Daily Archives: 22/01/2014

Nhem Thèm

Trần Dzạ Lữ
nhem

Đừng mà có nhem thèm anh như rứa
Đôi mắt to, đen…lấp lánh sao trời !
Vòng một thơm để anh thấy núi đồi
Nghiêng hết cả về anh…nên chết vội!

Em nhem thèm chi để rồi có tội
Với một người vốn đã muốn yêu mau
Anh bước qua cầu,chờ o cởi áo
Áo mô rồi? Rứa mà nói thương nhau ?

Đừng mà có nhem thèm anh như rứa
Cái lưng ong, mày nguyệt nớ rất cần
Giọng thủ thỉ nghe chừng tương tư nữa
Thương một người băn bắt mãi trong tâm !

Đừng mà có hẹn hò cuộc trăm năm
Rồi bỏ lửng nửa chừng xuân em hí?
Anh vốn dĩ yêu như loài sam biển
Đeo tận cùng, tận tuyệt, đó nghe không ?

Đừng mà có nhem thèm anh độ tuổi
Tuổi mơn man! Ôi cái tuổi- thiên- đường
Anh sẽ đứng câm lời không nói được
Cơn khát này cũng vội giấu tai ương!

∞∞∞

28 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thơ, Trần Dzạ Lữ

VỎ QUÍT DÀY MÓNG TAY NHỌN

Phạm Lê Huy  chuyển

vo_quyt
Toa hạng nhất chẳng có mấy hành khách. Pierre Joli chọn cho mình một cupe trống. Hắn hy vọng sẽ được ngồi một mình, không ai quấy rầy trong suốt cuộc hành trình. Thế nhưng khi tàu bắt đầu chuyển bánh thì cửa cupe bật mở và một cô gái tóc vàng lịch sự, tay xách chiếc va-li da, bước vào.

Cô ta cố kiễng chân nâng chiếc va-li lên giá để hành lý, tuy nhiên việc đó rõ ràng là quá sức đối với cô. Pierre đứng dậy nhiệt tình giúp cô gái.

– Rất cám ơn! – Cô mỉm cười và trong một thoáng, mắt họ gặp nhau. Ánh mắt của cô gây cho hắn cảm giác rằng cô có ý ve vãn đôi chút. Nhưng nếu quả như vậy thật thì cô đã không gặp may. Tiếp tục đọc

25 phản hồi

Filed under Phạm Lê Huy, Sưu tầm, Truyện Ngắn