Quê Ngoại Đìu Hiu 1

Thiên Di-Phạm Văn Tòng

Con chim ríu rít chào người về lại
Căn nhà cũ xưa, con sông bến cũ
Dấu tích còn đây mưa đông nước lũ
Rêu phong thềm nhà  ẩm ướt lối đi

Quê hương nghèo nàn người người bỏ đi
Tìm lên phố thị cực nhọc mưu sinh
Lơ đãng ngậm buồn đâu bóng em xinh
Ngày thơ đã mất tuổi thơ đã tàn

Đứng bên đèo vực nghe gió lang thang
Như có âm ba vọng từ sương lạnh
Ngun ngút lạ thường cung phiếm xao xanh
Tiếng hát nghìn xưa đâu rồi em hởi!

Nhà vắng vườn thưa mưa buồn nắng đợi
Hương khói bàn thờ hiu quạnh xót xa
Quê ngoại lững lờ phải chăng hoá lạ?
Tê điếng tâm hồn hỏi Cậu tôi đâu?

∞∞∞

Thơ: ThiênDi PhạmVănTòng
Quê Nghèo
Thực hiện video : Cô Tuyết Đào

7 bình luận

Filed under Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Thơ

Thân phận đàn ông

Đào Minh Tri (Sưu tầm)

Một mùa thu trước, mỗi hoàng hôn
Tới tháng lãnh lương mới hết hồn
Bạn rủ đi chơi, nào có dám
Tôi chờ người tới để…giao lương


Người ấy thường hay ngắm lạnh lùng
Xấp tiền lương mỏng, hỏi lung tung :
Rằng lương sao có bao nhiêu đấy?
Chắc“diếm” bớt rồi, phải thế không? Tiếp tục đọc

30 bình luận

Filed under Sưu tầm, Tác Giả, Thơ vui, Đào Minh Tri

Tháng sáu về

Nguyên Lượng Thái

Tháng sáu về những cơn mưa vội vã
Từng đợt rơi như xoa dịu nắng hè
Tiếng ve sầu buông điệp khúc đê mê
Trời tháng sáu hạ buồn mưa tuôn đổ
Mưa tháng sáu rơi đều trên lối nhỏ
Lá im lìm cơn gió nhẹ đìu hiu
Rớt vào đời rỉ rả giọt buồn thiu
Trời lặng lẽ hồn hoang như bỏ ngõ

Mưa cứ mãi khơi lòng người phố nhỏ
Từng chiều buồn đếm ngược bước thời gian
Ước mơ gì say mộng giữa đêm trăng
Hoài vọng mãi chuỗi ngày xưa đã bỏ
Biển cứ mãi ru tình cùng sóng gió
Hợp rồi tan bọt nước mãi trào dâng
Tiếng đêm về vang vọng những dư âm
Mưa cũng khóc cùng niềm đau của cát
Mưa tháng sáu từng cơn rơi tí tách
Gió kêu gào buốt thấu tận tim côi
Bên song buồn đếm từng hạt mưa rơi
Người giã biệt hồn tôi đau quặn thắt

tl 5/6/2017

11 bình luận

Filed under Nguyên Lượng Thái, Tác Giả, Thơ

Bên kia đời

 

Xuân Phong

Một người sắp đi xa
Ngôi trường càng thêm nhỏ
Hai người sắp đi xa
Thành phố thêm vắng vẻ

Những người thân của tôi
Rủ nhau về nơi đó
Một đô thành rực rỡ
Mồ hôi, bụi và hoa

Chúng mình rủ nhau đi
Vào cõi miền nhung nhớ
Bên kia đời lặng lẽ
Một cõi hư vô chờ

∞∞∞

 

8 bình luận

Filed under Tác Giả, Thơ, Xuân Phong

Nơi đây

Thiên Di-Phạm Văn Tòng

Qui Nhơn ta sinh ra
Chiều bên Thị Nại
Đêm về eo biển
Sáng đón sóng khơi

Nơi đây
Núi Bà Hoả lặng im
Bờ cát làng Chại*
Uốn mình bình yên

Nơi đây
Có Cầu Đôi Tháp Đôi
Tuổi thơ ta thấy
Từ trong cánh nôi Tiếp tục đọc

10 bình luận

Filed under Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Thơ

Gởi Người Ở Lại

Trầm Tưởng- NCM

Mai tôi về chào người ở lại
Cùng mái trường kỷ niệm thân thương
Rời xa trường lòng tôi nhớ mãi
Mười lăm năm bao nỗi vấn vương

