Category Archives: Truyện

TRƯA MÙA HẠ

Xuân Phong

smoking

Trưa mùa hạ một lão già ngồi hút thuốc dưới hiên nhà. Lão châm một bình nước trà từng hơi rít thở phì phà, trời nóng quá cỡi áo ra.
Ngôi nhà lão thời cọng hòa trông ra tít tới biển xa. Đời dâu bể cứ trôi qua đám cao ốc vây quanh nhà cơn gió mát  không thổi qua chiếc quạt máy chẳng nhằm nhò, đô thị hóa nhanh như là… đất ra giá người ra ma.
Chuyện lẻ tẻ, lão cười khà,  gắn máy lạnh? chẳng cần nà nóng với lạnh không cách xa, khổ và sướng tự tâm ta hạnh phúc chỉ một sát na. Lão tự nhủ chắc bạn già giờ đang nhậu hay mát xa, bồ có lúa đời dzui quá! bồ hẻo lúa là do ta sống kiếp trước mang tâm tà không vị tha không hỷ xã trời hành ta đất hại ta, giọt mồ hôi rơi lã chã nóng dữ quá úi chu chaaaa…!
 Thu sắp tới đông là đà đi đâu nữa con vợ già căn nhà cũ tổ ấm ta. Đời bao kẻ sống không nhà, thôi lão ạ đừng mơ mộng chuyện cao xa.
 ΦΦΦ

20 bình luận

Filed under Tác Giả, Truyện Ngắn, Xuân Phong

Nhị Năm Ngày Trở Lại

kim loan

Hôm nay mình mời các bạn đọc đoạn ký ngắn Nhị Năm Ngày Trở Lại (tiếp sau đoạn ký Lỡ Một Ngày Về) để chung vui với bọn mình trong chuyến về thăm quê nhà lần này nhé !

Mình bắt đầu bằng những ngày họp mặt với bạn bè đây nè :

nhinam1

Quán Phượng Tèo 1

Khoảng 6 giờ 30 chiều ngày 26 / 7 / 2013, bọn mình được các anh chị nhóm Hương Xưa đãi một bữa bún chả cá Qui Nhơn thật ngon ở quán Phượng Tèo 1 gần Eo Nín Thở. Sau đó thì đến Cà Phê Gia Nguyễn của chị Lâm Cẩm Ái ở Ghềnh Ráng để được gặp mặt các anh chị khác nữa.

nhinam2

Cà Phê Gia Nguyễn Tiếp tục đọc

28 bình luận

Filed under Hình Ảnh, Kim Loan, Tác Giả, Truyện Ngắn

Già đầu mới mê nhạc sến

Vũ Thế Thành 

Hi nh tôi mơ làm…kép ci lương. Ước mơ “khng” này không xut phát t ging ca đy “tim năng” ca tôi mà đơn gin vì… tin. Mt thng nhóc 8- 9 tui mơ s tin ln c cát xê danh ca Út Trà Ôn thì hơi không bình thường. Nhưng đó là nguyên nhân gn, ch nguyên nhân sâu xa là tôi b nhim cái máu giang h lc tnh.

Vũ Thế Thành ( tuyển tập ” Những thằng già nhớ mẹ”)

“Người từ ngàn dặm về mang nỗi sầu…”
          (Thu sầu- Lam Phương)

cat_bui

Coi cải lương thì tôi có cơ hội đi ”ăn theo” mấy bà chị, nhưng xem xi nê, dù xoay sở  cách mấy tôi cũng đành phải coi… cọp. Tôi thường  lê la ở rạp Văn Cầm gần cầu Kiệu, thấy  anh chị nào quởn quởn là lẩn theo như em út  vào xem ké. Giao du với đám nhóc gần đó, tôi cũng biết thêm vài mánh xem cọp, chẳng hạn chỉ cần mua một vé, một thằng vào trước, rồi lẩn ra góc rạp đưa vé đã xé cho thằng khác, có sẵn cái cùi vé vất đi, dán sơ xịa vào, rồi tỉnh bơ chìa cho ông soát vé vào rạp, rồi lại tiếp tục tuồn vé cho thằng sau….

Trót lọt vài lần, tôi về xóm, họp bè bạn, hãnh diện tuyên bố trưa chủ nhật này sẽ dẫn chúng đi xem phim Ben Hur với chiếc vé…thần. Cả bọn hào hứng, bàn tán, và ngưỡng mộ. Buồn thay! Một thằng em với điệu bộ lúng túng của kẻ phạm tội lần đầu đã làm hỏng chuyện, không qua mặt nổi ông soát vé ngờ nghệch nhất. Thế là cả lũ bị điểm mặt từng tên, thất bại ê chề… Tiếp tục đọc

12 bình luận

Filed under Tác Giả, Truyện Ngắn, Vũ Thế Thành

Cuộc hội ngộ của những trái tim

Trương Văn Dân 

TVD_2

1,   Cũng như mọi lần, việc đầu tiên khi về lại Milano là đi viếng mộ mẹ Elena nhưng lần này thì thăm luôn cả mộ của cha nàng. Năm ngoái ông đột ngột mất mà tôi không về kịp. Như một lời tạ lỗi, tôi đứng nhìn di ảnh ông trong nhà mồ, nhớ lại những lần trò chuyện và học hỏi ở ông rất nhiều điều về cuộc sống.

