Category Archives: Truyện

NGƯỜI CON LAI & CHIẾC VỎ ỐC

Hoàng Thanh

Hoàng Thanh tên thật Võ Ngọc Thanh, một dược sĩ thuộc lớp tuổi 30, cư dân Westminster, Orange County, đã nhận giải đặc biệt Viết Về Nước Mỹ 2010 với bài viết về Lễ Tạ Ơn mang tựa đề “Chỉ với một nụ cười…” Sau đây là bài viết mới của Hoàng Thanh, với lời đề tặng nhân vật có thật của câu chuyện “Thân tặng chị Amy – người con gái da đen có tấm lòng vàng.”

Bước vào tiệm food to go, tôi thoáng thấy một phụ nữ da đen – mà tôi nghĩ ngay là người Mỹ đen hay Phi châu, đứng trước quầy thức ăn dường như đang lựa chọn. Như thường lệ, tôi đứng đợi tới phiên mình. Bỗng dưng nghe cô ta nói rất rõ ràng bằng tiếng Việt “Bán cho tui một phần cơm chiên nhỏ”, làm tôi ngạc nhiên quay lại nhìn, vì không ngờ cô ta nói tiếng Việt rành thế. Da cô này rất đen, đúng điệu là dân lai Mỹ đen chính hiệu. Khi tôi ra bàn ngồi ăn, cô gái bước đến rụt rè chỉ vào chiếc ghế bên cạnh tôi và hỏi “Tui ngồi đây được không?” Tôi gật đầu.

Trời Cali vào đông lành lạnh, ngồi gắp từng đũa mì Nam vang nóng mà nghe ấm cả lòng. Đang múc muỗng nước lèo thì chị da đen lên tiếng “Trời lạnh quá, ăn cái này ngon lắm mà không chắc bụng”. Tôi quay sang nhìn thì bắt gặp cô đen vừa đưa tay chỉ chỉ vào tô mì tôi đang ăn, vừa nói với ánh mắt có vẻ thèm thuồng. Chị đen nói với cái giọng chân chất rất nhà quê “Cơm chiên nó hổng ngon bằng nhưng nó chắc cái bụng, tui mới khiêng đồ nặng nổi”. Thấy ái ngại, tôi nói ngay “Chị ăn không, tôi kêu tặng chị một tô”. Chị đen lắc đầu “Giờ ăn hổng kịp đâu, trễ xe bus là cả tiếng nữa mới có chuyến sau”. Tôi hỏi “Chị làm gì mà phải khiêng nặng?”. Chị đáp “Tui lau chùi cầu tiêu, lau sàn nhà, chùi rửa hết tất cả phòng, sắp xếp đồ đạc lại ngay ngắn, khiêng bàn ghế, nhiều bàn ghế nặng lắm, cái gì tui cũng làm hết đó, để mười giờ người ta vô thì mọi thứ phải sạch sẽ đâu vô đó”. Rồi chị tiếp “Tui ở xa, nên 7 giờ phải dậy rồi, đi xe bus tới đây thì phải đổi xe bus khác mới tới. Nhưng đói quá nên tui phải xuống mua đồ ăn cho no bụng cái đã rồi mới lấy bus đi tiếp đến chỗ làm”. Tôi cứ nghĩ chắc chị đen này đi làm thêm overtime ngày cuối tuần, nên tôi nói “Chị làm thêm cuối tuần vậy, họ trả chị khá không?” Chị nói ngay “Tôi đâu có lãnh lương, làm cho nhà thờ mà, cái này là tui tự nguyện làm, tui làm là cho Chúa, mà tui làm nhiều năm nay rồi…”. Tiếp tục đọc

5 bình luận

Filed under Tác Giả, Truyện Ngắn

NÚI RỪNG TÂY BẮC (Phần 4)