Gởi lại cô: những trang giáo án
Sáng ngời kiến thức ý lời hay
Gởi lại thầy: compa thước thẳng
Sau giờ Hình, phấn lấm đầy tay

Gởi lại cô: đàn trẻ thơ ngây
Cùng sách vở thơm mùi giấy mới
Những ánh mắt nóng lòng trông đợi
Lời thầy cô giảng dạy từng ngày Tiếp tục đọc

18 bình luận

Filed under Tác Giả, Thơ, Trầm Tưởng- NCM

Xả Stress , bằng cách nào hữu hiệu ?

Cà Kê Dê Ngỗng (sưu tầm)

 

Không có stress có lẽ con người cũng không thể tồn tại. Thế nhưng, vượt ngưỡng đến một mức nào đó thì con người cũng… không thể tồn tại, bởi chính stress gây ra nhiều thứ bệnh về thể chất và tâm thần, nên rất cần biết cách “xả” stress trong cuộc sống đầy căng thẳng, âu lo hiện nay. Tiếp tục đọc

14 bình luận

Filed under Cà Kê Dê Ngỗng, Sưu tầm, Tác Giả

Nàng thơ huyền diệu

Xuân Phong

Em thân yêu,
Đời không đòi thơ như người ta đòi cơm đòi áo
Và cuộc đời không bao giờ bảo: Hãy mang thơ đến gấp cho tôi !
Những chiều vàng tắt nắng trên đồi không ai nấu thơ sôi trên bếp lửa
Giữa cơn khát khô môi cháy cổ không ai đòi thơ uống mát lòng
Người mẹ bên con cơn bệnh trọng không gọi thơ đến cứu đời con
.
Nhưng cuộc đời làm sao thiếu vắng thơ ?
Thơ-
hơi thở của trái tim nồng nàn, điệu nhạc của tâm hồn cao cả,
Thơ-
tiếng nói của kiếp người trăn trở, của tình yêu chớm nở hay cách xa
Thơ-
sợi dây êm ái buộc đời ta cho sắc cạnh trần gian đâu chạm tới
Thơ –
huyền diệu như xe tơ kết lụa chở ta qua những hố trũng đường đời
Trong cùng tận đau thương hay vui sướng tuyệt vời Thơ sẽ đến thì thầm chia sẻ
Những lúc ấy lòng ta bỗng nhẹ rồi linh hồn ta chắp cánh bay cao
.
Em thân yêu,
Tôi có mang gì đến cho em đâu, chỉ bài thơ về một tình yêu chân thật
Em sẽ đọc, giữ gìn hay đánh mất…
có hề chi thơ vẫn ở trong tôi
Cuộc hành trình qua năm tháng xa xôi
Thơ vẫn cùng tôi, người bạn đường yêu dấu.

∞∞∞

9 bình luận

Filed under Tác Giả, Thơ, Xuân Phong

Đôi bờ

Anh Hai Chai

“Ngủ đi em mộng bình thường
Ru em sẵn tiếng thùy dương mấy bờ”…(HC)
Bao nhiêu hò hẹn ngày xưa
Giờ còn đâu nữa mà chờ đợi nhau?

Ngủ đi em ,ngủ thật lâu
Cánh mi khép lại bỏ sầu cho ai!!!
Đời như một giấc mộng dài
Xuân đi để lại cánh mai trong vườn

Cuộc tình nhớ nhớ, thương thương
Buộc chi làn khói vô thường đã xa
Nắng chia hai nữa chiều tà
Nữa kia xa lạ áo hoa cuối trời

Nữa ta mong đợi ngậm ngùi
Tình yêu rồi cũng mù khơi dặm ngàn
Chiều tàn giấc mộng vụt tan
Vươn vai thức giấc ngỡ ngàng mất nhau

Ngủ đi em , bỏ nỗi sầu
Thùy dương bóng xế ngàn câu ru buồn
Trần gian một cuộc đoạn trường
Đôi bờ xanh biếc nhớ thương ngậm ngùi…

∞∞∞

36 bình luận

Filed under Anh Hai Chai, Tác Giả, Thơ

Lỗi tại em

Dinh Nam

Tại em sinh ra đời
Làm anh ra nông nỗi
Tại em sinh ra đời
Làm anh phải khổ đau.

