Đã từ lâu rồi anh chị em bạn bè khi gặp tôi, sau khi biết tôi đã từng làm việc tại hãng BGI, Sàigòn, tức là hãng Brasseries, Glacières d’Indochine, công ty chủ nhà máy nấu La De ở Chợ lớn, cạnh sân vận động Cộng Hòa, đều yêu cầu tôi phải viết về La De, kể những giai thoại về La De.
Câu chuyện thường được mọi người nhớ về La De, thường hỏi tôi, là chuyện chai La De lớn đặc biệt gọi là La De Trái Thơm. Theo lời đồn, trong mỗi thùng 6 chai chỉ có một chai Trái Thơm, giá đặc biệt và cũng là quà tặng đặc biệt mỗi khi có khách quý. Ai đã được uống La De Trái Thơm đều khen là ngon đặc biệt, và khen ngon hơn chai La De thường. Thiệt tình mà nói là La De Trái Thơm, La De thường, La De Quân tiếp Vụ cũng là một thứ, vô chai có hình trái thơm thì nó Trái Thơm, vô chai thường thì nó là La De thường, gặp chai Quân tiếp Vụ thì nó biến thành La De Quân tiếp Vụ. Hãng BGI lúc ấy chỉ có nấu hai loại La De thôi:
Tiếp tục đọc
Nói Dóc Chuyện La Ve (La Dze)
Filed under Sưu tầm
Ghen
Dế Mén
Có một đêm ta nhớ mình đã khóc
Giọt lệ tan vỡ nhiều mảnh hờn ghen
Trái tim đau trăm vết cứa muộn phiền
Hồn tê tái run rẩy từng nhịp thở
Có một đêm vết thương lòng hé mở
Đường ngờ nghi đang chắn lối tình nhau
Chạm vào đêm những ngón tìm vết dấu
Rót cạn lòng để soi mắt hồ thu
Và từng đêm ta âm thầm phủ dụ
Có gì đâu, chỉ là gió vờn quanh
Có gì đâu, vài mưa bụi long lanh
Hờ hững đọng ngực xuân thì lơi lả
Dòng ảo tưởng trôi dài trăm điều lạ
Mối nghi ngờ ẩn hiện loạn nhịp tim
Tưởng tượng thôi mà nghe hồn chết lịm
Có lẽ nào…ta ghen quá…trời ơi….!
Nhớ chiều xuân hôm đó
Phạm Lê Huy
Đồi Phượng Hoàng, ngày… tháng… năm 197…
Sim thân quí,
Tiếp tục đọc
Filed under Phạm Lê Huy, Tác Giả, Truyện Ngắn
Ngọn nến cho em…
Nguyên Thủy
Anh thắp lên ngọn nến,
Nhập nhoè trong bóng đêm,
Mi xanh em khép lại,
Bờ môi run nỗi niềm…
Đêm bập bềnh ngọn nến,
Lênh đênh đôi trái tim,
Lao xao từng nhịp cạn…
Con sóng đùa miên man…
Tiếp tục đọc
Filed under cdnth6875, Nguyên Thủy, Tác Giả, Thơ
Sự tích Hoa xuyến chi
Ngày xửa ngày xưa, ở vùng nọ có một người con gái rất xinh đẹp. Ai mới nhìn cô lần đầu thôi là không thể quên được khuôn mặt rạng ngời như ánh trăng rằm, nụ cười như hoa ban sớm, cảm giác như có thể xua đi những mệt nhọc và những u sầu của mọi người. Ánh mắt trong sáng của nàng khiến cả những chú chim không còn biết sợ người, ngày nào cũng đậu trước nhà nàng cất tiếng hót véo von. Vẻ đẹp của người con gái tuổi trăng tròn ấy không chỉ khiến những anh chàng trong vùng mà còn biết bao chàng trai ở những vùng lân cận muốn lấy nàng về làm vợ. Đã có bao người đến dạm hỏi cô – những anh chàng con nhà giàu tới nhưng bố mẹ cô đều không đồng ý vì họ muốn gả con gái cho một người quý tộc. Rồi