Thời tiết năm nay bất thường. Rất bất thường là khác. Gần cuối tháng 5, mùa hè đã bắt đầu, thế mà trời u ám và lạnh lẽo như mùa Thu. Tôi xót thương nhìn những người ngoại quốc run rẩy ngồi xin tiền trước cổng nghĩa trang. Giấc mơ xuất ngoại của họ đã tan hoang. Cả Âu châu đang ngập ngụa trong cơn khủng hoảng kinh tế chưa từng có. Nước Ý hiền hoà đang khó khăn, nghĩa trang là nơi dễ làm lòng người chùng xuống thế nhưng chẳng ai dừng lại. Elena bỏ vào chiếc mũ 2 Euro, người đàn bà bồng con cảm ơn và chúc phúc cho chúng tôi…

2,   Gác lại những việc cần làm ở Milano trong chuyến về Ý lần này, chúng tôi thu xếp hành trang để bay sang Pháp 2 tuần để hội ngộ với anh em văn hữu Quán Văn tại Paris.

Bỏ vào hành lý xách tay, ngoài tiểu thuyết “Bàn tay nhỏ dưới mưa” lần này còn có quyển “Văn học Cổ cận đại Việt Nam từ góc nhìn văn hóa đến các mã nghệ thuật” của GS Nguyễn Huệ Chi mới được công bố. Quyển sách được biên soạn rất công phu, được nhà phê bình văn học Đặng Tiến gựi ý và nhờ Thiện mua 10 quyển để mang giới thiệu tại Paris. Sách bìa cứng, dày 1200 trang và  nặng hơn 2 kg, nên anh em  chỉ chia được mỗi người mang 1 quyển, tổng cộng  là 5 quyển, còn 5 quyển phải để lại VN chờ người mang qua lần khác. Tiếp tục đọc

7 bình luận

Filed under cdnth6875, Tác Giả, Truyện Ngắn, Trương Văn Dân

Món ăn dĩ vãng

Vũ Thế Thành

Ông già cháo huyết hay bà cháo lòng có khác gì “những người muôn năm cũ”. Họ là phần ký ức nhỏ trong một khoảng hành trình nào đó của đời người, đầy nhọc nhằn biến động, gắn liền với bao chuyện vụn vặt, không sao quên được… Nhớ đâu viết đó.

Vũ Thế Thành (tuyển tập “Những thằng già nhớ mẹ”)

Xe cháo huyết…đêm

Chỉ là hình minh họa thôi. Làm sao chụp được dĩ vãng đây hở Trời ! (Ảnh: TG-giadinh.net.vn)

Mùa đông 75, Sàigòn lạnh khủng khiếp, lòng người cũng..lạnh. Chiều xuống là… nhậu.  Còn biết làm gì lúc đó bây giờ? Nuối tiếc quá khứ, hoang mang với hiện tại và nghi ngờ ở tương lai… Vô vài xị với bè bạn cho ngấm mùi đời. Nửa đêm lửng lơ đạp xe về nhà, táp vô xe cháo huyết gần trường Lê Bảo Tịnh, đường Trương Minh Giảng (bây giờ là Lê Văn Sỹ). Chủ quán, một ông già Tàu, không biết nấu cháo kiểu gì, mà ngon kinh khủng… Tiếp tục đọc

15 bình luận

Filed under Tác Giả, Truyện Ngắn, Vũ Thế Thành

Tà áo lụa giữa những cánh sen

Elena Pucillo Truong

(Nguyên tác : Un lembo di seta tra i fori di loto)
Bản dịch của Trương Văn Dân

(Chị Elena Pucillo Truong là vợ của anh Trương Văn Dân. Chị Elena là người Ý ở thành phố Milano. Hai anh chị về sống ở Việt Nam (một năm chỉ về Ý một tháng). Hiện chị đang giảng dạy tại Trường Đại học Khoa học Xã hội Nhân văn- Sài Gòn.)

TAL1

Không khí ngạt thở bởi giao thông trong các thành phố lớn. Đó là cảm giác đầu tiên khi ghé thăm một đô thị lớn dù là Á hay Âu, ngạt thở vì hơi nóng, bụi bặm, khí thải từ các phương tiện giao thông,  khó chịu vì tiếng ồn ào của xe cộ và tiếng còi xe. Tôi nhận ra là sống trong điều kiện ấy, dần dà người ta phát triển được khả năng thích ứng, giống như một sự cam phận.

Người ta làm quen và chịu đựng tất cả mọi thứ, dù lúc ban đầu không thể nào chấp nhận, thế mà về sau lại xem những vấn nạn đó như là điều hiển nhiên trong thế giới này. Nghĩa là tôi cũng quen dần với những tiếng ồn ào của xe cộ, với những phố xá đông người. Khi trở về Ý, ở một thị trấn nhỏ yên tĩnh hơn,  thật là vô lý, tôi lại thấy thiếu vắng đám đông người, thiếu vắng những tiếng động và mùi vị của Sài Gòn. Rồi khi trở lại Việt nam, những thứ mà tôi cảm thấy “nhớ” kia lại xuất hiện và hằng ngày vây bủa lấy tôi. Tiếp tục đọc

6 bình luận

Filed under Dịch thuật, Elena Pucillo Truong, Tác Giả, Truyện Ngắn

CHUYỆN THẰNG CUỘI LÊN CUNG TRĂNG

Đồ Gàn XXI

test1

Đời xửa đời xưa … ở một làng nọ có Thằng Cuội rất thành thạo cái môn lừa gạt. Trước lừa người để mua vui, sau thấy thiên hạ bị gạt nhiều lần mà vẫn cả tin, Cuội ta chuyển mưu sinh hẳn bằng cái nghề lừa gạt.

