CÂU CHUYỆN VỀ MỘT ĐẠO DIỄN … (Phần 1)

Trần Thị Hiếu Thảo

daodien

(Hình chỉ có tính chất Minh họa)

(Truyện tình cảm xã hội )
Chương Một
Khi trở thành một đạo diễn có tiếng tăm và tên tuổi. Hồng Sơn vẫn cứ phải buồn vì anh luôn nhớ một người con gái mà anh yêu thương tên là Lệ Hằng, đó là một cô gái giúp anh rất nhiều, trong những ngày đầu tiên anh đi học làm đạo diễn ở Mỹ. Với những thước phim, kịch bản cô đã giúp anh. Cô có còn sống ở trần gian này không? Hay đã ra sao chết rồi chăng? Anh luôn luôn đặt ra câu hỏi. Tại sao cô bị mất hút mà anh không biết lý do gì, tuy nhiên cô đã ấn sâu trong não bộ anh, không cách gì anh quên hoặc tẩy xóa được.
Hôm đó mẹ anh có nói chuyện với anh về một chuyện giống như thường ngày:
– Con nên lập gia đình đi, hổng lẽ má ở đời với con hoài sao, sự nghiệp công danh đã có rồi phải có vợ chứ con,
– Má không hiểu con mơ mộng bóng hồng nào, có lúc con thẫn thờ như người mất hồn?
– Dạ con suy nghĩ và số phận nhân vật kịch bản thôi má. Vợ chồng là chuyện trăm năm nên con đắn đo,để chọn lựa…
– Chẳng lẽ con không tìm ra một ngôi sao là cho vợ sao, trong lúc ngôi sao diễn viên con tìm ra mà Hồng Sơn?
Hồng sơn nở nụ cười buồn: Tiếp tục đọc

13 bình luận

Filed under Tác Giả, Trần Thị Hiếu Thảo, Truyện Ngắn

Cho nhau chút nhớ

Thùy Dương

hug-couple

Giữa chốn đông người một cái xiết tay
Rất vội vã nhưng cũng làm em nhớ
Ngầm bảo rằng trong đám đông như thế
Nắm tay nhau để mình bớt lạc loài

Giữa chốn đông người…chợt nụ hoa môi
Gợi lên một chiếc hôn thương nhớ
Vội vàng nỡ nhanh vội vàng héo úa
Khi nhìn nhau chỉ hai đứa hiểu thôi

Giửa chốn đông người chẳng chút niềm vui
Thì gởi cho nhau riêng một nụ cười
Nụ cười dẫu có rưng rưng chút lệ
Nhưng đêm về sao thương nhớ không nguôi

∞∞∞

159 bình luận

Filed under Tác Giả, Thùy Dương, Thơ

Tình yêu nơi chốn Điạ Tỳ

Kỳ – Phương
Lời giới thiệu: anh Kỳ – Phương hiện tại sinh sống tại California, USA . Anh còn có bút hiệu là Phương Công Tử của nhiều báo chí tại hải ngoại.  Góp mặt giao lưu cùng anh chị em trang cdnth6875.org với bài thơ “Tình yêu nơi chốn Điạ Tỳ” …Mong các bạn nồng nhiệt đón nhận anh Kỳ – Phương .

BBT-small

Giới ma quỷ mà sao nhiều ân ái
Hồn âm ty sao luỵ vướng ân tình
Bỡi nhân sinh là một kiếp luân hồi
Xoay vần mãi trong biển đời sinh tử
“Ta gữi bài thơ anh linh
Hởi người dưới mộ có rùng mình
Tấm xương lạnh đầy ân ái
Bộ ngực bi thương vẫn rợn tình” (Đinh Hùng)
Mai nầy ma quỷ hồi sinh
Cho ta nhắn gữi chút tình âm ty.

∞∞∞

11 bình luận

Filed under Kỳ - Phương, Tác Giả, Thơ

Hoàng hôn trên biển vắng

Hoàng-Phong Nguyễn Phước Phillip

DKT-trên biển vắng

(Hình chỉ có tính chất minh hoạ)

Biển vắng chiều nay, gợi nhiều ước muốn
Hình ảnh tình yêu, ấp ủ trong mơ
Trào dâng trên sóng, ngàn câu gọi nhớ
Nụ hôn ngọt ngào, nồng cháy ý thơ…

Một khoảng khắc, ghi ngàn niềm kỷ niệm
Một giấc mơ, gieo rắc mối tương tư
Một thoáng yêu, dù vời xa vạn dặm
Như gió chiều, nương triền sóng hôn em….