như họ dự tính, một ngày kia có một người đàn ông cao to lực lưỡng, mặc áo nhung bào, cưỡi trên con tuấn mã cùng không ít nhưng người hầu mang lễ vật tới xin cưới nàng. Bố mẹ cô loá mắt trước số châu báu chàng rể mang tới và đồng ý cho cưới con gái ngay. Về phần Rain cô gái hiền dịu nết na xihn đẹp thì buồn rầu vì bố mẹ bắt ép cô lấy người đàn ông ấy. Không ai biêt được rằng cô đã đem lòng yêu Rom – một người làm của nhà Rain. Bố mẹ anh nợ gia đình Rain khoản tiền lớn nhưng không thể trả, thấy anh la người khoẻ mạnh nên nhà ấy đồng ý cho anh ở đợ để trả nợ dần. Rom cường tráng như một dũng sĩ nhưng khuôn mặt và nước da trắng cùng vầng trán rộng thông minh lại toát lên một vẻ đầy học thức. Anh khoẻ mạnh lại chịu thương chịu khó, làm việc quần quật cả ngày. Những khi anh làm chăn cừu trên những đồng cỏ xa thì Rain là người vẫn ngày ngày mang cơm cho anh. Cánh đồng cỏ từ lâu đã trở thành vùng trời riêng của hai người, họ tung tăng nô đùa, Rom hay thổi sáo cho Rain nghe, anh dậy cô chăn cừu, dậy cô làm chong chóng… Những lúc bên anh Rain luôn được cười ngây ngất. Ngày nào anh cũng tặng cô một bó hoa dại, những cánh hoa trắng mỏng manh như Rain vậy. Cô đón nhận những bông hoa trong niềm vui hân hoan như đón nhận tình yêu của anh vậy. Hai người tự lúc nào đã có tình cảm sâu nặng. Ngày nghe bố mẹ ép lấy chồng cô buồn lắm, hôm ấy cô không tới chỗ Rom mà chi lặng lẽ khóc trong phòng, cô biết bố mẹ không bao giờ chấp nhận Rom và cũng biết không thể làm họ thay đổi quyết định. Nhưng trái tim của cô đã dành trọn cho Rom. Vậy là ngày mai thôi cô phải xa anh, cô phải lấy một người lạ không một chút yêu thương. ” Phải làm sao đây?” cả đêm hôm ấy cô chỉ nghĩ một câu như thế và khi trời còn đang tối thì người con gái nhỏ bé đã quyết định một điều rất liều lĩnh, cô chạy tới chỗ Rom.
Filed under Sưu tầm, Truyện, Truyện Ngắn
Xuyến Chi
Thu Trang
Be bé ven đường, hoa Xuyến Chi
Lung linh nắng sớm, nét nhu mì
Trắng xinh bình dị, hoa đua nở
Dẫu vướng bụi đường, thân sá chi
Nẻo quê xao xuyến bước người đi
Ngát hương đồng nội, mạ xanh rì
Trời thu bàng bạc tầng mây trắng
Xanh cỏ ven đường, trắng Xuyến Chi
∞∞∞
Filed under Nguyễn Thu Trang, Tác Giả, Thơ
Gặp gỡ và hạnh ngộ…
Thế Nhân
Tiếp tục đọc
Gịot sương trên lá sen
Lê Khánh Luận
Trời đã sáng sao em còn đọng lại
Giọt sương khuya thức tình tự cùng sen
Với lá xanh nhìn trời cao bát ngát
Bao thân thương bên bầu bạn êm đềm
Giọt tinh khôi lóng lánh sắc cầu vòng
Vui trong gió cùng mây trời bè bạn
Mặt trời lên, hẳn rồi ta đi vắng
Chúc mây vui và cứ ngẩn ngơ bay
Nắng đã đến, đành rời xa các bạn
Vẫn nhớ sen thơm ngát ở lại đầm
Hẹn gặp nhau khi sớm mai thức dậy
Bầu bạn ơi những khoảnh khắc sum vầy.