Nguyễn Đức Diêu
Tam tien

Hình minh họa

Phần 4. Một chuyến phiêu lưu

Trước giờ tôi cũng đã rất nhiều lần đi dã ngoại, từ thời học sinh, hướng đạo sinh hay khi ra đời đi chơi với bạn bè, nhưng phải nói chưa có lần nào đặc biệt như lần nầy. Đặc biệt vì chưa bao giờ chúng tôi đi chơi vào một vùng rừng núi lạ lẫm mà lại đi với hai cô gái trẻ người dân tộc như vậy. Nhưng cũng phải nói rằng, cũng chính vì vậy mà chúng tôi lại cảm thấy rất vui, rất phấn khởi như người đi khám phá vùng đất mới.
Hai nàng sơn nữ, Ni Sa và Liu Chi nhí nhảnh, nói chuyện líu lo như hai con chim vành khuyên làm chúng tôi quên cả nhọc mệt khi phải leo những con dốc dài. Phải nói là hai cô rất khỏe, dù chúng tôi cũng không tệ nhưng vừa leo dốc vừa thở ì ạch còn hai cô thì nói cười huyên thiên, có lẽ leo núi đối với hai cô là “chuyện thường ngày ở huyện” rồi.
Đường đi chỉ là những con đường mòn theo triền núi. Lúc đầu thì còn thấy những thửa ruộng bậc thang và nương rẫy sắn, ngô nhưng đi khoảng một tiếng thì chỉ còn rừng xanh bát ngát bao phủ núi đồi. Xa xa, về phía tây, ngọn Fan-xi-pang lung linh sương mù huyền ảo.
Con đường mòn đã bắt đầu xuống dốc, sương mù vẫn bảng lảng trên triền núi cao, những chùm lan trắng lóng lánh dưới nắng ban mai…
Tiếp tục đọc

38 bình luận

Filed under Nguyễn Đức Diêu, Tác Giả, Truyện Ngắn

ĐÃ CHẾT MỘT CÁI TÊN !?

Hoài An

Tác giả Hoài An là cựu học sinh trường Trung học Quang Trung Bình Khê và trường Trung học Kỹ Thuật Qui nhơn, niên khóa 1968- 1975. Bạn đang sinh sống tại Sài gòn. Mong các bạn đón nhận Hoài An ,,,

Chinh

Một nhành cây một cộng cỏ, một con sâu một con bọ, một vùng đất, một con người … đều có một cái tên để gọi. Mọi sinh linh trên đời đều được định danh để phân biệt nhau khi chỉ định nó. Khi có được một cái tên, sinh linh sẽ sống bằng ý nghĩa cái tên mà nó đang khoác trên mình.

Một địa danh có thể mất đi khi nó bị tách ra hoặc sáp nhập với một vùng đất khác. Nhưng thật trớ trêu nếu để cái tên của một vùng đất mất đi chỉ vì sự vô tình của con người. Đồng Sim ở Phú Hòa, Tây Xuân, Tây Sơn thời khẩn hoang mở đất có lẽ nó đã được cha ông đặt tên theo loại cây hiện diện trên các cánh đồng ở đây giống như Đồng Tre, Đồng Trâm, Đồng Tràm … ở vùng lân cận. Cái tên Đồng Sim đã sống cho đến tận bây giờ với bao thăng trầm của lịch sử. Cây cầu Đồng Sim ở đây đã được người địa phương thi vị hóa qua những câu thơ :

Xưa ai ăn nửa trái sim
Uống lưng bầu nước đi tìm người ta
Đồng gần đến tận rừng xa
Nửa sim còn lại rớt ra hóa cầu … Tiếp tục đọc

34 bình luận

Filed under Hoài An, Tác Giả, Truyện Ngắn

Sài Gòn…..ngày hội ngộ .

NHỎ

Kenh

-Alo…Alo….Nhỏ  ơi Thu Trang  vào SG rùi nè………CF nhen ?

– HeHe Thu Trang  vào rùi ha ? Có Nhỏ ngay , để Nhỏ hú Gấu .

– Ừa Nhỏ hú Gấu đi còn Trang hú Choè

Mà nè nhỏ chuẩn bị đôi má hồng hồng , có màu nắng quê nhà nhen ?

– Chi dzậy ?

– Thì để cho Nhỏ Gấu và Choè…..mimi

– HeHe biết được ý đồ của mấy người nên Thu Trang  cả tuần ko tắm đó.

– Trời……..mà thôi……….ké………hương vị quê hương ….hichic

-Mà Thu Trang đón tụi nầy ở đâu ?