Cuội chẳng từ, chẳng kiêng nể một ai. Lừa phú ông trong xóm lấy tiền. Lừa thằng hủi chui vào rọ để bị đạp xuống sông thế mạng cho mình. Cả chú thím nuôi nấng mình lớn khôn, Cuội cũng lừa cho mấy cú đau điếng … Thật ác nghiệt ! Nhưng nhờ vào cái ác nghiệt ấy  và cái tính láu lỉnh mà túi Cuội ta lúc nào cũng rủng rỉnh tiền. Cả làng thấy Cuội làm nên ăn ra bèn xúm nhau bắt chước. Chẳng mấy chốc cái làng ấy trở thành cái làng chuyên lường gạt. Người nầy gạt người kia, anh lường em, cháu lừa chú loạn cào cào cả lên. Nhưng cả làng chả ai dám đơn thương độc mã so tay nghề cùng với Cuội, còn xúm nhau tôn Cuội làm thủ lĩnh. Từ ấy thủ lĩnh Cuội lên mặt làm đại ca trong làng.

Một ngày nọ, đại ca Cuội đi ăn giỗ ở làng bên. Chiều về say lạc vào bìa rừng. Gặp mưa to gió lớn, Cuội tìm hốc cây lớn để trú qua đêm. Gió thổi ầm ào, một tổ chim rơi xuống trước mặt Cuội. Bốn con chim non lếch thếch, kêu rên thảm thiết. Cuội bực mình vứt cái tổ ra xa đánh bịch. Lũ chim non cẳng chân ra chừng thêm què quặc, chúng chiêm chiếp inh ỏi nhưng chẳng là gì so với tiếng gió mưa nữa. Cuội đánh một giấc cho tới sáng. Bửng mắt, trong hốc cây nhìn ra, Cuội giật mình thấy mấy con chim non vẫn còn sống. Mà chúng lành lặn, tươi tỉnh, chẳng giống chút nào lũ chim bệnh tật lúc hôm. Hai con chim lớn đang thay phiên nhau ngắt lá cây bên cạnh mớm cho lũ con. Chốc sau chúng tha từng đứa bay tít lên ngọn cây cao. Cuội mừng rơn. Hẳn cái cây có thứ lá kia chính là loại cây thuốc chắp xương liền da mà hắn thường nghe nói đến !? Cuội hí hửng đào cả gốc cái cây nọ vác về trồng trong vườn nhà. Tiếp tục đọc

31 bình luận

Filed under Tác Giả, Truyện Ngắn, Đồ Gàn XXI

Lỡ Một Ngày Về

Kim Loan

 SPQN

Sư Phạm Quy Nhơn ngày xưa

Hằng năm hội Ái Hữu Sư Phạm Quy Nhơn Hải Ngoại thường tổ chức họp mặt vào dịp hè và mình có đến dự đều đặn. Nhưng chẳng hiểu sao lòng mình vẫn cảm thấy thiêu thiếu một cái gì đó, mà không sao giải thích được…

À… Thì ra lòng mình đang hướng về quê nhà, nơi ấy mình có rất nhiều kỷ niệm từ thuở ấu thơ cho đến thời gian đi học rồi đi dạy.

Và thật tình cờ, mùa hè 2011 được các bạn giới thiệu mình đã vào thăm trang web Sư Phạm Quy Nhơn ở bên nhà. Ồ… Thật không ngờ mình đã đọc được bài Ngày Tháng Cũ của Irene Trần. Bài viết có nhắc đến tên mình cùng các bạn khóa 11 đã ra dạy ở thị trấn Bồng Sơn và Tam Quan vào năm 1974, gồm các cô giáo Bình, Hội, Vân, Huân, Cảm, Ren, Loan; và các thầy giáo Thanh, Rang, Dư, Trạng, Thạch…  Tiếp tục đọc

20 bình luận

Filed under Kim Loan, Tác Giả, Truyện Ngắn

TÂM SỰ CỦA GIÓ

GIÓ

     Gio

Gió buồn , Gió bức xúc , Gió lại bay lang thang cuối trời phiêu lãng đây . Ai đời Gió nghe chị Sao nói rằng : Trong trang bạn bè nhắc nhở Gió ghê lắm , về đi Gió . Thế rồi Gió đã bôn ba quay về , lật đật vào trang với nụ cười thật tươi ( Gió nghĩ là đẹp hơn cả nụ cười của tài tử Alain Delon nữa đó ). Ấy thế mà Gió đã tối tăm mặt mày , trời hỡi ? Đứng ngoài cửa Gió đã nghe ba nàng Mây kể tội Gió .

