Category Archives: Tác Giả

NUÍ RỪNG TÂY BẮC (Phần 2)

Nguyễn Đức Diêu
tay bac8

Phần 2: COONG TRÌNH

Đêm đó, sau bữa rượu say lúy túy, chúng tôi ngủ lại ở một căn nhà nghỉ gần chợ . Khi tôi thức dậy, trời vẫn còn tối nhưng ông Niệm đã ngồi uống trà ngoài phòng khách cùng vài người đàn ông Dao. Sáng hôm đó, chúng tôi ăn sáng rồi dạo xem chợ phiên, chợ này họp vào sáng ngày chúa nhật và chợ tình thì vào đêm thứ bảy. Chợ rất đông đúc, bán nhiều thứ hàng đặc sản như như các loại rượu, các thứ vật dụng bằng tre nứa, các loại gia vị, hương liệu như hạt dổi, mắc khén, địa điền… Tôi thích nhất là các loại thổ cẩm. Thổ cẩm của mỗi dân tộc mỗi khác, của người Mông thì màu sắc rực rỡ vàng đỏ, của người Dao đỏ thì màu đỏ hoặc đen viền đỏ, Dao Thanh y thì lại có màu xanh nhẹ nhàng…

Sau khi dạo chợ, chúng tôi đi bộ theo ông Niệm về bản Tả Phìn. Đường quanh co trên đồi núi thật đẹp. Sương mù như những giải lụa trắng vắt ngang sườn núi xanh rì. Chúng tôi có cảm giác như đã xa lánh phàm trần, lạc vào cảnh tiên giới nào đó.
Sau gần bốn tiếng đồng hồ trèo đèo lội suối quanh co, chúng tôi tới bản khi trời xế chiều. Bản tuy nằm giữa rừng núi nhưng cũng có vẻ khá đông đúc với cả trăm căn nhà sàn nhấp nhô cao thấp trên sườn núi. Nhiều người trong bản thấy chúng tôi đi với ông Niệm thì ra cửa nhìn. Mỗi lần như vậy thì ông lại giới thiệu chúng tôi và người dân bản chào rất vui vẻ, chúng tôi cảm thấy rất yên tâm và phấn khởi với sự hiếu khách của người dân miền sơn cước. Tiếp tục đọc

21 bình luận

Filed under Nguyễn Đức Diêu, Tác Giả, Truyện Ngắn

Đường đời

Diệp Lệ Bích

Sen

Chắc hẳn trong chúng ta không ai xa lạ với Chưởng môn nhân đời thứ Ba của Bình Thái Đạo, võ sư Diệp Lệ Bích, sẽ vào tham gia trang nhà của chúng ta và có nhã ý tặng bài thơ ngắn ” Đường đời”  mong quý vi và các bạn chào đón Diệp Lệ Bích nồng ấm …

Đường đời bão tố lắm phong ba
Biết đến khi nào tránh can qua
Lừa đảo ganh đua vì lợi lộc
tranh giành địa vị cố ghì nhau
trần gian quấy nhiễu ôi thế thái
thế giới nhân tâm đẫm lệ trào
lẩn tránh hư danh nào phải dễ
thanh cao thánh thiện vượt tầm tay

∞∞∞

32 bình luận

Filed under Diệp Lệ Bích, Tác Giả, Thơ

XIN HÃY GỌI TÊN

Xuân Phong

U_Me

Sách xưa có câu:

“Tam thập nhi lập
Tứ thập nhi bất hoặc
Ngũ thập nhi tri thiên mệnh
Lục thập thuận nhĩ”

Cụ thi sỹ Nguyễn Công Trứ có thơ rằng “ Mười lăm tuổi năm mươi già không kể, thoạt sinh ra đà khóc chóe, trần có vui sao chẳng cười khì…”. Thơ cụ mang tư tưởng Phật giáo: đời là bể khổ, ngoại trừ từ tuổi 15 trở xuống còn nhỏ nhít, tuổi 50 trở lên bước về già không phải khổ vì lo sinh kế. Tuổi sáu mươi ngày trước gọi là lục tuần, được con cháu làm lễ mừng thọ, đi ăn đám giỗ được ngồi chiếu trên – ngày nay được kết nạp vô hội phụ lão -. Lục thập thuận nhĩ: sáu mươi tuổi thì lỗ tai đã thuận, ai khen không mừng, ai chê không giận, ai nói câu trái lỗ tai mình không vội cãi. Đó là ngày xưa chứ ngày nay tuổi 50 chưa được coi là già, tuổi 60 chưa được “lão giả an chi”, vẫn còn phải bon chen cuộc sống. Tiếp tục đọc

