Category Archives: Tác Giả

Con gái

Nguyễn Đức Diêu

gaique

Ngày nào cắp sách cầu ao
Ước mơ phận gái làm sao cho tròn !
Bây giờ ngựa nản chân bon
Thành đô , phố thị mơ còn trăng sao ?
Con gái nào phải thuốc lào
Mà sao ra vào lại thấy nhớ kinh
Con gái giận bất thình lình
Làm cho mình cũng giật mình, phát run
Hôm qua cái môi có hun ?
Con mắt có liếc, anh hùng nói đi !
Con gái chúa tể xầm xì
Anh chàng kia, đặt gốc si nhà nàng
Nên nàng cái mặt gian gian
Con mắt chớp chớp, mũi ngang nở tròn
Đâu ngờ tới lúc héo hon
Si đà bứng gốc, gót son rụng rời !
Con gái con của ông trời
Trời đang nắng tốt lả lơi
Con hờn một tiếng, mưa rơi ngập đường
Con gái chẳng biết nói thương
Chỉ biết thầm khóc đêm trường vắng ai
Con gái nói dài nói dai
Làm sao méo mặt mấy anh trai mới vừa
Con gái đàng điệu đõng đưa
Con trai phát mệt chưa vừa lòng nhau
Trời hành không đánh mà đau
Không …yêu mà nhớ, không sầu lệ rưng
Con gái rất sợ mọc sừng
Cái sừng như cái củ gừng dài ra
Rồi lại chỉa hai chỉa ba
Làm thân con gái chỉ la thấu trời
Con gái tội lắm ai ơi !
Thương giùm đừng giỡn tội đời em nghen .

∞∞∞

17 bình luận

Filed under Nguyễn Đức Diêu, Tác Giả, Thơ

Mùa thi

Trầm Tưởng- NCM

mua thi

  (Thân tặng các sĩ tử mùa thi ĐH 2013)

Em về xếp lại nhớ nhung,
Cất tình anh để tập trung ôn bài.
Yêu nhau, thương nhớ lâu dài,
Thôi thì hãy tạm gác vài bữa thôi.
Toán, Lý , Hóa học kỹ rồi,
Khối A tạm ổn, giờ dời sang B.
Môn Sinh bài vở lê thê,
Mấy chương kia dễ, ngại ghê Di truyền.
Bài này, bài nọ dây chuyền,
Ôn hoài, ôn mãi muốn điên cái đầu.
Học mà tư tưởng để đâu,
Bóng hình anh lại lâu lâu chen vào.
Làm em phải tập trung cao,
Mà kiến thức vẫn không sao chặt, đầy.
Em không đỗ cao kỳ nầy,
Do anh cứ mãi quấy rầy đó nghe!
Em mà đỗ cả A , B
Thỏa lòng mong đợi, ước mơ bao người.
Gia đình vinh dự, rạng ngời,
Tương lai xán lạn, một đời hiển vinh.
Mong anh, giữ trọn tình mình,
Bốn năm chung thủy, chúng mình đẹp đôi.
Ôi! Em lại mơ mộng rồi,
Thôi lo ôn Hóa sáng mai làm bài.
Hẹn anh thi xong đợt hai,
Chúng mình gặp lại, nối dài thương yêu.
……..
Thi ơi! Làm khổ người yêu!

