phố cà phê xưa, ngã tư TCV-PKK, Đakao…
    
                          

44 bình luận

Filed under Nguyễn Ngọc Thơ, Tác Giả, Thơ