10 bình luận

Filed under Tác Giả, Văn, Xuân Phong

Ngày Con Đến…

Thu Trang

Con cua me1

*Thương yêu về các con : Quỳnh Diễm, Quỳnh Ngân, Như Ý…

Ngày con đến.
Thỏa lòng ước mơ
Ngày con đến
Thỏa nỗi mong chờ
Thương yêu lắm
Khi con là hạt
Hạt nẩy mầm
Cựa khẽ trong thân
Con đến như một thiên thần
Xinh xinh nhỏ bé, nương thân mẹ hiền
Con yêu ngọ ngoạy chẳng yên
Tay mẹ ve vuốt, muộn phiền xẻ chia
Lời ru thủ thỉ con nghe
Ấp yêu trong dạ, hài nhi lớn dần
Ngày con đến
Ngập tràn yêu thương
Ngày con đến
Òa vỡ mộng thường
Cho mùa xuân
Hương hoa mật ngọt
Đêm tối tăm
Sao lạ sáng soi
Oa oa con khóc chào đời
Mẹ đau quặn thắt… chơi vơi muôn trùng
Trải bao khao khát ngóng trông
Con mẹ nhỏ bé…Thiên Thần mẹ đây
Thương con ôm ấp trên tay
Cảm ơn con đến… Một ngày đẹp tươi
Cảm ơn Thượng Đế mỉm cười
Mang con tặng mẹ…Một trời dấu yêu …

∞∞∞

 

47 bình luận

Filed under Nguyễn Thu Trang, Tác Giả, Thơ

HOA BIẾT NÓI

Trần Dzạ Lữ

Hoa biet noi

Có một người mê hoa
Quên người tình đang đợi
Đăm đăm ngắm ngũ sắc
Quên luôn Bụt trong nhà…

Dẫu cho muôn ngàn hoa
Dẫu tầng tầng khoe sắc
Cũng thua hoa-biết-nói
Nũng nịu bên vai người…

Em cho anh cuộc đời
Em cho anh hồn vía
Chỉ một nụ cười thôi
Suốt đời anh bối rối…

Chỉ một cơn gió nổi
Cũng xui lòng anh đau
Khi xa em, nửa bước
Đã chóng mặt địa cầu!

Chỉ một lời ca dao
Đã ru nhau vào nhớ
Hoa ngoài trời đâu thể
Buộc anh vào chiêm bao?

Đừng mê hoa dài lâu
Rồi quên anh ,em nhé
Chỉ có hoa-biết-nói
Đẹp lung linh một trời…

TRẦN DZẠ LỮ

53 bình luận

Filed under Tác Giả, Thơ, Trần Dzạ Lữ

NÚI RỪNG TÂY BẮC (Phần 1)

Xin giới thiệu các bạn truyện ngắn NÚI RỪNG TÂY BẮC của Nguyễn Đức Diêu .(Chuyện vào cuối thập niên 90 của thế kỷ trước) Truyên có nhiều phần, hôm nay xin giới thiệu Phần 1: CHỢ TÌNH SAPA.

Ban biên tập.

Phần 1: CHỢ TÌNH SAPA.

cho_tinh SAPA

Phi trường Tân Sơn Nhất rồi cũng hiện ra trước mặt với cái nóng hầm hập của buổi chiều hè. Bước vội xuống máy bay để lên xe buýt đi vào ga. Không đông người nhưng cũng chẳng nhanh chóng gì, cuối cùng rồi tôi với chiếc valise cũng thoát được ra ngoài.

Sài Gòn về đêm khá là dễ chịu, ôi, những con đường quen thuộc ngày nào. Gần mười lăm năm cách xa, thành phố vẫn chưa thay đổi gì nhiều ngoài những chiếc Honda và người nhiều hơn trước, màu mè hơn trước.
Chọn một khách sạn trung bình gần chợ Bến Thành, tắm rửa rồi dạo một vòng. Đây không phải lần đầu về nước nên tôi cũng không bỡ ngỡ lắm. Quanh chợ BT, những gian hàng ăn ngoài trời bao bọc vào buổi tối. Xích ra Lê Lợi, phố xá đông đúc, rộng rãi, thoáng mát với những cơn gió từ sông Sài gòn thổi vào.

Tôi có một tuần ở Sài gòn để thăm bạn bè, người quen ở đây rồi sau đó sẽ vù ra Qui nhơn, gặp thằng bạn thân ngày trước để cùng nhau đi Hà nội, lang thang lên miền thượng du . Một tuần lễ qua nhanh như thổi với những buổi tối rông rông những con phố đêm. Tôi hình như chỉ cảm được Sài gòn lúc trời đã về khuya, khi những con đường đã được trả lại sự bình yên của hàng lá me bay êm đềm một thuở. Tiếp tục đọc

52 bình luận

Filed under Nguyễn Đức Diêu, Tác Giả, Truyện Ngắn

Mừng Sinh Nhật NHỎ

bday

Hôm nay 01/06 là ngày Sinh Nhật của  NHỎ

.