Nào là Gió muốn bay thật xa , xa hẳn đám mây bồng bềnh quyến rủ tâm hồn từ bi của Gió , nào là Gió muốn thả hồn phiêu lãng rong chơi trên bậc tháng năm còn lại , nào là Gió đã phá tan những đám Mây để thành những hạt mưa long lanh lạnh buốt, trời ơi ? Đúng là oan ơi ông địa . Nào phải tại Gió đã phá tan đi những đám Mây để thành những hạt mưa long lanh đâu ? Chỉ tại bầu trời rộng lớn mênh mông quá làm cho Gió không che phủ kín hết Mây nên Mây bị lạnh tan ra và thành mưa đó chứ, nhưng Mây không nhìn thấy sao? Gió đã ráng sức mình để đưa từng giải nắng mềm như lụa để sưởi ấm Mây , và Mây vẫn là Mây , ngàn đời Mây vẫn là Mây . Tiếp tục đọc

41 bình luận

Filed under Gió, Tác Giả, Truyện Ngắn

LỜI CỦA GIÓ…

 Gấu

Gio
Ta muốn thả hồn phiêu lãng rong chơi trên bậc tháng năm còn lại, mà hôm qua, ta chợt nhận ra mình đã vung vãi thời gian bởi những đám mây  bồng bềnh quyến rũ tâm hồn  từ bi vốn có của ta, ta muốn bay thật xa, xa hẳn những đám mây ấy, để xem mặt trời thắp nắng lửa hồng theo mỗi dấu đường bay, ta muốn chắt chiu men nồng của ánh trăng vàng, đem về tô lên những vần thơ tuyệt hảo,  và rồi từ đó ta sẽ thổi bùng  lên ngọn lửa tình rực cháy trên từng phiến lá vàng lao xao dưới đêm thu buồn môi lá…
Vì  một hôm ta chợt nhìn lại khoảng thời gian lang thang vô tình lạc vào thế giới của những đám mây đang trôi trong ô cửa thời gian, qua những tàng thu vàng làm nhòa đi hình dạng của nó mà buồn cho chính ta, dường như ta đã phung phí đi những ngọn gió cuối mùa còn sót lại, ta sợ mỗi ngày qua thêm se lạnh cảm xúc mà ngoài kia còn vô vàn mây  trắng mềm ngoan….thế rồi,  bằng một lát cắt phân ly ta phá tan đi những đám mây mang màu tri âm vàng úa đơn điệu ấy trong tiếng cười ngạo nghễ… chung quanh ta,  ánh sáng mặt trời như mở toang lối vào mộng phiêu lãng, một chút hoang mang chẳng đủ níu lại bước lãng du, đâu đó vang lên khúc nhạc dạo đầu dở dang của mùa thu trước cũng không viết thêm được một nốt lặng, và vì ta là gió nên vẫn muôn đời muốn phiêu du qua nhiều lối rẽ…nhưng  sao sợi nắng ngọt ngào không còn ấm áp mà bỗng dưng trốn đâu mất, những đám mây quen thuộc cũng biến dần, tan vào nhau nhường chỗ cho những hạt mưa long lanh lạnh buốt, cột mốc bụi kỷ niệm hòa theo làn mưa kéo ta về lại hôm ấy…ngày ta đã phá tan những đám mây để thành những hạt mưa long lanh lạnh buốt này…
Chiều hôm đó, thiên hạ bảo nhau  mùa mưa năm nay đến sớm …..
ΦΦΦ

95 bình luận

Filed under Gấu, Tác Giả, Truyện Ngắn

Mây-Gió tựu trường

NHỎ

may_gio

Ngồi cùng bàn với  Gió  là ba cô nàng Mây xinh xinh. Mây Hồng có nước da ngâm ngâm và nụ cười khoe chiếc răng khểnh , Mây xanh điệu không chê vào đâu được , suốt ngày cứ thích diện  áo mới chụp hình , Mây Trắng dịu dàng nhưng lại phá ngầm kinh khủng . Gió cũng không hiểu ngọn gió nào thổi ba cô nàng này lại tới ngồi cùng bàn với mình, không lúc nào Gió thấy bình yên . Hằng ngày gặp nhau trên lớp học Gió đã phải điêu đứng với lắm trò mà ba cô nàng bày ra , cộng thêm cái tật ăn vụng trong lớp , ôi trời , Gió thật khổ sở  vô cùng . Nghỉ hè nào phải Gió được yên thân ? Tối  đến Gió khoan khoái ngã người trên ghế nệm êm ái để làm thơ , thì điện thoại reo inh ỏi ,

• Khi thì cô nàng Mây Xanh : Gió ơi , có cây cọ không ? Đem qua tui mượn chút ?

• Khi thì cô nàng Mây Hồng : Gió wơi , tui đọc đoạn thơ này Gió nghe coi ,
( thế là Gió phải căng tai ra nghe….)

• Khi thi nàng Mây Trắng : Gió ơi ? ơi . Gió à? À? Nói nghe nè Gió ? Nói đi ? Mà Gió có nghe không ? Nghe ? Nói à nhe ? Gió cáu tiết dập máy cái rầm ( vậy mà cũng kịp nghe tiếng cười khúc khich )

Gió vò đầu bức tai : Hừ hừ Gió đã nghĩ ra cách để thoát khỏi 3 cô nàng Mây đỏng đảnh này rồi hehehe.

Trưa  Gió tuyên bố :

Dạo này Gió bận lắm , chủ nhật nào Gió cũng đưa mẹ đi chùa , không đi chơi với 3 Mây được . Tối Gió cũng bận tuốt luôn . Ba nàng  Mây cùng hét lên : Gió đi chơi một  mình hả ?

Gió lắc đầu :

– Không ! Buổi tối Gió phải ngồi kế bên mẹ . Mẹ Gió mê cải lương lắm .

– Ủa mẹ Gió coi cải lương thì Gió ngồi kế bên chi vậy ?

