VIẾT CHO ANH … VALENTINE ĐẾN RỒI

Kim Loan

Happy Valentine

Anh,

Sáng sớm nay, vợ chồng mình đang lục đục làm bếp thì nghe tiếng cô con gái :

– Happy Anniversary Ba Má ngày 3 tháng 2 !

Mình sững sốt, thì ra đó là ngày kỷ niệm đám cưới của mình mà mình không nhớ. Cô con gái mình hay thật, đã nhớ và nhắc. Còn gì vui bằng phải không anh !

– Cám ơn con… Vậy mà Ba Má đâu có nhớ  ! 

– Con biết… Tại Ba Má bận rộn quá mà ! 

Lát sau, cậu con trai vừa thức dậy, cũng lên tiếng :

– Chúc mừng ba-mươi-tám năm ngày cưới của Ba Má !

– Hì hì hì…! Cám ơn con. Em con cũng vừa chúc mừng Ba Má đấy. Vui quá… Cám ơn hai đứa !

Đó… Anh thấy không, bọn nhỏ lớn hết rồi, cũng có chút hiểu biết rồi, nhớ cả ngày Thành Hôn của mình nữa. Thật vui ! Cái tình gia đình là ở đây; có cần đòi hỏi “hình thức cầu kỳ” gì đâu, phải không anh ! Cám ơn Trời Phật đã cho mình hai đứa con biết nghĩ đến mình qua những lời nói, qua những cử chỉ nhỏ nhặt như thế. Cái tình cảm ấy luôn bàng bạc quanh đây, quanh mái ấm gia đình mình.

Em lại nhớ có lần anh nói : “Mong sao trên trái đất này, ngày nào cũng là ngày Valentine cả !”. Có phải cái tình cảm bàng bạc ấy cũng có ý nghiã “Valentine” không ? À, mà vài ngày nữa là đến Valentine’ s Day rồi. Nhanh quá… !

Nhớ năm nào anh viết bài “thơ” ngắn Hai Đóa Hoa Hồng nhân ngày Valentine của riêng mình. Em đọc lên cho hai con nghe; chẳng biết có hiểu gì không mà hai đứa thích lắm, nói “Ba viết dễ thương quá !” :

…   …   …

Hai đóa hoa hồng với đôi chỗ
nhám nhúa trầy trụa nhăn nheo,
nhưng vẫn ấm áp nồng nàn
và hy sinh cho nhau.

Hai đóa hồng có già đi
nhưng không héo,
không bao giờ héo,
phải không em !?

…   …   …

Nhớ lại những ngày anh bệnh nặng phải nằm điều trị ở bênh viện Fountain Valley. Bệnh viện xa nhà (bằng đoạn đường Quy Nhơn – Phù Mỹ) thế mà cùng với em, hai con mình vẫn đến với anh; cùng em lo âu thấp thỏm theo từng hơi nhở, theo từng nhịp tim của anh.

Thật khổ cho em, đâu rành đường sá gì, nhất là phải chạy freeway vào ban đêm, em sợ bị lạc lắm. Có lần chở cậu con trai đi bác sĩ ở thành phố Santa Ana, một thành phố xa nhà em chưa đến lần nào. Tuy anh đã cẩn thận đưa em đến đó để “học trước cho quen”; nhưng rồi đến ngày em chở con đi thì lại bị lạc, em chới với; may mà không gặp chuyện gì. Cũng có một hai lần em bị lạc như thế. Anh biết rồi đó, em chỉ quen lái xe theo đường “thuộc lòng” – mà anh hay ghẹo là đi theo đường “ăn giỗ” đó !

Những ngày đến bệnh viện với anh, vừa lái xe em vừa lo ra. Không biết giờ này anh ra sao, có khá hơn không, tuy bác sĩ và y tá túc trực vẫn luôn chia sẻ và trấn an em. Đến parking lot rộng mênh mông của bệnh viện em loay hoay tìm chỗ đậu xe vì chẳng biết đậu nơi nào để đến gần phòng anh nằm. Lại còn lần đầu tiên đến một bệnh viện lớn như thế này, em ngại đi thang máy lắm vì sợ mình bấm lộn nút thì sẽ không đến nơi mình cần đến; hoặc lỡ khi thang máy bị mất điện thì mình lại bị treo lơ lửng, bị nhốt chết ngộp trong đó… Em “Bà Năm Trầu” quá, phải không anh !?

Những ngày đầu anh nằm bệnh viện em phải nghỉ làm để túc trực bên anh tuy em chẳng giúp được gì, mọi việc đều có y tá và bác sĩ định liệu. Lòng em quặn thắt khi nắm lấy bàn tay gầy guộc lạnh ngắt của anh, hoặc nhìn vẻ mặt xanh xao tái nhợt với đôi mắt hốc hác thiếu sinh khí của anh… Em chắc rằng lúc đó anh chẳng hay biết gì cả.