Toàn thể BĐH trang cdnth6875.org
chúc NHỎ một sinh nhật

   VUI TƯƠI – HẠNH PHÚC.

32 bình luận

Filed under cdnth6875, Tin Vui

Ký ức

Nguyên Thủy

Ký ức

Điệu nhạc buồn nhắc lại chuyện ngày xưa…
Những năm cũ của một thời tuổi nhỏ,
Em ngày đó…
Gót chân son bỡ ngỡ,
Chạm vào tim anh..
Vết xước đến ngày sau…
Ngày hôm qua…
Như gió thoảng qua mau…
Ngoảnh mặt lại..
Bao nhiêu năm đã mất…
Anh nhặt nhạnh chút gì…từng mơ ước…
Vào đáy ly… rượu cay xé…chiều nay….
Ngày hôm qua…
Đã lỡ mất trên tay…
Lời hứa cũ chìm sâu trong dâu biển…
Mãi nâng niu những sần sùi kỷ niệm…
Gọi tên ai nhói buốt một lần đau…
Giòng thời gian…
Như nước cuộn qua cầu…
Từng ngày sống là từng ngày tiếc nuối…
Như hôm nay sao nhớ người qúa đỗi…
Chợt nghẹn lòng nhớ lại..
Ngày hôm qua…

∞∞∞

30 bình luận

Filed under Nguyên Thủy, Tác Giả, Thơ

Ăn…Quà…

Trầm Tưởng-NCM

An vung

Ăn cơm mãi…ngán…thèm quà
Qùa kia ở cạnh chớ xa xôi gì!
Ấy mà chẳng có mấy khi
Ăn quà…đổi món nhớ chi…cơm nhà
*
Lâu lâu mới được ăn…quà
Mau tranh thủ kẻo…bà nhà biết…nguy!
Ăn vừa thôi…chớ no chi!
Qùa nhiều…hóa chất…hiểm nguy khôn lường!
*
Rủi mà bụng có…sình chương
Mau vô viện kẻo hết đường…làm ăn
Qùa ngọt nhiều dễ…sâu răng
Ăn vào nhiều sẽ làm tăng… máu “xồm”!
*
Qùa ăn mãi hết…ngon thơm
Sớm muộn rồi chán hơn cơm ở nhà
Thôi thì chớ có…ăn quà
Hóa chất…sinh bệnh cơm nhà…ai ăn?

Trầm Tưởng-NCM

25 bình luận

Filed under Tác Giả, Thơ, Trầm Tưởng- NCM

Gởi người em gái Quy Nhơn

Trần Dzạ Lữ.
Gai QN

Thì ra em, người con gái Quy nhơn
Yêu văn chương như là yêu cuộc sống
Ngoài cơm áo cũng rất cần mơ mộng
Bàn phím này gõ xuống nỗi yêu thương
*
Em Reply cho bạn bè bốn phương
Thấp thoáng thấy một Thiên Đường Hạnh Phúc
Tình yêu thật có khi đong, đếm được
Cũng có khi vô ảnh biết đâu chừng!
*
Đời cứ trôi, em cứ vác nỗi buồn
Lặng lẽ đi, qua chợ đời phía trước
Mưa thì mưa sá gì cơn bỉ cực
Thái lai nào rồi sẽ đến trong em?
*
Thì ra em người con gái Quy nhơn
Sống ở biển nên tấm lòng như biển
Oan khiên mấy- người cũng cần hiển hiện
Một vầng trăng thưở mười sáu rất tròn…
*
Anh qua cầu Thị Nại đã mười năm
Vẫn nhớ mãi nhan sắc em ngày đến
Đất Quy nhơn sản sinh màu lưu luyến
Khi giã từ thương quá dấu môi cong
*
Xa Quy nhơn dấu bối rối trong lòng
Anh vẫn biết đôi khi mình tiêng tiếc
Một điều gì… cứ mỗi khi cầm viết
Lại bồn chồn ở phía trái tim mong…

Trần Dzạ Lữ.

35 bình luận

Filed under Tác Giả, Thơ, Trần Dzạ Lữ

Thơ Ngây

Dế Mén
Thơ_ngay

Bây giờ em vẫn thơ ngây
Anh ơi chẳng biết đến ngày nào khôn
Chiều về ngồi ngắm hoàng hôn
Chữ tình nó vẫn lòng vòng ngoài kia
Nhiều hôm lòng chạnh đêm khuya
Tứ bề rơi rụng bóng tà tàn phai
Ngây ngô cười giữa năm dài
Vẽ vòng mộng mị lên ngày sương phơi
Vờ như một kẻ rong chơi
Để nghe sáo hót những lời đong đưa