∞∞∞

20 bình luận

Filed under Tác Giả, Thơ, Trầm Tưởng- NCM

TRUYỆN RẤT NGẮN

Mai Trần
Co gai dau kho
Con bé bật khóc thầm khi cha dượng đi công tác về. Nó sẽ có quà và mẹ nó sẽ hớn hở sung sướng.
Có thể quà là bộ váy thời thượng, cô bé mười bốn tuổi rồi. Dáng dấp cao ráo, nét thiếu nữ đã lồ lộ.
Có thể quà là bàn tay dượng quàng vai cô bé, vuốt ve xuống sống lưng.
Mẹ cô bé nghĩ đơn giản đó là sự yêu thương. Nhưng cô bé sởn gai ốc, mơ hồ nỗi sợ hãi không tên.
Đôi khi đôi mắt cha dượng nhìn cô âm ỉ khiến cô lo âu. Cô bé chỉ biết tự trấn an mình.
Cô bé tâm sự cùng búp bê, cùng gấu bông, cùng… và nỗi bất an. Cho đến một hôm.
Chiều mẹ đi chợ, cô bé ngồi học trong phòng, tiếng động khẽ sau lưng. Cô bé giật thót tim khi cha dượng đột ngột sau lưng.
Cô bé không có sức kháng cự, chỉ dẫy giụa rồi ngất đi trong đau đớn tận cùng.
Khi tỉnh lại chỉ thấy bên cạnh cô xấp tiền dày cộp. Nước mắt trôi đẫm cả nệm gối.
Đêm đến cô bé nghiến răng săm soi cạy tủ nữ trang, hốt hết những gì có trong đó rồi bỏ trốn
Mẹ cô bé không hiểu sao mình mất con. Ông chồng giả bộ nhờ người tìm kiếm và tự đi tìm (hay đi đến quán BIA ÔM)
Mười năm sau ông chồng vào tù bởi tham ô công quỹ nhà nước. Mẹ cô bé bỏ mặc ông, tìm người gá nghĩa khác…
Ở trong tù thường hay bị lũ du côn hành hạ vô cớ, ông không hiểu vì sao? Sức khỏe ông yếu đần mòn mỏi.
Lúc hấp hói ông nhận được một tấm hình cô gái xâm mình loang lỡ và đôi mắt hận thù.
Giây cuối cùng, đầu ông sáng lóe ra: đó là con riêng vợ ông. Chắc ông không kịp nghĩ gì: “bởi ông đã tắt thở”…
ΦΦΦ

34 bình luận

Filed under Mai Trần, Tác Giả, Truyện Ngắn

VƯỜN NHO Ở PHAN RANG, NINH THUẬN

Cái nắng cháy da cháy thịt theo chân tôi suốt quãng đường từ Phan Rang đến với những vườn nho cách thành phố khoảng 5km. Bây giờ nho mới bắt đầu nhú quả xanh, những trái nho bé xíu xiu lẫn với màu xanh của lá. Giàn nho lúc lỉu quả đẹp mắt. Mấy cô nông dân đang tỉa trái trong vườn bảo tôi: “Một tháng nữa về đây, lúc nho đã chín thì tha hồ chụp ảnh. Đẹp lắm !”.
Nhưng cũng chẳng phải kiếm đâu xa vì cách đó vài ruộng, tôi lạc vào ruộng nho chín mọng, bạt ngàn quả và ngọt lịm. Tôi xin phép vào chụp ảnh trong vườn và xin mua vài chùm ăn chơi, nhưng chủ vườn không bán, bảo cứ chụp hay ăn tùy thích, và nếu thích cứ ngắt nho về ăn. Lòng hiếu khách khiến tôi không khỏi bất ngờ.

11 bình luận

Filed under cdnth6875, Sưu tầm

Chăm vợ

Trần Dzạ Lữ

Chăm vợ

Bây giờ anh chăm vợ
Khác hơn em chăm chồng
Đẩy xe lăn lồ lộ
Vào bệnh viện Nhân dân…

Đẩy theo một nỗi buồn
Hiền thê đâu có muốn?
Thật tình anh luống cuống
Khi xa dấu thiên đường !

Anh bón từng hạt cơm
Anh đút từng thìa cháo
Em vẫn không nuốt được
Có nỗi đau nào hơn ?

Tiếc nhau “Nửa chừng xuân “
Bao năm em lâm bệnh
Em như kẻ mất hồn
Anh sầu lây…miên miết !

Hiện thực phải đối diện
Một tuần anh ngủ ngồi
Một tuần em…như Chúa
Gầy nỗi gầy hơn xưa…

Bây giờ anh chăm vợ
Khác hơn em chăm chồng
Một nỗi buồn có thực
Dài hơn mười lăm năm…

( Viết tại Bv Nhân Dân GIA ĐỊNH 19.6-24.6.năm 2013 )

