Chúc phúc tình xưa
Filed under cdnth6875, Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Thơ
Em lại về trời
Trần Dzạ Lữ
Chừ em cũng bỏ anh rồi
Đêm đêm còn lại tiếng đời quạnh hiu
Cửa buồn, chốt nhớ, trông theo…
Âm dương cách trở, ai đeo đẳng sầu ?
Em đi, còn lại gì đâu?
Còn thơ anh cháy… bạc đầu yêu thương !
Vầng trăng khuyết mãi không tròn
Căn nhà trống vắng đến toang hoác lòng…
Chừ anh gạo- chợ-nước- sông
Không còn em, để đỡ đần nhau xưa !
Trái tim còn lại đau nhừ
Nửa anh tan nát, nửa vừa em xa…
Nghe kinh, em biệt quê nhà
Sầu anh theo một tiếng gà gáy theo…
( SàiGòn, ngày tiễn biệt vợ 28.6.năm 2013 )
Filed under Tác Giả, Thơ, Trần Dzạ Lữ
SỰ ĐỜI… BỎ CÁI TA VÀO TÚI
Filed under Sưu tầm
8 ĐIỀU TÂM NIỆM CỦA ĐẤNG MÀY RÂU.
Từ Mạnh Long (St.)
Filed under Sưu tầm
Ngày đó
Nguyên Thủy
Trời sang thu mây chiều trôi lãng đãng..
Thương em rồi…từ bữa bước sau lưng..?
Từng ngày qua theo em suốt con đường…
Anh chẳng nói…mắt ngàn lần đã nói…
Anh giận mình lỡ làm em bối rối…
Buổi chiều nào luống cuống bước chân chim…
Nón quên che khi ánh mắt anh tìm…
Anh ao ước con đường dài thăm thẳm…
Thương em quá…chiều nay em cúi mặt…
Khi anh nhìn em… đắm đuối, say mê…
Em nói gì trên đoạn đường về..?
Anh chẳng nhớ ..chỉ tiếc hoài mỗi bước..!
∞∞∞
Filed under Nguyên Thủy, Tác Giả, Thơ
Con gái
Nguyễn Đức Diêu
Ngày nào cắp sách cầu ao
Ước mơ phận gái làm sao cho tròn !
Bây giờ ngựa nản chân bon
Thành đô , phố thị mơ còn trăng sao ?
Con gái nào phải thuốc lào
Mà sao ra vào lại thấy nhớ kinh
Con gái giận bất thình lình
Làm cho mình cũng giật mình, phát run
Hôm qua cái môi có hun ?
Con mắt có liếc, anh hùng nói đi !
Con gái chúa tể xầm xì
Anh chàng kia, đặt gốc si nhà nàng
Nên nàng cái mặt gian gian
Con mắt chớp chớp, mũi ngang nở tròn
Đâu ngờ tới lúc héo hon
Si đà bứng gốc, gót son rụng rời !
Con gái con của ông trời
Trời đang nắng tốt lả lơi
Con hờn một tiếng, mưa rơi ngập đường
Con gái chẳng biết nói thương
Chỉ biết thầm khóc đêm trường vắng ai
Con gái nói dài nói dai
Làm sao méo mặt mấy anh trai mới vừa
Con gái đàng điệu đõng đưa
Con trai phát mệt chưa vừa lòng nhau
Trời hành không đánh mà đau
Không …yêu mà nhớ, không sầu lệ rưng
Con gái rất sợ mọc sừng
Cái sừng như cái củ gừng dài ra
Rồi lại chỉa hai chỉa ba
Làm thân con gái chỉ la thấu trời
Con gái tội lắm ai ơi !
Thương giùm đừng giỡn tội đời em nghen .
∞∞∞
Filed under Nguyễn Đức Diêu, Tác Giả, Thơ
Mùa thi
Trầm Tưởng- NCM
(Thân tặng các sĩ tử mùa thi ĐH 2013)
Em về xếp lại nhớ nhung,
Cất tình anh để tập trung ôn bài.
Yêu nhau, thương nhớ lâu dài,
Thôi thì hãy tạm gác vài bữa thôi.
Toán, Lý , Hóa học kỹ rồi,
Khối A tạm ổn, giờ dời sang B.
Môn Sinh bài vở lê thê,
Mấy chương kia dễ, ngại ghê Di truyền.
Bài này, bài nọ dây chuyền,
Ôn hoài, ôn mãi muốn điên cái đầu.
Học mà tư tưởng để đâu,
Bóng hình anh lại lâu lâu chen vào.
Làm em phải tập trung cao,
Mà kiến thức vẫn không sao chặt, đầy.
Em không đỗ cao kỳ nầy,
Do anh cứ mãi quấy rầy đó nghe!
Em mà đỗ cả A , B
Thỏa lòng mong đợi, ước mơ bao người.
Gia đình vinh dự, rạng ngời,
Tương lai xán lạn, một đời hiển vinh.
Mong anh, giữ trọn tình mình,
Bốn năm chung thủy, chúng mình đẹp đôi.
Ôi! Em lại mơ mộng rồi,
Thôi lo ôn Hóa sáng mai làm bài.