∞∞∞

51 bình luận

Filed under Dế Mén, Tác Giả, Thơ

Lưu bút ngày hạnh ngộ

Thiên Di Phạm Văn Tòng

Tặng Trần Tuấn Vinh và Lưu Tuyết

Luu_but

Lặng lẽ lưu bút xưa
Tìm cánh hoa khô
Ngày xưa em ép tặng vào ngày nắng ngày mưa
Lời tự tình hiển hiện ngây ngô

Tấm hình hoen mờ
Nhưng nụ cười chưa phai sắc
Mái tóc dài chiều mơ
Em đây rồi… đếm vết ố vàng se thắt

Lặng lẽ lưu bút này
Còn nét chữ bạn hiền
Người chung bàn bao tháng bao ngày
Bảy năm thời trung học triền miên

Hình chung nhau bên cỗng trường
Hai thằng trông dễ ghét, khó ưa…
Mặt mũi ngây thơ thấy mà thương
Thương mưa hạ trái mùa: Phượng đẫm mưa

Soi gương rồi gặp bạn
Cứ tiếc mãi thời gian qua mau
Ta bạc tóc – Bạn ngỡ ngàng
Giọt lệ già trong mắt nhau….

∞∞∞

17 bình luận

Filed under Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Thơ

Hoa giấy trắng

Lê Khánh Luận

buom

Kìa hoa giấy trắng
Phơi mình trong nắng
Vui cùng bướm vàng
Dưới trời thênh thang

Tình thơ lai láng
Bướm hoa rộn ràng
Hờn ghen hoa bướm
Mây chiều lang thang.

∞∞∞

10 bình luận

Filed under Lê Khánh Luận, Tác Giả, Thơ

Mồ Côi

Thu Trang

mo_coi

9 tuổi đầu
con nào biết gì đâu
…………….
Ngày Ba mất
con nhảy dây
chơi đùa ngoài sân nắng
cùng lũ em khờ
……………
Ba nằm đó
nhắm nghiền hai mắt
chẳng một lời
không cử chỉ yêu thương
Mẹ vật vã
vành khăn tang chưa kịp vấn đầu
Con
chị của bầy em nhỏ
chỉ biết đứng lặng nhìn
…………….
Người ta mang Ba đi
đến một miền cát trắng lạ xa
chung quanh là đồi núi bao la
Ba rời bỏ vợ con để đến vùng trời xa lạ
Mẹ
cắn chặt nỗi đau
bồng bế đàn con vượt qua giông bão
………….
Và rồi con tự hỏi
nơi Ba đến có hoa thơm cỏ lạ
hay đền đài hào nhoáng xa hoa
có gì đâu chỉ là bãi tha ma
Ba nằm lại và rời xa mãi mãi
……………..
Có bao giờ Ba biết
con bây giờ là trẻ mồ côi…

∞∞∞

52 bình luận

Filed under Nguyễn Thu Trang, Tác Giả, Thơ

Áo xưa dù nhầu

Vũ Thế Thành

Đầu thập niên 70, dân Sàigòn xôn xao với bộ phim “Doctor Zhivago”. Tôi đã đọc truyện và xem phim. Hồi đó tôi không hiểu vì sao ông bác sĩ này lại yêu một lúc đến hai bà, mà yêu thiệt tình chứ không phải chơi. Nói theo ngôn ngữ thời đại, đó là “tình yêu chất lượng cao”. Có cao, thì có cái ít cao hơn. Ai cao, ai ít cao hơn? Hai chữ “thủy chung” coi bộ dễ hiểu mà sao rắc rối quá chừng!

“ Đơn sơ là điều khó nhất trên đời. Đó là giới hạn cuối cùng của sự từng trải, và là nỗ lực sau cùng của thiên tài” (George Sand)

Báo Dân Việt cuối năm 2010 kể lại câu chuyện của ông Bàn Văn Bảng,ao-xua-du-nhau ở Bản Thảo, xã Ma Le, Hà Giang. Sống với nhau 45 năm, vợ chồng ông chưa hề to tiếng dù họ không con cái. Bà mắc bệnh nan y. Những ngày cuối đời, tinh thần bấn loạn, bà nhớ đến mối tình đầu, mê sảng gọi tên người tình cũ. Ông Bảng nhắn tin trên báo đài, bắt xe về Nam Định tìm người tình cũ cho vợ. Không kết quả.  Bà mất, ông ray rứt  vì chưa giúp vợ  toại nguyện mong ước sau cùng.

Hồi trẻ, tôi thấy tình yêu đâu có gì khó hiểu, mà sao thiên hạ cứ than thở : “Làm sao cắt nghĩa được tình yêu?”, hay như Lý Mặc Thu trong “Thần Điêu Đại Hiệp” suốt ngày ngâm nga
Tiếp tục đọc

25 bình luận

Filed under Tác Giả, Truyện Ngắn, Vũ Thế Thành