∞∞∞
Filed under Lê Khánh Luận, Tác Giả, Thơ
Mình gặp lại nhau
Trầm Tưởng-NCM

(Thân tặng các bạn Lân + Hiền và Xuân + Ngọc)
Bạn về thăm phố biển xưa
Biết bao lời nói cho vừa nhớ thương
Bạn bè dăm đứa bốn phương
Về đây hội ngộ nhớ trường lớp xưa
*
Buồn vui chuyện cũ nắng mưa
Đem ra kể hết không chừa chuyện chi
Nhớ ngày xưa ấy giận mi
Đứa thì ngoảnh mặt đứa thì làm ngơ
Thế rồi những chuyện tình cờ
Đem mình về lại bến bờ tình thân
Kỷ niệm xưa hoá mới, gần
Mai này ta vẫn rất cần có nhau
*
Dù mai bạn có đi đâu
Xin bạn nhớ mãi buổi đầu quen nhau
Cùng ngồi chung ghế bàn đầu
Trường xưa lớp cũ một mầu không phai
TRẦM TƯỞNG-NCM
(02/4/2013)
Filed under Tác Giả, Thơ, Trầm Tưởng- NCM
Hình ảnh Qui Nhơn
Cạn Ly
Hũ Chìm
chẳng biết là đêm hay là ngày
hình như trái đất nó vẫn quay
hình như ta đứng hoài một chỗ
sáng, tối, trưa, chiều chẳng thấy ai
một ly cứ rót, rồi lại rót
sáng cụng với sương, sương trên tay
trưa lá lót đầy sân ta uống
chiều rũ hoàng hôn ta lại say
rượu hết đêm đầy, trăng chưa tới
người đi bước nữa, bước cũng đi
tình giữ trên tay lâu ngày héo
lần nầy ta rót, tiễn ai đi
∞∞∞
Em yêu anh
Minh Nguyệt
Truyện Ngắn
Cô luôn miệng bảo là yêu anh, yêu còn hơn cả bản thân mình nữa. Vậy mà cô lại không nhớ đến ngày sinh nhật của anh. Đúng là thật đáng trách. Hôm sinh nhật anh, cô vẫn đến công ti như thường lệ, mà hôm đó sao công ti lại có quá nhiều công việc, cô chúi đầu vào làm mãi, làm mãi, và tạm quên mất anh – người giữ niềm vui, nỗi buồn của cô; người mà cô quanh quẩn trong từng ý nghĩ, từng hơi thở. Còn anh có lẽ hờn trách cô vô tâm, hay chính anh cũng quên mất luôn ngày sinh nhật của mình vì những nỗi khổ đau của cuộc đời mà anh phải đối mặt và trải qua, cô cũng không biết nữa.
Tối hôm đó cô có việc phải gặp khách hàng và mãi cho đến tận hơn chín giờ đêm cô mới về tới nhà. Đến lúc đó trái tim của cô lại trỗi lên khúc nhạc nhớ thương, khúc nhạc tình yêu dịu vợi đến nao lòng. Cô cầm máy điện thoại lên, không có một cuộc gọi nhỡ hay một dòng tin nhắn nào của anh cả. Mà đúng ra khi cô tiếp khách hàng, anh có gọi cho cô, nhưng lúc đó cô bận bàn chuyện với khách, và nhà hàng tiếng ồn nhiều quá, cô chỉ nghe loáng thoáng một chuyện gì có liên quan đến sinh nhật. cô nghĩ là anh đi dự sinh nhật của ai đó – bạn cùng công ti của anh. Vậy mà đã hơn mười giờ đêm rồi, anh không gọi hay nhắn tin gì cho cô, mà cô gọi anh cũng không bắt máy. Cô cảm thấy lo sợ cho anh. Anh chỉ có một thân một mình, không người lo lắng, quan tâm. Cô hay đùa với anh:
Tiếp tục đọc
Filed under Minh Nguyệt, Tác Giả, Truyện, Truyện Ngắn
Ghiền Internet
Ngày nay việc sử dụng Internet được xem như là một phần trong sinh hoạt hằng ngày của đa số chúng ta. Internet là tai mắt và đồng thời cũng là sợi dây liên lạc (email, chat) giữa mọi người với nhau.
