Áo xưa dù nhầu

Vũ Thế Thành

Đầu thập niên 70, dân Sàigòn xôn xao với bộ phim “Doctor Zhivago”. Tôi đã đọc truyện và xem phim. Hồi đó tôi không hiểu vì sao ông bác sĩ này lại yêu một lúc đến hai bà, mà yêu thiệt tình chứ không phải chơi. Nói theo ngôn ngữ thời đại, đó là “tình yêu chất lượng cao”. Có cao, thì có cái ít cao hơn. Ai cao, ai ít cao hơn? Hai chữ “thủy chung” coi bộ dễ hiểu mà sao rắc rối quá chừng!

“ Đơn sơ là điều khó nhất trên đời. Đó là giới hạn cuối cùng của sự từng trải, và là nỗ lực sau cùng của thiên tài” (George Sand)

Báo Dân Việt cuối năm 2010 kể lại câu chuyện của ông Bàn Văn Bảng,ao-xua-du-nhau ở Bản Thảo, xã Ma Le, Hà Giang. Sống với nhau 45 năm, vợ chồng ông chưa hề to tiếng dù họ không con cái. Bà mắc bệnh nan y. Những ngày cuối đời, tinh thần bấn loạn, bà nhớ đến mối tình đầu, mê sảng gọi tên người tình cũ. Ông Bảng nhắn tin trên báo đài, bắt xe về Nam Định tìm người tình cũ cho vợ. Không kết quả.  Bà mất, ông ray rứt  vì chưa giúp vợ  toại nguyện mong ước sau cùng.

Hồi trẻ, tôi thấy tình yêu đâu có gì khó hiểu, mà sao thiên hạ cứ than thở : “Làm sao cắt nghĩa được tình yêu?”, hay như Lý Mặc Thu trong “Thần Điêu Đại Hiệp” suốt ngày ngâm nga
Tiếp tục đọc

25 bình luận

Filed under Tác Giả, Truyện Ngắn, Vũ Thế Thành

Hãy yêu nhau

Gấu và Nguyên Thủy

Hanh_shake

Đừng nói tiếng xa nhau
Cho sầu lên mi biếc
Rồi mai sau luyến tiếc
Khi muôn trùng thương đau…

Đừng tặng nhau nỗi sầu
Cho đêm dài thổn thức
Nói ra điều ẩn ức,
Để lòng còn thương nhau..

Hãy nhìn trong mắt sâu,
Bằng tia nhìn trìu mến,
Như lần đầu người đến
Bóp nghẹt một trái tim…

Hãy cố tập lãng quên,
Những nỗi đau nho nhỏ,
Đời người ai cũng có,
Để ta còn riêng nhau…

Đừng đem giọt mưa Ngâu
Rải lên rèm mi úa,
Để những lời thệ hứa…
Không xót đau chia lià…

Đừng hái ánh sao khuya
Đừng xa dần ánh mắt
Hãy cũng nhau lắng nhịp
Cùng nghe ngày đang rơi

Hãy níu thời gian vơi,
Bằng trái tim nồng ấm
Giữ mãi ngọn lửa nóng,
Của một thời yêu nhau

Hãy yêu như tình đầu,
Như một lần tiếng sét,
Giọng người sao tha thiết,
Ta thương hoài trăm năm…

∞∞∞

81 bình luận

Filed under Gấu, Nguyên Thủy, Tác Giả, Thơ

Tình Xa

Trầm Tưởng-NCM

Tinhxa

Ngày xưa đôi ta yêu nhau,
Bây giờ ta đã giận nhau mất rồi.
Tình yêu tựa áng mây trôi,
Thương yêu ngày cũ giờ phôi pha mầu.
Từ khi em bước qua cầu,
Ngày qua, tháng lại đếm sầu riêng ta.
Tình nồng rồi bỗng tình xa,
Người đi khuất bóng, mình ta nhớ người.
Nụ cười ai có còn tươi?
Xin cho một chút ơn đời, nhớ nhau!

∞∞∞

 

15 bình luận

Filed under Tác Giả, Thơ, Trầm Tưởng- NCM

QUÊ NGOẠI MỜ XA

Thiên Di – Phạm Văn Tòng

Que_ngoai
Bất chợt sau cơn bệnh dai dẳng, tôi tỉnh giấc và trong hồn trống rổng.
Nỗi thao thức cồn cào trong tim, tôi lặng lẽ thu xếp ra tìm xe về Phú Yên. Quê ngoại u hoài cơn nắng quái hạ sang. Nửa tỉnh nửa mê tôi nhìn con đường hun hút đang khẽ khàng vụt qua. Đất trời thoáng hiện thoáng mất, xe chạy vội vàng hối hả như đuổi bắt một chuyến đời đã va đang đến.