∞∞∞

27 bình luận

Filed under Tác Giả, Thơ, Trần Dzạ Lữ

Nỗi buồn

Tào Lao

Oan_liet

Xưa kia cứng cát như cây
Quán quân nổi tiếng mưa mây một thời
Giờ đây cảm thấy rã rời
Không còn oanh liệt như thời đã qua
Phải chăng đến tuổi về già
Súng thời hết đạn, chim nhà xụi lơ
Còn gì đâu để mộng mơ
Thôi đành buông súng hạ cờ, bó tay
Từ nay hết chí làm trai
Cờ người bỏ cuộc, đắng cay nghẹn ngào
Xưa kia công địch ào ào
Giờ đây thấy bóng… xin chào chịu thua
Nghĩ mình có lúc làm vua
Bây giờ thất thế, đành thua quí bà
Buồn thay cái tuổi về già
Xìu xìu ễnh ễnh như là con giun !
Ngồi buồn ta viết lung tung
Gởi đến các bạn cùng chung tuổi già

∞∞∞

44 bình luận

Filed under Tào Lao, Tác Giả, Thơ

NGƯỜI CON LAI & CHIẾC VỎ ỐC

Hoàng Thanh

Hoàng Thanh tên thật Võ Ngọc Thanh, một dược sĩ thuộc lớp tuổi 30, cư dân Westminster, Orange County, đã nhận giải đặc biệt Viết Về Nước Mỹ 2010 với bài viết về Lễ Tạ Ơn mang tựa đề “Chỉ với một nụ cười…” Sau đây là bài viết mới của Hoàng Thanh, với lời đề tặng nhân vật có thật của câu chuyện “Thân tặng chị Amy – người con gái da đen có tấm lòng vàng.”

Bước vào tiệm food to go, tôi thoáng thấy một phụ nữ da đen – mà tôi nghĩ ngay là người Mỹ đen hay Phi châu, đứng trước quầy thức ăn dường như đang lựa chọn. Như thường lệ, tôi đứng đợi tới phiên mình. Bỗng dưng nghe cô ta nói rất rõ ràng bằng tiếng Việt “Bán cho tui một phần cơm chiên nhỏ”, làm tôi ngạc nhiên quay lại nhìn, vì không ngờ cô ta nói tiếng Việt rành thế. Da cô này rất đen, đúng điệu là dân lai Mỹ đen chính hiệu. Khi tôi ra bàn ngồi ăn, cô gái bước đến rụt rè chỉ vào chiếc ghế bên cạnh tôi và hỏi “Tui ngồi đây được không?” Tôi gật đầu.

Trời Cali vào đông lành lạnh, ngồi gắp từng đũa mì Nam vang nóng mà nghe ấm cả lòng. Đang múc muỗng nước lèo thì chị da đen lên tiếng “Trời lạnh quá, ăn cái này ngon lắm mà không chắc bụng”. Tôi quay sang nhìn thì bắt gặp cô đen vừa đưa tay chỉ chỉ vào tô mì tôi đang ăn, vừa nói với ánh mắt có vẻ thèm thuồng. Chị đen nói với cái giọng chân chất rất nhà quê “Cơm chiên nó hổng ngon bằng nhưng nó chắc cái bụng, tui mới khiêng đồ nặng nổi”. Thấy ái ngại, tôi nói ngay “Chị ăn không, tôi kêu tặng chị một tô”. Chị đen lắc đầu “Giờ ăn hổng kịp đâu, trễ xe bus là cả tiếng nữa mới có chuyến sau”. Tôi hỏi “Chị làm gì mà phải khiêng nặng?”. Chị đáp “Tui lau chùi cầu tiêu, lau sàn nhà, chùi rửa hết tất cả phòng, sắp xếp đồ đạc lại ngay ngắn, khiêng bàn ghế, nhiều bàn ghế nặng lắm, cái gì tui cũng làm hết đó, để mười giờ người ta vô thì mọi thứ phải sạch sẽ đâu vô đó”. Rồi chị tiếp “Tui ở xa, nên 7 giờ phải dậy rồi, đi xe bus tới đây thì phải đổi xe bus khác mới tới. Nhưng đói quá nên tui phải xuống mua đồ ăn cho no bụng cái đã rồi mới lấy bus đi tiếp đến chỗ làm”. Tôi cứ nghĩ chắc chị đen này đi làm thêm overtime ngày cuối tuần, nên tôi nói “Chị làm thêm cuối tuần vậy, họ trả chị khá không?” Chị nói ngay “Tôi đâu có lãnh lương, làm cho nhà thờ mà, cái này là tui tự nguyện làm, tui làm là cho Chúa, mà tui làm nhiều năm nay rồi…”. Tiếp tục đọc