Gió lắc đầu buồn bã:

– Thì Gió ngồi kế bên, có cảnh nào không hiểu Gió thuyết minh , cảnh nào buồn mà mẹ Gió phải khóc thì Gió lấy khăn cho mẹ lau nước mắt .

Ba nàng Mây ngó Gió và tin sái cổ . Gió tủm tỉm quay mặt đi chỗ khác cười 1 mình rồi nói tiếp ”

– Và như thế có nghĩa là Gió sẽ không có thời gian nghe điện thoại , mấy bạn đừng gọi cho Gió  nghen ? Khi nào hết bận Gió sẽ thông báo .

Ba cô nàng chớp mắt gật đầu thật ngoan nhưng cũng thật buồn, vì mỗi buổi tối sẽ hết chuyện để phá rồi , thực tình  ba nàng cũng mến Gió lắm , Gió đẹp chai nè , hát hay nè , nói chuyện vui vui nè , và nhất là sợ và chiều ba cô Mây đỏng đảnh nè .

Ba nàng buồn như bánh cuốn thiếu tôm khô , nhưng rồi dần dần ba nàng cũng tập được thói quen không có Gió . nhờ những chuyện 888 , nhờ những đĩa bánh cuốn nóng hổi nhà nàng Mây Hồng  , và những tô bún chả Tây Sơn nhà nàng Mây Xanh , ba nàng cười tít cả mắt , có ngọn Gió nào mà không bị thổi qua cái vèo trong mắt ba nàng  nhỉ ?

Còn Gió , Một ngày, hai ngày , ba ngày ……Gió khoan khoái tận hưởng không  khí yên lặng  , tha hồ Gió làm thơ , tha hồ cho tâm hồn lang thang phiêu lãng một mình , ái cha cha , thích thú vô cùng , Phen này biết tay Gió nhé ? Ba nàng làm gì có cớ chọc Gió , hahahaha

Thế nhưng ngày lại ngày qua ,chơi một  mình mãi cũng chán , nếu có một nguồn cảm hứng nào thì không có người làm thơ  họa lại, chẳng có cú điện thoại nào rung reng với cái giong chua như dấm : Gió ơi ? Gió à ? Và rồi cũng chẳng có cô nàng chảnh chọe nào khoe áo mới bắt Gió phải khen mới chịu . Gió thấy trống vắng  , Gió thấy buồn , một nỗi buồn không tên gọi . Bất chợt ngọn gió thổi lá vàng bay bay trong Gió : Ngày mai khai trường  Gió háo hức , nôn nao . Ngày mai Gió sẽ nói  với ba nàng Mây rằng :

Mẹ Gió không xem cải lương nữa . Mẹ Gió đi chùa  một mình , và Gió muốn  củng các bạn Mây rong chơi như những ngày qua . Gió hít thở thật mạnh  thầm thì : Không có gì hạnh phúc bằng chung quanh ta luôn luôn có những người bạn thân yêu , quan tâm và chia sẻ phải không các nàng Mây xinh xắn của Gió .

ΦΦΦ

104 bình luận

Filed under Nhỏ, Tác Giả, Truyện Ngắn

Một áng mây bay

A Loris Deconti,con affetto
Trương Văn Dân

Ang_may

Câu nói của David đã ám  ảnh tôi một thời gian rất dài , và có thể cho rằng từ lúc ấy quan niệm sống của tôi  đã dần dà thay đổi.Trước kia tôi luôn luôn tất bật trong việc mưu sinh, toàn bộ thời gian đều dành cho công việc.Tôi đã sống theo một thói quen, như một phản xạ, chấp nhận một cách thản nhiên nhịp điệu đều đều của năm tháng và  ít khi  suy nghĩ vẩn vơ…Nhưng  biến cố  xảy ra cho  bạn  đã làm tôi kinh hoảng nhìn lại mình và từ đó tôi thường hay thắc mắc và ưu tư về ý nghĩa cuộc đời.

Lúc ấy là một buổi chiều mùa thu. Trên nền trời thiên thanh có những  cụm mây  trắng  đang phiêu diêu về một phương trời vô định.Chúng tôi đang đứng trên tầng thứ sáu ở cuối hành lang bệnh viện nhìn xuống những đứa bé trên tay cầm những que kem cuối mùa hay những chiếc bong bóng nhiều màu bay bay trong gió. Không gian im  đến nỗi có thể nghe những tiếng reo vui của chúng. Trong đầu tôi vừa lóe lên ý nghĩ là những hình ảnh vui tươi ấy sao mà tương phản với thế giới bên trong, giữa người thường và kẻ bệnh, thì câu nói của David đã làm những hình ảnh trước mắt tôi  chao đảo và nhạt nhoà.

Giờ thì David và tôi đã mãi mãi không còn gặp nhau. Nhưng mỗi khi cây phong trong vườn tôi bắt đầu đổi sắc, nhìn những tán lá muôn màu lung linh trong gió thu bắt đầu chớm lạnh, lòng tôi lại không khỏi bâng  khuâng nhớ đến người bạn cũ. Những lúc ấy, hình ảnh David cứ chập chờn hiện đến, khi lờ mờ, khi rất rõ, làm đôi khi tôi có cảm giác về sự hiện diện của anh. Tâm trạng đó chỉ đến với tôi  trong vài giây ngắn ngủi ,nhưng âm thanh của lời nói cuối như vẫn còn vang lên rồi vọng lại từ một đáy sâu thăm thẳm trong tâm hồn. Tiếp tục đọc

10 bình luận

Filed under Truyện Ngắn, Trương Văn Dân

LIÊU TRAI SÀI GÒN – Sương đêm lãng đãng.