Chúng ta, trong đó có bạn và cả tôi nữa, đều ít nhiều đều ghiền Internet chẳng khác nào mình ghiền… một loại ma túy tinh thần nào đó.
Lợi ích của Internet thì đã quá rõ ràng rồi, tuy nhiên nó cũng đã bị một số người chỉ trích và kết án thậm tệ như là một trong nhiều nguyên nhân gây nên tội phạm trong xã hội.
Tiếp tục đọc
Của Mỵ Châu
Lê Đàn
(Kính tặng chị Kim Cúc)
Em không nhớ thu hay đông?!
Không biết xuân hạ trắng hồng dịu êm?!
Ngày đêm buốt giá thân em
Hân hoan đáp xuống ánh đèn…thiêu thân!!!
Đốt đôi cánh nhỏ mỏng manh
Rụi tàn nỗi nhớ ái ân đoạn lìa
Ở nơi cuối nẻo xa kia
Muộn rồi chàng chẳng kịp về Cổ Loa
Chiếc lông ngỗng lỗi hẹn hò
Cô đơn trĩu nặng con đò cách chia
Ở nơi cuối nẻo xa kia
Quân chàng cứ đuổi gươm lia trống rền
Lông ngỗng trắng xóa đường đêm
Cha em mất nước hận niềm biệt ly
Ở nơi cuối nẻo xa kia
Oai phong lẫm liệt mũ hia ngựa chàng
Quân đi gươm giáo hung tàn
Đỏ rực vấy máu da vàng dân em
Đầy đường lông ngỗng nợ duyên
Tang thương cát bụi lấm lem lời thề
Tim em thổn thức phu thê!
Gươm cha giận kết liễu mê muội này!
∞∞∞
Bên đời số phận…
Thế Nhân
(tâm tình)
Tôi cẩn thận dìu những bước chân run rẩy, dò dẩm của mẹ mình, lên một chiếc xe đường dài xuyên Việt về thăm lại quê xưa, một chuyến đi ao ước cuối cùng… mà trong tâm tư bà đang nghĩ vậy!
Đã 60 mươi năm trôi qua rồi, mẹ tôi vẫn cố nguyện cầu, khoả lấp chằng chịt bao vui buồn! Khoả lấp bớt với trí nhớ con người khi đầy, khi cạn…Nhưng, quá khứ ấy luôn là một phần của hiện tại và khó mà lãng quên ở tương lai…với nhiều vết thương chưa bao giờ được chữa lành lặn.
Người, đã ra đi từ độ thì con gái, theo chồng lưu lạc binh đao rẽ lối chị em, từ ly bố mẹ…như những cánh hoa thời loạn lạc không quyền lựa chọn. Đời người bão táp giữa lịch sử phong ba, định mệnh cuộc sống ly tan đã hằn vết lở theo thời gian, in sâu vào tâm tình mẹ nhiều bi ai, hơn là hạnh phúc…
Hai chị em, hai người đàn bà già nua, héo hắt…với ngón tay khô cằn, đôi mắt đã trắng đục mờ loà, tìm lẩn thẩn bàn tay nhau hàng giờ không nói. Họ chỉ hỏi thăm về sức khoẻ ăn và ngủ…với những ngôn ngữ giờ hơi khác biệt, lập bập run run, cả ý tưởng và hơi thở thều thào ngắn ngủi… Tiếp tục đọc
Filed under Tác Giả, Thế Nhân, Truyện Ngắn