Nếu em không ra đời
Anh đâu phải khổ đau
Nếu em không ra đời
Anh đâu làm kẻ ngốc.

Em có mặt trên đời
Một bông hoa hồng thắm
Làm mê mẩn hồn anh
Chàng ong mật lang thang.

Từ ngày anh quen em
Anh như ngây như dại
Em đã hút hồn anh
Vào tình yêu bất tận.

Em là người có lỗi
Phải như vậy không anh
Em là người có lỗi
Tại em sinh ra đời

∞∞∞

27 bình luận

Filed under Dinh Nam, Tác Giả, Thơ

Xin mãi tuổi mười lăm

Trầm Tưởng- NCM

Vạt nắng rơi ngang cành phượng đỏ
Hạ về rộn rã khúc ve ngâm
Mộng mơ, em gởi chùm hoa nhỏ
Ngoan hiền, thương quá tuổi mười lăm.
*
Vô tư nhảy nhót, tung chân sáo
Em hồn nhiên, trong sáng, thơ ngây
Ấp ủ tương lai nghìn hoài bão
Em- học trò, sách vở đầy tay.
*
Em vẫn đi, về áo trắng bay
Lung linh sợi nắng rớt vai gầy
Xin ai đừng gửi thư tình tỏ
Để em buồn, thương, nhớ, mê say.
*
Hãy cho em mãi tuổi mười lăm
Để em vui mãi ánh trăng rằm
Tuổi em hoa mộng, xuân đang nở
Mong ai đừng vội nhớ, thương thầm.

Nhớ rằng: em chỉ mới mười lăm!

∞∞∞

18 bình luận

Filed under Tác Giả, Thơ, Trầm Tưởng- NCM

Thăm mộ cụ Alexander De Rhode, người tạo ra chữ Quốc Ngữ Việt Nam

Nguyên Thủy (sưu tầm)


Câu chuyện về người con đất Việt tìm thăm lại mộ ngài Alexandre de Rohde ở miền đất xa xôi, làm cho người đọc cảm thấy ấm lòng.
Anh Trường là hướng dẫn viên du lịch, đi nhiều nơi, tiếp xúc với nhiều nền văn hóa nhưng trong lòng vẫn mong ngóng về một điều bấy lâu, đó là được tới tận nơi ngài Alexander De Rhode an nghỉ, đặt lên mộ ngài một bó hoa và nói nên lời cảm tạ từ đáy lòng.
Sài Gòn Buổi Sáng xin phép anh Trường gửi tới bạn đọc câu chuyện về hành trình Thăm mộ cụ ALEXANDRE DE RHODE
“Từ thuở còn sinh viên, khi được học về nguồn gốc chữ quốc ngữ mà chúng ta có được để sử dụng một cách dễ dàng và tiện lợi như ngày nay. Tôi đã thầm cảm ơn những nhà truyền giáo phương Tây, đặc biệt là Alexandre de Rohdes, người đã có đóng góp lớn lao trong việc hoàn thiện hệ thống bảng chữ cái cho người Việt Nam của chúng ta.
Và may mắn thay, trong chuyến đi Iran lần này. Một cơ duyên vô cùng quý báu đã giúp tôi có cơ hội đến viếng thăm ngôi mộ, nơi yên nghỉ của ông trong một nghĩa trang nằm ở ngoại ô của thành phố Esfahan, Iran.