– Bờ Kè kênh Nhiêu Lộc , Đường Trường Sa , khách sạn……………..7 sao

– Oke . Mà nè , bọn mình chun dzô 1 phòng nhen ?

9g sáng, Nhỏ và Gấu có mặt ngay Bờ Kè của kênh Nhiêu Lộc , hai đứa ngửa cổ nhìn cái nhà  4 tầng cao vút và đọc lẩm bẩm : Khách sạn …7 sao .

Gấu la lên : Tiếp tục đọc

61 bình luận

Filed under Nhỏ, Tác Giả, Tùy bút

NÚI RỪNG TÂY BẮC (Phần 3)

Nguyễn Đức Diêu

dao

Phần 3. NGỦ THĂM


Chúng tôi nhìn qua Pù Chải, hắn ta đang xoe xoe điếu thuốc rồi bật quẹt đốt. Cái bật quẹt cũ kỹ bằng nhôm với đá lửa và bông gòn dở chứng không chịu cháy. Thấy vậy, tôi móc cái zippo ra bật lửa cho hắn, tiện thể cũng làm cho mình điếu thuốc cho thơm râu luôn. Pù Chải ngắm nhìn cái zippo như một vật thần kỳ mà hắn mơ ước. Tôi biết hắn đang nghĩ gì mà.

– Thích không ? Cầm xài đi, tui cho đó .

Pù Chải chụp lấy, hắn cầm cái zippo có hình cô gái lõa thể, vuốt nhè nhẹ như một bảo vật rồi mở nắp bật một cái. Ngọn lửa xanh bùng lên nhẹ nhàng làm hắn cười toe toét, hắn quay sang tôi :

– Cám ơn anh đã cho tao cái thần lửa này, nó hay quá.

Từ lúc đó, chúng tôi muốn gì hắn cũng sẵn sàng giúp rất vui vẻ, sốt sắng. Tôi hỏi Pù Chải về chuyện ” ngủ thăm” thì hắn giải thích như thế này : Trong bản làng người Dao, những cô gái mới lớn chưa chồng, buổi tối để một cây đèn sáng trong phòng để …chiêu phu. Nếu một chàng trai để ý cô gái đó thì tới nhà cô cạy cửa vào nhà, vô phòng của cô. Hai người sẽ nằm bên nhau nói chuyện tâm tình, nhưng không được đi quá giới hạn. Sau nhiều lần “ngủ thăm” như vậy, nếu cô gái bằng lòng thì chàng trai sẽ cho cha mẹ biết để đem lễ vật tới nhà gái. Từ đó, chàng trai sẽ được “ngủ thật ” nhưng phải ở nhà cô gái, làm việc cùng gia đình cô và chỉ được về nhà khi cô gái cho phép. Tiếp tục đọc

31 bình luận

Filed under Nguyễn Đức Diêu, Tác Giả, Truyện Ngắn

NUÍ RỪNG TÂY BẮC (Phần 2)

Nguyễn Đức Diêu
tay bac8

Phần 2: COONG TRÌNH

Đêm đó, sau bữa rượu say lúy túy, chúng tôi ngủ lại ở một căn nhà nghỉ gần chợ . Khi tôi thức dậy, trời vẫn còn tối nhưng ông Niệm đã ngồi uống trà ngoài phòng khách cùng vài người đàn ông Dao. Sáng hôm đó, chúng tôi ăn sáng rồi dạo xem chợ phiên, chợ này họp vào sáng ngày chúa nhật và chợ tình thì vào đêm thứ bảy. Chợ rất đông đúc, bán nhiều thứ hàng đặc sản như như các loại rượu, các thứ vật dụng bằng tre nứa, các loại gia vị, hương liệu như hạt dổi, mắc khén, địa điền… Tôi thích nhất là các loại thổ cẩm. Thổ cẩm của mỗi dân tộc mỗi khác, của người Mông thì màu sắc rực rỡ vàng đỏ, của người Dao đỏ thì màu đỏ hoặc đen viền đỏ, Dao Thanh y thì lại có màu xanh nhẹ nhàng…