Nhìn anh nằm bẹp dí trên giường bệnh mà thương quá đi. Em cố nhịn khóc trước các con để lấy nghị lực mà lo lắng chăm sóc cho anh. Tội nghiệp, cậu con trai mình ban ngày đi làm, ban đêm lại thế em mà ở bên anh. Còn cô con gái thì bật khóc khi nhìn thấy anh vừa chuyển từ phòng mổ tim sang phòng điều trị đặc biệt ICU với cơ man nào là dây nhợ ống chuyền khắp người.

Có lúc mệt mỏi quá, cần phải nghỉ dưỡng sức, em chỉ đến với anh ban ngày, còn ban đêm thì ở nhà nghỉ ngơi và lo bữa ăn ngày hôm sau cho các con. Em lại rơi vào tình trạng “một cảnh hai quê” như những năm mình còn ở bên nhà.

Buồn buồn em lại nhớ đến chuyện cũ. Không sao em quên được những năm sau bảy-lăm, tuy bọn mình chưa làm lễ cưới nhưng em đã cùng gia đình anh chăm lo cho anh khi anh bị sốt rét ác tính nặng suýt qua đời trong trại tù nơi rừng sâu nước độc.

Rồi khi sang Mỹ, trong một lần dọn nhà vì các con còn nhỏ quá chưa giúp được gì, anh ráng sức đẩy thùng đồ khá nặng lên xe U-Haul nên bị cụp xương sống, không đứng dậy được, em dìu vào nhà. Anh vẫn trườn bò như con rắn trên nền nhà, không đứng ngồi lại được. Hôm sau, em liều lái xe lên freeway đưa anh đến bác sĩ chỉnh hình điều trị, nếu không thì anh phải ngồi xe lăn wheelchair suốt đời rồi.

Em vẫn nhớ thời gian em bị “bệnh nghề nghiệp”, vì làm việc nhiều nên ngón tay giữa bàn tay phải của em bị cong lên, không nắm lại bình thường được, nên mỗi đêm khi đi làm về, anh chịu khó dùng dầu nóng mà nắn bóp lại cho em. Bây giờ thì đỡ nhiều lắm.

Những tháng trở lại đây, cũng lại “bệnh nghề nghiệp”, thắt lưng em bị đau nhức lắm, ngồi lâu không được, anh lại chịu khó dùng dầu nóng mà massage xoa bóp thắt lưng cho em mỗi sáng trước khi đi làm và mỗi đêm trước khi ngủ. Có lúc em bật cười vì cảnh “người bệnh lại lo cho người đau”.

Những việc làm cỏn con mà vợ chồng con cái mình dành cho nhau đó có phải là… “Valentine” không anh ?

Cho nên chẳng cần phải chờ đến Valentine’ s Day để trao tặng cho nhau những tấm thiệp màu sắc đẹp đẽ hay những món quà đắt tiền thì mới gọi là thể hiện tình cảm cho nhau đâu. Chỉ cần hằng ngày mình cư xử tốt đẹp trọn vẹn với nhau là quí nhất rồi, phải không anh !

Em nghĩ, Lễ Valentine là Lễ Tình Yêu theo nghiã rộng rãi hơn, bao gồm tình yêu giữa nhân loại, tình yêu giữa vợ chồng con cái với nhau; chứ không chỉ là tình yêu nam nữ mà bây giờ có nơi lại đổi Valentine’ s Day thành ngày Lễ Tình Nhân anh há !

Hôm nay, nhân ngày nghỉ của em và cũng sắp đến ngày Lễ Valentine, em viết đôi dòng này để chiều nay từ 24-Hour Fitnet Center về, anh đọc cho vui.

Thôi, mỏi tay lắm rồi, em stop đây, để còn làm việc nhà nữa nhen anh !

Em đây,

 

(Los Angeles, tháng 2/2015)

16 phản hồi

Filed under Kim Loan, Tác Giả, Truyện Ngắn

16 responses to “VIẾT CHO ANH … VALENTINE ĐẾN RỒI

  1. Meocon

    Trời ơi sao chị Kim Loan của Meocon viết hay đến thế nhỉ? Meo nghĩ trái tim của người vợ hiền viết cho Anh nên mới tuyệt vời đến dzậy chị Loan hén?Meocon ngưỡng mộ “Mỗi ngày đều là Valentine” nhé chị!Chúc anh chị vui và hạnh phúc ngập tràn nha!

    • Kim Loan

      Hi, Meocon…
      Meocon mới thật hay và giỏi đó chứ. Chuyện tranh giải vũ cầu tới đâu rồi, sao lâu quá không nghe Meocon nói tới ?
      Chúc Meocon luôn vui vẻ, trẻ đẹp và vô địch giải Vũ Cầu Đơn Nữ nhen !

