Ngủ bên song đời

Thiên Di-Phạm Văn Tòng

Ngũ bên đời

Chiều đi chiều muộn chiều rơi
Sương giăng cỏ lá đêm mời mọc đêm
Có khi ta ngủ bên thềm
Giấc mơ hoang tưởng êm đềm thoáng qua

Tuổi xuân nhìn lại: đã già
Hương xuân nhàn nhạt trong ta mất rồi
Đêm đen cho thắm đôi môi
Dế giun ru khúc: than ôi nảo nùng

Chiếu chăn ai đó đắp chung
Hương hơi nào đó như chùng tơ vương
Biết rằng muôn thuở còn thương
Nhưng sao hồn cứ dặm trường ra đi

Đời này bao chén từ ly
Buồn đau rồi chẳng ra gì người ơi
Cứ mơ theo cánh chim trời
Cứ đi cho hết đoạn đời đa mang

Sáng trưa chiều tối lang thang
Vơ vơ vẫn vẫn trong ngàn sương sa
Để khi ta biết ta là:
Sống đây mà bỏ người ta một mình

∞∞∞

29 phản hồi

Filed under Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Thơ

29 responses to “Ngủ bên song đời

  1. Hoàng-Phong

    Chiếu chăn ai đó đắp chung
    Hương hơi nào đó như chùng tơ vương
    Biết rằng muôn thuở còn thương
    Nhưng sao hồn cứ dặm trường ra đi…(PVT)

    Thiên Di bạn mình ghơ thiệt nha…cái này gọi là “đồng sàng mà dị mộng” đấy. Bão trọng dí ngừ chung chăn nha. Hehehe…

  2. Meocon

    Sống đây mà bỏ người ta một mình

    Ai dzậy winh TD?( nói đi Meo …wào cho biết tay! Hì)

  3. Thùy Dương

    …Để khi ta biết ta là:
    Sống đây mà bỏ người ta một mình…
    Vậy đó…củng có đôi khi ta hờ hững đến là vô tình phải không anh Thiên Di???

  4. THÁI

    NGƯỜI ẤY GIỐNG NHƯ TÔI

  5. QUỲNH NHƯ

    Ngũ không có nghỉa là không thức.
    Chỉ có nghỉa quên đi trong khoảnh khắc nào đó mà thôi.

  6. PHƯƠNG THẢO

    Lâu lắm mới đọc lại thơ anh.
    Sao bài này lãng tử quá vậy?

  7. MỸ TÂM

    Chiếu chăn ai đó đắp chung!
    Anh hỏi mọi người thì mọi người hỏi ai?
    Bài thơ đúng là du mộng như chính cuộc đời anh mộng du.

  8. NHÃ ĐOAN

    Tuổi xuân nhìn lại đã già
    Hương xuân nhàn nhạt trong ta mất rồi
    Ôi Thiên Di thật là tội nghiệp, thật là lãng du…

  9. Tào Lao

    “Buồn đau rồi chẳng ra gì người ơi”
    ờ hé TD hé,,, buồn đau làm chi cho mệt !

  10. Mỹ Thắng

    Sáng trưa chiều tối lang thang
    Vơ vơ vẫn vẫn trong ngàn sương sa
    Để khi ta biết ta là:
    Sống đây mà bỏ người ta một mình..
    …Sao đời cứ mãi lang thang vậy Thiên Di , tội quá !

  11. Nhỏ

    Để khi ta biết ta là:
    Sống đây mà bỏ người ta một mình
    Kết là một cái dấu chấm than hả anh TD ? Ôi là buồn đến nao lòng .

  12. Xin tặng anh Thiên Di và các bạn

  13. TUẤN VINH

    Hương hơi nào đó như chùng tơ vương…
    Cổ phong và hay quá Thiên Di ơi!

  14. HOÀNG TÙNG

    Có khi ta ngũ bên thềm…
    Tôi cũng thế hay ngũ quên bên thềm để mơ một giấc mơ hoang đường.
    Nhưng mà:
    “Để khi ta biết ta là:
    Sống đây mà bỏ người ta một mình”
    Sao mà dằn vặt thế Thiên di? Bài thơ nhoi nhói lòng…

Hãy gởi những lời bình luận thân thương đến với mọi người.

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s