Sau khi dạo chợ, chúng tôi đi bộ theo ông Niệm về bản Tả Phìn. Đường quanh co trên đồi núi thật đẹp. Sương mù như những giải lụa trắng vắt ngang sườn núi xanh rì. Chúng tôi có cảm giác như đã xa lánh phàm trần, lạc vào cảnh tiên giới nào đó.
Sau gần bốn tiếng đồng hồ trèo đèo lội suối quanh co, chúng tôi tới bản khi trời xế chiều. Bản tuy nằm giữa rừng núi nhưng cũng có vẻ khá đông đúc với cả trăm căn nhà sàn nhấp nhô cao thấp trên sườn núi. Nhiều người trong bản thấy chúng tôi đi với ông Niệm thì ra cửa nhìn. Mỗi lần như vậy thì ông lại giới thiệu chúng tôi và người dân bản chào rất vui vẻ, chúng tôi cảm thấy rất yên tâm và phấn khởi với sự hiếu khách của người dân miền sơn cước. Tiếp tục đọc

21 bình luận

Filed under Nguyễn Đức Diêu, Tác Giả, Truyện Ngắn

NÚI RỪNG TÂY BẮC (Phần 1)

Xin giới thiệu các bạn truyện ngắn NÚI RỪNG TÂY BẮC của Nguyễn Đức Diêu .(Chuyện vào cuối thập niên 90 của thế kỷ trước) Truyên có nhiều phần, hôm nay xin giới thiệu Phần 1: CHỢ TÌNH SAPA.

Ban biên tập.

Phần 1: CHỢ TÌNH SAPA.

cho_tinh SAPA

Phi trường Tân Sơn Nhất rồi cũng hiện ra trước mặt với cái nóng hầm hập của buổi chiều hè. Bước vội xuống máy bay để lên xe buýt đi vào ga. Không đông người nhưng cũng chẳng nhanh chóng gì, cuối cùng rồi tôi với chiếc valise cũng thoát được ra ngoài.

Sài Gòn về đêm khá là dễ chịu, ôi, những con đường quen thuộc ngày nào. Gần mười lăm năm cách xa, thành phố vẫn chưa thay đổi gì nhiều ngoài những chiếc Honda và người nhiều hơn trước, màu mè hơn trước.
Chọn một khách sạn trung bình gần chợ Bến Thành, tắm rửa rồi dạo một vòng. Đây không phải lần đầu về nước nên tôi cũng không bỡ ngỡ lắm. Quanh chợ BT, những gian hàng ăn ngoài trời bao bọc vào buổi tối. Xích ra Lê Lợi, phố xá đông đúc, rộng rãi, thoáng mát với những cơn gió từ sông Sài gòn thổi vào.

Tôi có một tuần ở Sài gòn để thăm bạn bè, người quen ở đây rồi sau đó sẽ vù ra Qui nhơn, gặp thằng bạn thân ngày trước để cùng nhau đi Hà nội, lang thang lên miền thượng du . Một tuần lễ qua nhanh như thổi với những buổi tối rông rông những con phố đêm. Tôi hình như chỉ cảm được Sài gòn lúc trời đã về khuya, khi những con đường đã được trả lại sự bình yên của hàng lá me bay êm đềm một thuở. Tiếp tục đọc

52 bình luận

Filed under Nguyễn Đức Diêu, Tác Giả, Truyện Ngắn

Áo xưa dù nhầu

Vũ Thế Thành

Đầu thập niên 70, dân Sàigòn xôn xao với bộ phim “Doctor Zhivago”. Tôi đã đọc truyện và xem phim. Hồi đó tôi không hiểu vì sao ông bác sĩ này lại yêu một lúc đến hai bà, mà yêu thiệt tình chứ không phải chơi. Nói theo ngôn ngữ thời đại, đó là “tình yêu chất lượng cao”. Có cao, thì có cái ít cao hơn. Ai cao, ai ít cao hơn? Hai chữ “thủy chung” coi bộ dễ hiểu mà sao rắc rối quá chừng!