Sông Cầu bây giờ đã trở thành thị xã đông đúc, nhịp sống rộn ràng hơn cái thị trấn bình yên xưa kia. Xe vòng vòng đón khách, tôi ngóng nhìn con dốc Găng hút cao, dưới tầm của nó là vũng biển xanh biếc đẹp tựa tranh thủy mặc. Gió mơn man ru dịu lòng, tôi trở mình nghe mỏi nhức tấm thân già còm cõi này.
Tiếp tục đọc

30 bình luận

Filed under Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Truyện Ngắn

PHỐ LẠ, NGƯỜI… QUEN?

Nguyễn Đức Diêu
phone
10g sáng
, ÐT reo inh ỏi . Bấm nút nghe một giọng quen quen, là lạ… Alô.
– Ê. Lầu 10 phòng 14 làm gì có cha nào tên Diêu ?
Chết cha, không ngờ cô bé tới thăm mà không báo trước. Thiệt là có những cái bất ngờ lỡ cười, lỡ khóc.
Quên cả đau , Diêu ngóc đầu dậy , rối rít xin lỗi .
–  Chết rùi , anh quên nói với nhỏ là anh đã…xuất viện .
Một giọng nói chua như… chanh:
– Xuất viện hay …trốn viện ?
–  Anh xuất viện thiệt mà tới nhà anh đi .
–  Đọc địa chỉ đi .
– Chợ Da Bà Bầu xẹt Chợ Cầu Ông Lãnh…
Một cái đầu ló lên cầu thang , một nụ cười của hơn ba mươi mấy năm chừ gặp lại , vẫn như thế , Nhỏ đó, cô em gái của người bạn thân .
Nhỏ nhìn Diêu và toét miệng cười:
– Trời ui…tìm ko thấy
tưởng …qui tiên rùi …buồn chít được đó.
Diêu cười như mếu :

–  Có ai đi thăm bịnh tàn bạo như Nhỏ không nhỉ ?

Nhỏ cười hihi , ngồi xuống ngắm nghía Diêu rồi hỏi :

–  Ủa mà anh đụng người ta hay người ta đụng anh ?

– Chắc là cô đó đụng anh.

– Cô nào ? Mà cô đó mô rồi ?
– Trước lúc đụng, anh chỉ nhớ mang máng có một cô xinh xinh chạy kế bên thôi.

–  Sư phụ , sư phụ !

Mình phì cười quên cả mấy cái ba sườn đang bị …nướng.

–  Nè Nhỏ, ở lại ăn cơm với anh nhen ? Bữa nay cơm có cá…khô đấy .

–  Thui …nhỏ ðâu có …ngu ? Ăn cơm với người bịnh mất công …chăm sóc .

Nhỏ kể lại chuyến hành trình thăm bịnh , Nhỏ trốn cơ quan nhé , leo lên tới lầu 2 tự nhiên nhỏ thấy mình ngu chi lạ , vội vàng leo xuống tìm thang máy , chui tọt lên lầu 10, tìm tới phòng 14 thấy cái giường trống không , nhỏ …nghĩ bậy ngay …hichic. Nhưng đọc cái tên dán trước cửa phòng thấy không phải nên lại chui vô thang máy đi xuống .

Tới phòng cấp cứu , ông trực ban hỏi anh cô tên gì ? Nhỏ nói tên Diêu , bịnh gì ? Nhỏ nói : Hông  biết nữa ? Nghe nói có 9 cái xương sườn thì gãy mất 3 cái . Ông trực ban gật ðầu nói biết rồi , công nhận ông í giỏi ghê. Ông kiu Nhỏ rùi nói :

–  Nè, từ Diêu 1 tuổi ðến Diêu …80 tuổi, không có ai là bên bển dzìa hết ?
Nhỏ vừa đi vừa lầm bầm :
– Hông lẽ…qui tiên thiệt rùi sao trời ?

Nhỏ liến thoắng kể làm Diêu cười quên cả ðau.

Nhỏ ðứng lên ði về
, lại còn đòi bắt tay tạm biệt . Diêu nhăn nhó :
–  Thôi nhỏ đừng …ác . Tay anh đau.
Nhỏ trừng mắt :
–  Đau cũng phải …ráng bắt tay , phép lịch sự làm cho mình… mau hết bịnh lắm đó ?

Diêu nhăn nhó phải lấy tay này ðỡ tay kia

 để bắt tay nhỏ , bụng lầm bầm :
” Con nhỏ này vần chứng nào tật nấy. Phá “
Nhỏ chia tay mà tuyên bố một câu xanh rờn :
Nè, ráng  phấn ðấu mau hết bịnh ðặng trả nợ tui cái chầu lẩu tôm ven sông  ðã ký kết nhen ? Tui cho thời gian 2 tháng nhen ?