Tiếp tục đọc

9 bình luận

Filed under Nguyên Thủy, Sưu tầm, Tác Giả

Mộng thơ

Thiên Di-Phạm Văn Tòng

Tuổi già ta nằm mộng
Thấy suối đổ về sông
Thấy mênh mông mênh mông
Lạc loài bên đồng rộng

Chưa ngủ đã hoang mê
Chưa cười đã vỗ về
Giật mình ra là thế
Không còn nẻo đi về

Ai thương ta,ghét ta
Chẳng có gì đâu mà
Bởi ta quen,ta lạ
Ta cũng vẫn là ta…

Suốt tuổi già mộng thơ
Bay bổng trong sương mờ
Buồn vui xin ngó lơ
Nghe như rất ơ hờ

Khi không thơ vội tràn
Cuốn ta đi lang thang
Về cuối trời quên lãng
Thơ mộng bao giờ tan?

∞∞∞

12 bình luận

Filed under Tác Giả, Thiên Di-Phạm Văn Tòng, Thơ

Tuổi thần tiên : 70

Hũ Chìm (Sưu tầm)

Thời gian thấm thoát trôi nhanh
Ngày nào mười bảy giờ thành bảy mươi
Bảy mươi tuổi mãi ‘vui chơi”
Rất ưa đấm bóp, ưa xơi món mềm
Bảy mươi bạc trắng chỏm trên
Sợi rơi, sợi rụng lờm xờm mấy ngoe
Bảy mươi nghễnh ngãng khó nghe
Tay run, chân chậm lè phè khỏi chê
Trông gà hóa quốc vui ghê
Bỏ đâu quên đó lề mề thường khi
Bảy mươi giữ mối tình si
Mê say thầy thuốc đi về triền miên
Bệnh viện lui tới thường xuyên
Tủ nhà đầy ắp, thuốc viên đủ màu
Mạch vành xơ vữa khá lâu
Suy tim, yếu thận nửa đầu long bong !
Bảy mươi chẳng dám đèo bồng
Rã rời xí quách còn mong nỗi gì
Bảy mươi bia bọt, giã từ
Suy gan, xương cốt, mỏi nhừ đau rên
Thường hay thức giấc nửa đêm
Trằn trọc tới sáng nhập nhèm mắt nai
Bảy mươi tuổi tuổi chẳng dẻo dai
Nhưng ưa cuốc bộ, xe hơi chẳng cần
Bảy mươi mình vẫn còn xuân
Đôi mồi nở rộ góp phần tạo duyên
Bảy mươi là tuổi thần tiên
Nói sau quên trước ưu phiền mà chi !

∞∞∞

20 bình luận

Filed under Hũ Chìm, Sưu tầm, Tác Giả, Thơ, Thơ vui

Gợi nhớ tháng năm

Thùy Dương

Nơi ấy mặt trời đang tháng năm
Tết đoan ngọ đâu còn xa xăm
Ta rơi như trái mùa chín tới
Như bánh tro,ai để qua rằm

Tình ủ ê phủ muôn lớp bụi
Như mặt gương vàng ố lâu năm
Sáng nay soi mặt mình ủ dột
Vở nát gương xưa,lạc tay cầm

Nhật nguyệt trên cao sáng tùy duyên
Môi cay hương nếp ngập hơi men
Trăng dịu dàng như đêm cổ tích
Kể hoài chuyện củ đả nghe quen

Bát Nhả đổ hồi chuông sám hối
Hồn ta bao bận máu thâm đen
Quỳ dưới Phật đài vương tóc rối
Môi khô xưng tội đả bao đêm

Lạc xuống trần gian mất nẻo về
Hoa khô bướm mỏi cánh vườn khuya
Môi nhớ,mắt buồn nghe rưng rức
Tím ngắt hồn ta gió bốn bề

Sáu nẻo ra vào quá đổi quen
Hồn thiêng mò mẫm lối không đèn
Vô minh lạc bước vào thai mẹ
Cỏi tạm nương nhờ trả nghiệp duyên

Nơi ấy mặt trời đang tháng năm
Yêu thương ta gởi chốn xa xăm
Chín nẫu như trái cây vừa rụng
Ủ ê ,như bánh để qua rằm….

∞∞∞

28 bình luận

Filed under Tác Giả, Thùy Dương, Thơ