“ Đơn sơ là điều khó nhất trên đời. Đó là giới hạn cuối cùng của sự từng trải, và là nỗ lực sau cùng của thiên tài” (George Sand)

Báo Dân Việt cuối năm 2010 kể lại câu chuyện của ông Bàn Văn Bảng,ao-xua-du-nhau ở Bản Thảo, xã Ma Le, Hà Giang. Sống với nhau 45 năm, vợ chồng ông chưa hề to tiếng dù họ không con cái. Bà mắc bệnh nan y. Những ngày cuối đời, tinh thần bấn loạn, bà nhớ đến mối tình đầu, mê sảng gọi tên người tình cũ. Ông Bảng nhắn tin trên báo đài, bắt xe về Nam Định tìm người tình cũ cho vợ. Không kết quả.  Bà mất, ông ray rứt  vì chưa giúp vợ  toại nguyện mong ước sau cùng.

Hồi trẻ, tôi thấy tình yêu đâu có gì khó hiểu, mà sao thiên hạ cứ than thở : “Làm sao cắt nghĩa được tình yêu?”, hay như Lý Mặc Thu trong “Thần Điêu Đại Hiệp” suốt ngày ngâm nga
Tiếp tục đọc

25 bình luận

Filed under Tác Giả, Truyện Ngắn, Vũ Thế Thành

QUÊ NGOẠI MỜ XA

Thiên Di – Phạm Văn Tòng

Que_ngoai
Bất chợt sau cơn bệnh dai dẳng, tôi tỉnh giấc và trong hồn trống rổng.
Nỗi thao thức cồn cào trong tim, tôi lặng lẽ thu xếp ra tìm xe về Phú Yên. Quê ngoại u hoài cơn nắng quái hạ sang. Nửa tỉnh nửa mê tôi nhìn con đường hun hút đang khẽ khàng vụt qua. Đất trời thoáng hiện thoáng mất, xe chạy vội vàng hối hả như đuổi bắt một chuyến đời đã va đang đến.

Sông Cầu bây giờ đã trở thành thị xã đông đúc, nhịp sống rộn ràng hơn cái thị trấn bình yên xưa kia. Xe vòng vòng đón khách, tôi ngóng nhìn con dốc Găng hút cao, dưới tầm của nó là vũng biển xanh biếc đẹp tựa tranh thủy mặc. Gió mơn man ru dịu lòng, tôi trở mình nghe mỏi nhức tấm thân già còm cõi này.
Tiếp tục đọc

30 bình luận

Filed under Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Truyện Ngắn

PHỐ LẠ, NGƯỜI… QUEN?

Nguyễn Đức Diêu
phone
10g sáng
, ÐT reo inh ỏi . Bấm nút nghe một giọng quen quen, là lạ… Alô.
– Ê. Lầu 10 phòng 14 làm gì có cha nào tên Diêu ?
Chết cha, không ngờ cô bé tới thăm mà không báo trước. Thiệt là có những cái bất ngờ lỡ cười, lỡ khóc.
Quên cả đau , Diêu ngóc đầu dậy , rối rít xin lỗi .
–  Chết rùi , anh quên nói với nhỏ là anh đã…xuất viện .
Một giọng nói chua như… chanh:
– Xuất viện hay …trốn viện ?
–  Anh xuất viện thiệt mà tới nhà anh đi .
–  Đọc địa chỉ đi .
– Chợ Da Bà Bầu xẹt Chợ Cầu Ông Lãnh…
Một cái đầu ló lên cầu thang , một nụ cười của hơn ba mươi mấy năm chừ gặp lại , vẫn như thế , Nhỏ đó, cô em gái của người bạn thân .
Nhỏ nhìn Diêu và toét miệng cười:
– Trời ui…tìm ko thấy
tưởng …qui tiên rùi …buồn chít được đó.
Diêu cười như mếu :

–  Có ai đi thăm bịnh tàn bạo như Nhỏ không nhỉ ?

Nhỏ cười hihi , ngồi xuống ngắm nghía Diêu rồi hỏi :

–  Ủa mà anh đụng người ta hay người ta đụng anh ?

– Chắc là cô đó đụng anh.

– Cô nào ? Mà cô đó mô rồi ?
– Trước lúc đụng, anh chỉ nhớ mang máng có một cô xinh xinh chạy kế bên thôi.

–  Sư phụ , sư phụ !

Mình phì cười quên cả mấy cái ba sườn đang bị …nướng.

–  Nè Nhỏ, ở lại ăn cơm với anh nhen ? Bữa nay cơm có cá…khô đấy .