Bóng nhỏ khuất dần . Chợt nhớ lại thành phố cũ và những ngày xưa thân ái.

Nếu ai có em gái tất sẽ biết vui và ấm áp biết chừng nào ..nhưng
cũng phài cảnh giác những cái trò làm mình dễ… đứng tim .

.
Nguyễn Đức Diêu.
(Sài gòn,Tháng 5/2013.)

47 bình luận

Filed under Nguyễn Đức Diêu, Tác Giả, Tùy bút

Đò Chiều

Dế Mén
Đò 
Đò chiều mơ được lên trời ôm mây
Mây chiều cứ lặng lẽ bay
Vô tình chẳng biết ở đây đò buồn
Mây trôi lạc bến muôn phương
Đò chiều lạc lối bên dòng thời gian
Chìm dần sông nhớ miên man
Chờ mây ghé bến ngập tràn lá thu
Bao thu chở bụi thực hư
Phủ che những giọt lệ đau lòng đò
Lâu dần mộng rớt trên hồ
Nhớ hồn mây lạc xuống đò chiều thu
∞∞∞

36 bình luận

Filed under Dế Mén, Tác Giả, Thơ

Bộ ảnh ốc sên đẹp mê hồn

Vyacheslav Mishchenko, nhiếp ảnh gia người Ukraina, đã bắt được những khoảnh khắc đẹp đến khó tin của những chú ốc sên nhỏ nhắn.
snail1
snail10

19 bình luận

Filed under Sưu tầm

Nắng mật ong

Trần Dzạ Lữ

Cô gái B'lao

Ai cứ thương hoài nắng mật ong
Mùa này rót xuống rất mênh mông
Em xòe váy trắng bên chiều muộn
Để mắt xưa quen cũng …lạc lòng!

Nghe nói B’Lao giống địa đàng
Và người ơi! sao quá dễ thương
Đi lên đi xuống,sinh tình ái
Cứ miết vào nhau những nụ hôn!

Hoàng Hậu hoa! cũng thoáng bồn chồn
Dốc tình còn níu dấu chân son?
Đã xa hun hút, Anh còn ngỡ
Môi má em cười vẫn đỏ ong !

Nghe nói trăng treo đến hút hồn
Trên đồi Ân Ái . Đêm phân vân
Mùa se se lạnh nơi trời đất
Xui khiến anh tìm hương cố nhân!

Sao cứ thương hoài nắng mật ong
Bên người tóc mượt thả như sông
Núi cao chi mấy, cao chi mấy
Chập chùng nỗi nhớ để ai đong…

Trần Dzạ Lữ
( Nhớ B’Lao )

54 bình luận

Filed under Tác Giả, Thơ, Trần Dzạ Lữ

Thơ vui: Chồng em

Com_pho

Giai đoạn 1: 20 – 30 tuổi
Chồng em chẳng thích ăn quà
Ngày nào cũng chỉ về nhà ăn cơm
Cơm nhà rất dẻo rất thơm
Chồng em chỉ thích ăn cơm ở nhà
.
Giai đoạn 2: 30 – 40 tuổi
Chồng em đã biết ăn quà
Bây giờ thỉnh thoảng về nhà ăn cơm
Cơm nhà vẫn dẻo vẫn thơm
Chồng em giờ biết ăn cơm lẫn quà.
.
Giai đoạn 3: 40 – 50tuổi
Chồng em chỉ thích ăn quà
Bây giờ anh chẳng về nhà ăn cơm
Cơm nhà vẫn dẻo vẫn thơm
Chồng em giờ đã bỏ cơm ăn quà.
.
Giai đoạn 3: 50- 60tuổi
Chồng em chẳng thích ăn quà
Mà giờ cũng chẳng về nhà ăn cơm
Cơm nhà hết dẻo hết thơm
Chồng em giờ đã bỏ cơm lẫn quà.
.
Giai đoạn 4: 60 tuổi trở lên
Chồng em chỉ thích nhìn quà
Đi lâu lại thích về nhà nhìn cơm
Cơm quà còn dẻo còn thơm
Chồng em chỉ có nhìn cơm nhìn quà

∞∞∞

Nguồn online…

36 bình luận

Filed under cdnth6875, Sưu tầm

Tháng Năm

Nguyên Thủy

SG tháng 5

Tháng Năm cùng người hát một bài ca…
Tiếng ve ngân nga nói lời thổ lộ…
Quán nước liêu xiêu cổng trường ngày đó…
Sao em giận hờn khi nắm bàn tay…?

Tôi đưa em về đường lá me bay…
Em sẽ nhớ hay rồi quên lãng…?
Mùa hạ đỏ bỗng đời ta hốt hoảng…
Em xa rồi… mất mãi những chiều xanh..