Cồn đá rêu phong suốt đời sóng vỗ
Chôn kín tình ta một kiếp hư vô
Nàng là ai? Tìm kiếm chi dĩ vãng
Biển vắng chiều nay dậy sóng yêu cô…

Cứ như thế Tình yêu là như thế
Đưa tình yêu lên núi uống cafe
Tay trong tay, cùng tình yêu dạo phố
Trao nụ hồng, giữa nước mát biển xanh…

(California – Nov.23.2015)

26 bình luận

Filed under Hoàng-Phong Nguyễn Phước Phillip, Tác Giả, Thơ

Phủ lấp đời nhau

Ngô Tín

Phu lap doi nhau 1 Tiếp tục đọc

27 bình luận

Filed under Ngô Tín, Nhạc, Tác Giả

Ru nửa tình nồng

 ViVi

Ru nửa tình nồng

Ru em nửa cuộc tình nồng
Sông Tương nguyệt lộng, môi hồng ươm mơ
Phòng loan tựa gối điệp chờ
Trăm con chim mộng thẩn thờ vườn mây

Ru em nửa giấc ngủ đầy
Thuyền yêu chở mộng về xây đêm trường
Tương tư nở đóa vô thường
Bên lầu tình ái, giữa vườn tình thơ

Ngủ đi em trọn lời thề
Tố Như trường khúc não nề chiếu chăn
Ngủ đi em cạn mùa trăng
Mưa ngâu vỗ nhịp, sông hằng triều dâng

Ru em nửa kiếp phù vân
Trăm năm lặn lội cõi trần bi ai
Nợ tình đành chẻ làm hai
Nửa treo đáy mộng, nửa cài lầu hoang !

∞∞∞

5 bình luận

Filed under Tác Giả, Thơ, Vivi

NHỮNG CON ĐƯỜNG QUI NHƠN.

Nguyên Thủy (Sưu tầm)

Thanh pho Quy Nhon

Ai đã đến Qui Nhơn dù chỉ một lần đều nhớ biển xanh, sóng vỗ, nhớ những con đường phố hẹp thân thương, nơi đã cùng dạo chơi trong thời gian lưu lại nơi này.
Những người đặt chân đến Qui Nhơn vào những năm đầu tiên sau 1954 thì sẽ thấy những con đường ở Qui Nhơn lúc đó là những con đường đất phần nhiều cây cỏ mọc hoang. Có những con đường một vài lô cốt nằm nghiêng ngã, những ụ đất lởm chởm đá. Một con đường sắt nằm trơ ra không còn hoạt động…chứng tích của chiến tranh còn sót lại.
Đất nước tạm yên bình, mọi người đến đây sinh sống, định cư. Cuộc sống khiến tất cả phải làm lại từ những đống đổ nát. Họ khai hoang, dỡ đất, xây nhà, trồng trọt, đánh cá, chăn nuôi, mở đường…nhu cầu nối tiếp nhu cầu. Người dân, lúc đầu mới đến đây chỉ là từng nhóm nhỏ, dần dần nhiều lên, mở rộng ra từng xóm, rồi từng vùng…hàng ngày, tiếp xúc qua lại với nhau. Sau đó, có người mua, kẻ bán nên họ tăng gia sản xuất để trao đổi hàng hóa…Vì vậy, các con đường bắt đầu được mở ra để tiện việc giao thông. Tiếp tục đọc

437 bình luận

Filed under Nguyên Thủy, Sưu tầm, Tác Giả

Tình HÁP

Đinh văn Quế

SAI GON

Sài gòn lắm những phố dài
Đong đưa sóng mắt cho say nắng chiều
Rơi rơi hoa lá bay nhiều
Miệng cười chúm chím , sóng yêu dạt dào
** Muốn yêu nghĩ cách bắt cầu
Nhưng đừng để mắt em nâu thẹn thùng
Thời gian như thể buông chùng
Nhịp tim thánh thót , chẳng dừng phút giây
*** Lòng đà chếch choáng men say
Sợ rằng già néo đứt dây giữa đường
Qua đông xuân đến đã hừng
Tỏ tình để trượt nửa chừng xuân trôi
**** Sài gòn có hẻm đơn côi
Nhà trọ tôi ở chơi vơi , nhớ hoài
Gần với tường khám Chí hoà
Tôi ôm tình háp la đà mấy năm .

∞∞∞

18 bình luận

Filed under Tác Giả, Thơ, Đinh văn Quế

Mơ trở về Đà Lạt,,,

Nguyên Thủy

Đà Lạt tôi về

Se se lạnh phố mờ sương Đà Lạt,
Ngọt ngào hương chiều Thủy Tạ miên man…
Tay em lạnh giữa lòng tay anh ấm…
Chẳng nói gì cũng đầy ngực ran tim…

Em vẫn như xưa năm cũ thật hiền..
Chiều đông lạnh rót môi em sưởi ấm…
Thôi đừng khóc mưa ngoài kia lấm tấm…
Tưới tràn tim anh cằn cỗi bấy lâu…

Hãy tựa vai anh như thuở ban đầu…
Để anh viết hết bài thơ dang dở…
Nắn nót tên em lên màn mưa nhỏ
Tình dẫu muộn màng lời hứa ngàn sau…

Đà Lạt tôi về xơ xác biển dâu
Đâu dáng nhỏ buổi chiều hong tóc
Đường thông xưa thẫm xanh màu ngọc
Lỡ úa vàng mòn mỏi thời gian…

Đà Lạt tôi về tưởng nhớ hương quen
Người đâu mất giữa dòng người vội vã
Nhớ thật nhớ tiếng đàn em rộn rã
Như quay về bùng vỡ trong tôi…

∞∞∞

101 bình luận

Filed under Nguyên Thủy, Tác Giả, Thơ

Tạm biệt Sài Gòn

Xuân Hùng

SaiGon

Trời Sài Gòn bỗng chốc hóa màu mây,
Phố vắng người qua lác đác lá me gầy.
Con ngõ hẹp không ai về đứng đấy.
Một cõi mênh mang gởi lại nơi nầy.