Nguyễn Đức Diêu

lieu trai

7.- Sương đêm lãng đãng.

Lần trở lại vũ trường nầy, nàng lại cũng có một fan trồng cây si, mà lạ ở chỗ là anh ta cũng ngồi một mình, vào đúng chỗ của chồng nàng ngày trước. Bài hát nào của nàng cũng nhận được một bông hồng từ hắn, y hệt như chồng nàng trước kia. Nhiều khi nàng tự hỏi, đời sao lắm chuyện trùng hợp lạ lùng thế nhỉ ! Nàng và hắn vẫn chưa tiếp xúc trực tiếp, mỗi lần nhận được hoa hồng từ hắn, nàng cũng chỉ gục đầu chào từ xa giống như chào chồng nàng ngày trước. Nói chung, hắn chỉ khác chồng nàng ở khuôn mặt và vóc dáng, còn những chuyện khác thì có vẻ như là hắn đã thay thế chồng nàng trước kia vậy.

Khuya hôm nay, Ngọc Sương cảm thấy vui nhưng hơi mệt sau giờ hát. Nàng bỗng thấy nhớ con, thằng bé giờ nầy chắc đang ngủ say, nghĩ tới con, nàng lại mỉm cười ấm áp, ôi ! Su đáng yêu của mẹ. Trời mưa lâm râm, nàng lái xe chạy dọc theo bờ sông, nàng rất thích ánh đèn vàng lung linh trên bóng nước. Cảnh vật đẹp và buồn man mác như lòng nàng, đêm nay nàng cảm thấy cô đơn. Từ khi nàng trở lại sân khấu vũ trường, cũng đã không thiếu gì những lời tán tỉnh , mời mọc của những tay vương tôn công tử hay của những đại gia thèm của lạ. Nhưng nàng dửng dưng, không hề có một chút rung động với bất cứ một ai. Nàng xem tất cả đều là những lời chót lưỡi đầu môi, không ai có thể so bì với tình yêu của chồng nàng trước kia.

Ngọc Sương vừa định rẽ phải thì thấy xe chạy hơi khác lạ, có vẻ như nặng bên phải. Nàng tấp sát lề , dừng lại và bước xuống xe nhìn, bánh xe bên phải đã bị xẹp.

– Ồ , khổ thật chắc bị cán đinh rồi, phải gọi chú Tư ra giúp thôi.

Nàng không biết thay bánh xe nên tính gọi chú Tư tài xế ra giúp. Khi nàng nhìn lên thì một người đàn ông ở trước mặt nàng.

– Chào cô ! Tôi có thể giúp gì cho cô không ạ ?

Nàng ngạc nhiên khi thấy hắn, người trồng cây si nàng mỗi cuối tuần.

– Chào anh ! Bánh xe tôi bị xẹp rồi !

– Không sao đâu ! Để tôi thay giùm cho cô nhé ! – Hắn nói sau khi liếc nhìn chiếc bánh xe bị xì hơi.

Nàng đứng nhìn hắn xắn tay áo loay hoay thay bánh xe cho nàng trong cơn mưa phùn.

– Cô vào xe ngồi đi cho khỏi ướt.

Nàng cũng muốn vào xe tránh mưa lắm nhưng không nỡ để hắn một mình bên ngoài, dù gì người ta cũng đang giúp mình mà. Hắn có khuôn mặt cũng dễ nhìn, chỉ có hàng ria mép đen làm nàng không thích lắm, nhưng chẳng sao, nàng vẫn luôn tôn trọng ý thích của người khác.

À, sao mình không lấy dù nhỉ, thế mà cũng quên nữa ! Nàng mở cửa xe, lấy cây dù ra che cho nàng và cả cho hắn, có nghĩa là nàng phải đứng sát vào hắn. Hắn mỉm cười cám ơn nàng, và tỏ vẻ vui :

– Ồ, ước gì cuộc đời luôn như thế này nhỉ !

– Anh thích loay hoay dưới mưa lắm sao ?

– Đôi khi trong cuộc đời mình cũng thích ở dưới cơn mưa, như lúc này chẳng hạn.

– Tại sao vậy ?

– Vì cơn mưa này không làm cho tôi thấy lạnh mà lại thấy ấm áp.
Ngọc Sương thật không biết nói sao, nhưng nàng thấy hắn nói chuyện cũng có duyên và nàng cũng cảm thấy một xúc động nhẹ thoáng qua tim.

Rồi chiếc bánh xe cũng được thay xong, nàng thật sự ái ngại khi thấy hắn ướt đẫm và lem luốc dưới mưa đêm.

Kể từ hôm đó, nàng thấy có cảm tình với hắn hơn và cũng đã có một vài lần nàng nhận lời mời ăn khuya cùng hắn. Hắn rất lịch sự và lo cho nàng từng chút. Hắn rất hiểu ý nàng, làm như đoán trước được ý nghĩ của nàng vậy và điều nầy nàng cũng cảm thấy kỳ lạ vì rất giống với người chồng đã quá cố của nàng.

– Ngọc Sương ơi ! Người yêu của bồ hôm nay đến sớm nhỉ !