Hẹn anh thi xong đợt hai,
Chúng mình gặp lại, nối dài thương yêu.
……..
Thi ơi! Làm khổ người yêu!
∞∞∞
Filed under Tác Giả, Thơ, Trầm Tưởng- NCM
TRUYỆN RẤT NGẮN
Filed under Mai Trần, Tác Giả, Truyện Ngắn
VƯỜN NHO Ở PHAN RANG, NINH THUẬN
Cái nắng cháy da cháy thịt theo chân tôi suốt quãng đường từ Phan Rang đến với những vườn nho cách thành phố khoảng 5km. Bây giờ nho mới bắt đầu nhú quả xanh, những trái nho bé xíu xiu lẫn với màu xanh của lá. Giàn nho lúc lỉu quả đẹp mắt. Mấy cô nông dân đang tỉa trái trong vườn bảo tôi: “Một tháng nữa về đây, lúc nho đã chín thì tha hồ chụp ảnh. Đẹp lắm !”.Nhưng cũng chẳng phải kiếm đâu xa vì cách đó vài ruộng, tôi lạc vào ruộng nho chín mọng, bạt ngàn quả và ngọt lịm. Tôi xin phép vào chụp ảnh trong vườn và xin mua vài chùm ăn chơi, nhưng chủ vườn không bán, bảo cứ chụp hay ăn tùy thích, và nếu thích cứ ngắt nho về ăn. Lòng hiếu khách khiến tôi không khỏi bất ngờ.
Chăm vợ
Trần Dzạ Lữ
Bây giờ anh chăm vợ
Khác hơn em chăm chồng
Đẩy xe lăn lồ lộ
Vào bệnh viện Nhân dân…
Đẩy theo một nỗi buồn
Hiền thê đâu có muốn?
Thật tình anh luống cuống
Khi xa dấu thiên đường !
Anh bón từng hạt cơm
Anh đút từng thìa cháo
Em vẫn không nuốt được
Có nỗi đau nào hơn ?
Tiếc nhau “Nửa chừng xuân “
Bao năm em lâm bệnh
Em như kẻ mất hồn
Anh sầu lây…miên miết !
Hiện thực phải đối diện
Một tuần anh ngủ ngồi
Một tuần em…như Chúa
Gầy nỗi gầy hơn xưa…
Bây giờ anh chăm vợ
Khác hơn em chăm chồng
Một nỗi buồn có thực
Dài hơn mười lăm năm…
( Viết tại Bv Nhân Dân GIA ĐỊNH 19.6-24.6.năm 2013 )
∞∞∞
Filed under Tác Giả, Thơ, Trần Dzạ Lữ
Nỗi buồn
Tào Lao
Xưa kia cứng cát như cây
Quán quân nổi tiếng mưa mây một thời
Giờ đây cảm thấy rã rời
Không còn oanh liệt như thời đã qua
Phải chăng đến tuổi về già
Súng thời hết đạn, chim nhà xụi lơ
Còn gì đâu để mộng mơ
Thôi đành buông súng hạ cờ, bó tay
Từ nay hết chí làm trai
Cờ người bỏ cuộc, đắng cay nghẹn ngào
Xưa kia công địch ào ào
Giờ đây thấy bóng… xin chào chịu thua
Nghĩ mình có lúc làm vua
Bây giờ thất thế, đành thua quí bà
Buồn thay cái tuổi về già
Xìu xìu ễnh ễnh như là con giun !
Ngồi buồn ta viết lung tung
Gởi đến các bạn cùng chung tuổi già
∞∞∞
XẢ LÁNG
Đời như bóng câu qua cửa sổ…
MỖI NGÀY HÃY CƯỜI VANG, NHẢY NHÓT VÀ VUI VẺ VỚI BẠN BÈ
1. Hãy vui với nguời khác như bạn bè, bà con,
…. đừng tìm vui trong việc tích trữ của cải.
2. Lập chuơng trình tiêu xài hết tiền của mà bạn để dành.
…. Bạn xứng đáng tiêu pha nó trong mấy năm còn lại của đời nguời.
…..Nếu được, cứ đi du lịch.
…..Để của lại cho con, chúng nó sẽ gấu ó nhau và nhiều chuyện rắc rối xảy ra sau khi bạn qua đời.
3. Hãy sống với thực tại .
….Đừng sống cho quá khứ hay cho tương lai.
….Bạn có ngày hôm nay trong tay bạn.
4. Hãy vui với lũ cháu nội ngoại của bạn (nếu bạn có),
…. nhưng đừng làm kẻ giữ trẻ trọn thời gian.
…..Trách nhiệm nuôi dạy trẻ là của cha mẹ nó.
Sau khi bạn đã nuôi con nên nguời rồi, bạn không còn trách nhiệm gì với bầy cháu của bạn. Đừng thấy áy náy khi từ chối giữ trẻ nếu bạn không thấy thích thú chăm sóc trẻ.
5. Chấp nhận sự già yếu, đau nhức của tuổi già.
….Hãy vui với những gì mình còn làm được
6. Vui với những gì bạn có.
…..Đừng lao nhọc tìm những gì bạn không có.