Em lặng lẽ quay về miền phố biển
Tạm biệt ” Sài Gòn hòn ngọc viễn Đông”
Trả lại cho người một thuở tuổi mơ hồng
Niềm dấu ái chỉ còn là dĩ vãng.

Gởi mang theo một tâm hồn lãng đãng
Một chút tình thơ của tuổi hai mươi
Giữ lại cho nhau bên lề của cuộc đời
Sài Gòn nắng chiều phai theo màu áo.

Duy Tân phố hàng cây cao rợp bóng
Đưa những lần hò hẹn ngóng chờ mong
Ta gặp nhau chỉ có một vài lần
Sao cứ nhớ quắt quay cuồng ngây dại
Sài Gòn 1975

66 bình luận

Filed under Tác Giả, Thơ, Xuân Hùng

THẠCH THẢO (phần 2)

Nguyễn Đức Diêu

thach-thao-tim

– Ngày mai ? – Tôi lắc đầu, nhìn vào mắt Thảo.

– Anh chỉ biết giờ nầy mình còn bên nhau là vui rồi !

– Anh, anh sẽ yêu em mãi phải không ? Dù ngày mai có gì đi nữa…phải không anh ?

Tôi lùa bàn tay vào mái tóc rẽ ngôi bên trái của nàng. Tiếp tục đọc

36 bình luận

Filed under Nguyễn Đức Diêu, Tác Giả

MỘT CHIỀU LẬP ĐÔNG Ở CARDIFF – THỦ PHỦ CỦA XỨ WALES

Gấu

H-10

Hai mẹ con rảo bước thật nhanh trên phố để quên cái lạnh 5 độ đang xoáy vào người, dù đã chơi mấy lớp áo và khoác thêm một cái dày nặng bên ngoài, nhưng vẫn run lập cập…Bây giờ đây, mới thấy cái lạnh của những ngày tôi mới qua là không có nghĩa địa gì cả…
Hằng năm, cứ một tháng trước Noel, ở Cadif lại tổ chức một lần, giống như hội chợ bên mình vậy, nhưng nằm trên những con đường trong trung tâm thành phố. Nên dù rất ngại phải ra ngoài đường trong mùa này, tôi cũng vẫn cố để đi cho biết Noel nơi xứ người ta.
Cũng giống như Sài Gòn, những con đường được trang hoàng đèn dây, đèn chùm xanh trắng dọc hai bên, phía trên, một vài ngôi sao nằm lơ lửng giữa bầu trời được kết bởi nhiều bóng đèn nho nhỏ trông cũng hay hay… Tiếp tục đọc

51 bình luận

Filed under Gấu, Tác Giả, Truyện Ngắn

Happy Thanksgiving

Thanksgiving2015
Ban biên tập CĐNTH 6875.org chúc ACE trang nhà Một Mùa Lễ Tạ Ơn an lành và hạnh phúc .

8 bình luận

Filed under cdnth6875, Tác Giả

Những câu nói bất hủ của những người phụ nữ nổi tiếng

Trần Thị Hiếu Thảo (Sưu tầm)

Marilyn Monroe, Jacqueline Kennedy Onassis, Helen Keller hay Billie Jean King… đều là những biểu tượng nữ giới nổi tiếng khắp thế giới trong nhiều thập kỷ qua. Trong đó, không thể không nhắc đến những câu nói bất hủ của họ đã trở thành nguồn cảm hứng cho cả thế hệ.

  1. Louisa May Alcott: 

“Tôi không sợ những cơn bão, vì tôi đang học cách chèo lái con tàu của mình”.

Louisa May Alcott

Tiếp tục đọc

8 bình luận

Filed under Sưu tầm, Tác Giả, Trần Thị Hiếu Thảo

Một Thoáng Thanksgiving Hạnh Phúc

Mỹ Thắng (Sưu tầm)

Tác giả là một giáo viên Pre- school tại Costa Mesa, tên thật Phan Bích Thủy, người đã hai lần viết về “Một thoáng Halloween” năm ngoái và năm nay. Bài mới của cô lần này là một thoáng của mùa lễ tạ ơn hạnh phúc.

Happy-Thanksgiving

Mười phút ngồi chờ nơi phòng cấp cứu bệnh viện sao lâu quá . Tôi sốt ruột, một tay thì xoa nhẹ chân Sang, con tôi, một tay thì sờ mãi lên trán nó. Cái cảm giác nóng ở lòng tôi như chuyền vào trán Sang làm nóng hơn thêm. Nhà có hai mẹ con, chưa gặp cảnh này, tôi quá bối rối , không biết làm gì hơn là ngồi chờ. Tiếp tục đọc

14 bình luận

Filed under Mỹ Thắng, Sưu tầm, Tác Giả, Truyện Ngắn