MẠCH THƠ MỘC MẠC VÀ TINH TẾ CỦA THIÊN DI

Hoàng Tùng

(NHÂN ĐỌC THƠ THIÊN DI TRONG TẬP THƠ “HƯƠNG XƯA GỞI LẠI”)

Hoang TungNhận được tập thơ “HƯƠNG XƯA GỞI LẠI” của Thiên Di gởi. Tôi đọc xong và thấy hồn mình đắm chìm trong nhiều cung bậc khó phai. Đây có lẽ là món quà của bằng hửu rất dể thương

Nhưng. Chữ nhưng này để các tác giả trong tập thơ hiểu cho. Tôi viết bài này bình thơ Thiên Di trong tập thơ rất trang nhã này.

Nói đến thơ TD tôi là người được diểm phúc đọc nhiều nhất. Bởi những tháng năm đi suốt qua biết bao công trình xây dựng… Thiên Di luôn gởi những bản thảo mới nhất cho tôi đọc đở buồn trong lúc xa quê nhà. Thiên Di không phải là người viết dựa vào ngôn ngữ, không sắp chữ thành thơ,không dùng từ đao to búa lớn, không gượng gạo trong từng câu chữ. Anh viết như ăn uống đi đứng trong từng hơi thở đời thường. Nghỉ sao viết vậy rất tự nhiên.

Tôi xin mạn phép bàn về nét mộc mạc tinh tế trong thơ anh.Hảy đọc bài “PHÙ SA” để thấy nổi mộc mạc thắm tình của nó. Chỉ là nổi lòng người chị làm dâu xa xứ, cái nghèo khó không cho chị về thăm quê nhà cha mẹ, anh em. Niềm đau gắn liền với miền nước nổi của Nam Bộ mênh mang bát ngát. Nổi nhớ đó:

Phù sa lớp lớp phù sa
Phủ lên nổi nhớ câu ca đục khàn

Hai câu khiến người đọc liên tưởng tới nổi nhớ bị vùi lấp theo phù sa hằng năm của con sông Mê Kông đổ về chín cửa Cửu Long Giang để rồi:

Em thăm chị khóc bồi hồi
Hai mươi năm chẳn chị ngồi ngóng trông
Bao giờ trời chuyển sang đông?

Chao ôi nổi niềm như nghẹn lại trong xót xa vô bờ bến. Đọc cả bài thơ là nổi rưng rức khiến ta chao lòng. Mộc mạc nhưng khá là tinh tế trong từng câu chữ. Nói về tinh tế có chăng rỏ nét trong bài thơ “MAI VỀ” . Bài lục bát mượt như nhung, như tơ trời đang bay theo hồn người.

Mai về gom lại môi cười
Tặng nhau một đóa hoa tươi cỏi trần
Mai về giã cuộc phù vân
Bỏ yêu thương cũ nhận phần xót xa

Trong bài thơ này anh đã trút hết bao nổi niềm thật khẻ khiến ta nhiều điều trăn trở. Thế nhưng trong “VỀ LẠI QUÊ XƯA” anh có hai câu thật tịnh tâm và dể thương:

Ta về ta đứng mình ta
Buồn thương yêu ghét đã là hôm xưa

Tâm tình anh luôn dấy động theo bản năng yêu ghét buồn vui lẩn lộn. Nói khác hơn là đa đoan hơn người. Cứ nói tâm mình tịnh mà chả bao giờ đạt được. Về dòng thơ quê hương và cảnh cũ anh viết rất chân chất theo dòng ưu tư không câu nệ bát cứ chữ nghỉa nào. “XUÂN QUÊ NGOẠI” là bài thơ như thế:

Con sâu nhỏ ủ mình nhìn mùa Xuân đến
Đường vắng quê xưa ai bồng bế nụ hoa
Đời du lãng bao năm dài thương mến
Con đò đưa- Mưa Xuân lấm tấm nhạt nhòa