5 bình luận

Filed under Tác Giả, Truyện Ngắn

Tình đã trăm năm…

Nguyên Thủy

Tinh_Tram nam

Có nợ nhau không..?
Sao ta cứ nhớ..
Chuyến tàu đã lỡ..
Lạc nhịp khúc ca,
Kỷ niệm ngọc ngà,
Bờ mi ai ướt,
Một lần trăng mật…
Tình ngỡ trăm năm…

Có nợ nhau không…?
Một chiều chợt nhớ,
Một vầng trăng lỡ,
Một khúc tình ca,
Một đóa ngọc ngà,
Một bờ cỏ ướt,
Một lần trăng mật,
Tình ấy trăm năm….

Có nợ nhau không…?
Tim ̣đau niềm nhớ,
Tiếc vầng trăng lỡ…
Tiếc mãi khúc ca,
Thuở tình ngọc ngà,
Những ngày mưa ướt…
Đâu giờ trăng mật…?
Tình đã trăm năm…

∞∞∞

34 bình luận

Filed under Nguyên Thủy, Tác Giả, Thơ

CƯA SỪNG LÀM NGHÉ

Xuân Phong

Thời nay tiến bộ khoa học phát minh ra thuốc Viagra để tăng cường sinh lực đàn ông; thẩm mỹ dziện để tút lại nhan sắc đàn bà: hút mụn, nhuộm tóc, cà sẹo, tỉa lông, bơm mông, độn vú, làm tiêu mỡ, trắng da…; photoshop để chỉnh sửa hình ảnh cho đẹp đẻ trẻ trung. Nói túm lại là các chiêu thức đánh lừa tuổi tác, đánh lừa con mắt thiên hạ.

Hồi xưa lục thập là ô tô ma tít lên lão. Người già phải làm những việc xứng đáng với tư cách, đạo đức của người lớn tuổi.

cua_sung

Con trâu già muốn trẻ lại như con nghé thì phải chịu cưa cặp sừng. Mới nhìn tưởng là con nghé nhưng khi sờ vô thấy cứng ngắc, nhai vô thấy dai nhách dai nhơ. Trống bỏi là loại trống dành cho trẻ nhỏ chơi, có cái que cầm lắc qua lắc lại làm cho 2 quả cầu nhỏ cột sợi dây hai bên đánh vào mặt trống kêu lum bum. Già mà ham chơi trống bỏi sẽ làm thiên hạ thấy gai con mắt. Già nào mà con ưa làm thanh niên, trẻ nhỏ sẽ bị người ta nói là “cưa sừng làm nghé”, “già mà còn ham chơi trống bỏi”.

Hỡi quý ông sồn sồn! chớ nên đi tìm nơi mát xa tươi mát, nơi tửu quán bia ôm, chớ chê bỏ vợ già chạy theo bầy gái tơ, không nên ước mơ bồ nhí.

Hỡi quý bà có tuổi! chớ  nên trang điểm son phấn tèm lem, chớ nên đi tìm niềm vui trên vũ trường, karaoke ôm, chớ có bắt bồ kép trẻ, chớ thèm của lạ… mát xa yoni.

Chúng ta hãy sống theo triết lý sống BONSAI : càng già càng có giá. Hãy giữ gìn ba bảo bối của tuổi già: TRÍ TUỆ, TÌNH YÊU THƯƠNG & SỨC KHỎE.

****♪♪♫****

Quý vị nào vẫn cứ muốn cưa sừng làm nghé hãy bấm vô trang này:

Xin mời! link :  Cưa sừng làm nghé

Tui đảm bảo quý vị sẽ được như ý cát tường. Hê Hê Hê !!!…………………

****♪♪♫****

30 bình luận

Filed under Sức Khoẻ, Tác Giả, Xuân Phong

NÚI RỪNG TÂY BẮC (Phần 4)