–  Thui …nhỏ ðâu có …ngu ? Ăn cơm với người bịnh mất công …chăm sóc .

Nhỏ kể lại chuyến hành trình thăm bịnh , Nhỏ trốn cơ quan nhé , leo lên tới lầu 2 tự nhiên nhỏ thấy mình ngu chi lạ , vội vàng leo xuống tìm thang máy , chui tọt lên lầu 10, tìm tới phòng 14 thấy cái giường trống không , nhỏ …nghĩ bậy ngay …hichic. Nhưng đọc cái tên dán trước cửa phòng thấy không phải nên lại chui vô thang máy đi xuống .

Tới phòng cấp cứu , ông trực ban hỏi anh cô tên gì ? Nhỏ nói tên Diêu , bịnh gì ? Nhỏ nói : Hông  biết nữa ? Nghe nói có 9 cái xương sườn thì gãy mất 3 cái . Ông trực ban gật ðầu nói biết rồi , công nhận ông í giỏi ghê. Ông kiu Nhỏ rùi nói :

–  Nè, từ Diêu 1 tuổi ðến Diêu …80 tuổi, không có ai là bên bển dzìa hết ?
Nhỏ vừa đi vừa lầm bầm :
– Hông lẽ…qui tiên thiệt rùi sao trời ?

Nhỏ liến thoắng kể làm Diêu cười quên cả ðau.

Nhỏ ðứng lên ði về
, lại còn đòi bắt tay tạm biệt . Diêu nhăn nhó :
–  Thôi nhỏ đừng …ác . Tay anh đau.
Nhỏ trừng mắt :
–  Đau cũng phải …ráng bắt tay , phép lịch sự làm cho mình… mau hết bịnh lắm đó ?

Diêu nhăn nhó phải lấy tay này ðỡ tay kia

 để bắt tay nhỏ , bụng lầm bầm :
” Con nhỏ này vần chứng nào tật nấy. Phá “
Nhỏ chia tay mà tuyên bố một câu xanh rờn :
Nè, ráng  phấn ðấu mau hết bịnh ðặng trả nợ tui cái chầu lẩu tôm ven sông  ðã ký kết nhen ? Tui cho thời gian 2 tháng nhen ?

Bóng nhỏ khuất dần . Chợt nhớ lại thành phố cũ và những ngày xưa thân ái.

Nếu ai có em gái tất sẽ biết vui và ấm áp biết chừng nào ..nhưng
cũng phài cảnh giác những cái trò làm mình dễ… đứng tim .

.
Nguyễn Đức Diêu.
(Sài gòn,Tháng 5/2013.)

47 bình luận

Filed under Nguyễn Đức Diêu, Tác Giả, Tùy bút

Viết tiếp cho anh… Anh nằm trạm xá

Kim Loan

hinh KL_1

Anh…

Rồi đêm cũng qua đi. Tờ mờ sáng, em nấu vội xoong cháo lỏng để chút nữa pha sữa cho anh. Mặt trời vừa ló dạng, có lẽ nhờ linh tính, chị Hai tìm ra bọn em. Vừa gặp Hoa nước mắt chị Hai chảy dài. Không biết chỉ nói gì với Hoa (nói nhỏ cốt không cho em nghe), em thấy chị Hai và Hoa cùng khóc. Em cố giữ bình tĩnh nhưng run quá. Em nghĩ bụng chắc anh gặp điều gì không may. Em hỏi, nhưng chị Hai nghẹn lời không nói được, cứ lắc đầu hoài làm em càng sợ thêm. Lát sau chỉ mới nói :

– Chú tỉnh rồi nhưng còn yếu lắm. Chú nhờ chị nói lại với em là chú khỏe rồi, đừng lên thăm chú làm chi, tội nghiệp em. Chú nhắn em cho chú một tấm hình. Tiếp tục đọc

27 bình luận

Filed under Hồi ký, Kim Loan, Tác Giả

Cuộc Tình Phai…

Thế Nhân  
 Lời ngỏ: (tâm sự)