Hình ảnh quê ngoại hiện lên nồn nột trong từng câu của bài thơ khiến ta nhớ ngoại nhớ mẹ theo cùng tác giả. “NGỎ CŨ” cũng là bài thơ viết ở quê ngoại. Tôi cho đây là bài thơ độc đáo. Bởi từng câu trong thơ là hình ảnh sống động ẩn trong từng câu. Rất đơn giản nhưng khi đọc ta cứ thấy cái ngỏ cũ ấy hiện ra trước mắt, lung linh huyền ảo tựa giấc mơ hoài niệm. Giàn thên lý tím, ngỏ cũ buốn, chiếc ghế chỏng chơ, con chó già…áo xưa phơ phất lộng. Tôi nghỉ nếu ghép lại hóa thành bức tranh Đẹp. Tôi xin trích dẩn nguyên bài thơ:

Giàn Thiên Lý hoa rơi rơi màu chiều tím
Ngỏ cũ buồn tênh, cổng khép ơ hờ
Con chó già nua nằm dài hơi thở
Nhà vắng người xưa- Nắng đổ hiên ngoài

Chiếc ghế chỏng chơ đu đưa theo gió thoảng
Vài chiếc lá vàng nằm ủ bóng rêu phong
Từ người đi vườn cây xanh hút bóng
Cỏ cũng buồn, cây thên vàng vỏ chiều buông

Mây đầu núi mây bay trời cuồn cuộn
Gió đầu non, gió tạt nổi sầu riêng
Ta mê hoang chân lạc lối trăm miền
Tìm đâu thấy tà áo xưa phơ phất lộng

Ngỏ cũ nhà xưa ta về ngồi trông ngóng
Tìm hương hơi qua ngày tháng thu vàng
Tìm dấu son một thuở chạy thênh thang
Người đã khuất mà ảnh hình như ẩn hiện

Nếu “Lạ Thay” một cảm xúc tự nhiên và lảng đảng của tâm hồn thi sỉ nhạy bén với cái đẹp:

Lạ thay
Tóc rối buông lơi
Mi cong mắt biếc
Xanh trời ước mơ

Thì “Tàn Tro” lại là nét nhìn đời quá đủ, lặn lóc nhiều lắm rồi… Nó nối kết nét bâng quơ của kiếp con người thông qua lá úa:

Lung linh ta đốt lửa
Thiêu ngày xanh thu mưa
Đời uốn mình bùng cháy
Tro tàn một chiều xưa

Nặng nề như “Biết Đâu Tìm”. Thi sỉ vỡ cuộc tình duyên nên tâm tư khá là tha thiết thảm nảo . Bài thơ chỉ là khoảnh khắc nhìn lại đời mình:

Hạnh phúc đi
Liệu bao giờ trỏ lại?

Tiếng thét của niềm đau dĩ vãng khi đường trần đã đến tuổi sáu mươi. Anh khiến tôi hụt hơi trong bài thơ này.

Và “Bồng Bềnh”, bài thơ khóc bạn không chê vào đâu được. Nó hay từng câu từng chữ. Nó khiến tôi lạc lỏng giữa hai cỏi thực mộng, trần gian và âm cảnh. Phải có một tình bạn hằn sâu như thế nào khiến anh viết bài thơ tưởng niệm quay quắt đến thế:

Bèo trôi là bèo theo mây
Tôi chèo mòn mỏi hao gầy chèo tôi
Bên kia bên ấy ai ngồi?
Sao đầy ảo ảnh, sao bồi hồi ghê

Vuối cùng là cái nhìn tản mạn và cũng rất nồng nàn pha chút tịnh tâm. Anh viết bài “Bốn Mùa Tiếp Nối” thật dể thương. Đều trôi như ngày qua tháng, tháng qua năm trong thiên nhiên cảnh vật, theo ưu tư mổi mùa để rồi kết thật khéo:

Bốn mùa tiếp nối long lanh
Ta chờ em đợi mong manh kiếp này
Yêu thương giữ lại cơn say
Xa xăm cách trở hẹn ngày gặp nhau

Tâm tình mộc mạc trong thơ anh có nét rất thực, rất tinh tế. Thơ anh nhiều nhạc điệu và hình ảnh. Anh thành công trong lỉnh vực này.Thông điệp chuyển tải trong thơ là cuộc đời thực, quê hương tình thâm, tình yêu, bằng hữu đều được anh thể hiện rất ngọt ngào. Tất cả có phải: “Yêu thương giữ lại cơn say”.Thiên Di cho tôi dành lấy câu này nhé!

Cát Tiến 12- 2015

32 phản hồi

Filed under Hoàng Tùng, Tác Giả

32 responses to “MẠCH THƠ MỘC MẠC VÀ TINH TẾ CỦA THIÊN DI

  1. VĂN DÂN

    Em viết hay lắm Hoàng Tùng

  2. VTB

    Tôi đã đọc cả bài thơ Bốn Mùa Tiếp Nối và bài thơ này theo tôi Thiên Di tạo nên hình ảnh bốn mùa qua thơ thật tinh tế, nó vào hồn như bước khẻ trong đêm.

  3. THÁI

    Anh viết luận bài Ngỏ Cũ quá hay và chính xác.
    Quả thật bài thơ này vừa giàu nhạc điệu và cả hình ảnh.

  4. PHƯƠNG THẢO

    Hoàng Tùng viết bài công phu lắm, hay quá.

  5. NTH

    Sáng nay trời âm u mưa phùn, bbojc bài bình thích thật. Hay lắm em Tùng.

  6. TIỂU CHÙA

    Hi… hoan hô Hoàng Tùng có một bài viết thật ngọt khi bình thơ Thiên Di. Chơi với bạn khá lâu nhưng không ngờ bạn lại sâu sắc đến thế.
    Chúc bạn đều tay nghen.

  7. QUỲNH NHƯ

    Lâu lắm mới vào trang. Đọc bài bình thơ của anh Tùng rất vừa ý.
    không ngờ người làm xây dựng mà có một nét nhìn về thơ khá thoáng đạt và thấu tình.

  8. Bình thơ là trình độ rất khó. Đòi hỏi đủ tính chất công bình, chân thật, công phu nghiên cứu và trình độ thơ văn.
    Tùng Hoàng Thiên đã viết một bài bình thơ khá công phu, thoáng đạt. Hay lắm. Chúc vui.

  9. Mỹ Thắng

    Một bài bình luận gói trọn nỗi niềm trong thơ của bạn Thiên Di, hay lắm Hoàng Tùng ơi !

  10. MỸ TÂM

    phải công nhận anh Tùng bàn hay quá, cố lên, chúc anh vui.

  11. TUẤN VINH

    Bạn nên viết tiếp bài viết về vùng hoài niệm thời áo trắng trong thơ Thiên Di đi. Mảng thơ này của Thiên Di rất tuyệt đó Vinh à.

  12. ÁNH TUYẾT

    Bài viết thật hay, Anh Tùng phân ích sâu về thơ Thiên Di nhưng vẫn còn thiếu thiếu một cá gì đó mà Tuyết chưa nghĩ ra.
    Nhưng dòng suy nghĩ của anh gần như những gì em cảm nhận nơi anh Thiên Di…

  13. MAI TRẦN

    Không ngờ ông Kỷ Sư xây dựng mà viết rất ngọt đó.

  14. Tôi không biết nói gì hơn khi bạn đã nói giùm nổi lòng tôi khá là đủ.
    Nhưng còn biết bao điều nữa bạn ơi.
    Cám ơn một bài viết khá công phu và đầy sự thông hiểu.

Hãy gởi những lời bình luận thân thương đến với mọi người.

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.