Đã trễ rồi, thời gian không còn nhiều nữa..
7. Hãy vui cuộc đời với người phối ngẫu (vợ / chồng), con cháu, bạn bè..
….Nguời khác yêu bạn, phải yêu chính bạn chớ không phải những gì bạn có.
Ai yêu những gì bạn có chỉ gây khổ cho bạn mà thôi.
8. Tha thứ cho mình và cho nguời.
NGƯỜI CON LAI & CHIẾC VỎ ỐC
Hoàng Thanh
Hoàng Thanh tên thật Võ Ngọc Thanh, một dược sĩ thuộc lớp tuổi 30, cư dân Westminster, Orange County, đã nhận giải đặc biệt Viết Về Nước Mỹ 2010 với bài viết về Lễ Tạ Ơn mang tựa đề “Chỉ với một nụ cười…” Sau đây là bài viết mới của Hoàng Thanh, với lời đề tặng nhân vật có thật của câu chuyện “Thân tặng chị Amy – người con gái da đen có tấm lòng vàng.”
Bước vào tiệm food to go, tôi thoáng thấy một phụ nữ da đen – mà tôi nghĩ ngay là người Mỹ đen hay Phi châu, đứng trước quầy thức ăn dường như đang lựa chọn. Như thường lệ, tôi đứng đợi tới phiên mình. Bỗng dưng nghe cô ta nói rất rõ ràng bằng tiếng Việt “Bán cho tui một phần cơm chiên nhỏ”, làm tôi ngạc nhiên quay lại nhìn, vì không ngờ cô ta nói tiếng Việt rành thế. Da cô này rất đen, đúng điệu là dân lai Mỹ đen chính hiệu. Khi tôi ra bàn ngồi ăn, cô gái bước đến rụt rè chỉ vào chiếc ghế bên cạnh tôi và hỏi “Tui ngồi đây được không?” Tôi gật đầu.
Trời Cali vào đông lành lạnh, ngồi gắp từng đũa mì Nam vang nóng mà nghe ấm cả lòng. Đang múc muỗng nước lèo thì chị da đen lên tiếng “Trời lạnh quá, ăn cái này ngon lắm mà không chắc bụng”. Tôi quay sang nhìn thì bắt gặp cô đen vừa đưa tay chỉ chỉ vào tô mì tôi đang ăn, vừa nói với ánh mắt có vẻ thèm thuồng. Chị đen nói với cái giọng chân chất rất nhà quê “Cơm chiên nó hổng ngon bằng nhưng nó chắc cái bụng, tui mới khiêng đồ nặng nổi”. Thấy ái ngại, tôi nói ngay “Chị ăn không, tôi kêu tặng chị một tô”. Chị đen lắc đầu “Giờ ăn hổng kịp đâu, trễ xe bus là cả tiếng nữa mới có chuyến sau”. Tôi hỏi “Chị làm gì mà phải khiêng nặng?”. Chị đáp “Tui lau chùi cầu tiêu, lau sàn nhà, chùi rửa hết tất cả phòng, sắp xếp đồ đạc lại ngay ngắn, khiêng bàn ghế, nhiều bàn ghế nặng lắm, cái gì tui cũng làm hết đó, để mười giờ người ta vô thì mọi thứ phải sạch sẽ đâu vô đó”. Rồi chị tiếp “Tui ở xa, nên 7 giờ phải dậy rồi, đi xe bus tới đây thì phải đổi xe bus khác mới tới. Nhưng đói quá nên tui phải xuống mua đồ ăn cho no bụng cái đã rồi mới lấy bus đi tiếp đến chỗ làm”. Tôi cứ nghĩ chắc chị đen này đi làm thêm overtime ngày cuối tuần, nên tôi nói “Chị làm thêm cuối tuần vậy, họ trả chị khá không?” Chị nói ngay “Tôi đâu có lãnh lương, làm cho nhà thờ mà, cái này là tui tự nguyện làm, tui làm là cho Chúa, mà tui làm nhiều năm nay rồi…”. Tiếp tục đọc
Filed under Tác Giả, Truyện Ngắn
Tình đã trăm năm…
Nguyên Thủy
Có nợ nhau không..?
Sao ta cứ nhớ..
Chuyến tàu đã lỡ..
Lạc nhịp khúc ca,
Kỷ niệm ngọc ngà,
Bờ mi ai ướt,
Một lần trăng mật…
Tình ngỡ trăm năm…
Có nợ nhau không…?
Một chiều chợt nhớ,
Một vầng trăng lỡ,
Một khúc tình ca,
Một đóa ngọc ngà,
Một bờ cỏ ướt,
Một lần trăng mật,
Tình ấy trăm năm….
Có nợ nhau không…?
Tim ̣đau niềm nhớ,
Tiếc vầng trăng lỡ…
Tiếc mãi khúc ca,
Thuở tình ngọc ngà,
Những ngày mưa ướt…
Đâu giờ trăng mật…?
Tình đã trăm năm…
∞∞∞
Filed under Nguyên Thủy, Tác Giả, Thơ