Tình đã buồn biêng biếc tím bằng lăng…
Như xa vời…như ngàn năm cổ tích…
Tôi vẫn đi giữa cuộc đời cô tịch…
Trong lặng thầm..ôm niềm nhớ không nguôi…

Sài Gòn tháng Năm lất phất mưa rơi…
Hôm tôi về…nghe lững lờ mộng thực…?
Từng kỷ niệm xưa dậy trong tiềm thức…
Lang thang trong chiều gọi mãi tên em…

∞∞∞

35 bình luận

Filed under Nguyên Thủy, Tác Giả, Thơ

Hành trình ánh sáng của cậu bé mồ côi

Một câu chuyện về lòng nhân đạo

Rosé
Mười tháng trước đây, Triệu Dương Tường là một cậu bé mồ côi mù lòa. Hệt như truyện cổ tích, những bàn tay nhân ái đã nối nhịp hành trình tìm lại ánh sáng kỳ diệu cho cậu, từ Việt Nam sang đến xứ sở kangaroo.

Caube

Bé Tường và hai nhân vật chính trong số hàng trăm người góp sức vào hành trình tìm lại ánh sáng của cậu: bác sĩ Michael Coote và mẹ nuôi Thiên Kim – Tiếp tục đọc

4 bình luận

Filed under Sưu tầm

Đời vẫn là quên

Nguyễn Đức Diêu
quên người

Một khuya ướt đẫm hương rừng
Em như nương tử chưa từng nở hoa
Tôi về đợi cửa canh ba
Rằng em bé nhỏ thật thà dừng chơn
Em làm tôi lạnh từng cơn
Nghe chim cú gọi hồn hoang rũ tàn
Tôi biết em mãi lang thang
Tình yêu một thuở mênh mang phố buồn
Chiều đi cặm nến hoàng hôn
Hòa vơi nước mắt chập chờn bóng phai
Tìm nhau bóng đổ đêm dài
Hoang vu trải suốt trần ai bao giờ …
Tiếng yêu ngã xuống đôi bờ
Tôi làm ma đói thẫn thờ nấc lên
Đời luôn là một chữ quên
Em còn chưa biết tôi tên là gì…

Sài Gòn 15/5/2013

47 bình luận

Filed under Nguyễn Đức Diêu, Tác Giả, Thơ

Tóc Thề

Thu Trang

Tóc thề
Xinh xinh tóc xỏa ngang vai
Tuổi em mười bảy má hây hây hồng
Nhẹ vờn tóc gió bềnh bồng
Mi cong mắt biếc nghe lòng đắm say

Tan trường áo trắng nhẹ bay
Tóc huyền theo bước lắt lay tình chàng
Anh mơ làm giọt nắng vàng
Nhẹ cài lên tóc Ngọc Lan hương thầm
Mơ được làm chiếc lược trầm
Gỡ tóc em rối suông mềm như nhung
Lại mơ làm cọng dây chun
Để em buộc tóc những khi hè về

Em ơi cứ mãi tóc thề
Cứ tuổi mười bảy đường về có Anh..

∞∞∞

54 bình luận

Filed under Nguyễn Thu Trang, Tác Giả, Thơ

Viết tiếp cho anh… Anh nằm trạm xá

Kim Loan

hinh KL_1

Anh…

Rồi đêm cũng qua đi. Tờ mờ sáng, em nấu vội xoong cháo lỏng để chút nữa pha sữa cho anh. Mặt trời vừa ló dạng, có lẽ nhờ linh tính, chị Hai tìm ra bọn em. Vừa gặp Hoa nước mắt chị Hai chảy dài. Không biết chỉ nói gì với Hoa (nói nhỏ cốt không cho em nghe), em thấy chị Hai và Hoa cùng khóc. Em cố giữ bình tĩnh nhưng run quá. Em nghĩ bụng chắc anh gặp điều gì không may. Em hỏi, nhưng chị Hai nghẹn lời không nói được, cứ lắc đầu hoài làm em càng sợ thêm. Lát sau chỉ mới nói :

– Chú tỉnh rồi nhưng còn yếu lắm. Chú nhờ chị nói lại với em là chú khỏe rồi, đừng lên thăm chú làm chi, tội nghiệp em. Chú nhắn em cho chú một tấm hình. Tiếp tục đọc

27 bình luận

Filed under Hồi ký, Kim Loan, Tác Giả

Sắc tức thị không, Không tức thị sắc.!!!

Chỉ có thể đi cùng nhau một đoạn đường …

SK_1

Chỉ có thể đi cùng nhau một đoạn đường.
Du Vũ Minh (soạn văn) Tiếp tục đọc

30 bình luận

Filed under Sưu tầm