Nguyễn Đức Diêu
Tam tien

Hình minh họa

Phần 4. Một chuyến phiêu lưu

Trước giờ tôi cũng đã rất nhiều lần đi dã ngoại, từ thời học sinh, hướng đạo sinh hay khi ra đời đi chơi với bạn bè, nhưng phải nói chưa có lần nào đặc biệt như lần nầy. Đặc biệt vì chưa bao giờ chúng tôi đi chơi vào một vùng rừng núi lạ lẫm mà lại đi với hai cô gái trẻ người dân tộc như vậy. Nhưng cũng phải nói rằng, cũng chính vì vậy mà chúng tôi lại cảm thấy rất vui, rất phấn khởi như người đi khám phá vùng đất mới.
Hai nàng sơn nữ, Ni Sa và Liu Chi nhí nhảnh, nói chuyện líu lo như hai con chim vành khuyên làm chúng tôi quên cả nhọc mệt khi phải leo những con dốc dài. Phải nói là hai cô rất khỏe, dù chúng tôi cũng không tệ nhưng vừa leo dốc vừa thở ì ạch còn hai cô thì nói cười huyên thiên, có lẽ leo núi đối với hai cô là “chuyện thường ngày ở huyện” rồi.
Đường đi chỉ là những con đường mòn theo triền núi. Lúc đầu thì còn thấy những thửa ruộng bậc thang và nương rẫy sắn, ngô nhưng đi khoảng một tiếng thì chỉ còn rừng xanh bát ngát bao phủ núi đồi. Xa xa, về phía tây, ngọn Fan-xi-pang lung linh sương mù huyền ảo.
Con đường mòn đã bắt đầu xuống dốc, sương mù vẫn bảng lảng trên triền núi cao, những chùm lan trắng lóng lánh dưới nắng ban mai…
Tiếp tục đọc

38 bình luận

Filed under Nguyễn Đức Diêu, Tác Giả, Truyện Ngắn

Chờ

Thiên Di Phạm Văn Tòng

Cho

.

Chờ hoài một cánh buồm xa
Cô đơn chiếc bóng- Chiều tà biển ru
Khắc ghi lời hẹn thiên thu
Một đời chờ đợi tội tù gieo neo

Buồn vui mây gió mang theo
Lê thân rời rã, lưng đèo ngóng trông
Biển ru, biển hát mênh mông
Bạc đầu sóng vỗ viễn vông xác hồn

Tuổi thanh xuân- Thôi vùi chôn…
Ngày ngày ra đếm hoàng hôn úa vàng
Đêm đêm mộng khẻ mơ màng
Sáng ra tỉnh giấc ngỡ ngàng sương tan

Có khi biển khóc than van
Mưa giăng kín lối, gió mang lạnh về
Người ngồi co gối ủ ê
Tưởng như đâu đó ai về tìm nhau

Vạt áo xưa đã úa nhàu
Tình xưa bướm mộng- Thương đau giữ gìn
Có lần cầu khẩn van xin
Ơn trên cứu giúp niềm tin sum vầy

∞∞∞

24 bình luận

Filed under Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Thơ

Tin buồn

Phan_Uu

Được tin phu nhân của anh Trần Dzạ Lữ là chị:

PHÓ THỊ TÍNH

Sinh năm 1951

Mất: lúc 15 giờ 45, ngày 24/6/2013 (Nhằm ngày 17 tháng 5 năm Quý Tỵ). Tại Bệnh viện Gia Định. Hưởng thọ 63 tuổi.

Nhập quan: 08 giờ 00, ngày 25/6/2013

Quàn tại: 84/20 đường Trần Hữu Trang, phường 10,

quận Phú Nhuận, TP-HCM.

Lễ động quan: 07 giờ, ngày 28/6/2013 (Nhằm ngày 21 tháng 5 ÂL)

Hỏa táng tại Nghĩa trang Bình Hưng Hòa.

Anh chị em cựu học sinh Cường Để Nữ trung học 6875 xin thành thật chia buồn cùng anh Trần Dzạ Lữ & tang quyến .
Nguyện cầu hương linh chi siêu thoát cõi Vĩnh Hằng

52 bình luận

Filed under cdnth6875, Tin buồn

ĐÃ CHẾT MỘT CÁI TÊN !?