  2. Chào chị Kim Loan,
    NV xin lỗi do bận quá nên lần đầu làm quen với chị, lại comment bài cho chị trễ, lần nữa mong chị miễn thứ chị nhé !
    Chị ơi, bài viết của chị như những dòng nhật kí , thật dung dị đời thường, nhưng thấm đẫm cảm xúc…khi các con nhớ đúng ngày cưới của ba mẹ . Chị nhắc lại lời các con, mặc dù không nói gì, nhưng NV nghĩ , trong tận sâu thẫm tâm hồn, chị rất vui và cũng thầm cám ơn các con vì đã biết quan tâm đến ba mẹ ! Qua cách nghĩ, biểu hiện của các cháu, NV có thể khẳng định , nếp dạy con của chị thật tuyệt vời ! Chẳng những vậy, chị còn là người vợ không chê vào đâu được, chị nhớ từng việc làm nhỏ, gắn với những cảm xúc về anh rất thật, rất cảm động, rất đẹp…
    Tóm lại, Với NV, chị là biểu tượng của người phụ nữ Việt Nam chịu thương chịu khó, thương con, yêu chồng … sẵn sàng hi sinh, chia sẻ….thât đáng trân trọng. Và NV cũng đồng ý với chị, trong cuộc sống, ta cứ sống với nhau tốt, sống đúng….để với ta, ngày nào cũng là ngày Valentine hết chứ không phải cứ đến 14/2 … mới ăn mừng chị nhỉ !
    Chúc chị sức khỏe, tràn đầy niềm vui, hạnh phúc bên gia đình trong mùa xuân mới chị nhé !

    • Kim Loan

      Trời ơi… ! Nguyệt Vân đưa Kim Loan… “lên mây” quá, thật tình mình không dám nhận đâu. Lâu lâu rảnh rổi mình ngồi “tằn mằn tỉ mỉ” để thay đổi không khí đó mà.
      Thân mến chúc Nguyệt Vân luôn vui khỏe và viết nhiều cho cả nhà thưởng thức.

  3. Chào chị Kim Loan, G chúc gia đình anh chị ngập tràn hạnh phúc.

  4. Nguyên Thủy

    Happy Valentine…
    Chúc anh chị và gia đình đầy ắp tình yêu thương và hạnh phúc…

  5. Trần Mỹ Thắng

    “Hai đóa hoa hồng với đôi chỗ
    nhám nhúa trầy trụa nhăn nheo,
    nhưng vẫn ấm áp nồng nàn
    và hy sinh cho nhau.

    Hai đóa hồng có già đi
    nhưng không héo,
    không bao giờ héo,
    phải không em !?”
    .
    Tình yêu của anh chị luôn hổ trợ và bồi đắp cho nhau , Thắng tin rằng hoa hồng đó sẽ không bao giờ héo,,,
    Nhân mùa lễ Valentine, chúc anh chị mãi mãi Hạnh Phúc .

  6. Nhỏ

    Nhỏ chào chị Kim Loan . Bài viết hay ghê, Như 1 lời kẻ chuyện đơn giản thân thương .Hạnh Phúc của anh chị đầy mật ngọt, Chia sẽ cùng anh chị niềm vui trong ngày lễ Valentine. Thân mến .

    • Kim Loan

      Thân mến chào Nhỏ,
      Nhân ngày nghỉ làm, Kim Loan ngồi gõ vài dòng để chiều về “ông xã” đọc cho vui đó.
      Cám ơn Nhỏ ghé thăm mình.

  7. Ho Hung

    Bài viết hay quá ! đơn giản nhưng chân tình và càng đáng quí hơn là chị kể chuyện của gia đình chị nhưng cũng giống như chuyên của tôi , Xin cảm ơn.

    • Chị Kim Loan thân mến ..
      Cuối năm ,đọc bài viết của chị thấy ấm áp chi lạ ,một cảm giác ngọt ngào ,đầy ắp nghĩa tình qua bài viết của chị .Chuyện gia đình của chị thật ngọt ngào hạnh phúc ,thắm đượm tình nghĩa vợ chồng sắt son ,chung thủy ,với hai con hiếu thảo , ,những xô bồ ,những gian khổ của ngày hôm qua cũng qua rồi .Qua câu chuyện của chị mới biết lòng yêu thương ,chịu thương ,chịu khó của người phụ nữ Việt Nam mình thật đáng trân trọng ,, .Tình yêu thương vợ chồng ,con cái đã giúp cho chị có tất cả sức mạnh để vượt qua mọi gian khổ ,khó khăn ,giữ vững một mái ấm gia đình có kucs cũng bị cheo leo qua cơn dốc cuộc đời ..Cảm ơn chị đã cho đọc một bài viết thắm đượm tình yêu thương ,hạnh phúc của một mái ấm gia đình thật ngọt ngào ,sâu lắng .Năm mới Xin được chúc Anh Chị và gia đình một NĂM MỚI SỨC KHỎE .HẠNH PHÚC ,AN LẠC ..Thân ái chào chị …

      • Kim Loan

        Anh NAMTHU ơi
        Lời com. và mỹ ý của anh nghe thật ấm lòng. Quý vị nữ lưu người Việt mình ai cũng có đức tính chịu thương chịu khó với chồng với con hết, anh há !
        Cám ơn anh.

    • Kim Loan

      Thật thích và xin chia sẻ cùng Ho Hung vì chuyện của gia đình Kim Loan cũng giống chuyện của gia đình anh.
      Thân.

Hãy gởi những lời bình luận thân thương đến với mọi người.

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.