Thúy Mai ghẹo nàng và Ngọc Sương chỉ cười . Mới khuya hôm qua, nàng đã nhận lời đi ăn cùng hắn và rủ cả Thúy Mai nữa, mọi người đều cùng cảm thấy vui vẻ. Nàng muốn có Thúy Mai để bạn có nhận xét về hắn, tuy là nàng cũng chưa có tình cảm gì với hắn cả.

Thúy Mai từ khi biết bạn bây giờ đã là một góa phụ trẻ thì cũng muốn cho bạn có đôi có cặp để khỏi cô đơn. Nàng thấy người đàn ông nầy cũng được, đàn ông biết ga-lăng chiều chuộng săn sóc phụ nữ là được rồi, như người bạn trai hiện thời của nàng vậy. Và hắn, hắn cũng biết Thúy Mai là bạn thân của Ngọc Sương nên hắn cũng muốn nhờ nàng giúp hắn vì hắn biết rằng tuy Ngọc Sương là gái một con nhưng nàng không hề dễ dàng . ̀ Còn có thể nói rằng hầu như nàng vẫn dửng dưng với hắn dù là hắn đã tìm mọi cách để chiếm cảm tình nàng.

Về phần Ngọc Sương, nàng thấy không có gì phải vội vã. Tuy nàng cũng có một chút cảm tình với hắn, nhưng cũng chưa là gì hết. Bây giờ nàng đã là người phụ nữ một con, nếu có ai đến với nàng thì đó phải là một tình yêu đích thực chứ không phải vì một lý do nào khác. Nàng đã giấu rất kỹ sự giàu có của nàng, vì nàng không muốn người khác nhìn nàng như là một người giữ hũ vàng. Nếu là bạn thì họ sẽ ganh tỵ hay tự ti xa cách và nếu là một người khác phái thì có thể họ sẽ đến với nàng nhưng cặp mắt chỉ thấy những gì phía sau nàng. Ngay cả với Thúy Mai, là bạn thân nhưng cũng chỉ có thể đoán là nàng giàu có nhờ nhìn vào nhà cửa rộng rãi và xe cộ đắt tiền chứ nàng không bao giờ tỏ vẻ ta đây có nhiều tiền.

Chỉ còn vài ngày nữa là sinh nhật của Ngọc Sương, Thúy Mai biết ngày sinh nhật bạn nhưng cô chẳng nghe Ngọc Sương nhắc đến.

– Này, sinh nhật bồ tính làm ở đâu vậy ?

Nghe bạn hỏi, Ngọc Sương cười buồn :

– Mình không tính làm ở đâu cả !

– Giỡn hay sao vậy bồ ?

– Thật đó mà, từ ba năm nay mình đâu có làm sinh nhật nữa .

Nghe bạn nói mà Thúy Mai chạnh lòng, nàng biết rằng nỗi buồn vẫn còn ray rức trong lòng Ngọc Sương.

– Thôi từ nay bồ phải vui vẻ nha, chuyện đã qua rồi bồ hãy quên hết đi, dù gì mình vẫn phải sống mà.

– Mình cũng biết vậy, nhưng sao không có hứng thú gì hết à
– Mốt là thứ tư, sinh nhật bồ rồi phải không, để mình đi hát rồi đêm đó về sớm lại chơi với bồ nhé !

– Vậy cũng được, giờ mình chỉ còn thích gia đình và bạn thân thôi.

(Còn Tiếp)

101 bình luận

Filed under Nguyễn Đức Diêu, Tác Giả, Truyện Ngắn

QUYỂN SÁCH

  Trương Văn Dân              

Books                                                                     

            Có lẽ cho đến khi nhắm mắt tôi cũng không thể nào tha thứ cho mình. Dù đã bao lần cố tình biện hộ, nhưng chưa bao giờ tôi tìm ra một lý do chính đáng để tự trấn an.Tôi biết mình không phải vô ơn, cũng chẳng bạc tình, nhưng không hiểu sao lại vô tình mắc phải những lỗi lầm  như thế để niềm  ân hận cứ bám  theo và ray rứt không thôi.

Bao  năm qua, cuộc đời đã trải nhiều thăng trầm dâu bể, tôi đã cố tìm quên. Nhưng mỗi khi ký ức lắng đọng tìm về, tôi lại thấy lòng mình quặn thắt. Nỗi niềm đó ít khi tôi kể lại cho ai, ngay cả với những người thân nhất, nhưng hôm nay không hiểu sao tôi lại viết ra đây. Có thể trong tiềm thức, viết là để giải toả những ẩn ức chìm lắng trong một góc kín đáo nào đó của tâm tư, nhưng  cũng có thể  khởi đi từ một ước mong khiêm tốn là có người đọc nó, để niềm đau của tôi không đến nỗi thành vô ích.