Hoài An

Tác giả Hoài An là cựu học sinh trường Trung học Quang Trung Bình Khê và trường Trung học Kỹ Thuật Qui nhơn, niên khóa 1968- 1975. Bạn đang sinh sống tại Sài gòn. Mong các bạn đón nhận Hoài An ,,,

Chinh

Một nhành cây một cộng cỏ, một con sâu một con bọ, một vùng đất, một con người … đều có một cái tên để gọi. Mọi sinh linh trên đời đều được định danh để phân biệt nhau khi chỉ định nó. Khi có được một cái tên, sinh linh sẽ sống bằng ý nghĩa cái tên mà nó đang khoác trên mình.

Một địa danh có thể mất đi khi nó bị tách ra hoặc sáp nhập với một vùng đất khác. Nhưng thật trớ trêu nếu để cái tên của một vùng đất mất đi chỉ vì sự vô tình của con người. Đồng Sim ở Phú Hòa, Tây Xuân, Tây Sơn thời khẩn hoang mở đất có lẽ nó đã được cha ông đặt tên theo loại cây hiện diện trên các cánh đồng ở đây giống như Đồng Tre, Đồng Trâm, Đồng Tràm … ở vùng lân cận. Cái tên Đồng Sim đã sống cho đến tận bây giờ với bao thăng trầm của lịch sử. Cây cầu Đồng Sim ở đây đã được người địa phương thi vị hóa qua những câu thơ :

Xưa ai ăn nửa trái sim
Uống lưng bầu nước đi tìm người ta
Đồng gần đến tận rừng xa
Nửa sim còn lại rớt ra hóa cầu … Tiếp tục đọc

34 bình luận

Filed under Hoài An, Tác Giả, Truyện Ngắn

Bão lũ Miền Trung

Diệp Lệ Bích

Mien Trung

Như trong chuyện huyền thọai
Một giấc mộng hãi hùng
Khiến ai cũng kinh hoàng
Khi cơn bão quét ngang

Trời đang thật quang đãng
Bỗng mây đen phủ giăng
Một sắc màu ảm đạm
Khiến thiên hạ hoang mang

Rồi bão giông kéo đến
Tiếng rít trong không gian
Lũ dâng cao ngập tràn
Xe chịu trận giăng hàng

Sông biển cuộn trào dâng
Nước chảy xiết vượt ngàn
Thuyền tàu không điểm tựa
Lướt sóng thật hiên ngang

Đồng lúa bị hủy tan
Nhà cửa nước ngập tràn
Cơn lũ phá tan hoang
Người chết trôi lai láng

Ông bà thắp nén nhan
Lâm lâm miệng khấn vái
Chúc cháu ngủ yên lành
Trong cơn lũ cuốn nhanh

Vợ chồng cam lỡ làng
Mẹ cha cảnh dở dang
Lòng ông bà quặn thắc
Đẫm lệ chít khăn tang

Đoàn cứu trợ đi ngang
Vớt xác để sắp hàng
Tiếp cho ít lương thực
Giúp người đỡ khóc than

Nhìn quang cảnh điêu tàn
Mồ dẫy đầy nghĩa trang
Lòng quặn thắt đau rang
Đẫm lệ máu tuôn tràng

∞∞∞

8 bình luận

Filed under Diệp Lệ Bích, Tác Giả, Thơ

Cà phê lỡ hẹn

 Trầm Tưởng- NCM

coffee

Cà phê 64 anh ơi!
Nghe anh nhã ý gọi mời: mừng rơn
Đợi chờ mãi 8 giờ hơn
Anh đâu chẳng thấy, ghế còn trống không
Thế là hết đợi, hết mong
Cà phê nguội ngắt, mình “không” đường dài
Thôi anh đừng nói ngày mai
Hôm nay không gặp ngày mai xa vời
Anh đừng trở mặt nuốt lời
Hẹn em rồi bỏ chơi vơi một mình
Vì anh , em lỡ duyên tình
Thuyền em lạc bến lênh đênh biển đời!
Anh xin mượn chút tình rời
Sợ anh tay trắng trả hoài chưa xong
Thôi anh đừng nhớ đừng mong
Để em yên phận đừng trông ngóng gì
Mai này em lỡ xuân thì
Dây dưa thi sĩ còn gì đời em!

∞∞∞

27 bình luận

Filed under Tác Giả, Thơ, Trầm Tưởng- NCM