Cách đây gần một năm, có một nữ thi nhân gởi cho @thenhan một bài thơ nhờ phổ nhạc. Tôi hơi ngạc nhiên và cảm thấy khó chịu…vì không biết rõ họ là ai?
Khi đọc bài thơ thì càng không thích, không hài lòng…Bởi, đã vội tự cho rằng nó quá đơn điệu về ý tứ, câu chữ và giống như mọi tâm sự bình thường những cuộc tình  khác…
Tôi muốn tìm cách từ chối…là than: “Khó quá”. Và để lãng quên cả tháng không ngó ngàng…
Nhưng, sau đó cô ấy đã hỏi tôi:
– Bài đó dở hả anh?
– À…bài đó không phải lời nói…của một nữ thi sĩ mà?
Tôi thử dò dẫm:
– Nhưng…không biết mặt? Thì ít nhất, cũng cần biết tên thật hoặc bút danh… Tiếp tục đọc

69 bình luận

Filed under Tác Giả, Tùy bút, Thế Nhân

Đi tìm dĩ vãng…

Nhỏ

Hai dang

Cách Sài Gòn hơn 100km với hơn một giờ đi ô tô , nơi Nhỏ đến là Vũng Tàu. Ngồi trên xe và đếm những  cột mốc cây số cứ lướt qua và bỏ lại sau lưng mình, Nhỏ đang đi về phía biển. Ai đó đã nói thật đúng Biển  mênh mông dường  nào ” Nhỏ đang càng lúc càng đến gần cái mênh mông huyền bí sâu thẳm ấy để tìm về 1 ký ức đẹp .

* * *

Tiếp tục đọc

81 bình luận

Filed under Hồi ký, Nhỏ, Tác Giả

Điều ước…

Thế Nhân
   (Chuyện mộng mị …)
   Điều ước

Một hôm Tui nằm mơ gặp…Ông Bụt:
– Nếu ta cho 3 điều ước…Con ước những gì?
– Cho 4 điều ước được không ạ?
– Con xem lại truyện cổ tích, làm gì có 4 …
– Vậy thì bỏ điều ước số 1 là được…
– Nghĩa là…
– Ăn cơm tàu, ở nhà Tây, lấy vợ Nhật…và chết ở VN!
– ???… Tiếp tục đọc

219 bình luận

Filed under Tác Giả, Thế Nhân, Truyện Ngắn

Bức thư gửi MẸ

Thư cho Mẹ

 (Trích nhật ký những ngày di tản: 29/3/75- 30/4/75)

          Saigon, 25/4/75.

Mẹ kính yêu của con,

Một lần ra đi là một lần mất mát. Nhưng lần này cất bước ra đi, con đã thực sự mất tất cả những gì đẹp nhất con hằng đón nhận và bám víu. Quy nhơn và quãng đời học sinh hoa mộng một thời, bây giờ đã trở thành một chuỗi kỷ niệm đẹp đẽ và buồn rầu luôn hiện về trong trí tưởng nhỏ nhoi của con. Tiếc nhớ và nỗi chán chường đã dâng đầy lên hồn xác mệt mỏi rã rời từ một lần chia xa vĩnh viễn. Ngày ra đi, mẹ lo lắng dặn dò mọi chuyện làm con xót xa muốn khóc. Mẹ! Sao mẹ không đi cùng con để con còn được chút an ủi, yêu thương của mẹ trong những ngày lưu lạc nơi xứ lạ quê người. Thế là kể từ bây giờ, con đã xa rời vòng tay yêu thương vô bờ của mẹ. Mặc dù đã trưởng thành, đã từng trải qua những thử thách chông gai của cuộc đời, lòng đã nặng những hạnh phúc và khổ đau, con vẫn cảm thấy mình còn quá yếu đuối và cần được chở che bởi tình thương bao la của mẹ. Mẹ là tất cả, là linh hồn, là thần tượng mà con hằng tôn thờ, kính mến, là nguồn sinh lực dồi dào mà con cần được sẻ chia để duy trì nguồn sống sao quá mong manh. Mất mẹ, đời con bỗng lạc lõng như con thuyền không bến, lênh đênh trên biển đời vô định. Xa mẹ, tương lai con bỗng mờ tối như bóng đêm và mất nửa cuộc đời! Tiếp tục đọc

31 bình luận

Filed under Hồi ký, Tác Giả, Trầm Tưởng- NCM