*

Khi anh Quang theo học năm đầu khoa báo chí Vạn Hạnh thì đất nước đổi thay. Trong biến loạn 1975, gia đình mất hẳn tin anh. Cả mấy tháng sau đó cũng chẳng ai biết thêm gì. Dù mong manh ý nghĩ là có một điều bất thường nào đó đã đến với anh, nhưng không ai dám nghĩ là mất  anh vĩnh viễn. Tiếp tục đọc

7 bình luận

Filed under Tác Giả, Truyện Ngắn, Trương Văn Dân

LIÊU TRAI SÀI GÒN – Trở lại sân khấu

Nguyn Đc Diêu

lieu trai

6.- Trở lại sân khấu

Ba năm qua, những bông hoa sứ trắng rơi rụng vương vãi trong góc sân nhà, Ngọc Sương nhìn hoa, lại nhớ chồng. Từ khi sanh con, nàng đã chuyển về ở căn biệt thự nầy cho rộng rãi và cây sứ nầy nàng đã trồng khi về đây. Chiều mát, nàng ngồi trên xích đu trước sân hóng gió, bé Su chạy vòng vòng sân thỉnh thoảng lại xà vào lòng mẹ. Mỗi lần vậy nàng lại âu yếm hôn con. Ngọc Sương yêu con biết chừng nào, cả tình yêu chồng bây giờ nàng giành hết cho con. Thằng bé lại giống cha như đúc, từ tướng đi cho tới khuôn mặt, mũi, miệng…nhưng đặc biệt là ở cặp mắt, cũng có nét mạnh mẽ và sâu thẳm y như bố.

Hai năm đầu Ngọc Sương hầu như chỉ quanh quẩn vui cùng con, nỗi đau đột ngột quá nên nàng chưa thể nguôi ngoai được. Công việc quản lý khối tài sản khổng lồ đã có chú Năm, là người tin tưởng lâu năm của gia đình chồng nàng, lo liệu tất cả. Nhưng khoảng một năm nay, nàng đã theo tập sự cùng chú Năm để biết công việc và nàng tiến bộ rất nhanh nhờ sự hướng dẫn tận tình của chú.

Chiều hôm nay, khi xem một phóng sự truyền hình nàng đã tình cờ biết được Thúy Mai, cô ca sĩ bạn thân của nàng, giờ đã là ngôi sao sáng của Space. Nàng cũng mừng cho người bạn thân ngày nào, rồi tự nhiên bàn tay của nàng lại xoay xoay danh bạ điện thoại và dừng lại ở tên Thúy Mai. Nàng hơi ngập ngừng, nhưng rồi cuối cùng cũng bấm nút gọi. Bên kia đầu giây giọng của Thúy Mai vẫn như ngày nào :

– Allo !

– Phải Thúy Mai không ?

– Trời ơi ! Ngọc Sương, sao mất tích vậy, kiếm bồ quá chừng luôn !

– Mình vẫn ở Sài Gòn đây mà !

– Ồ ! Gọi điện thoại cho bồ bao nhiêu lần, không thấy trả lời nên mình cũng không biết sao nữa .

– Sorry bồ nha, từ từ rồi bồ sẽ hiểu mà. Hôm nay tình cờ xem tivi mới biết bồ nay là ngôi sao của Space. Xin chúc mừng nghe !

– Mình chỉ may mắn thôi, chứ mình sao so với bồ được. À, mà hôm nay bồ rảnh không lại Space chơi với mình đi, ở đó ai cũng nhắc bồ hết.

– Lại Space à ? …Thôi cũng được, bồ vẫn ở chỗ cũ phải không, để mình lại đón bồ đi nhé !

Nàng chấp thuận đề nghị của Thúy Mai sau một chút do dự.

Tối hôm đó, Ngọc Sương tự lái xe đến đón Thúy Mai. Nhìn chiếc xe BMW màu đen láng bóng và phong cách tự tin của Ngọc Sương, Thúy Mai biết là đã có nhiều thay đổi trong cuộc sống của bạn và nàng cũng mừng thầm cho bạn.

Khi Ngọc Sương xuất hiện ở Space, mọi người đều vui mừng, ai cũng mến cô gái có giọng hát thật hay nhưng hiền hòa với mọi người. Những người cũ đều vui vẻ thăm hỏi nàng, ông chủ Hồng Anh còn đề nghị nàng hát trở lại với cát sê rất cao. Ngọc Sương chỉ nói là nàng sẽ suy nghĩ lại và trả lời sau. Thật ra, nàng cũng muốn hát trở lại tuy là bây giờ nàng không cần tiền nữa, nhưng vì đó chính là niềm đam mê của nàng.
Tuần lễ sau, Ngọc Sương đã đồng ý hát cho Space vào đêm thứ sáu và thứ bảy mỗi tuần, những ngày khác nàng muốn giành cho bé Su, con trai của nàng.

Ngày trở lại của Ngọc Sương được những fan cũ của nàng đón mừng nồng nhiệt. Vũ trường đông nghẹt khách, ai cũng muốn gặp lại giọng ca vàng ngày nào bỗng dưng biến mất với nhiều lời đồn đoán kỳ bí, để rồi hôm nay trở lại cùng mọi người.
Đêm ra mắt của nàng rất thành công, nàng đã nhận được cả núi hoa từ những khán giả yêu mến nàng. Thúy Mai cũng vui lây với niềm vui của bạn. Những ngày gần đây, hai người hay gặp nhau và Thúy Mai cũng đã hiểu được ít nhiều về đoạn đời mấy năm qua của Ngọc Sương. Thấy bạn vẫn còn buồn, Thúy Mai hay rủ bạn đi đây đó cho khuây khỏa. Cũng nhờ có người tâm sự nên Ngọc Sương cũng cảm thấy vui hơn, nụ cười đã trở lại trên đôi môi nàng.

(Còn tiếp)

25 bình luận

Filed under Nguyễn Đức Diêu, Tác Giả, Truyện Ngắn